Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 217: Hoang thú phẫn nộ.

Hàn Vũ Thiên cùng ba thủ hạ trong mười ngày này liên tục săn giết hoang thú không ngừng nghỉ. Ưu tiên hàng đầu hiện tại là tăng cường thực lực, ít nhất phải đạt tới thượng vị Thánh Tông, để khi tiến vào bí cảnh kia, bọn họ còn có cơ hội đột phá Chuẩn Đạo hoặc Chuẩn Tổ, thậm chí có cơ duyên đạt tới Đạo Tổ, đứng trên đỉnh cao của vùng thiên địa này.

Dù cho pháp tắc bị hạn chế, không thể sinh ra Đạo Tổ trong đại lục, nhưng Hàn Vũ Thiên lại có biện pháp giúp bọn họ có thể đột phá Đạo Tổ mà không bị bất kỳ quy tắc hạn chế nào của thiên đạo. Kỳ thực, mảnh thiên địa bọn họ đang ở chỉ là khu vực được xem như trò chơi của những tên Kim Thần ở Thiên Vực chân chính kia.

Phong bế toàn bộ pháp tắc, lại còn đặt cấm chế để sinh linh bên trong nghĩ rằng nơi bọn họ ở chính là một thế giới, mà không hề hay biết bản thân lại đang bị giam trong một cái lồng, làm thú vui cho kẻ bên ngoài. Nếu những kẻ bị giam trong cái lồng vô vị này có thiên phú cao, được kẻ bên ngoài chú ý, sẽ được đưa tới Thiên Vực, gia nhập một thế lực của Kim Thần đại năng ở Thiên Vực.

Mà kẻ thực hiện nhiệm vụ này không ai khác chính là Tuần Thiên Giả. Họ phụ trách đưa những kẻ có thiên phú rời khỏi đại lục này để gia nhập các thế lực kia. Làm tốt còn có thể được các thế lực đó thưởng thêm một ít tài nguyên. Chính vì thế, mới có cái gọi là Thí Luyện Tuần Thiên Giả, nhằm chọn lọc ra những kẻ có tư ch���t cao nhất để trở thành thành viên của các tông phái Thần cấp, những người cần có đủ tu vi và tư cách.

Việc Nhân tộc trên đại lục không có truyền thừa Kim Thần hay Đạo Tổ lưu lại cũng là do những kẻ bên ngoài dở trò dọn dẹp sạch sẽ. Bằng vào Nhân tộc từng là vạn tộc chi chủ thì sao có thể bị lép vế với Yêu tộc, Ma tộc và những tộc khác chứ? Truyền thừa Nhân tộc nếu còn trên đại lục, e rằng sẽ lại đứng trên đỉnh cao của cái lồng giam nhỏ bé này.

Hàn Vũ Thiên tất nhiên không phải không nhận ra cái lồng giam này của đám Kim Thần kia, chẳng qua là tu vi hắn không đủ mà trên đại lục này còn một ít thứ có ích đối với hắn. Sau khi đột phá Đạo Tổ, hắn sẽ đến khu vực Thiên Vực trên đại lục một chuyến. Nếu suy đoán không sai, thì cửa ngõ dẫn đến Thiên Vực chân chính hẳn là nằm ở nơi đó.

Một cái Trúc U Sâm Lâm không đáng để mắt tới lại có một đầu Huyết Nha Sư viễn cổ. Chắc hẳn có kẻ của trung cấp vũ trụ đã đưa nó vào đây từ khi còn là ấu thú. Sinh sống ở Tô Lăng giới không lâu thì bị đám Kim Thần kia bắt đưa vào Trúc U Sâm Lâm này, lại chịu thêm một loạt cấm chế và quy tắc áp chế, nên một đầu viễn cổ chi thú chỉ có thể dừng bước ở Thánh Tông đại viên mãn. Huyết Nha Sư tồn tại ở sơ cấp vũ trụ cũng được xem là bất khả địch, nhưng vì bị đưa tới đây khi còn là ấu thú, nên bản năng và thiên phú vốn có của nó đã bị phong ấn hoặc triệt tiêu.

Hàn Vũ Thiên đang nghĩ người của thế lực nào lại đưa một đầu Huyết Nha Sư tới tiểu thế giới chứ? Nếu hắn bị lộ tẩy khi còn chưa đủ cứng cáp, thì sẽ vạn kiếp bất phục dưới tay của những kẻ đang truy giết mình. Trong đầu Hàn Vũ Thiên cũng lóe ra tên của rất nhiều thế lực, nhưng vẫn không thể sơ bộ xác định là người của thế lực nào. Hắn chỉ có thể đánh bại đầu Huyết Nha Sư kia rồi lục lọi trong ký ức của nó, mới có thể tìm ra được kẻ đã thả viễn cổ hoang thú vào tiểu thế giới.

Một đầu giao long toàn thân trên dưới đều là đất đá bao phủ như giáp, nó đã sống ở dưới lòng đất quá lâu nên mới bị đồng hóa ra bộ dáng kỳ lạ như vậy. Hàn Vũ Thiên cùng ba thủ hạ đuổi sát theo sau, bởi vì họ phát hiện trong miệng của con giao long này ngậm một bảo vật tuyệt nhiên không tầm thường. Một kiếm Băng Liên Tuyết Nhiên chém ra hướng tới giao long hoang thú. Từ một phía khác, một đoàn kiếm ý hắc ám cũng hướng tới đầu giao long mà va chạm.

Hai kích từ hai phía khác nhau làm cho giao long bối rối không kịp ngăn trở, đã bị thương nằm ở trên đất. Từ phía xa lại truyền tới một thanh âm êm tai của nữ tử nói:

"Hóa ra ngươi đang săn đầu giao long này, nhưng đáng tiếc nó cũng bị Bổn ma nhìn trúng."

Lam Huyền và hai ma nữ xuất hiện ở không trung gần đó. Hàn Vũ Thiên chấp tay sau lưng, mái tóc nhẹ bay, nói:

"Ngươi cứ thử xem."

Lời này vừa dứt, hai bóng người đã biến mất rồi lao vào đánh nhau. Những người quan chiến chỉ nhìn thấy hai luồng lưu quang một đen một lam liên tục va chạm vào nhau. Dùng cả nhãn lực cũng khó mà bắt kịp tốc độ chiến đấu này của hai người họ. Ngay cả giao long đang định thừa cơ chạy trốn, cũng phải đình chỉ thân hình run rẩy vì sợ hãi.

Không chỉ những người quan chiến mà toàn bộ khuôn viên năm trăm dặm xung quanh đã tràn đầy hỗn loạn. Hoang thú thi nhau trốn chạy khỏi khí tức va chạm đáng sợ giữa không trung kia. U Ma Nữ và Huyết Ma Nữ rõ ràng rất kinh sợ khi thấy Hàn Vũ Thiên đánh ngang cơ với ma thần của họ. Đi theo ma thần vào Trúc U Sâm Lâm đã lâu, thực lực của ma thần là vượt xa cả hai đến mức khó tin. Hai nàng chưa từng thấy ma thần xuất động toàn lực tấn công như vậy, ngay cả khi đối phó với hoang thú Thánh Tông đại viên mãn, nàng cũng chỉ cần dùng hơn nửa phần sức lực.

"Tiểu ma nữ, ngươi không lo tu luyện cho tốt lại thích đi gây chuyện?"

Hàn Vũ Thiên vung kiếm với tốc độ cực nhanh vừa cười nhạt nói. Hai người bọn họ giao đấu cơ hồ đã xuất chiêu hơn vạn lần rồi. Lam Huyền cười nói:

"Ta không rảnh rỗi đến mức đó. Đây là đồ ta nhìn trúng, đừng có mà tùy tiện."

Từ trong hắc quang bao phủ Lam Huyền, ba đầu hắc long nhỏ di chuyển xoay quanh nàng ta. Hàn Vũ Thiên thì là ba đoàn ngũ sắc hỏa diễm bùng lên va chạm. Khí thế của hai người căn bản là càng đánh càng hăng, không bên nào chịu nhường bên nào dù chỉ là nửa bước. Những kẻ quan chiến cũng phải rút ra xa trăm dặm mới không bị áp lực của cuộc chiến làm cho thổ huyết. Đáng thương nhất vẫn là giao long nằm trên đất không kịp tránh thoát, bị một vài chiêu thức vô ý đánh trúng đến tơi tả, sắp tắt thở.

"Thập Linh, Thái Dương Hạ San!"

"Hắc Long Diệt Thần!"

Hàn Vũ Thiên đưa Thiên Dương Liệt Hỏa Kiếm chỉ thẳng lên cửu thiên, hỏa diễm ngưng tụ hóa thành một mặt trời thu nhỏ. Mặt trời ngưng tụ năng lượng khổng lồ, phóng ra hào quang sáng chói mang theo sự hủy diệt vô tận. Lam Huyền thì hắc kiếm bay múa, tạo ra ba đầu hắc long, dung nhập thành một, hóa thành một cự long mấy ngàn trượng lao tới mang theo sức mạnh diệt thế.

Hai đoàn sức mạnh vượt qua cực hạn, chạm tới Chuẩn Đạo một kích, va chạm vào nhau, tạo thành vụ nổ lan rộng ba trăm dặm, biến khu vực thành bình địa. Con giao long kia cũng chết tức tưởi với đôi mắt tràn đầy không cam lòng. Hàn Vũ Thiên thì lui ra sau vài bước, Lam Huyền thì chỉ thoái lui hai bước mà thôi.

"Quả nhiên ma thần vẫn là rất mạnh."

U Ma Nữ thở phào nhẹ nhỏm, nhận ra sự khác biệt giữa hai vị cường giả ở trên không trung. Mạch Liên cau mày nhìn lên trời nói:

"Chủ nhân!"

Hàn Vũ Thiên đứng thẳng lưng vẫn chấp tay, thần sắc không chút thay đổi. Lam Huyền cũng mỉm cười tràn đầy đắc ý, nhưng nàng ta lại trừng lớn mắt không thể tin được khi Hàn Vũ Thiên không biết từ khi nào đã cầm lấy một cây phất trần. Khí tức của nó hẳn là ở trong miệng của con giao long vừa rồi.

"Làm sao ngươi lấy được nó?"

Lam Huyền trong phút chốc không kiềm chế được cảm xúc. Nàng nhìn lại thì thấy một đoàn hắc lôi mờ nhạt đang xoay vòng quanh eo của Hàn Vũ Thiên. Nàng chợt nhớ ra, vào lúc hai chiêu thức va chạm, ngón tay Hàn Vũ Thiên hơi điểm ra một chỉ. Nàng nghĩ chỉ là dùng pháp lực ngăn cản dư ba, nhưng không ngờ lại chính là phóng ra đoàn lôi điện kia đi cướp bảo vật trong lúc nàng mất cảnh giác.

Nàng cũng nhận thức được Hàn Vũ Thiên lui ra vài bước là do phóng ra đoàn lôi điện màu đen kỳ lạ kia. Bằng không, nếu chỉ để ngăn cản dư ba, hắn cùng lắm cũng chỉ lùi một bước mà thôi. Huyết Ma Nữ bên dưới biến sắc, lập tức chỉ tay về phía Hàn Vũ Thiên nói:

"Cung chủ Vạn Niên Cung, ngươi đã giao đấu thua vị ma thần vĩ đại, sao lại còn dám có ý định cướp bảo vật của ngài ấy?"

Hàn Vũ Thiên không để ý tới lời của một thủ hạ bên cạnh Lam Huyền mà nhìn nàng ta cười nói:

"Thế nào, ngươi không phục thì có thể đ��nh lại lần nữa."

Hắn vừa đột phá Thánh Tông. Với sức mạnh của Phệ Thiên Thư thì pháp lực hắn mạnh gấp mấy chục lần tu sĩ cùng cấp. Dù Lam Huyền có là Thần Hoang trùng sinh đi chăng nữa thì giới hạn pháp lực của nàng chỉ hơn tu sĩ bình thường gấp mười lần mà thôi.

Lam Huyền hừ lạnh nói:

"Hôm nay ngươi may mắn, lần sau Bổn ma sẽ không để tuột mất cơ hội đâu."

Nàng ta xoay người, cùng hai ma nữ rời đi trong tiếc nuối. Hàn Vũ Thiên nhìn phất trần trong tay thì có chút kinh ngạc. Khi nó trong cơ thể giao long thì tản ra khí tức của Thánh Tông thượng kỳ, nhưng bị lấy ra khỏi thì lại tầm thường không khác gì phàm vật.

"Vật này không tệ, về sau ta cũng phải tìm hiểu nó một chút."

Hàn Vũ Thiên thu phất trần vào trong không gian thức hải. Ở cấp bậc linh hồn như hắn, thức hải cũng được xem là một không gian trữ vật cực kỳ tốt, thậm chí tốt hơn cả những bảo vật trữ vật không gian cực phẩm.

Bảo vật không gian trữ vật suy cho cùng cũng chỉ là vật ngoài thân. Thức hải trữ vật thì dù có chết, miễn là linh hồn vẫn còn tồn tại thì không ai có thể đoạt được bảo vật bên trong.

Nên rất nhiều tu sĩ cao cấp dùng thức hải như là vật trữ vật bản mệnh. Gặp nguy thì tự bạo nhục thân rồi bỏ trốn. Với những thứ tích trữ trong thức hải đủ để tạo ra một bộ nhục thân mới, có người gặp tuyệt cảnh sau khi trốn thoát, dùng tài nguyên tích trữ tạo ra nhục thân mới, phá bỏ xiềng xích của nhục thân cũ, từ đó thăng tiến như diều gặp gió.

Hàn Vũ Thiên lại phất tay ra hiệu Mạch Liên, Hồng Thiên và Thích Ân tản ra. Bọn họ đi chung như vậy thì săn giết được rất ít hoang thú. Chia nhau săn bắt thì sẽ thu hoạch được nhiều hơn.

Thích Ân tu vi kém nhất là Thánh Tông sơ kỳ, nhưng đã mở ra Khí Vực khi vừa mới đột phá. Chiến lực lại có thể so với Thánh Tông trung vị đỉnh phong. Hắn không lo Thích Ân sẽ gặp nguy cơ mất mạng.

Hàn Vũ Thiên hóa thành lam quang bay vụt đi xa hàng trăm dặm. Thứ hắn đang nhắm tới chính là cự hạt lúc trước. Hiện tại tu vi đã đủ, còn cảm ứng được khí tức từng truy đuổi mình, hắn sao có thể bỏ qua cơ hội tốt này chứ?

Vư���t xa hơn ngàn dặm thì Hàn Vũ Thiên đã cảm nhận rõ khí tức của cự hạt, nhưng khí tức kia cũng có chút thay đổi, sắc bén hơn trước.

"Ngươi là đang chuẩn bị lột xác tiến hóa?"

Hàn Vũ Thiên cười nhạt, tốc độ lại càng tăng nhanh. Con bò cạp kia ở Thánh Tông viên mãn đã rất khó đối phó. Nếu để nó lột xác tu vi tăng lên tới đại viên mãn thì hắn phải tốn không ít đại giới.

"Băng Thiên Hóa Vực, Băng Hoàng Bí Kỹ, Hoàng Vũ Chi Liên!"

Hàn Vũ Thiên khi cách cự hạt ba trăm dặm, đã bắt đầu kích phát Khí Vực, khiến pháp tắc trong phạm vi năm trăm dặm xung quanh hóa thành băng tuyết phủ kín cả trời đất.

Băng tuyết hội tụ hóa thành Băng Hoàng bay lượn trên không trung. Từng đóa băng liên cũng từ từ hiện thế, cùng với Băng Hoàng bay múa tạo ra cảnh tượng hùng vĩ chưa từng thấy của thế gian.

Băng Hoàng lao thẳng vào cự hạt đang lột xác. Băng liên xung quanh cũng lần lượt đâm vào, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành một vụ nổ hình băng liên đẹp mắt.

Hàn Vũ Thiên thì phun máu, suýt chút nữa đã quỳ một chân giữa không trung. Một sát chiêu này hao tổn toàn bộ pháp lực của hắn, còn rút cả một chút chân nguyên, gây tổn thương cho thân thể.

Nhưng nhìn lại đã thấy cự hạt chỉ còn phần đuôi đã gần hoàn thành lột xác bị đóng băng. Khí tức sinh mệnh cũng đã không còn lưu lại trên thân. Nó không ngờ tới bản thân sắp đột phá tu vi, lại bị một kẻ khác đánh lén mà chết trong sự không cam lòng.

Hai trăm dặm xung quanh đã thành băng vực, không tồn tại bất kỳ sinh vật sống nào. Hàn Vũ Thiên ngồi trên xác cự hạt bắt đầu khôi phục pháp lực.

Thời gian nửa tháng trôi qua cũng là lúc Trúc U Sâm Lâm xảy ra dị biến. Toàn bộ khu rừng vang lên những tiếng gầm, phóng xuất khí tức của hơn ba mươi hoang thú cấp đại viên mãn, bảy đầu Chuẩn Đạo và hai đầu Chuẩn Tổ.

Xí Ly lập tức mở mắt trong bế quan. Bàn tay phất lên một làn khói trắng hiện ra cảnh tượng trong Trúc U Sâm Lâm. Nhu Cốt, Thanh Hư Hầu và Miêu Ảnh cũng đồng loạt nhìn lên.

"Hoang thú phẫn nộ, đây là có chuyện gì?"

Nhu Cốt không tin vào mắt mình liền hỏi. Miêu Ảnh quan sát Trúc U Sâm Lâm rồi chỉ tay về khu vực đã hóa thành ma vực nói:

"Là thứ đó, hẳn là do vị kia làm ra."

"Không phải chỉ mình người kia làm đâu, xem bên này đi."

Thanh Hư Hầu khẽ chuyển động tay, dời hình ảnh tới một băng vực. Cả hai khu vực này bị tàn phá rộng lớn. Từ trước tới nay, chỉ có vị long nhân tộc từng tham gia thí luyện mới có thể làm được điều đó.

"Đi thôi."

Xí Ly đứng dậy chuẩn bị đi áp chế đợt hoang thú bạo loạn này, nhưng Lục Hạch Thần Vương xuất hiện ngăn cản bước chân của Tuần Thiên Giả.

"Thần Vương, ngài định làm gì vậy?"

Lục Hạch Thần Vương vốn mang vẻ mặt hiền từ, giờ lại trở nên đáng sợ, cười nhạt nói:

"Các ngươi là Tuần Thiên Giả đã gần vạn năm lại ngu muội đến thế ư? Đợt hoang thú này chính là do Thiên Thần Điện làm ra để tiêu diệt ả ma nữ kia."

Xí Ly cau mày, thấp giọng nói:

"Thần Vương tiền bối, nhưng nàng ta là Thần Hoàng đệ nhị, cũng ký kết khế ước với hai vị Thần Hoàng khác. Nếu để nàng ta chết ở đây thì sẽ không ổn."

Xí Ly là người của Yêu Thần Cung, tuyệt đối sẽ không để một Thần Vương làm ra âm mưu sát hại Thần Hoàng đệ nhị trong truyền thuyết. Nếu hai người kia phát giác được và trở về điều tra, Yêu Thần Cung sẽ là nơi đầu tiên phải gánh chịu cơn thịnh nộ.

"Các ngươi sợ gì chứ? Không phải Thần Hoàng đệ tam cũng là một yêu tộc sao? Người đó sẽ không vì một ma tộc mà diệt yêu tộc, hoặc để kẻ khác diệt yêu tộc của mình."

Lục Hạch thản nhiên nói, không chút bận tâm đến cái gọi là Thần Hoàng trùng sinh. Nếu để một ma thần thuận lợi trùng sinh thì tương lai Thiên Thần Điện sẽ rơi vào kết cục khó nói.

"Chà, Lục Hạch các hạ mưu tính rất sâu xa."

Một đạo thanh âm hư ảo vang lên rồi có một thân ảnh như ẩn như hiện đứng phía trước Lục Hạch.

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free