Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 158: Binh đánh tướng chắn.

Tây Phỉ sau đó bị tứ phương vây giết cũng chật vật chạy trốn. May mắn cho chúng là thế lực tiên tộc, ma tộc và nhân tộc đều chịu tổn thương không nhỏ, nên gánh nặng đã vơi bớt, cơ hội thoát thân cũng vì thế mà tăng lên đáng kể.

Phùng Huy giao thủ với Hồ Niên vẫn không hề biến sắc trước tình thế hỗn loạn ấy. Ngược lại, Ô Thanh Hải lại ngập tràn phẫn nộ và sợ h��i tột độ, xâm chiếm hoàn toàn tâm trí hắn.

Phùng Huy ngừng chiến đấu, chắp tay sau lưng, liếc nhìn xung quanh. Thấy đồng bạn dừng giao thủ, Ô Thanh Hải liền sốt ruột nói:

"Phùng Huy, ngươi không mau liên thủ đẩy lui hắn rồi hai ta cùng chạy đi! Nếu chậm trễ e là tất cả đều sẽ chết!"

Phùng Huy phất tay, cuộn giấy màu lam lại hiện ra trong tay. Tấn Dương cũng đứng cạnh lão, nét mặt vẫn bình thản.

"Không ngờ một quốc gia tàn phế như vậy lại sản sinh ra nhiều cường giả đến thế. Lão phu thật sự phải xem xét lại kế hoạch của tên trưởng lão ngu xuẩn kia rồi."

Phùng Huy không thèm để ý đến Ô Thanh Hải, chỉ thở dài nói với Tấn Dương. Sắc mặt Ô Thanh Hải bắt đầu biến sắc, sợ hãi gào lên:

"Trẫm ra lệnh cho hai ngươi giúp trẫm! Mau lên!"

Tấn Dương liếc nhìn Ô Thanh Hải với ánh mắt khinh thường rồi nói:

"Ngay từ đầu ngươi chỉ là con tốt thí, được tên Ô Quân tiến cử mà thôi. Nay lão tặc ấy đã chết, kế hoạch cũng đã thất bại, ngươi còn nghĩ mình vẫn là hoàng đế bệ hạ sao?"

"Hai ngươi cũng không thể..."

Tiêu Hạo đột nhiên xuất hiện trong hình dạng hỏa long, hắn dùng vuốt cào thẳng về phía đầu Phùng Huy.

Giao lão bị thương chính là do Phùng Huy, hắn đã dùng quỷ kế suýt chút nữa khiến Giao lão mất mạng. Tiêu Hạo vẫn còn ghi hận chuyện này, nên sẽ không để Phùng Huy có cơ hội trốn thoát.

Bởi vì Tiêu Hạo xem Giao lão như gia gia của mình, hành động của Phùng Huy đã kích thích ngọn lửa giận dữ trong lòng hắn. Vừa nãy còn bị cao thủ Tây Phỉ cản trở, giờ đây hắn đã có cơ hội trả thù.

"Khoan đã."

Phùng Huy quay đầu, cong một ngón tay. Lực đạo ngưng tụ, bắn ra một tia sáng nhỏ như mũi kim. Nếu đòn này trúng Tiêu Hạo, e là hắn khó toàn mạng.

Một ma trảo không biết từ đâu xuất hiện, chộp lấy cổ Tiêu Hạo trong hình dáng chân long kéo xuống. Tia sáng nhỏ như mũi kim kia cũng biến mất, chỉ kịp làm rụng vài sợi lông bờm của hắn.

Phùng Huy mặt trầm xuống, liếc nhìn Hàn Vũ Thiên ở phía Vạn Niên cung. Hắn thấy đối phương cũng đầy sát ý nhìn về phía mình.

"Chỉ là một đạo phân thân mà thôi, cũng muốn lấy mạng nhị trưởng lão của bản cung sao?"

Hàn Vũ Thiên đạp không bay lên, mắt đối mắt với Phùng Huy. Lão ta cũng nở một nụ cười rồi nói:

"Ngươi nhìn ra lão phu là phân thân rồi sao?"

Hàn Vũ Thiên híp mắt lại, nói:

"Phát giác từ lúc Thổ Tương vừa xuất hiện."

Phùng Huy kinh ngạc, không giấu nổi vẻ thất thố trên mặt, nói:

"Ngươi biết? Nhưng làm sao ngươi biết được?"

Hàn Vũ Thiên giơ một ngón tay lên, cười nói:

"Một lý do đơn giản là đại trưởng lão của bản cung, Giao lão, từng quen biết với Thổ Tương. Hai người từ nhỏ cùng nhau vượt qua bao gian khổ, thiên tư của Giao lão còn cao hơn cả Thổ Tương, lại được tài nguyên đồ sộ của Vạn Niên cung bồi bổ mà vẫn chưa đột phá Thánh Tông.

Vậy mà một tên Thổ Tương không có thế lực chống lưng, chưa đầy 150 năm đã đột phá Thánh Tông. Ngươi nói xem điều này có bất thường lắm không?

Hơn nữa, thuộc tính không gian của Giao lão, ngay cả Thổ Tương hay tên Ô Quân kia còn chưa nắm bắt được một nửa. Vậy mà ngươi lại dễ dàng đoán ra đòn tiếp theo của Giao lão sẽ từ hướng nào. Điều này chẳng phải chứng tỏ ngươi còn cao thâm hơn hai tên Thánh Tông kia sao?"

Phùng Huy mặt trầm xuống, sau đó ngửa đầu cười lớn nói:

"Ha ha ha, hay lắm, hay lắm, ngươi nói rất hay.

Lão phu quả thật đã đánh giá thấp người của tiểu quốc này. Sự chủ quan của lão phu đã làm lộ ra nhiều sơ hở như vậy, nhưng..."

"Hàn Vũ Thiên phải không? Ngươi sẽ làm gì khi một cuộc chiến lớn hơn cả hiện tại ập tới?"

Hàn Vũ Thiên cau mày không đáp, Phùng Huy gật đầu nói:

"Phải, lớn hơn như vậy gấp chục lần! Tây Phỉ quốc có hàng ức vạn quân, Thánh Tông có hơn bốn mươi vị, trong đó có bản thể của lão phu và Tấn Dương."

"Ồ, là đang uy hiếp ta sao?"

Hàn Vũ Thiên ánh mắt đột nhiên trở nên thờ ơ một cách lạ thường. Hắn nâng tay hóa ra một chùm nho, cho một quả vào miệng, cười nói:

"Binh đến tướng đỡ, nước dâng đất ngăn thôi. Bản cung từ trước đến nay không sợ tranh đấu, chỉ sợ không có kẻ để tranh đấu mà thôi."

Phùng Huy sắc mặt âm trầm, sau đó lại cười lớn:

"Tốt! Lão phu hẹn ngươi trăm năm nữa. Đợi tới khi Tây Phỉ chiếm xong một tiểu quốc khác, thì s�� sớm tới lượt Nam Cương này thôi."

Hàn Vũ Thiên nâng tay, Cửu Hàn Kiếm xuất hiện. Một đường kiếm liền bay tới với tốc độ kinh người.

Thanh kiếm đột nhiên chém vào hư không, tạo thành một lồng giam pháp tắc không gian. Cuộn giấy trong tay Phùng Huy vốn đang tụ một luồng không gian lực để tẩu thoát, nhưng đã bị phi kiếm này của Hàn Vũ Thiên ngăn lại.

"Tiếc thay, tiếc thay. Lão phu biết ngươi sẽ nhìn ra điều này, nên đã có chuẩn bị từ trước rồi."

Phùng Huy một tay kéo mạnh vào hư không, Ô Thanh Hải liền như thây ma lao tới. Một khi lao tới liền tự bạo, đẩy lui Hàn Vũ Thiên.

Vụ tự bạo này cũng giúp Phùng Huy và Tấn Dương thoát khỏi sự giam hãm của lồng giam. Nhanh chóng phất cuộn giấy lên không trung.

Một cổng không gian mở rộng, hút lấy hai lão vào trong. Nó cũng tạo ra lực hút đối với các vị Chí Thánh và Thiên Thánh của Tây Phỉ, từng người chui vào trong không gian để chạy trốn.

Hàn Vũ Thiên lật tay, một chiếc chuông nhỏ xuất hiện. Hắn nhẹ nhàng lắc một cái, âm thanh trong vắt vang vọng khiến cổng không gian kia rạn nứt rồi tự ��óng lại.

"Hự! Hàn Vũ Thiên!"

Phùng Huy bên trong bị phản phệ trọng thương, lập tức giận dữ quát lớn.

"Ngươi đi rồi còn muốn kéo theo người khác sao? Cứ để bọn chúng ở đây tận trung cho Tây Phỉ đi."

Hàn Vũ Thiên một lần nữa rung chuông đồng, âm thanh vang vọng làm tổn hại cuộn giấy màu lam của Phùng Huy. Lão cũng không do dự mà bỏ lại những người không kịp chui vào cổng không gian, cuộn giấy lóe lên rồi bay mất.

Hai vị Chí Thánh, năm vị Thiên Thánh và mấy vị ngụy Thánh Tông bị kẹt lại, sau đó bị cao thủ bốn thế lực vây công.

Hàn Vũ Thiên trở lại, dẫn động năng lượng ẩn chứa bên trong cung điện thành những luồng pháp lực truyền vào cơ thể mình.

"Ngươi cơ hồ đã đủ điều kiện để đột phá, mà vẫn một mực dừng lại ở cảnh giới này là sao?"

Lam Huyền quan sát một lát rồi dò hỏi hắn. Hàn Vũ Thiên nhắm mắt hấp thu pháp lực, nói:

"Không phải ngươi còn chưa đột phá sao? Đừng có mà giả nai thăm dò ta. Bốn người chúng ta đều biết bí mật của Nam Cương là gì, không cần phải thăm dò lẫn nhau."

Lam Huyền híp mắt, Hồ Niên thì mỉm cười, lão Quân thì thở dài. Lời của Hàn Vũ Thiên trực tiếp khép lại màn kịch của ba người kia.

Hắn biết ba người này sẽ tới đầu tiên, nhưng vẫn một mực ẩn nấp, chờ đợi điều gì đó ở Vạn Niên cung. Đương nhiên chính là mong ngóng Hàn Vũ Thiên ra tay.

Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi còn hơn thêu hoa trên gấm. Thay vì tiếp ứng sớm, chi bằng tiếp ứng kịp thời, nhất là lúc Hàn Vũ Thiên suy yếu.

Lam Huyền vốn là ma thần thời thượng cổ của Tô Lăng giới, chỉ cần dùng chút thủ đoạn liền có thể biết pháp tắc ở đây tổn hại nghiêm trọng, không thể sinh ra Thánh Tông.

Nhưng Hồ Niên chỉ là một lão già không có bất cứ trải nghiệm nào ở quốc gia khác, hay có cao nhân chỉ điểm gì cả, sao lại có thể biết được?

Không đúng, lão có lịch sử ghi chép của các đời tổ tiên Hồ gia để lại. Từ lúc lập quốc cho tới hiện tại, dựa vào những manh mối từ đời đầu, lão đã phân tích ra rằng pháp tắc của quốc gia này đã vì chiến tranh mà tàn khuyết.

Về phần lão Quân vốn không thể đột phá Đại Thừa, nhưng sau mấy chục năm bị Tô Lăng giới đồng hóa, cuối cùng sợi xiềng xích mấy chục vạn năm nay trên người lão cũng đã được tháo gỡ. Dù vậy, cảnh giới Đại Thừa thì cả đời này lão không thể đột phá được.

Đại Thừa hòa cùng thiên địa pháp tắc làm một thể. Sức mạnh của Đại Thừa hoàn toàn phụ thuộc vào sự mạnh yếu của pháp tắc mà họ đột phá, từ đó quyết định phẩm cấp của vị Đại Thừa.

Lão Quân tuy không thể đột phá Đại Thừa, nhưng trong tương lai sẽ sớm có được lực lượng ngang bằng Đại Thừa.

Hàn Vũ Thiên trên môi nở một nụ cười có chút thất vọng, nói:

"Nếu là ta của khi xưa thì đơn giản rồi. Chỉ một lời không hợp liền sẵn sàng bỏ ra đại giới để trừ khử. Nhưng bản cung hiện tại đang trong mối quan hệ hợp tác với các ngươi."

Hắn chậm rãi mở mắt. Trong ánh mắt đó là một vùng băng giá vĩnh cửu không kẻ nào dám tiến vào.

"Nhưng khi quan hệ hợp tác này kết thúc, cũng là lúc bản cung sẽ đem chuyện này ra giải quyết đấy."

Một nụ cười lạnh lẽo xuyên thấu tâm can. Không ai ngờ tới cứu viện đã tới, nhưng Hàn Vũ Thiên lại buông lời cảnh báo tới ba thế lực khác.

Tam ma đế, năm tiên vương, tám đại tướng đồng loạt muốn ra tay, nhưng đã bị thủ lĩnh bọn họ trừng mắt ngăn lại. Lời nói của Hàn Vũ Thiên đã nén giận tới cực điểm, nếu không e là dù có phải chết hắn nhất định sẽ giết ba người này.

"Đúng là t��� chuốc họa vào thân rồi."

Lão Quân trong lòng thở dài, biết mình đã làm ra chuyện có chút không được lòng người.

"Điện hạ về sau lại gặp phải một rắc rối lớn rồi, lão phu cũng thật là ích kỷ."

Hồ Niên thở dài, tiếp tục truy giết những kẻ đang bỏ trốn.

"Ta..."

Lam Huyền ánh mắt có chút hối hận nhìn theo bóng lưng Hàn Vũ Thiên.

Kiều Nguyệt Nga nâng tay, những cánh hoa anh đao bay múa, từng cánh đều dịu dàng như dẫn dắt một thứ gì đó.

"Khoan đã."

Hàn Vũ Thiên đột nhiên nghiêng đầu nhìn Kiều Nguyệt Nga, ánh mắt đã có chút ấm áp, nói:

"Dùng Vạn Thụ Triều Thánh đi."

Kiều Nguyệt Nga kinh ngạc không ngờ Hàn Vũ Thiên lại biết chiêu này của nàng, nhưng nàng nói:

"Nếu dùng như vậy, bọn họ có sao không?"

Hàn Vũ Thiên lắc đầu, cười:

"Sau khi hấp thu linh hồn bọn họ, thánh thụ sẽ chuyển hóa họ thành tinh linh. Yên tâm đi."

Tinh linh tộc là những người có đôi tai nhọn, thường có cánh như bướm hoặc cánh của loài côn trùng nào đó, tùy thuộc vào chủng tộc và môi trường sống của họ.

Tinh linh tộc sở hữu năng lực thuộc tính thuần khiết nhất trong các tộc, nói về việc sử dụng pháp thuật thì không ai có thể vượt qua tinh linh tộc. Điểm yếu của họ chỉ là nhục thân dễ bị tổn thương.

Chủng tộc này sinh sống khắp nơi trên toàn vũ trụ, phát triển phồn thịnh tới cực điểm. Nhưng ở Tô Lăng giới này, tinh linh tộc chỉ là một chủng tộc trong truyền thuyết, chưa ai từng gặp qua, hiển nhiên ngoại trừ Lam Huyền.

Kiều Nguyệt Nga nhẹ gật đầu, phất tay lên không trung. Một quả cầu hồng sắc bay vút lên trời cao, nó phát ra một đạo năng lực vô hình, thu hút linh hồn của những người đã khuất.

Bản chuyển ngữ này đã được truyen.free bảo hộ quyền sở hữu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free