Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 216: Huyết Nha Sư.

Tư Không đứng dậy, vẻ mặt vẫn còn chút do dự. Hàn Vũ Thiên thấy vậy liền hỏi: "Ngươi còn việc gì sao?"

Tư Không ôm quyền cúi đầu đáp: "Chủ nhân, Tư Không là tên mà ta tự đặt để khi chết không làm ô danh của Tử Lôi Kỳ Lân. Giờ đây đã khác, xin chủ nhân ban cho ta một tên mới."

Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu, cũng hiểu rõ. Tử Lôi Kỳ Lân xưa nay mang họ Thích, Tư Không làm vậy cũng có lý do của riêng mình.

"Tên của ngươi là Thích Ân."

Thích Ân ôm quyền thật sâu nói: "Tạ chủ ban tên."

Từ giờ không còn Lôi Thiểm Tư Không nữa, mà là Tử Lôi Kỳ Lân Thích Ân. Hắn vung Tử Lôi Kỳ Lân thương trong tay, vẻ mặt ngạo nghễ nhìn trời xanh. "Kỳ Lân tộc nhất định sẽ quật khởi."

Gió thoảng mang theo một mùi máu tanh hôi thối đến cực điểm. Mặt đất bỗng nhiên hóa thành bùn lầy, Hàn Vũ Thiên thân hình nhẹ nhàng bay lên không, không dính chút bùn nào trên giày.

Thích Ân cũng híp mắt nhìn về phía xa ba trăm dặm, nơi một đầu ngạc ngư ngàn trượng đang bơi lội trong đầm lầy. Mỗi lần nó di chuyển, vùng bùn lầy xung quanh cũng theo đó mà xê dịch. Nếu hoang thú nào không may rơi vào, sẽ lập tức thành bữa ăn của con ngạc ngư kia.

Thế nhưng, trong lãnh địa của nó vẫn có rất nhiều hoang thú sinh sống được. Chủ yếu là vì những miếng mồi ngon không may bị mắc kẹt trong đầm lầy, nên một vài loài hoang thú săn mồi khác đã tiến hóa để tồn tại được ở đây.

Đầm lầy chứa đầy thi thể hoang thú và m��i hôi thối đến mức Thánh Nhân ngửi vào cũng muốn đột tử. Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, vẻ mặt có chút không vui.

"Con hoang thú này không tầm thường, một con Thánh Tông viên mãn hiếm thấy của Trúc U Sâm Lâm."

Hàn Vũ Thiên hất tay, một mảnh hoa tuyết bay tới hòa vào thân ngạc ngư. Hắn quay người phi thân rời khỏi đây. Hiện tại, thương thế của hắn còn chưa khỏi hẳn, nếu giao chiến với con ngạc ngư này e là sẽ gặp khó khăn.

Về phần Lam Huyền, nàng ta đã là Thánh Tông thượng kỳ, vượt xa Hàn Vũ Thiên. Thân là Ma Hoàng chuyển kiếp, việc đột phá tu vi đối với nàng không gặp chút khó khăn nào.

U Ma Nữ và Huyết Ma Nữ chỉ vừa đột phá thượng kỳ, và cũng đã săn giết được vài con hoang thú Thánh Tông sơ kỳ. Hiện tại, các nàng vẫn còn bảy tháng để ở lại Trúc U Sâm Lâm, săn hoang thú để lấy tài nguyên tu luyện.

Lam Huyền hất tay, một cơn hắc phong quấn lấy đưa nàng tới một hang động tràn ngập khí tức nặng nề.

"Ngươi dám làm bị thương kẻ kia, bản ma sẽ dạy cho ngươi một bài học!"

Lam Huyền vẻ mặt có chút vui. Từ trong hang động truyền tới một âm thanh rít gào trầm thấp. Một con hoang thú đầu khuyển thân ngưu xuất hiện, nó gầm gừ coi kẻ trước mắt là kẻ xâm nhập.

Nó đường đường là Thánh Tông đại viên mãn, sắp đạt tới cảnh giới Chuẩn Đạo, lại bị một kẻ có tu vi Thánh Tông thượng kỳ khiêu khích. Uy nghiêm của nó đã bị xúc phạm nặng nề.

"Gâu gâu!"

Khuyển Ngưu sủa lớn, tạo ra một vùng đại địa tràn ngập gai đá. Lam Huyền nâng hắc kiếm, vụt thẳng về phía hoang thú.

Hư ảnh hắc long hiện ra, tản mát hắc ám chi lực trấn áp khắp năm trăm dặm. Nàng ta, ẩn mình dưới hư ảnh khổng lồ, lại trông nhỏ bé như hạt cát không đáng chú ý.

Khuyển Ngưu gầm gừ, lao tới với tốc độ cực nhanh. Lam Huyền một kiếm chém xuống, kiếm va chạm với sừng ngưu.

Mặt đất rung chuyển, nứt ra chi chít như mạng nhện. Lam Huyền một quyền nện xuống khiến Khuyển Ngưu không kịp tránh né. Sức mạnh hắc ám từ cú đấm nổ vang làm cho hoang thú nằm bẹp trên đất.

Miệng nó chảy máu, thân hình đứng dậy có chút run run. Một đòn trực diện không phòng bị nhắm thẳng vào đầu, dù m���nh đến mấy cũng phải bị thương.

"Hắc Ám Vĩnh Kiếp!"

Hắc khí ngưng tụ thành một ma thần giống hệt Lam Huyền. Bàn tay khổng lồ bóp chặt hoang thú hóa thành một đống thịt vụn. Nàng ta nhìn đống thịt vụn, không thèm tìm tài nguyên mà hất tay thổi bay toàn bộ tro bụi.

Hiện tại, Lam Huyền có thể coi là vô địch trong Trúc U Sâm Lâm. Đối với cường giả Chuẩn Đạo, nàng có thể đánh ngang cơ; còn với Chuẩn Tổ, đợi nàng đột phá viên mãn, cũng chỉ như đồ chơi trong tay.

"Hừ, ngươi còn từng lợi hại hơn bản ma, lại có ngày bị một đám súc sinh đuổi đánh, thật không còn dáng vẻ uy phong lẫm liệt như trước kia."

Lam Huyền hừ lạnh, tự nói một mình rồi quay người rời khỏi. Nàng ta đã sử dụng xong toàn bộ khí thần được ban thưởng, hiện tại chỉ còn tìm kiếm hoang thú Thánh Tông viên mãn và đại viên mãn để lấy tài nguyên cao cấp hơn trong cơ thể chúng.

Thời gian trôi qua một ngày, Hàn Vũ Thiên đã hoàn toàn khôi phục. Hắn khởi động tay chân một chút rồi cười nói: "Đi săn con hoang thú viên mãn kia thôi."

Hàn Vũ Thiên xòe lòng bàn tay ra, một đoàn lam quang dẫn đường hiện ra. Đây là chuyến săn Thánh Tông viên mãn hoang thú đầu tiên của hắn.

Mặc dù vẫn là trung kỳ, nhưng hắn đã mơ hồ muốn đột phá thượng kỳ. Giao chiến với hoang thú viên mãn hắn vẫn tràn đầy tự tin.

Hàn Vũ Thiên theo dấu vết đã để lại trên thân ngạc ngư mà tiến đến. Hắn đi khoảng ba trăm dặm thì bắt gặp con ngạc ngư kia đang phơi nắng ở một vùng hoang địa.

"Băng Liên Tuyết Nhiên."

Một kiếm chém tới không chút nương tay. Ngạc ngư vừa mở đôi mắt liền bị một kiếm chém trúng lưng. Nó rít lên một tiếng đầy đau đớn rồi lặn xuống lãnh địa của mình.

"Căn Nguyên Sung Pháo."

Hàn Vũ Thiên thừa cơ hội nó vừa chui xuống liền phóng ra tám tia nước, tạo thành vòng tròn vây nhốt ngạc ngư ở giữa.

"Băng Hoàng..."

Hàn Vũ Thiên vừa nâng tay thì thân hình lóe lên biến mất. Hắn tránh thoát một hàm răng rộng lớn đang táp tới. Thích Ân một thương đâm vào đỉnh đầu của ngạc ngư, một đạo lôi điện nổ vang giật cho nó tê liệt.

"Gừ."

Ngạc Ngư không những không có chút thương tổn nào mà còn xoay thân dùng cái chân đánh bay Thích Ân ra. Một Thánh Tông sơ kỳ nhỏ bé lại dám động thủ với nó, ánh mắt nó lộ vẻ khinh miệt.

Lúc ngạc ngư kia nhìn lại thì thấy một luồng băng hoàng lao tới nổ vang. Cơ thể nó lật ngửa trên đầm lầy, Hàn Vũ Thiên một kiếm lại hướng tới điểm hiểm yếu mà chém.

Nhưng kiếm còn chưa tới thì ngạc ngư đã lật người, chui xuống sâu trong đầm lầy. Hàn Vũ Thiên phóng thần niệm để dò xét nhưng lại không cảm nhận được vị trí của ngạc ngư.

"Lãnh địa này còn có thể che giấu khí tức sao?"

Hàn Vũ Thiên cau mày, không ngờ ngạc ngư lại có chiêu này. Nếu nó trốn trong này, hắn sẽ rất khó phát hiện ra.

Mặt bùn chuyển động, một hàm răng há to táp tới, nuốt chửng Hàn Vũ Thiên vào bụng. Thích Ân kinh sợ quát lên: "Chủ nhân!"

Hàn Vũ Thiên bị nuốt vào trong bụng nhưng không hề hoảng sợ, mà ngược lại còn lấy làm mừng thầm. Nuốt một con mồi còn sống vào trong bụng không khác nào tự rước họa vào thân.

"Hoang thú linh trí vẫn còn rất thấp."

Hàn Vũ Thiên bước sâu vào trong dạ dày của ngạc ngư như là đi tản bộ ở hậu hoa viên. Nếu đổi lại là yêu thú hay ma thú thì chúng chắc chắn sẽ giết chết con mồi trước, để tránh làm hại những bộ phận dễ tổn thương trong cơ thể.

Hắn đi một vòng bên trong dạ dày thì phát hiện dịch tiêu hóa của ngạc ngư lợi hại tới mức đáng sợ, ngay cả xương cốt của Thánh Tông thượng kỳ cũng đang bị ăn mòn.

"Thượng cổ hoang thú không con nào là tầm thường."

Hàn Vũ Thiên đặt tay xuống dịch tiêu hóa và đóng băng toàn bộ lại. Làm như vậy để ngạc ngư làm chậm quá trình tiêu hóa, khiến nó từ từ rơi vào trạng thái ngủ đông.

"Lôi Nguyên Nhất Kích!"

Hư ảnh kỳ lân vung vó đạp thẳng vào lưng của ngạc ngư. Thích Ân đang dùng toàn lực, mong con hoang thú này nôn chủ nhân ra.

Ngạc Ngư tức giận muốn quật bay con kiến hôi này, nhưng cơ thể nó lại truyền đến một luồng lạnh buốt từ bên trong, đành nhắm mắt nằm yên như rơi vào trạng thái ngủ.

Thích Ân không hiểu lý do nhưng vẫn điên cuồng tấn công hoang thú vượt xa mình mấy cấp bậc. Hàn Vũ Thiên bên trong thấy rung lắc liền biết Thích Ân bên ngoài đang điên cuồng công kích.

"Ta sẽ ở trong đây lâu hơn một chút, để ngươi ở ngoài rèn luyện thêm chút vậy."

Hắn chắp tay bước đi trên băng, dạo quanh một vòng xem thử có thi thể hoang thú nào chứa đựng bảo vật hay không.

Tài nguyên trong những hoang thú này rất quý giá. Thu thập để khi trở về Nam Cương sẽ phân phát cho những cao tầng và đệ tử tu luyện, cũng sẽ đề cao thực lực của Vạn Niên Cung trên diện rộng.

Trong hai canh giờ ngắn ngủi, Hàn Vũ Thiên đã gom được một mớ tài nguyên còn sót lại trong dạ dày của ngạc ngư. Dù sao tài nguyên không có chút dinh dưỡng và giá trị nào đối với nó, sau một khoảng thời gian tích trữ nhất định, nó sẽ tự động nôn ra những thứ tài nguyên không thể tiêu hóa.

Hàn Vũ Thiên cũng cảm ứng được dao động bên ngoài đang yếu đi. Thích Ân đã kiệt sức, không thể tiếp tục công kích ngạc ngư. Hắn liền di chuyển tới trái tim của hoang thú, phải mau chóng rời khỏi để đưa Thích Ân đi khôi phục pháp lực.

Dù sao lãnh địa đầm lầy của ngạc ngư còn ẩn chứa rất nhiều hoang thú khác. Hàn Vũ Thiên tới được quả tim to như tòa nhà ba tầng của ngạc ngư. Hắn vừa chạm vào liền thấy một đoàn hỏa diễm ngũ sắc xẹt tới.

Xuyên thủng quả tim của ngạc ngư, ngũ sắc hỏa diễm nổ tung, phá hủy một cái lỗ lớn thông ra bên ngoài. Hàn Vũ Thiên theo đường vừa tạo mà bay ra ngoài.

Thiên Dương Liệt Hỏa kiếm trở về thức hải, khiến Hàn Vũ Thiên nhìn với ánh mắt tràn đầy kinh ngạc. Con ngạc ngư bên ngoài cơ hồ toàn thân da thịt đã bị đánh nát, lộ cả xương bên trong.

Hắn nhìn lên thì thấy Thích Ân đang thở dốc, nửa thân trái hóa thành vảy kỳ lân cùng với sừng, còn nửa thân phải vẫn giữ nguyên hình dáng nhân tộc.

"Ngươi kích phát sức mạnh tới mức độ này, khiến cho ta phải kinh ngạc đấy."

Hàn Vũ Thiên không ngờ Tử Lôi Kỳ Lân tộc bộc phát toàn bộ sức mạnh, lại có thể chiến đấu vượt cấp, đánh bại đối thủ. Vừa rồi, dù hắn không phá hủy tim nó, con ngạc ngư kia cũng đã chết rồi.

"Nhưng mà trong thực chiến, sẽ không kẻ nào đứng yên chịu trận cho ngươi đánh đâu."

Hắn mỉm cười nhìn Thích Ân, nhưng đột nhiên Thích Ân hóa thành lôi điện tấn công tới. Hàn Vũ Thiên híp mắt, bàn tay khẽ đảo, rút ra Thủy Thiên Thương ngăn cản một kích.

"Mất khống chế?"

Hàn Vũ Thiên nhìn kỹ lại thì thấy đôi mắt của Thích Ân đã hoàn toàn chuyển sang màu tím. Hắn hất bay Thích Ân ra, một thương quét ngang, tạo ra sóng biển cuộn trào lao tới.

Thích Ân vừa định ra tay thì mất đi ý th���c và từ từ rơi xuống. Phía trước là sóng biển cuộn trào có thể cướp đi tính mạng hắn.

"Sao lại vào lúc này?"

Hàn Vũ Thiên cắn răng, thi triển ra Băng Ảnh Tam Bộ thức thứ nhất, bắt lấy Thích Ân chạy xa khỏi trăm dặm.

Chỉ cần chậm một chút nữa, hắn đã tự tay đoạt mạng Thích Ân rồi. Đúng lúc đó, một cơn đau truyền tới, hắn chỉ thấy chân trái của mình đã gãy.

Hàn Vũ Thiên tới một cành cây lớn gần đó, đặt Thích Ân đang bất tỉnh xuống. Hắn thì lấy ra một vài dược liệu để tiến hành chữa trị chân gãy.

"Chủ nhân, bọn ta vừa tìm được một hang động của hoang thú. Theo phán đoán của chúng ta thì có rất nhiều bảo vật bên trong. Con hoang thú kia hẳn phải là cấp viên mãn trở lên."

Một cái truyền âm phù từ phía xa rơi vào tay Hàn Vũ Thiên. Hắn đã biết được vị trí của hang động sau khi nhận truyền âm phù.

Sau vài canh giờ thì chân của Hàn Vũ Thiên đã hồi phục. Thích Ân tỉnh dậy nhưng vẫn còn khá yếu.

Hàn Vũ Thiên để hắn ở lại đây khôi phục pháp lực, còn hắn thì tiến tới hang động mà Mạch Liên và Hồng Thiên đang thăm dò.

Nhưng bay được nửa đường thì cơ thể hắn bỗng nhiên đột phá, đạt đến Thánh Tông thượng kỳ.

"Sau bấy nhiêu tháng, cuối cùng cũng đột phá thượng kỳ. Sớm trở về Vạn Niên Cung thì tốt hơn."

Hàn Vũ Thiên thở dài, cũng rất sầu não về thế lực của mình ở Vạn Niên Cung. Hoàn Thi quốc, Tây Phỉ quốc và Phụng Đình quốc sẽ không dễ dàng để Nam Cương phát triển phồn thịnh. Nhất định sẽ có xung đột trong thời gian tới. Nhưng hắn đâu biết, yêu tộc mới là nỗi lo lớn nhất của Nam Cương quốc lúc này.

Đi một đoạn đường, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy một hang động dẫn sâu xuống lòng đất. Xung quanh không có dấu chân của bất kỳ hoang thú nào. Hắn hơi nghi hoặc nhìn hang động, tự nhủ:

"Là xà thú sao? Không hề để lại một chút dấu vết nào."

Hàn Vũ Thiên bay xuống hang động rồi từ từ đi sâu vào trong. Xuống sâu hai trăm dặm hắn mới nhận ra hang động này rộng lớn, và vô số đường hầm dẫn tới những nơi khác nhau, tựa như một tổ kiến khổng lồ.

Hàn Vũ Thiên che giấu khí tức rồi tìm theo hướng có khí tức mạnh nhất mà bay tới. Đi sâu thêm vài trăm trượng, hóa ra một không gian rộng lớn, tài nguyên chất đầy, đủ để nuôi dưỡng vài vị Thánh Tông.

Phía trên đống tài nguyên là một con sư tử đang nằm. Bờm đỏ, răng dài như kiếm, vuốt sắc như đao, đuôi nhọn như thương. Bờm của nó có thể xù lên sắc nhọn như lông nhím.

"Viễn Cổ Huyết Nha Sư."

Hàn Vũ Thiên nhận ra con hoang thú này chỉ bằng một cái liếc mắt. Đây căn bản không phải là một con thượng cổ hoang thú, mà là viễn cổ cự thú không còn tồn tại ở ngàn vạn năm trước.

Huyết Nha Sư không còn xa lạ gì với tu sĩ ở trung cấp và cao cấp vũ trụ. Nó là hoang thú phổ biến và cũng nổi tiếng về độ hung ác và thói quen sưu tầm bảo vật.

Tài nguyên mà Huyết Nha Sư tích góp cả đời có thể sánh ngang với tổng tài nguyên của hàng trăm tu sĩ cùng cấp cộng lại. Trí tuệ của nó cũng không kém yêu thú.

"Tài nguyên thì đã có đó, nhưng ta không đủ thực lực để giết Huyết Nha Sư."

Hàn Vũ Thiên trầm ngâm một hồi rồi quay người rời đi. Chờ khi thực lực hắn đủ mạnh, khối tài nguyên kia của Huy���t Nha Sư sẽ rất nhanh thuộc về mình.

Chỉ cần nó không bốc hơi khỏi thế gian này, thì việc săn giết Huyết Nha Sư để đoạt bảo cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Hắn vừa ra khỏi hang động đã thấy ba thủ hạ của mình đang chờ sẵn ở đây. Trời cũng đã về đêm, vì vậy Hàn Vũ Thiên tìm một gốc cây để nghỉ ngơi.

"Chủ nhân, ở trong có bảo vật phải không?"

Hồng Thiên hỏi với đôi mắt tràn đầy hưng phấn. Hàn Vũ Thiên gật đầu nói: "Chất đầy như một ngọn núi."

Thích Ân cũng sáng mắt, liền nói: "Vậy chúng ta mau vào giết con hoang thú kia, đống tài nguyên đó sẽ thuộc về chúng ta."

Hàn Vũ Thiên lắc đầu, thản nhiên nói: "Dù ta và ba người các ngươi liên thủ, ngay cả khi tính cả nhóm của nàng ta, cũng chưa chắc đủ sức đánh bại nó."

Lời này làm cho Thích Ân hơi sững sờ. Hắn không ngờ ở khu rừng rậm này lại còn có một nhóm khác tồn tại, và nàng ta được chủ nhân nhắc đến lại khiến hắn khó hiểu.

Hồng Thiên và Mạch Liên không bối rối như Thích Ân. Họ không ngờ rằng, ngay cả khi cung chủ liên thủ với ma nữ kia, cũng không nắm chắc phần thắng với con hoang thú trong kia. Điều đó đủ để thấy thực lực của nó e là vượt xa tưởng tượng của họ.

Huyết Nha Sư trong kia tu vi cũng chỉ là Thánh Tông đại viên mãn, nhưng thực lực lại không kém cạnh Chuẩn Tổ. Bằng không thì những hoang thú khác sao lại không dám bén mảng tới đây?

Chỉ có Chuẩn Tổ hoang thú hoặc thực lực ngang Chuẩn Tổ mới không con hoang thú nào dám bén mảng lại gần. Chính vì thế, những nơi chúng trú ngụ mới được gọi là cấm địa.

Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, xin quý độc giả hãy đọc tại nguồn để ủng hộ tác giả và dịch giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free