(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 157: Tam Ý Hỗn Thiên Quang.
Hàn Vũ Thiên triệu hồi song lang, Thâm Uyên Ma Thể biến thành bốn cánh tay, hai tay cầm Liệt Hỏa Kiếm và Cửu Hàn Kiếm, hai tay còn lại cầm Thủy Thiên Thương và Lôi Mã Thương.
Song lang lao tới càn quét những binh lính đang bỏ trốn, Hàn Vũ Thiên thì truy kích cường giả Thánh Nhân.
Bọn họ không thể nào hiểu nổi Hàn Vũ Thiên lấy đâu ra lắm thủ đoạn ghê gớm đến thế, trong mắt quân Tây Phỉ, hắn chính là ác thần.
"Tên Thổ Tương vô dụng, đợi xong việc ở đây lão phu sẽ giải quyết ngươi!"
Lão già vung đao quét ngang đẩy lùi Kiều Nguyệt Nga, pháp tắc nổ vang, hào quang rực rỡ khảm vào đại đao.
"Thánh Tông trung vị."
Đồng tử Hàn Vũ Thiên co rút, không ngờ lại là một Thánh Tông trung kỳ. Nếu so với Thổ Tương thì thực lực cách biệt một trời một vực.
Lão già một kiếm quét thẳng vào một lăng mộ trên mặt đất. Hàn Vũ Thiên giơ Cửu Hàn Kiếm chém ra một vệt quang mang xám xịt.
"Thiên Địa Nhân Tam Sát Kiếm, Tam Ý Hỗn Thiên Quang."
Một chiêu đánh bật nhát đao đang lao tới, Hàn Vũ Thiên thoát khỏi trạng thái Thâm Uyên trở lại hình dáng ban đầu. Việc sử dụng một chiêu thức vượt ngoài cảnh giới đã khiến toàn bộ tu vi Thánh Tông trong cơ thể hắn tạm thời tiêu tán hoàn toàn, nhưng trên thân đao cũng đã xuất hiện một lỗ hổng lớn cùng vô số vết rạn nứt.
"Không thể nào! Đây là vũ khí cấp Tông hạ phẩm, dù là Thánh Tông trung kỳ cũng khó lòng phá hủy nó."
Lão già kinh ngạc liếc nhìn Hàn Vũ Thiên, nhưng nhanh chóng nh���n ra hắn đã kiệt sức sau khi tung đòn vừa rồi.
"Ha ha ha, ngươi không thể cản nổi lão phu cứu Thổ Tương rồi."
Lão già cười lớn, vung đao ngưng tụ, tiếp tục quét tới. Dù bị khoét một lỗ hổng lớn trên thân, nó vẫn tỏa ra khí tức kinh khủng như ban đầu.
Hàn Vũ Thiên giơ một trảo lên không trung rồi bóp chặt lại.
"Hỗn Thực, Bội Thiên."
Từ lỗ hổng đó, một chất dịch màu xám bắt đầu hình thành, lan tỏa như có sinh mệnh, bao phủ lấy cây đao của lão già, kế đến là một nửa cánh tay phải của lão.
Lão phát giác nguy hiểm, lập tức chặt tay bỏ đao, lùi lại mấy chục bước. Hàn Vũ Thiên giờ phút này ôm ngực phun máu, một ngụm máu xám rơi xuống đất rồi tản ra hỗn độn khí tức, sau đó tiêu tán.
Cảnh tượng tuyết rơi hay ma trảo bay đầy trời đột nhiên biến mất không còn dấu vết. Hàn Vũ Thiên kiệt sức, rơi tự do xuống mặt đất.
Những cường giả Tây Phỉ biết thời cơ đã đến, liền đồng loạt quay đầu ra tay. Tiêu Hao, trong dạng hỏa long, đột nhiên xuất hiện, một vuốt quét ngang đẩy lùi toàn bộ cường giả ra xa.
Giao lão x�� rách không gian, ôm lấy Hàn Vũ Thiên, nhanh chóng bước vào không gian trở về Vạn Niên cung.
"Diệu Thủ Hồi Xuân."
Kiều Nguyệt Nga đã tận dụng khoảng thời gian ngắn ngủi này để thi triển chiêu thức chữa thương cho người Vạn Niên cung.
Hàn Diệp nâng bút vẽ trong hư không một bức họa đàn chim ưng. Ngay lập tức, bức tranh hóa thành hiện thực, lao xuống tấn công quân Tây Phỉ.
"Thật hiếm có kẻ dùng pháp bảo tương đồng với lão phu."
Phùng Huy mở cuộn giấy, lập tức một đàn cá chép tung tăng bơi trong không trung, lao lên giao chiến với đàn chim ưng.
Chỉ trong một thoáng khi Hàn Vũ Thiên bất tỉnh cũng là lúc cường giả Tây Phỉ phản công. Thải Thuận Nhi rút kiếm, từng đường thủy lưu linh động như có sinh mệnh, liên tục đẩy lùi vài vị Thánh Nhân. Nàng ấy hiện tại cũng đã đột phá Chí Thánh, nhưng lại là Chí Thánh chưa hoàn chỉnh.
Nói nàng ấy là Chí Thánh chưa hoàn chỉnh, đơn giản vì nàng ấy chưa độ cửu đạo lôi kiếp, chỉ là trong chiến đấu cảnh giới đạt đến Chí Thánh mà thôi. So với Chí Thánh chân chính thì còn kém xa lắm.
"Hắc Ám Vương Triều!"
Trương Quan bay lên cao. Một tòa cung điện hắc ám đột nhiên xuất hiện, từ trong đó vô số ma binh ma tướng lao ra, tu vi cao nhất đạt đến Vũ Cảnh viên mãn.
"Sa Vệ!"
Yết Huyên hai tay đặt xuống đất, một lượng lớn cát ập lên, sau đó xếp thành hàng, hóa thành từng binh linh cầm khiên.
Bọn chúng phụ trách chống ��ỡ những đòn công kích tầm xa và phi kiếm, khiến cho nguy cơ tử vong của Vạn Niên cung giảm đi đáng kể.
"Xạ tiễn!"
Một âm thanh quen thuộc vang lên. Hàn Vũ Thiên, ở cổng cung điện, chỉ đạo từng đợt cung thủ thay đổi đội hình.
Hàng loạt mũi tên phóng tới, từ phía xa mà lao xuống, hạ gục vô số quân Tây Phỉ. Cùng lúc đó, đội xạ thủ bắn tỉa do Phổ Huyên làm thủ lĩnh cũng đã bố trí sẵn trên tường thành.
Hiện tại, đội bắn tỉa đã đạt số lượng ba mươi người. Ba mươi người tuy rất ít, nhưng mỗi viên đạn bắn ra đều có thể xuyên phá toàn bộ giáp sắt. Đối với Hàn Vũ Thiên, chừng đó đã là đủ.
"Bắn tỉa nghe lệnh, Xuyên Phá!"
Ba mươi tia quang mang từ nòng súng phát sáng, sau đó là ba mươi viên đạn lao tới, xuyên phá vô số hộp sọ và giáp sắt, cướp đi sinh mệnh của mấy trăm binh sĩ, trong đó không thiếu những tướng quân cấp bậc không nhỏ.
Đội liên đạn do Phùng Nghi, Đổng Ngạc phụ trách có tới ba trăm người. Toàn bộ bọn họ đều rời thành mang theo súng liên thanh nã đạn thảm sát quân Tây Phỉ.
Đội súng ngắn do Mộng Chân dẫn đầu gồm sáu mươi người. Hắn trước khi ra trận đã được Hàn Vũ Thiên cho mượn hai cặp long phượng súng lục.
Mộng Chân xuất thủ, mỗi viên đạn đều mang theo long âm phượng hống.
Thái Ân dẫn đầu tiểu đội sử dụng shotgun gồm mười người. Mỗi loạt đạn bắn ra đều khiến trên người đối phương xuất hiện vô số lỗ máu, thậm chí còn khiến đối phương văng ngược ra sau.
Tình thế quân Tây Phỉ đột nhiên suy yếu nghiêm trọng. Sau khi Xạ Thủ đoàn ra tay, khiến cho cường giả Tây Phỉ ai nấy đều trố mắt kinh ngạc.
Hàn Vũ Thiên không vì vậy mà buông bỏ khoảng thời gian quý báu này, triệu ra lò luyện đan, bỏ vào đó mấy loại thảo dược cấp cao để luyện chế.
Dù mang một thân nội thương cùng với tu vi sụt giảm, hắn vẫn có thể tập trung tinh thần luyện đan — điều mà ngay cả luyện đan sư giỏi nhất cũng khó lòng làm được. Lúc đầu, Hàn Vũ Thiên miệng lại tràn ra vệt máu, nhưng hắn lại mặc kệ, tiếp tục ngưng tụ tinh thần trên lò luyện.
Giao lão ngồi xếp bằng trong cung điện, hấp thu pháp lực mà Hàn Vũ Thiên đã điều động từ ghế cung chủ truyền đến.
"Đã trọng thương còn dám luyện đan? Tiểu tử ngươi chán sống rồi."
Lão già đang định giải cứu Thổ Tương bị phong ấn thì phát giác Hàn Vũ Thiên lơ là cảnh giác, lập tức vỗ ra một chưởng đầy uy lực.
Ban đầu, Kiều Nguyệt Nga có thể ung dung ngăn cản chưởng này, nhưng sau khi lão già bạo phát tu vi Thánh Tông trung kỳ, nàng ta dốc toàn lực cũng chỉ ngăn cản được gần nửa phần lực lượng của nó.
Không ngờ một đòn toàn lực của lão lại hướng về Hàn Vũ Đạo chứ không phải Hàn Vũ Thiên. Khí tức tương đồng khiến lão muốn rửa hận.
Hàn Vũ Đạo đang tập trung toàn lực vào đối thủ, không thể ngờ một đòn kinh khủng này lại nhắm vào mình mà đánh tới.
Hàn Vũ Đạo không quay đầu lại, băng kiếm trong tay đảo quanh một vòng phóng tới. Thanh kiếm lao ngang qua lão già, hướng thẳng tới bên cạnh Hàn Vũ Thiên rồi cắm phập xuống đất.
Một chưởng ập tới, đánh Hàn Vũ Đạo đập vào tường thành. Khí tức tán loạn, xương cốt vỡ vụn, chỉ còn thoi thóp chờ sinh mệnh cuối cùng tan biến.
Hàn Vũ Thiên đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, hắn mở đôi mắt xích hồng nhìn tổ phụ đang thoi thóp đằng kia, không nhịn được sự phẫn nộ tột độ, liền bấm pháp ấn.
"Ha ha ha, tức giận rồi sao? Lão phu xem thử ngươi có đủ sức để vừa luyện đan vừa nuốt lấy sự căm hận này không?"
Lão già đắc ý cười như điên dại. Một đòn hướng tới Hàn Vũ Đạo, theo suy đoán của lão là hoàn toàn chính xác, đã kích động đối phương, sớm muộn cũng sẽ khiến Hàn Vũ Thiên nhập ma.
"Bản tôn vốn muốn nguyên hồn khôi phục, nhưng ngươi lại ép ta dùng tới nó."
Nguyên hồn Hàn Vũ Thiên thoát xác. Chỉ thấy một linh hồn phiêu dật như sắp tan biến, linh hồn này chỉ còn phần từ vai tới đầu, những phần còn lại đều đã không còn.
"Hả? Ha ha ha, ha ha ha! Một đạo tàn hồn mà thôi! Lão phu cứ tưởng ngươi lợi hại cỡ nào cơ đấy."
Lão già cười to, càng cười càng thêm phẫn nộ, bởi vì một Thánh Tông trung kỳ như lão lại bị một tàn hồn đả thương, thậm chí phá nát Tông khí sơ giai.
Nguyên hồn mở mắt, một luồng khí tức áp đảo toàn bộ chúng sinh truyền tới. Thần hồn bao trùm toàn bộ Tô Lăng giới. Cái đầu đó trong miệng phun ra một thanh Cửu Hàn Kiếm.
"Thiên Địa Nhân."
Ba chữ vang vọng đất trời, truyền đến từng ngóc ngách trong Tô Lăng giới.
"Hả! Hắn ta phát hiện ra chúng ta rồi sao?"
Funman kinh hãi, lập tức ôm lấy Balloon chạy trốn.
"Tam Ý Định Thiên Hạ!"
Cửu Hàn Kiếm chém vào hư không, tạo thành một vệt gợn sóng vô hình. Sau đó, lão già bị chia làm hai nửa, trên khuôn mặt vẫn còn đọng lại vẻ kinh sợ.
"Khoan đã! Hắn không phải phát hiện ra chúng ta, mà là đang chiến đấu với một tồn tại khá mạnh, mới phải dùng tới chiêu Nguyên hồn thoát xác. Bởi vì hắn trùng sinh không bao lâu, làm sao có thể phát hiện ra chúng ta chứ? Sí sí sí."
Funman che miệng cười lăn lộn trên đất đầy sảng khoái, sau đó lại trở lại vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Sau chiếc mặt nạ hề vui nhộn đó, là một ánh mắt sắc lạnh.
"Không biết kẻ đó là ai, nhưng ta rất biết ơn việc hắn đã làm..."
Funman ném lên không trung một quả bóng. Quả bóng đó bay lên không trung rồi tiêu tán, kỳ thật, nó đã bám vào thần hồn của Hàn Vũ Thiên đang bao phủ lấy Tô Lăng giới.
"Vậy là tìm được vị trí của hắn rồi nhỉ?"
Balloon ngồi dưới đất, nghiêng đầu nhìn lên không trung. Funman cũng gật đầu nhìn lên trời cao.
Nguyên hồn Hàn Vũ Thiên lại nhạt thêm một phần. Hắn thổi ra hắc ám, hấp thu nhục thân của lão già đó.
Nguyên hồn bắt đầu thu nhỏ phạm vi thần hồn đang phát tán, trở lại thân thể Hàn Vũ Thiên. Một đạo năng lực hắn lưu lại liền điểm vào ngực Hàn Vũ Đạo.
"Gia gia nhất định phải sống."
"Huynh trưởng."
Bốn vị gia chủ khác cũng trở lại tường thành, quan sát thương thế Hàn Vũ Đạo.
"Lão phu sống tới giờ này đã là mãn nguyện rồi, tiếc là gia gia không thể thấy được cháu cố của mình rồi."
Hàn Vũ Đạo cười, liên tục phun ra máu tươi. Hàn Vũ Thiên nâng tay, kết pháp quyết, ngưng tụ hút lấy linh hồn Hàn Vũ Đạo.
"Nhục thân này không thể sử dụng được nữa. Vậy Thiên nhi sẽ giúp người tìm một bộ nhục thân mới."
Linh hồn Hàn Vũ Đạo được hắc ám bảo vệ. Hàn Vũ Thiên đưa linh hồn lão cho Hàn Tống.
"Lôi Triển"
Lôi vân ngưng tụ, giáng xuống một đòn sấm sét về phía Phùng Huy.
Hàn Vũ Thiên sau khi thôn phệ lão Thánh Tông trung kỳ, cũng miễn cưỡng khôi phục được bốn phần thực lực. Bởi vì một đòn Thiên Địa Nhân Tam Sát Kiếm lúc trước tiêu hao quá lớn, hắn phải dùng lực lượng vừa thôn phệ để bù đắp vào, nhục thân mới không sụp đổ.
"Xin lỗi, lão phu đến trễ."
Hồ Niên dẫn theo vài vị Thánh Nhân từ trên không trung hạ xuống. Phía bắc lại dâng lên ma khí cùng với bốn luồng khí tức mạnh mẽ.
Phía đông, tiên khí phiêu dật, dẫn đầu là Lão Quân. Tiên binh hùng hậu, cũng có một vài vị cao thủ mới đột phá.
"Mọi chuyện có vẻ xấu nhỉ?"
Lam Huyền hạ xuống bên cạnh Hàn Vũ Thiên, tay cầm một quả táo. Nàng ta cắn một miếng táo, nói:
"Ngươi hẳn là có gần mười vị Chí Thánh, cuối cùng vẫn rơi vào bại trận sao?"
Hàn Vũ Thiên thở hắt ra một hơi, nhếch môi nói:
"Ngươi nhìn Vạn Niên cung giống kẻ thua cuộc lắm sao?"
Lam Huyền áp sát bên tai Hàn Vũ Thiên, tay còn lại sờ lên ngực đã bị rách vải của hắn, nói:
"Không thua, nhưng hơi thê thảm đấy."
Năm ngón tay được bọc hộ giáp vàng sờ lên cơ thể khiến hắn có chút khó chịu. Cũng vào lúc đó, hồng quang lóe lên, một cánh tay hất văng tay Lam Huyền ra.
"Cút, ngươi đừng giở trò yêu ma mê hoặc đó."
Kiều Nguyệt Nga ánh mắt tràn đầy sát ý nhìn Lam Huyền. Ma thần thì mỉm cười nói:
"Một nam nhân mà thôi, bản ma muốn lúc nào mà không được?"
Lời này nói với Kiều Nguyệt Nga, nhưng ánh mắt và điệu cười lại hướng về Hàn Vũ Thiên.
"Bọn chúng đơn giản là có số lượng ngụy Thánh Tông và Chí Thánh nhiều hơn ta vài phần, thậm chí tồn tại một Thánh Tông trung kỳ."
"Thánh Tông trung kỳ?"
Lam Huyền ánh mắt trở nên chói sáng, nàng ta mỉm cười nói:
"Hắn ở đâu?"
Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, cao ngạo nói:
"Chết rồi."
Lam Huyền phun miếng táo vừa cắn ra, nhếch môi cười lạnh nói:
"Nói xạo không biết ngượng à? Bằng vào việc bản ma dùng toàn bộ nội tình tích góp, cũng không thể giết chết một Thánh Tông trung kỳ khi mình ở cảnh giới Chí Thánh đâu."
Hàn Vũ Thiên búng tay, một bộ hắc y thay thế cho b��� bạch y đã rách. Hắn cười nói:
"Trùng hợp là hai ta sinh ra với thiên phú đặc biệt, nhưng ta lại đến từ tầng lớp cao hơn ngươi rất nhiều."
Lam Huyền bỗng nhiên có chút thay đổi sắc mặt. Nàng ta chỉ trong một thoáng đã hiểu ra ẩn ý trong lời nói của hắn.
"Trùng hợp" và "sinh ra", nếu bỏ hai chữ cuối, lấy hai chữ đầu ghép lại thì có nghĩa là "trùng sinh".
Tầng lớp cao hơn trong câu nói đó ám chỉ Hàn Vũ Thiên đến từ một nơi còn cao cấp hơn cả Tô Lăng giới.
Lam Huyền biết Hàn Vũ Thiên đang ám chỉ hắn còn rất nhiều thủ đoạn vượt xa sự hiểu biết của nàng.
"Khoác lác."
Lam Huyền hừ lạnh, cắn một quả táo, không thèm chú ý đến hắn nữa.
"Lão tổ, người đến trễ."
Kiều Chi, ôm một thân thương thế dưới chiến trường, hô lớn về phía Lão Quân.
"Kiều nhi của ta, con có sao không? Tên Hổ Thanh đó lại không bảo vệ tốt cho cháu gái ta, ta phải đánh chết hắn."
Lão Quân ở phía xa, lời nói có chút giận dữ, khiến cho một đám người Vạn Niên cung sợ xanh mặt. Những người tái xanh mặt mày là những người đã từng thấy qua khí thế kinh khủng của Lão Quân.
"Lão tổ không được làm vậy! Phu quân vì bảo vệ Kiều Chi nên suýt nữa mất mạng, hiện tại đang bất tỉnh và được trị thương trong thành."
Lão Quân thấy mình trách nhầm cháu rể, liền lảng tránh sang việc điều động nhân lực.
"Vạn Niên cung chủ, hoàng đế điện hạ muốn biết tiểu công chúa hiện giờ ra sao?"
Hồ Niên đang một mình cuốn lấy Phùng Huy và Ô Thanh Hải, vừa quay sang hỏi hắn.
"Nàng ta rất tốt, hiện tại đang bế quan tu luyện."
Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu nói tình hình Hồ Nguyệt Nhi, kỳ thật hắn cũng không biết tiểu công chúa đó hiện giờ ra sao.
--- Bản dịch này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.