(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 184: Tọa Không Thương.
Giao lão xoay bàn tay định đâm chết Ngao Phách, nhưng một bàn tay khác đã kịp tóm lấy mũi nhọn ấy.
Một vị tiên nhân dáng vẻ đạo mạo, thần thái trang nghiêm, tay phải nắm chặt dây xích của Giao lão, tay trái cầm một thanh huyết côn hai đầu hình chó máu.
"Côn Tiên, Trần Huyền Tử."
Ngao Phách kinh ngạc khi thấy vị tiên nhân trước mặt, đây là một người tu vi Hóa Thần tầng 10, ngay cả Chí Thánh ở nơi đây cũng chỉ ngang sức với ông ta.
"Ngao Phách, ngươi không nên kéo dài thời gian như vậy."
Trần Huyền Tử vung tay gạt dây xích đang quấn quanh người Ngao Phách, Ngao Phách cười nói:
"Ta bị đánh lén thôi."
Trần Huyền Tử khẽ gật đầu, cây côn trong tay xoay vòng, thủ thế rồi nhìn về phía Giao lão.
"Khí thế thật là bức người."
Giao lão hất nhẹ tay, một thanh trường thương xám tro liền hiện ra trong tay lão. Lão nhìn về phía Trần Huyền Tử cười nói:
"Lão đây tu vi có phần kém hơn một chút, nếu ngươi có thể nương tay thì hay biết mấy?"
Trần Huyền Tử đột nhiên đứng thẳng, gác huyết côn lên vai, nghiêng đầu cười nói:
"Có thể nương tay, đó là một cách nói rất lịch sự, nhưng tiếc rằng ngươi phải chết."
Tốc độ của Trần Huyền Tử cực nhanh, trong nháy mắt đã xuất hiện phía sau Giao lão, huyết côn bổ xuống từ trên cao, nhắm thẳng vào đỉnh đầu.
"Ồ."
Giao lão vẫn chắp tay sau lưng, không chút phản ứng. Hai dây xích lam sắc từ hư không xuất hiện, bắt chéo, chặn đứng đòn chí mạng của Trần Huyền Tử.
"Từ trong không gian? Tu sĩ không gian pháp tắc."
Trần Huyền Tử lùi về sau thì một sợi xích khác lại xuất hiện đâm tới. Hắn nhanh chóng nghiêng đầu né tránh, nhưng những chiếc gai trên sợi xích đã lướt qua cổ, tạo ra một vết thương nhỏ.
"Ngươi hơi tự tin về thực lực của mình nhỉ, Côn Tiên?"
Giao lão tóm lấy bả vai Trần Huyền Tử, một thương đâm tới muốn xuyên vào ngực Côn Tiên, nhưng Ngao Phách đã vung long trảo cản trở, khiến Giao lão phải từ bỏ tấn công mà lùi về sau.
"Cẩn thận một chút, lão già này khó nuốt lắm đấy."
Ngao Phách đứng cạnh Trần Huyền Tử, cả hai luồng khí tức cùng hội tụ một chỗ khiến người ta khiếp hãi không thôi.
Nhưng Giao lão không hề biến sắc, bởi vì lão từng đối đầu với những thứ còn kinh khủng hơn thế nhiều, chính vì thế, hiếm có kẻ nào khiến lão phải biến sắc.
"Liên thủ? Chắc không?"
Giao lão ngoắc ngoắc ngón tay, sáu sợi trường xích lam sắc xuất hiện xung quanh lão, tựa như sáu con trường xà quấn quýt lấy chủ nhân của mình.
Giao lão thân hình lóe lên, một thương đâm thẳng vào đ��nh đầu của Ngao Phách. Trần Huyền Tử muốn hành động, nhưng đã bị sáu sợi dây xích kia ngăn cản.
"Cút đi!"
Ngao Phách dùng long giác va chạm với trường thương màu xám tro, Giao lão có chút bất ngờ nói:
"Cứng thật đấy."
Long giác của Ngao Phách nhìn thì thô sơ, chẳng chút hoa mỹ như những long tộc khác, nhưng nó lại cứng rắn phi thường. Ngay cả Giao lão tự tin rằng một thương có thể chặt gãy long giác, cũng phải tự mình ngẫm nghĩ kỹ càng về độ cứng rắn của long giác này.
"Phá Thương!"
Giao lão xoay người, một thương phát lực lần nữa đâm tới. Thương chưa va chạm vào long giác đã tạo ra tiếng nổ ầm vang, không gian pháp tắc đánh thẳng vào long giác, chỉ khiến nó xuất hiện một vết nứt cực nhỏ.
Ngao Phách hất trường thương ra, dùng long giác đâm thẳng vào ngực của Giao lão. Nếu đòn này trúng đích, lão nhất định phải bỏ mạng.
Thế nhưng không gian xé nứt, một sợi xích lam sắc chui ra, quấn lấy đầu Ngao Phách. Giao lão một thương nhắm thẳng đỉnh đầu hắn đâm tới.
"Đừng vội!"
Trần Huyền Tử dùng huyết côn hất văng trường thương ra, sau đó phá tan sợi xích, giúp Ngao Phách thoát ra.
"Lão già này, mạnh hơn chúng ta tưởng."
Trần Huyền Tử cau mày, thấp giọng nói. Hắn đã phải chật vật lắm mới thoát ra khỏi sáu sợi dây xích màu lam kia.
Giao lão hai tay chắp sau lưng, trường thương lơ lửng cùng sáu sợi xích sắt. Lão vung tay, sáu sợi dây xích bắt đầu quấn lấy thanh trường thương, sáu mũi nhọn của xích sắt ôm lấy lưỡi thương khiến nó càng thêm bén nhọn.
"Tọa Không Thương."
Ánh mắt Giao lão quét tới, một thương lập tức xé gió mà tới. Ngao Phách và Trần Huyền Tử lập tức tản ra hai hướng khác nhau để né tránh.
Ngao Phách bị chặt đứt cánh tay phải, ngực phải cũng có một lỗ thủng lớn. Hắn trợn trắng mắt, máu tươi trào ra từ miệng.
"N- ngươi..."
Ngao Phách ngay trong phút chốc nhận phải cơn đau mãnh liệt. Trần Huyền Tử dùng côn bổ xuống, nhưng lại bị trường thương như vô hình mà chặt đứt hai chân.
Trần Huyền Tử đau đớn kịch liệt vẫn cố dùng côn nện vào bụng Giao lão, khiến lão phun máu, bay ngược ra sau. Ngao Phách lúc này nuốt vào long châu, hút lấy năm giọt tinh huyết bản mệnh đã giấu bên trong. Khí tức nổ vang, hắn lao tới như một kẻ điên.
"Chết! Lão tặc!"
Dù máu tươi ở ngực phải vẫn không ngừng chảy ra, nhưng Ngao Phách vẫn nhịn đau lao tới, một ngụm cắn đứt thân dưới của Giao lão.
"Khự!"
Giao lão phun ra một ngụm máu thịt. Trước khi mất đi ý thức, bàn tay lão vẫn điều khiển trường thương xuyên thẳng qua sọ của Ngao Phách, rồi đâm thẳng về phía Trần Huyền Tử.
"Đại Lực Kim Cương Thể, Huyết Côn Phá Thái Sơn!"
Trần Huyền Tử cơ thể đột nhiên cứng rắn như thép, côn trong tay cũng phát ra áp lực kinh người, một côn nện thẳng về phía trường thương.
Nửa thân trên của Giao lão đang rơi tự do trên không trung, lão nhìn thấy Trần Huyền Tử đang toàn lực ngăn cản một thương ấy.
"Công tử, lão phu giúp ngài loại bỏ hai tên tiên tộc này..."
Cánh tay yếu ớt giơ lên lần cuối, bóp nhẹ vào hư không. Trường thương khiến sáu sợi dây xích quấn lên thân Côn Tiên, khiến hắn phun máu tươi, cơ thể run rẩy.
Một thương đã áp sát, mũi thương chạm vào ngực trái, chuẩn bị xuyên thấu vào tim.
Thế nhưng khí số của hắn chưa dứt, trường thương và xích sắt cứ thế tiêu tán thành hư vô.
Trần Huyền Tử cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi cửa tử. Quy Lộc lại đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, một kiếm xuyên vào vết rách mà trường thương Giao lão đã để lại lúc trước.
Trần Huyền Tử không kịp đề phòng một kẻ tu vi tầm thường như y, vì vậy đã lãnh một kiếm xuyên tim, sinh cơ bắt đầu tan biến.
Quy Lộc trở lại, dốc toàn bộ pháp lực để giữ lại một tia sinh cơ cuối cùng cho Giao lão đang hôn mê.
"Mau! Đem toàn bộ tài nguyên sinh mệnh tới! Nếu Giao lão chết, tất cả các ngươi đều sẽ phải chôn theo cùng!"
Các thế lực trong Hồ Châu nghe thấy lời uy hiếp này lập tức lấy ra những gì mình có, lao tới chỗ Giao lão. Thanh Hoa Lâu cũng lấy ra hai món bảo vật sinh mệnh cường đại cấp Thánh Nhân.
Thế nhưng bao nhiêu tài nguyên sinh mệnh bù đắp vào, cũng không thể khiến Giao lão tăng thêm chút sinh cơ nào. Một lão già nhìn Giao lão rồi lắc đầu nói:
"Ngay cả trời đất cũng không cứu được, chúng ta cố g���ng vô ích."
Lão già này là quản sự của Thanh Hoa Lâu ở Hồ Châu thành, Tây Lương Hùng, tu vi Ngụy Thánh Tông.
"Hừ, hao tổn ngần ấy thời gian để cứu một lão già sắp chết? Ngu ngốc."
Trời mây xé toạc một mảng lớn, một đội quân ba mươi vạn tiên quân, cùng với mười vị tướng lĩnh chiến giáp oai hùng đi đầu. Tu vi của mười người này ai cũng vượt qua Hóa Thần tầng 8.
Người nói là một trung niên tóc thắt bím, chiến giáp màu nâu, tay cầm đại đao, tên là Văn Thực.
Đây là đội quân tiên tộc đã được chuẩn bị từ trước, nhưng vì đợi lệnh của Lão Quân mới chậm trễ xuất hiện. Nếu như bọn họ thật sự đến sớm hơn một chút, thì Giao lão đã bỏ mạng và không giết được ai.
"Ai đầu hàng tiên tộc sẽ nhận được một con đường sống, kẻ nào phản kháng, giết toàn tộc!"
Văn Thực nâng đại đao ngạo nghễ chỉ về phía đám người Hồ Châu thành. Tây Lương Hùng thân hình già nua bay lên, chậm rãi cất tiếng nói:
"Các ngươi là ngoại tộc xâm phạm, có tư cách gì bảo bọn ta đầu hàng? Không lẽ, các ngươi tự cho mình là kẻ mạnh, là chủ nhân của vùng đất này rồi sao?"
Khí tức của lão bộc phát, vượt qua cả Giao lão, mơ hồ đã chạm đến cảnh giới Thánh Tông.
"Thánh Tông? Không, hẳn là Ngụy Thánh Tông cực hạn, nhưng ngươi cùng lắm là đối đầu với năm người cũng đã khó nhằn."
Văn Thực ra hiệu, năm tiên nhân mặc chiến giáp từ phía sau lao tới. Tây Lương Hùng vung tay, kiếm xuất ra cùng năm vị tiên nhân giao thủ.
Từ trong Thanh Hoa Lâu cũng bay ra hai người trẻ tuổi, một nam tử tuấn tú huyết bào bay phấp phới, một nữ tử kiều diễm trong bạch y tinh khiết.
Hoàng Cẩn và Tú Lan, hai thiếu chủ của Thanh Hoa Lâu, vậy mà lại xuất hiện ở Hồ Châu thành.
"Khí tức không tệ, cường giả tới từ nơi nào?"
"Hoàng Cẩn."
"Tú Lan."
Hai người giới thiệu tên xong liền xông tới không nhiều lời. Sau lưng Văn Thực, hai người khác lại lướt tới, chiến đấu cùng hai thiếu chủ Thanh Hoa.
Từng đợt cao thủ của Hồ Châu thành và tiên tộc giao thủ, chỉ có những người trẻ tuổi ham sống sợ chết là còn đứng lại.
"Tuyết Tú, con ở đây duy trì sinh mệnh cho Giao lão."
Quy Lộc đứng dậy, dáng người thẳng tắp, uy phong vô thượng. Âm thanh của lão vang vọng khắp Hồ Châu thành:
"Các ngươi nếu sợ chết thì có thể tự mình đầu hàng, lão phu đây không có quyền ngăn cản lựa chọn của bất kỳ ai. Mỗi người rồi cũng sẽ có một lần phải đưa ra cho mình hai lựa chọn khó khăn mà thôi."
Quy Lộc kiếm quang đại thịnh, lao tới Văn Thực đang khoanh tay trên không trung. Văn Thực lách người tránh né, nhưng vai lão vẫn chảy ra một vết máu tươi.
"Ồ, không tệ, ta cũng muốn chơi với lão già này."
Văn Thực tăng tốc độ mạnh mẽ, bắt đầu phản đòn, một đao quét ngang. Quy Lộc giơ kiếm đỡ lấy, liền bị quật bay.
Thân hình Quy Lộc còn đang bay thì một đao từ trên giáng xuống. Lão nhanh chóng phi một kiếm về phía đối thủ, kiếm quang xoẹt tới khiến Văn Thực hơi bất ngờ, nhưng rất nhanh liền ngừng lại, thân hình tránh thoát.
"Ô Quy Hạ Quyền!"
Quy Lộc áp sát Văn Thực, một quyền mang theo hư ảnh Ô Quy đấm thẳng vào bụng của hắn.
Văn Thực phun ra một ngụm nước bọt, cũng một đao chặt xuống gáy của Quy Lộc. Một tiếng kim loại va chạm vang lên.
Hai thanh chiến kích bắt chéo nhau, ngăn cản đại đao. Văn Thực đưa mắt nhìn thì chính là hai trung niên giống nhau như đúc.
"Quy Lộc, chúng ta tới giúp lão đây."
Trần Huy và Trần Hoàng là hai cường giả Thánh Nhân viên mãn ở Hồ Châu thành. Bọn họ đã ẩn cư gần hai trăm năm chưa thấy xuất thế, hiện tại là vì Quy Lộc gặp nạn mới xuất đầu lộ diện.
"Đa tạ hai vị."
Cũng đúng lúc đó, thanh kiếm của Quy Lộc từ trên trời rơi xuống. Lão bắt lấy kiếm, chém ngang ngực của Văn Thực.
Chiến giáp cứng rắn một kiếm của Quy Lộc cũng bị rạn nứt khi bị lão chém ngang.
"Hờ."
Văn Thực cười nhạt, hất bay hai huynh đệ họ Trần, một cú đá gối liền hất Quy Lộc bay xa.
Bản chuyển ngữ này là tâm huyết của truyen.free, mọi hành vi sao chép đều không được phép.