Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 210: Trúc U Sâm Lâm.

Hòn đảo tràn ngập ma khí và ma thú bủa vây, ba bóng người toàn thân thương tích đang đối đầu với bầy ma thú.

Ba người này chính là nhóm Hàn Vũ Thiên. Hắn đã nhận ra thời gian trong đảo trôi nhanh hơn bên ngoài rất nhiều; mười ngày ở ngoài thì trong đảo đã trôi qua cả một năm.

Hai trong ba món Tông Khí trên đảo đã được thu thập. Hiện tại, ba người đang tiến hành đoạt lấy kiện Tông Khí cuối cùng.

Tuy nhiên, vây quanh họ là cả một bầy ma thú cấp Thánh Tông, với ba con thượng vị Thánh Tông hùng mạnh, mười con trung vị Thánh Tông và hơn ba mươi con sơ kỳ Thánh Tông đang trấn giữ món Tông Khí cuối cùng.

Món Tông Khí cuối cùng là một thanh ngân thương thuộc tính không gian hiếm thấy. Thế nhưng, trong mắt Hàn Vũ Thiên, nó chỉ là một Tông Khí bị luyện chế thất bại mà thôi.

Nguyên liệu chế tạo thanh ngân thương kia vô cùng trân quý, là Không Gian Du Thuấn Thạch cực kỳ hiếm có ở vũ trụ cao cấp, ấy vậy mà lại xuất hiện ở tiểu thế giới này. Nhưng đáng tiếc, kẻ có được Không Gian Du Thuấn Thạch lại không đủ tài nghệ, đã luyện chế thất bại thành một binh khí Tông cấp hạ phẩm.

Không Gian Du Thuấn Thạch, chỉ một viên thôi đã quý giá hơn toàn bộ tài nguyên trong một trung vị thế giới của cao cấp vũ trụ, ức vạn năm cũng khó mà tìm thấy được một viên.

Không Gian Du Thuấn Thạch có thể tạo ra đường hầm không gian thông tới cao cấp vũ trụ khác, nhưng đó chỉ là trong thời khởi nguyên, nơi vô số vũ trụ còn tồn tại. Giờ đây, cao cấp vũ trụ chỉ còn lại ba cái, mỗi cái đều tàn khuyết không hoàn chỉnh, việc tạo ra đường hầm chỉ là uổng phí khối Không Gian Du Thuấn Thạch mà thôi.

"Không Gian Du Thuấn Thạch mà lại dám đem ra rèn luyện binh khí, không sợ sơ suất liền tạo thành vụ nổ không gian xóa sạch vũ trụ này sao?"

Dù toàn thân đẫm máu, Hàn Vũ Thiên vẫn bình thản đối mặt với bầy ma thú Thánh Tông đang vây quanh. Ba năm liên tục giao chiến với ma thú đã giúp tu vi của hắn tăng tiến đến sơ kỳ đỉnh phong, chỉ một bước nữa là đạt tới trung vị.

Mạch Liên kiếm trong tay Mạch Liên không chút buông lỏng, tản ra kiếm ý kinh người. Thanh liên kiếm khí khuấy động khiến ma thú phải kiêng kỵ không dám lại gần. Trong khoảng thời gian này, Mạch Liên đã không ngừng đối đầu với những loài ma thú chuyên về tấn công tâm trí và linh hồn để tôi luyện tâm hồn mình trở nên kiên định, nhờ đó mới có thể luyện ra những viên đan dược thượng hạng.

Hồng Thiên vung chiến phủ, một đòn đã đẩy lui hai con ma thú sơ giai. Khí lực toàn thân ông ta nặng tựa thái sơn, ba năm qua, cây rìu và chiếc búa của ông đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh, coi xương thịt ma thú như sắt thép mà tôi luyện.

Hàn Vũ Thiên bàn tay nâng Thiên Dương Liệt Hỏa Kiếm lên, một thức Nhất Linh Thiên Hỏa thi triển ra làm bầu trời ma khí phải ảm đạm vài phần, thay vào đó là bạch hỏa thiêu đốt chiếu rọi hòn đảo.

Hai con ma thú trung vị Thánh Tông vốn ngồi yên xem kịch đã đứng lên liên thủ đối kháng với bạch hỏa đáng sợ kia.

Trong ba năm, Hàn Vũ Thiên đã liên tục vận dụng Dương Thiên Thập Linh, Âm Sát Thất Hồn và Băng Tiên Điển, đưa chúng đạt đến trình độ tương đương. Nhờ vậy, chúng không còn xung đột mà ngược lại, hòa hợp đến khó tin.

Nhất Linh Thiên Hỏa vừa vung ra, ngay cả ma thú Thánh Tông tầng 3 với thể chất cường đại cũng phải bỏ mạng. Nếu không phải hai con ma thú trung vị Thánh Tông hệ thủy liên tục cản trở, Hàn Vũ Thiên đã sớm tiêu diệt toàn bộ đám ma thú sơ kỳ Thánh Tông ở đây rồi.

"Nhị Linh, Dương Hỏa Phiêu Trần."

Hàn Vũ Thiên toàn thân bốc lên bạch hỏa, hai ống tay áo bay phất phới tản ra nhiệt hỏa kinh người. Một cái vung tay, hỏa diễm như sóng biển cuồn trào quất tới.

Đòn tấn công này khuếch đại đến mức khiến hai ma thú trung vị Thánh Tông hệ thủy kia không kịp ngăn cản, chỉ trong chớp mắt, vài con ma thú sơ kỳ Thánh Tông đã bị thiêu chết.

"Nhất Kiếm Tru Vạn Tà!"

"Hủy Thiên Diệt Địa!"

Thấy cơ hội đã đến, Mạch Liên và Hồng Thiên lập tức xuất thủ nhắm vào hai con ma thú trung vị Thánh Tông. Kiếm khí thanh liên và cự phủ va chạm, khiến hai con ma thú bị thương phải lui ra vài dặm.

"Tam Linh, Thiên Hỏa Phù Tan!"

Từ trong ống tay áo, hai đoàn hỏa diễm ngũ sắc bùng lên, không còn là màu trắng thuần khiết nữa mà rực rỡ với ngũ sắc quang mang. Ngũ sắc hỏa diễm len lỏi vào từng ngõ ngách của hòn đảo.

Tuy nhiên, ngũ sắc hỏa diễm lại không hề ảnh hưởng đến ma thú, trông chúng tựa như vô hại. Hàn Vũ Thiên khẽ đảo tay, một sức nóng khủng khiếp bốc lên, khiến toàn bộ đất đai bắt đầu hóa thành nham thạch nóng chảy.

Ngũ sắc hỏa diễm bắt đầu ngưng tụ thành năm vòng xoáy sắc nhọn. Những hỏa luân ngũ sắc xoay tròn, cắt lìa đầu năm con ma thú xui xẻo gần đó.

Tám con ma thú Thánh Tông trung vị còn lại, thấy sự bất thường, lập tức xuất thủ. Hàn Vũ Thiên nắm Thiên Dương Liệt Hỏa Kiếm, một mình đối chiến với sáu con ma thú.

Mạch Liên vung kiếm tách hai con ma thú trung vị Thánh Tông trong số tám con đang vây công Hàn Vũ Thiên. Hồng Thiên thì đối phó với hai con ma thú hệ thủy đã bị thương.

Ba người nhân tộc, dù thương tích đầy mình, vẫn tỏa ra khí tức mạnh mẽ như sóng biển. Hàn Vũ Thiên một mình chống chọi sáu con ma thú nhưng lại vô cùng thản nhiên, bởi vì Phong Cấm Vạn Pháp đã bộc phát, không một pháp tắc Thánh Tông nào có thể tổn thương được hắn.

Ngược lại, hắn còn có thể đả thương được ma thú trung vị Thánh Tông. Khí tức của Hàn Vũ Thiên tăng vọt, đột phá thành trung vị Thánh Tông; cuối cùng, hắn đã trùng kích thành công lên tầng ba.

Toàn thân hắn thăng hoa, thương tích dần khôi phục theo sự tiến hóa của bản thân. Hàn Vũ Thiên một tay vươn tới, từ hư không hiện ra một ma trảo, chộp lấy thanh binh khí đang được ba con ma thú thượng kỳ Thánh Tông bảo vệ.

Băng Cực Thuần Âm Thể tỏa ra băng khí, ngưng kết ba con ma thú kia lại. Vừa chộp được Tông Khí ngân thương, hắn liền cùng hai người kia bỏ chạy.

Hàn Vũ Thiên biết thực lực bản thân còn hạn chế nên không ngu muội ở lại chiến đấu. Hắn chỉ lợi dụng lần đột phá trung vị cảnh bất ngờ này để khiến ba con ma thú thủ lĩnh kia không kịp trở tay mà thôi.

Hàn Vũ Thiên không lo sợ ba con ma thú thủ lĩnh kia, mà là thứ đang nuốt chửng phía sau chúng.

Rất nhanh, nham thạch nóng chảy bùng lên cao vạn trượng, từ trong đó một con thằn lằn bay toàn thân quấn quanh hắc hỏa chui ra. Tu vi của nó đã đạt đến Thánh Tông viên mãn.

Thân hình cao vạn trượng của nó, mỗi lần đập cánh đều kéo theo ma khí kinh người. Tốc độ của ma thú truy đuổi cũng vì thế mà tăng nhanh.

Móng vuốt của nó giơ lên, trông như một con chim ưng đang lao xuống bắt mồi. Hàn Vũ Thiên thấy mình sắp bị đuổi kịp, liền ôm eo hai vị trưởng lão, thi triển bước Băng Ảnh Tam Bộ, Nhất Bộ Ảnh Hư Vô, lập tức xuất hiện cách đó năm trăm dặm.

Một trảo của nó chộp xuống, nhưng chỉ tóm được một tảng đá lớn, khiến con ma thú thằn lằn bay tức giận rít lên. Đây là lần đầu tiên có kẻ sống sót thoát khỏi móng vuốt của nó.

Khi Hàn Vũ Thiên xuất hiện bên ngoài, Tuần Thiên Giả Thanh Hư Hầu đã ở đó. Khí tức trên người ông ta ảm đạm, dường như vừa tiêu hao một lượng lớn pháp lực.

"Ta đoán kh��ng nhầm thì việc mở ra bí cảnh này tiêu hao không ít nhỉ?"

Hàn Vũ Thiên nhìn ánh mắt tiều tụy sâu trong lớp mặt nạ của Thanh Hư Hầu, cười nói. Thanh Hư Hầu làm bộ không để ý, nói:

"Mạch Liên đạt được Tông Khí hạ phẩm Thanh Loan kiếm. Hồng Thiên đạt Tông Khí hạ phẩm Ngân Đạo chùy. Hàn Vũ Thiên đạt Tông Khí trung phẩm Ngân Hoàng Thương."

"Tông Khí trong tay Hàn Vũ Thiên là trung phẩm, cao hơn hai người kia. Vì vậy, hắn đạt hạng nhất trong khảo hạch thứ hai và được tiếp nhận ban thưởng khí thần."

Thanh Hư Hầu phất tay, một khối cầu khí thần cao trăm trượng, rộng trăm trượng xuất hiện, nhiều gấp trăm lần ban thưởng khí thần ở khảo hạch thứ nhất.

Hàn Vũ Thiên thu đoàn khí thần vào trong ống tay áo, không vội hấp thu. Bởi lẽ, hắn vừa mới bước vào trung vị cảnh, tu vi chưa vững chắc nên không thể tu luyện tiếp ngay.

"Mạch Liên và Hồng Thiên đồng dạng đạt được Tông Khí hạ phẩm, cùng nhận hạng hai, ban thưởng khí thần."

Dù một quả khí thần không nhiều như của Hàn Vũ Thiên, nhưng cũng đủ để hai người tăng tu vi lên tầng 5, đạt đến trung vị đỉnh phong.

"Chẳng phải thời hạn mười lăm ngày trong bí cảnh đã hết rồi sao? Tại sao những người kia vẫn chưa thấy đâu?"

Hàn Vũ Thiên vuốt cằm, có chút tò mò hỏi. Thời hạn mười lăm ngày ở bí cảnh đã hết từ rất lâu, vậy mà vẫn không thấy những kẻ thí luyện khác.

Thanh Hư Hầu thản nhiên nói:

"Bọn họ được thăng lên Thiên Vực rồi, không cần phải thí luyện nữa. Hiện tại chỉ có nhóm các ngươi và Thần Hoàng mà thôi."

Hàn Vũ Thiên mặt không chút biến sắc, dường như đã đoán trước được. Hắn hiểu rằng việc nhận lợi ích từ kẻ khác mà không bỏ ra chút sức nào, như việc đám người kia vào bí cảnh tu luyện để nhận lợi ích, thì hiển nhiên sau khi đi ra sẽ bị mang đi.

Trở thành quân cờ trên Thiên Vực, Hàn Vũ Thiên cũng không hề xa lạ với chiêu trò này. Hắn chắp tay sau lưng, cười nói:

"Khảo hạch tiếp theo."

Thanh Hư Hầu cũng không nói nhiều, trực tiếp đưa ba người đến một khu đại sâm lâm. Đây chính là Trúc U Sâm Lâm mà trước đó đám người thí luyện đã bay ngang qua. Khi nhìn từ tr��n cao xuống và khi tự mình đứng bên trong sâm lâm hoàn toàn khác biệt.

Cây cối nơi đây đa phần đều cao trên sáu mươi mét, vài cây cổ thụ còn cao đến trăm mét hoặc hơn. Nơi này tồn tại hoang thú cường đại tu vi Thánh Tông viên mãn, vài nơi cấm kỵ còn có cả Chuẩn Đạo hoặc Chuẩn Tổ trong truyền thuyết.

Hoang thú, yêu thú, ma thú là ba loài hoàn toàn riêng biệt. Hoang thú sinh ra đã không cần tu luyện mà tự có tu vi tương ứng với kích cỡ của nó. Chúng chỉ là dã thú mang ý chí sinh tồn mãnh liệt, không có thần trí cao như yêu thú và ma thú.

Yêu thú hấp thu khí nhật nguyệt hoặc linh khí để phát triển và tu luyện. Chúng có thể nói chuyện và được xem là hình thái nguyên bản của yêu tộc, sở hữu những thần thông tấn công lợi hại.

Ma thú sinh ra trong ma giới, cũng có linh trí và thần thông như yêu thú. Tuy nhiên, chúng chỉ sống ở những nơi tồn tại ma khí và hắc ám, không phong phú về chủng loại như yêu thú và hoang thú.

Hoang thú do thiên địa sinh ra, máu thịt của chúng có chất lượng và đẳng cấp cao hơn nhiều so với yêu thú và ma thú cùng cấp độ. Vì vậy, tu sĩ thường ưu tiên săn giết hoang thú hơn.

Hoang thú tuy mạnh nhưng không sử dụng được chiêu thức như hai loài kia. Do đó, tỷ lệ săn giết chúng cao hơn, và tỷ lệ bị chúng g·iết chết cũng ít hơn.

"Trúc U Sâm Lâm tồn tại toàn bộ là hoang thú, nhưng đều là hoang thú cấp độ đại hung từ thời thượng cổ. Các ngươi sống sót trong đây thời hạn một năm sẽ xem như thông qua khảo hạch, được phép bước vào trong bí cảnh."

Thanh Hư Hầu chỉ giải thích đến đó rồi biến mất không chút dấu vết. Lần xuất hiện tiếp theo của ông ta là ở bí cảnh Thiên La Quan, nơi bảy vị Tuần Thiên Giả đã tiêu hao không ít để mở ra, cần một năm mới có thể khôi phục hoàn toàn.

Hàn Vũ Thiên dò xét khu rừng một lúc rồi hướng phía nam mà rời đi. Ở đây không thể bay, nên bọn họ phải nhảy từ cành cây này sang cành cây khác để di chuyển.

Phía dưới là hoang thú tu vi thấp nhất là Thánh Nhân, còn bắt gặp cả một vài con cấp bậc Thánh Tông.

Hàn Vũ Thiên cảm ứng được ma khí ở phía bắc, nên biết Lam Huyền đã đến đây trước. Hắn muốn đi ngược hướng v��i nàng ta để tránh chạm mặt.

Lam Huyền, ở phía bắc Trúc U Sâm Lâm ngàn dặm, đang ở trong một hốc cây to nhìn lên trời cười nói:

"Ngươi mà cũng xuất hiện sau ta vài ngày, không tệ đó."

U Ma nữ đang truy giết một con hoang thú Thánh Tông tầng 1. Nàng và Huyết Ma nữ trong khảo hạch thứ hai đã thức tỉnh được Khí Vực, nên việc tiêu diệt hoang thú Thánh Tông tầng 1 không còn là vấn đề nữa.

Hàn Vũ Thiên dừng chân tại một cành cây to. Nhìn xuống là hai con địa long đang đánh nhau.

Một con có thân trâu, đuôi hổ, đầu rồng. Con còn lại có thân dê, đầu gấu, móng rồng.

Chúng được gọi là địa long bởi vì chỉ mang trong mình một ít đặc tính nhỏ của rồng mà thôi, so với giao long còn thấp kém cả ngàn lần.

Hai con hoang thú cấp bậc Thánh Tông sơ kỳ này đang chiến đấu tranh giành lãnh địa cho chủng loài của mình. Xung quanh đó, mấy chục con hoang thú gần giống với hai con địa long kia cũng đang cổ vũ cho thủ lĩnh của chúng.

"Căn Nguyên Sung Pháo."

Hàn Vũ Thiên búng ngón tay, tám khối nước hình thành xoay tròn phía sau lưng hắn. Hắn khẽ đẩy ngón tay, tám khối nước liền phóng ra từng tia nước kinh người.

Chỉ trong chớp mắt, những tia nước đã đánh xuống, tạo ra vài lỗ thủng trên người hai con địa long. Những hoang thú xung quanh lập tức hoảng sợ, quay đầu bỏ trốn.

Địa long với sức sống cương liệt, dù dính một đòn toàn lực của hắn mà vẫn chỉ hấp hối. Hàn Vũ Thiên phất tay, ma trảo xuất hiện, chộp lấy hai con địa long và thôn phệ nhục thân của chúng.

Hàn Vũ Thiên không thôn phệ chúng để tăng cao tu vi, mà là thôn phệ để luyện chế thành khôi lỗi của Âm Sát Thất Hồn.

Dù sao, Vạn Niên Cung vẫn đang thiếu hụt tu sĩ cấp cao. Về sau, dùng hai con hoang thú này để bù đắp vào vẫn có thể hữu dụng.

Hàn Vũ Thiên đục một lỗ trống trên thân cây, tạo ra một chỗ trú tạm thời, dừng chân để Mạch Liên và Hồng Thiên bắt đầu trùng kích trung vị Thánh Tông.

Thời gian trôi qua, sau bảy ngày, hai vị trưởng lão đã đột phá tới trung kỳ Thánh Tông. Hàn Vũ Thiên cũng đã củng cố được tu vi bản thân và hiện tại, hắn bắt đầu chế tạo Tọa Ma Họa Tháp.

Một vạn viên Ma Tâm Châu Thánh Nh��n cùng hai mươi quả Ma Tâm Châu Thánh Tông, đủ để tạo ra một Tọa Ma Họa Tháp có thể vây khốn cấp Thánh Tông.

Mạch Liên và Hồng Thiên ở ngoài canh gác để tránh hoang thú đến làm phiền. Bên trong, Hàn Vũ Thiên đã lấy ra tài liệu luyện chế đã chuẩn bị từ trước.

Chỉ trong vài ngày, cái cây đã bị lượng ma khí lớn bao bọc, biến nó thành ma thụ duy nhất ở Trúc U Sâm Lâm. Các hoang thú xung quanh bắt đầu tụ tập lại, dùng ánh mắt chán ghét nhìn gốc cây đã hóa ma kia.

"Gừ!"

Một con kỳ lân bước ra từ trong đám hoang thú. Tu vi Thánh Tông thượng kỳ của nó khiến hai vị trưởng lão không khỏi kiêng dè.

"Đáng ghét, một gốc cây mà thôi, sao lại dẫn động nhiều hoang thú đến như vậy?"

Mạch Liên trầm mặc, không ngờ mọi chuyện lại rắc rối đến thế này. Hồng Thiên thở dài, toàn thân bộc phát khí tức trung vị Thánh Tông, đè ép bầy yêu thú kia.

Rắc rắc, tiếng vỏ cây bị một vật nhọn nào đó làm cho rạn nứt. Hai người quay đầu nhìn lại, thì ra đó là một cự hầu ngàn trượng cách đó trăm dặm, móng vuốt của nó đâm vào thân cây để bám trụ, ánh mắt hung ác nhìn về phía gốc cây ma khí.

"Thượng kỳ?"

Hồng Thiên không thể cảm nhận được tu vi của cự hầu kia, liền biết đó là một con thượng kỳ Thánh Tông.

Hai con hoang thú Thánh Tông thượng kỳ đang vây quanh, dù Hàn Vũ Thiên xuất quan thì cũng khó mà giải quyết hết đám này.

Văn bản này được chuyển ngữ bởi truyen.free, nơi những câu chuyện trở nên sống động.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free