(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 183: Cao Tiệm Ly.
"Cao Tiệm Ly, ngươi thật sự muốn ra tay sao?"
Một lão già lưng còng, tay chống gậy, mặc y phục thôn quê giản dị, đối diện với một người đàn ông trung niên tóc ngắn màu vàng nhạt.
"Đành vậy thôi, tình hình hiện tại chỉ còn cách để Cao gia xuất thủ. Bế quan lâu đến thế này rồi, chắc hẳn bọn chúng đã quên còn một gia tộc như chúng ta tồn tại."
Cao Tiệm Ly vẻ mặt cao ngạo, chấp tay sau lưng nhìn về phương xa. Lão già thở dài nói:
"Vạn Niên cung, Bắc Ma thành, Tiên Thiên thành, không phải là ba thế lực đơn giản. Ngươi phải cẩn thận một chút."
Nói xong, lão đã rời khỏi đó, chỉ còn một mình Cao Tiệm Ly đón gió nhìn về phương xa.
"Hì hì hì."
Tiếng cười khúc khích của nữ nhân vang bên tai Cao Tiệm Ly. Một nữ tử toàn thân chỉ có nội y mỏng manh che phần nhạy cảm, nàng ta hai tay chạm vào vai hắn, bộ ngực áp sát vào lưng, giọng nói ma mị quyến rũ:
"Tiệm Ly, ngươi đang trầm tư điều gì vậy?"
Cao Tiệm Ly dường như không bị hành động của nàng làm cho mê muội, vẫn giữ thần sắc như cũ nói:
"Vạn Niên cung."
"Ồ..."
Nàng ta "ồ" lên một tiếng, sau đó hai tay buông khỏi vai hắn, thân hình đã bước tới bên phải, chậm rãi nói:
"Vạn Niên cung chỉ là một thế lực mới nổi gần đây, Bắc Ma thành và Tiên Thiên thành mới là yếu tố quan trọng."
"Cúc Loan, ngươi nghĩ vậy thật sao?"
Cao Tiệm Ly nhìn nàng. Cúc Loan nhẹ gật đầu không chút do dự. Cao Tiệm Ly lật tay, một hình ảnh xuất hiện trước mắt.
Đó chính là Hàn Vũ Thiên cùng Lam Huyền và lão Quân đang so bì khí tức, lúc tiên tộc vừa hạ lạc xâm chiếm Nam Cương quốc. Hình ảnh thứ hai chính là hắn cùng Lam Huyền quyết chiến một trận.
"Hắn chỉ chưa tới trăm năm đã có thực lực ngang hàng với một tên Chí Thánh đột phá Thánh Tông."
Lời này của Cao Tiệm Ly đã khiến đôi mắt Cúc Loan sáng rực. Nàng ta cười nói:
"Không thể xem thường rồi, nhưng cũng tuyệt thật, phải không?"
Ánh mắt Cao Tiệm Ly lóe lên một suy nghĩ:
"Tấn công Bắc Ma thành?"
Cúc Loan che miệng cười nói:
"Đúng vậy, thời cơ tốt nhất chính là lúc này không phải sao?"
Nàng ấy kiều diễm xoay người bước đi, nói:
"Vạn Niên cung đã có nhã ý ngăn trở tiên tộc, thì chúng ta đâu thể nào phụ lòng kỳ vọng của họ chứ?"
Cao Tiệm Ly nhẹ gật đầu, cười nói:
"Đúng là không thể từ chối chuyện tốt này. Chuẩn bị thôi."
Cả hai thân hình đồng thời biến mất không để lại một chút khí tức nào.
Tại Nguyên Sinh Thụ, Hàn Vũ Thiên bước tới thì đã thấy Linh Vệ khoanh chân ngồi trên bảo tọa, hỏi:
"Ngươi là ai?"
Hàn Vũ Thiên hai tay chắp sau lưng, ngẩng đầu nhìn nàng, nói:
"Hàn Vũ Thiên."
Đôi mắt Linh Vệ có chút hiếu kỳ nói:
"Là vị cung chủ thần bí kia à? Thật không ngờ vẻ mặt lại khá ưa nhìn nha, một tiểu bạch kiểm phải không?"
Hàn Vũ Thiên híp mắt lại, không hề bận tâm trước lời trêu chọc của nàng, trái lại còn nói:
"Một tiểu bạch kiểm anh tuấn như vậy, lại được tinh linh hoàng chú ý tới. Xem ra sau này ta đây có thể trở thành phu quân của ngươi rồi."
Đồng tử Linh Vệ co rút. Nàng không ngờ miệng lưỡi Hàn Vũ Thiên lại đã đến trình độ này. Hôn lễ của tinh linh hoàng không phải là chuyện có thể tùy tiện đem ra châm chọc, nhưng Hàn Vũ Thiên vẫn thản nhiên nói ra.
"Ngươi tới đây có chuyện gì?"
Sắc mặt Linh Vệ đã thay đổi, trở nên nghiêm túc. Hoàng khí uy nghiêm tỏa ra, nàng nhìn xuống. Hàn Vũ Thiên đưa mắt nhìn chỗ khác, đồng thời cũng từ từ dâng lên một luồng khí âm hàn, tranh phong với hoàng khí.
"Ta muốn mượn một ít đồ từ tinh linh tộc."
Linh Vệ nhướng mày, một tay chống đầu cười nói:
"Cung chủ tới đây mu���n mượn vật gì từ tinh linh tộc?"
Hàn Vũ Thiên vẫn không thèm nhìn lấy nàng mà cười nói:
"Một giọt tinh huyết."
Linh Vệ cười nhạt, thân hình lóe lên, một cú đá hướng thẳng bụng Hàn Vũ Thiên. Hắn không kịp chuẩn bị, cú đá này đương nhiên trúng đích.
Hàn Vũ Thiên va chạm vào mấy chục cái cây mới dừng lại, cơ thể tê rần, truyền đến cơn đau kịch liệt.
"Khụ!"
Hắn ho ra một ngụm máu lớn, từ từ đứng dậy. Sắc mặt chỉ hơi tái nhợt, hắn cười nói:
"Ra tay dứt khoát như vậy, e là không cho mượn rồi?"
Linh Vệ ánh mắt như nhìn sâu bọ, nói với Hàn Vũ Thiên:
"Không tiễn."
Hàn Vũ Thiên đứng đó không chút sợ hãi, nói:
"Tiếc thật, ta đây nhất định phải có được tinh huyết của ngươi."
Linh Vệ một lần nữa lóe lên, một cú đá từ trên giáng xuống. Hàn Vũ Thiên một tay đưa lên, lệnh bài cung chủ bạo phát pháp lực kinh người, một đạo bạch quang xoẹt qua cắt ngang đầu gối của nàng.
Máu tươi bắn ra rơi vào trên mặt Hàn Vũ Thiên. Hắn vậy mà liếm máu dính trên khóe môi, một luồng sinh mệnh lực truyền vào, giúp hắn hồi phục thương thế đôi chút.
Cái chân bị cắt rời xoay vài vòng trên không trung liền bị Hàn Vũ Thiên bắt lấy. Hắn không chút do dự mà ăn tươi nuốt sống nó.
"Hắn đã cắt được chân mình?"
Linh Vệ trong đầu kinh ngạc, nàng vẫy cánh lùi về sau, nhìn cái chân bị cụt của mình. Nàng thôi động sinh mệnh lực cấp tốc phục hồi cái chân kia.
Thương thế của Hàn Vũ Thiên đang dần dần khôi phục, mỗi khi hắn nhai nuốt một miếng thịt của tinh linh hoàng.
"Không tệ, nếu ăn thêm một cái chân nữa thì thương thế của ta sẽ hoàn toàn khôi phục."
Hàn Vũ Thiên dùng ống tay áo lau vết máu còn dính trên môi. Ánh mắt Linh Vệ đã cảnh giác hơn rất nhiều. Cung chủ Vạn Niên vừa rồi thôi động một chiêu kia, thật sự có sức uy hiếp cực lớn đối với nàng.
"Giờ thì, chúng ta có thể nghiêm túc nói chuyện được rồi chứ, điện hạ?"
Hàn Vũ Thiên ngồi xếp bằng, hai tay đặt trên hai đầu gối, lam quang trong mắt phát sáng yêu dị. Linh Vệ cũng ngồi đối diện, giọng nói trầm trọng:
"Điều này không thể, tinh huyết đối với ta là vô cùng quan trọng. Tinh linh tộc ngưng tụ tinh huyết khó hơn lên trời."
Hàn Vũ Thiên lấy ra một khối cầu băng đặt trước mắt nàng, hắn thản nhiên nói:
"Đây là một nhục thân long tộc. Thôn phệ nó, hẳn là ngươi có thể tạo ra một giọt tinh huyết."
Linh Vệ kiểm tra khối cầu, quả nhiên là một thi thể rồng, vẫn còn rất mới và thuần khiết.
"Không đơn giản vậy đâu."
Linh Vệ đặt khối cầu về vị trí cũ, thở dài nói. Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu, cũng không làm khó nàng, nói:
"Thời gian bao lâu?"
Linh Vệ tính toán trong đầu một lúc, nói:
"Một năm, nếu có Nguyên Sinh Thụ trợ giúp."
Hắn nhẹ gật đầu, đứng dậy ôm quyền rời đi. Linh Vệ thu lấy khối cầu trong tay, nhìn theo bóng lưng của Hàn Vũ Thiên.
"Lợi ích không nhỏ, sao ta có thể từ chối?"
Linh Vệ xoay người bước về phía Nguyên Sinh Thụ, nàng để lại một giọng nói hư ảo:
"Ta cần bế quan một thời gian. Các ngươi nếu Vạn Niên cung cần nhờ vả, tuyệt đối không được từ chối. Cho dù đó là một cuộc chiến sinh tử, cũng phải tuyệt đối tuân lệnh."
"Tuân lệnh điện hạ."
Những tinh linh t��c tuyệt đối không làm trái lệnh của tinh linh hoàng, dù có ra lệnh cho bọn họ chết ngay tại đây cũng có thể.
Vì sao Linh Vệ lại thay đổi thái độ đối với Hàn Vũ Thiên nhanh như vậy?
Hiện tại cuộc giao dịch này, cũng chỉ có hai người bọn họ là tự mình hiểu rõ, điều này là trọng yếu đối với cả hai bên.
Hàn Vũ Thiên bước tới căn phòng nghị sự, vô số hình ảnh hiển hiện ngay trước mắt, chính là màn ảnh phản chiếu cuộc chiến giữa Vạn Niên và tiên tộc.
Hàn Vũ Thiên cầm lên một con ốc như bộ đàm nói:
"Giết hết tiên tộc, thu gom thi thể và tài nguyên của chúng."
Mệnh lệnh phát ra. Từng nhóm người khí thế ngút trời lao tới tấn công tiên tộc. Phe tiên tộc cũng đã có chuẩn bị từ trước, cùng Vạn Niên cung tử chiến.
Thải Thuận Nhi và Luân Chi thuận lợi áp đảo tiên tộc phía Tây. Phía Đông, Mạch Liên và Hồng Thiên đang tự mình đối phó sáu vị Hóa Thần viên mãn. Ngạc Tôn thì đang đối phó với hai tên Hóa Thần tu vi ngang với Ngụy Thánh Tông.
Ý Hoan và Trương Quan ở phía Bắc cũng dẫn theo đệ tử, áp đảo một phương. Phía Nam, H���, Nộ, Ai, Ố tạo thành trận pháp vây khốn mấy chục vạn tu sĩ tiên tộc.
Đương nhiên, bốn người họ không thể tự mình tạo ra trận pháp lớn đến vậy. Đó là nhờ vào các đệ tử, những người như sợi dây liên kết, khuếch đại sức mạnh của trận pháp này.
Trên lãnh thổ Vạn Niên cung trải dài, sau khi phát động lệnh công kích tiên tộc thì những thế lực dưới trướng cũng nhanh chóng hành động.
Tại Quẩn Thống thành, Loan Phú dẫn theo Loan gia hội tụ với một nhánh tu sĩ Nam Cương khác, săn lùng tiên tộc. Mặc dù tiên tộc đã ở đây vài chục năm, nhưng phương thức tu luyện và khí tức của họ rất khác biệt, nên dễ dàng bị phát giác.
Bên Nam Cương thành, lãnh thổ của hoàng đế Hồ Vân cũng xảy ra chiến hỏa tương tự. Vạn Niên cung và tiên tộc ở đây thế lực không nhiều, nhưng gây ra không ít phiền toái.
"Một ngày này cuối cùng cũng tới, nhưng không ngờ lại là chiến hỏa giữa tiên tộc và Vạn Niên."
Hồ Niên trong hình hài đứa trẻ, tay cầm chiếc hồ lô sáng choang, ngồi ngay cửa sổ. Hồ Vân trầm giọng nói:
"Vương gia lão tổ nhìn ra được điều khác thường không?"
Hồ Niên nhìn trời xanh, lắc đầu nói:
"Chiến hỏa này là Vạn Niên cung khai màn, chỉ có thể hỏi vị cung chủ đó thôi."
Hoàng đế tiền nhiệm Hồ Thiên Nam khoanh tay dựa vào tường nói:
"Không cần tìm câu trả lời. Dù có xảy ra chiến tranh giữa ba đại thế lực lớn, thì Nam Cương quốc chúng ta vẫn phải theo phe Vạn Niên cung."
"Cùng một nguồn gốc tốt hơn là ngoại tộc xâm phạm."
Lời này của Hồ Thiên Nam nhắc nhở Hồ Vân rằng ma tộc và tiên tộc đều là ngoại xâm, đồng thời cũng ngăn chặn ý định chọn phe của Hồ Niên.
"Ờ, lão phu sẽ xuất thủ lần này."
Hồ Niên đứng dậy, thân ảnh hóa thành kim quang vọt ra bên ngoài. Theo sau lão chính là tám vị Thánh Nhân viên mãn. Tu vi Ngụy Thánh Tông của Hồ Niên vậy mà hoàn toàn tiêu biến, thay thế vào đó chính là một thân Thánh Tông khí lực hoàn chỉnh.
Thật ra, lão không hề độ kiếp thất bại vào năm đó. Hồ Niên là người có tu vi đạt đến cực hạn, tự thân sinh ra khí tức Ngụy Thánh Tông, nên người ta mới lầm tưởng hắn đã đột phá.
Nhưng thật chất Hồ Niên vẫn là Thánh Nhân viên mãn, mà hiện tại lão đã tìm ra cách đột phá lại trở thành Thánh Tông chân chính.
Hồ Niên đáp xuống Tiên Vũ thành, nhìn chiến hỏa nơi đây kịch liệt. Thế nhưng, người của Vạn Niên cung lại đang rơi vào thế yếu. Dù có thế lực dưới trướng giúp đỡ, nhưng số lượng vẫn không bằng tiên tộc.
Trong tình thế đó, mỗi tu sĩ Vạn Niên phải đối đầu với hai người. Hồ Niên xuất hiện liền một đòn giết chết tu sĩ Hóa Thần, rồi từng điểm một, lão đã lấy đi tính mạng của các tiên tộc.
"Truyền ý chỉ của trẫm, liên thủ Vạn Niên cung đánh tiên tộc!"
Âm thanh này vừa phát ra, vô số bóng người lập tức bay ra từ Nam Cương thành, truyền tin tức này đi khắp Nam Cương quốc.
Chiến giáp hoàng kim khoác trên người Hồ Vân, nhưng Hồ Thiên Nam lại ngăn cản, cười nói:
"Ta sẽ xuất thủ. Lâu rồi bọn chúng chưa thấy uy phong của ta."
"Phụ hoàng."
Hồ Vân do dự một lúc cũng nhẹ gật đầu. Đại quân hoàng tộc khí thế ngút trời, hơn trăm vạn người bước đi chỉnh tề ra khỏi thành trì.
Hồ Thiên Nam chia quân thành nhiều nhánh, phân biệt các hướng rời đi tiêu diệt tiên tộc.
"Không hay rồi."
Trung niên chột mắt từ bên ngoài xông vào phủ thành chủ của lão Quân, hắn hốt hoảng nói:
"Không hiểu vì sao ở lãnh thổ Vạn Niên cung lại đang xảy ra càn quét diện rộng, mục tiêu lại chính là tiên tộc của chúng ta."
Lão Quân chậm rãi mở mắt, không nhìn ra biểu cảm trên khuôn mặt già nua kia. Lão thở dài nói:
"Điều này nằm trong dự tính của chúng ta. Phản công đi!"
Trung niên ôm quyền, lập tức lấy ra một viên tiên thành, nói vào trong đó:
"Tiên quân phản công!"
Tại Thùy Châu thành, Phụ Lạc đã cùng với nhóm người Phương Thốn hội tụ. Trên trời chính là Phương Thốn nắm trong tay Kim Thốn Hoàng Kỳ đánh với hậu duệ Nam Hải, Ngao Tính.
Trận chiến hiện tại kịch liệt hơn những gì họ tưởng tượng. Ngao Tính ra tay nghiêm túc, dốc toàn lực chứ không cao ngạo xem thường địch thủ như Ngao Toa.
"Kim Long Phi Thiên!"
Phương Thốn vung kỳ kim sắc chói sáng, hình thành một đầu kim long tứ trảo. Thân hình Ngao Toa uốn lượn, hóa thành thủy lưu lao tới.
Tại Ký Châu thành, Cửu Huyễn ở trên tường thành vẻ mặt vô cùng đắc ý. Hậu duệ Bắc Hải, Ngao Ly, đang bị Chiêu Hoa áp đảo đánh cho tơi bời. Dù rất muốn phản kháng, nhưng đứng trước một tồn tại cao hơn mình hai cấp bậc, mọi nỗ lực đều vô dụng.
Tại Hồ Châu thành, Quy Lộc thở hỗn hển nhìn chằm chằm vào Ngao Phách. Lão đã phát hiện cơn giông có vấn đề, liền dẫn theo hai vị Thánh Nhân trung vị đi dò xét. Nhưng hai người kia đã bỏ mạng trong tay Ngao Phách, hậu duệ Đông Hải, ngay trước mắt lão.
"Ha ha ha, tuổi thọ nhân tộc thật là ngắn ngủi. Ngươi như vậy đã được xem là quá già, chỉ mới ngăn cản hai đòn công kích đã thở không ra hơi rồi."
Ngao Phách dáng vẻ như mèo vờn chuột, châm chọc Quy Lộc. Lão Quy Lộc cười gằn, bàn tay vậy mà vung ra một đạo lôi điện.
"A!"
Lôi điện đánh thẳng vào đầu Ngao Phách, tạo ra khói bụi. Từ trong làn khói, Ngao Phách cười nhạt nói:
"Lôi điện rất mạnh, nhưng lại không ảnh hưởng gì tới ta. Kết thúc được rồi!"
Long nha há rộng lao tới. Quy Lộc thở dài, chuẩn bị liều mạng. Một đạo dây xích từ phía sau trói cổ Ngao Phách lại.
"Chưa kết thúc sớm như vậy được."
Giao lão từ trong không gian vô định bước ra, theo sau là ba vị thiếu niên y phục màu chàm.
"Đại trưởng lão, tới rồi."
Quy Lộc nhẹ nhõm thở ra một hơi. Lão cũng đã nhận được tin đại trưởng lão sẽ tới, nhưng không ngờ lại nhanh đến như vậy.
"Ngươi..."
Ngao Phách bị dây xích xiết cổ khó thở vô cùng. Giao lão khẽ điểm ngón tay, đầu dây xích sắc nhọn liền chuyển động, hướng thẳng mi tâm Ngao Phách đâm tới.
Mọi bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.