(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 155: Yêu Phù quốc.
Trong thành Yêu Phù quốc, một gã hề đang bước đi, trên vai hắn là một nữ nhân đeo mặt nạ mèo.
Bộ đồ kỳ lạ cùng trò tung hứng bóng của gã hề khiến mọi người chú ý và vô cùng thích thú, trong khi nữ nhân liên tục thổi ra những bong bóng bảy sắc.
Người dân nơi đây toàn bộ đều là yêu tộc, có yêu thú đã đạt ý thức, cũng có yêu tộc mang hình dạng người. Vô số yêu tộc tụ hội, vây quanh xem biểu diễn của tên quái dị.
"Ta là Funman."
Gã hề liền nhảy lên chiếc xe đạp một bánh, vừa tung hứng bóng, vừa để nữ tử ngồi trên vai.
"Còn ta là Balloon."
Nữ tử đeo mặt nạ mèo lại thổi một quả bóng lớn lên không trung. Một số binh lính yêu tộc trong thành lập tức chạy tới dẹp loạn đám đông, lớn tiếng nói:
"Hai ngươi dám ở đây gây náo loạn sao? Muốn bị nhốt vào trong ngục à?"
Funman ngửa đầu lên nhìn Balloon hỏi:
"Chúng ta đang gây náo loạn sao?"
"Không biết, không biết nữa, mọi người đang rất vui mà."
"Mấy tên ngốc này tính bắt chúng ta vào ngục đấy, Balloon."
"Ôi không, ta sợ quá, Funman..."
Funman đột nhiên ném mấy quả bóng về phía binh lính yêu tộc. Bọn họ ngỡ đó chỉ là đồ chơi bình thường, nhưng vừa chạm vào đã nổ tung như bom, tan xác.
Mấy quả bong bóng bảy sắc do Balloon thổi lên đột nhiên liên kết lại, tạo thành một quả cầu bao vây cả tòa thành. Trông những quả bong bóng mỏng manh nhưng dù có dùng biện pháp gì cũng không thể chọc thủng được.
"Ta lâu rồi không ăn thịt đó..."
Mặt nạ của Funman hé mở phần dưới, để lộ hàm răng sắc nhọn gớm ghiếc, khiến những người xung quanh khiếp hãi lùi về sau.
Balloon vỗ vỗ đầu của Funman nói:
"Nào nào, chờ một chút nữa đi."
Funman tỏ vẻ khó hiểu nhưng vẫn không động thủ. Balloon kéo ống tay áo, để lộ một chiếc đồng hồ đeo tay màu hồng.
"Này, thấy chưa, bây giờ mới đúng là thời điểm ăn trưa đấy."
Balloon đưa tay ra trước mặt Funman, cho thấy thời gian đã điểm 12 giờ trưa. Funman cười "si si" vài tiếng rồi lao vào đám đông hỗn loạn như một dã thú.
Hắn từng ngụm nhai ngấu nghiến da thịt của những yêu tộc không có tu vi, thoắt cắn vào cổ người này rồi lại chuyển sang cắn cổ người khác.
Funman chỉ cắn lấy miếng thịt ở cổ con mồi mà hắn săn giết, chứ không hề động đến bất kỳ phần nào khác trên cơ thể họ.
Còn Balloon thì ở dưới đất, moi thận từ từng thi thể ra rồi bỏ vào lọ thủy tinh đang ôm trên tay trái.
"Thận của bọn chúng tươi thật đấy."
Một đạo kiếm quang xuyên thủng lớp bong bóng, mang theo yêu khí lao thẳng tới Funman. Gã hề phản xạ nhanh nhạy, lộn vài vòng về phía sau.
"Ôi trời, có kẻ mạnh xuất hiện rồi, mau chạy thôi!"
Balloon nhét lọ thủy tinh vào trong cái túi nhỏ, rồi quay người chạy trốn trước. Funman chùi vết máu trên miệng, đeo lại nửa cái mặt nạ rồi co chân bỏ chạy.
"Chạy?"
Một đạo trường thương quét tới, chém ngang ngực Balloon, khiến ả lăn lộn trên đất, liên tục gào lên đau đớn.
"Ngang nhiên xông vào thành trì yêu tộc, ra tay giết chóc, quả là không muốn sống nữa rồi."
Một yêu tộc đầu hươu cầm thương nhìn chằm chằm vào Funman. Funman run rẩy toàn thân, mồ hôi lạnh toát, giơ cao lá cờ trắng nói:
"Ta... ta đầu hàng, ta đầu hàng."
Yêu tộc hình hươu kia vung thương, mang theo đầy sát ý đâm tới:
"Muộn rồi."
Funman chỉ dùng một ngón tay đã chặn đứng mũi thương, đoạn nghiêng đầu cười khẩy nói:
"Câu vừa rồi ta hơi áp úng, một câu hoàn chỉnh phải là... Ta muốn các ngươi đầu hàng, si si si, ha ha ha."
Con ngươi yêu tộc hình hươu co rút vì khiếp hãi, chưa kịp tiêu tan thì hắn đã thấy một thân thể quen thuộc đang cầm thương...
Đầu hắn lìa khỏi xác mà vẫn không hề hay biết, còn cái đầu vẫn giữ ý thức trong phút chốc đó đã lộ ra một vẻ hoảng hốt.
Funman nắm lấy đầu của yêu tộc hình hươu kia, đá mạnh về phía không trung. Trên không, một yêu cẩu đang cầm kiếm nhìn về phía đó, còn chưa kịp phản ứng đã thấy thủ cấp của yêu tộc hình hươu kia đâm xuyên vào lòng ngực mình.
Vẻ mặt yêu cẩu cũng đầy sự khiếp hãi, y như biểu lộ trên thủ cấp của yêu tộc hình hươu. Balloon cũng đứng dậy, vết thương trên người cấp tốc lành lại. Một quả bong bóng một lần nữa bao bọc lấy tòa thành này.
Toàn bộ yêu tộc trong thành đều chạy về phía phủ thành chủ. Lính canh hay tướng quân nơi đây đều chậm rãi lùi về sau, không dám manh động, bởi vì hai kẻ mà Funman vừa giết đã là đại tướng Thánh Nhân viên mãn. Người mạnh như vậy còn có thể dễ dàng chết, huống chi là một đám tu sĩ yếu kém.
Đầu Funman quay ngược về phía sau 90 độ, nhìn đám yêu tộc run sợ kia, sau đó thân thể hắn cũng từ từ quay lại. Balloon nhảy lên vai hắn, đung đưa đôi chân nhỏ nhắn.
"Ta nhớ là không gây thù với ai, hai ngươi là kẻ nào mà lại tới đây giết người vô tội?"
Từ trong phủ thành chủ bước ra một lão chuột chống gậy, lão chính là thành chủ nơi đây.
"À thì, bọn ta lười phải trải qua thủ tục hỏi thăm, nên dùng cách này cho nhanh thôi mà."
"Cho nhanh ấy mà."
Gã hề cười quái dị khiến ai cũng lạnh sóng lưng. Funman vung tay, hất lão thành chủ bay thẳng vào trong phủ, rồi cả hai gã hề cũng nhanh chóng lao vào trong và đóng cửa lại.
"Này, này, ông có biết kẻ nào tên Hàn Vũ Thiên không?"
Balloon nhìn chằm chằm vào lão chuột cười nói. Lão suy tư một lúc rồi nói:
"Lão không biết yêu tộc nào trong vương quốc này tên Hàn Vũ Thiên cả. Hắn là bạn của các ngươi sao?"
Funman lắc vòng lửa, nói:
"Funman và Balloon thật sự có liên hệ gì với kẻ tên Hàn Vũ Thiên sao?"
Lão chuột nhướng mày, nghe thật lạ lùng, hỏi:
"Fun Lan và Bun Luôn là người của vương quốc nào vậy? Tên này thật là lần đầu lão nghe thấy."
"Ôi trời, tên ta là Fun...man, không phải 'Fun Lan' như lời ông nói đâu, là Funman đấy!"
"Ta là Balloon, là Balloon, không phải 'Bun Luôn'!"
Balloon tỏ vẻ tức giận, ngồi bẹp ở trên đất. Funman khoanh tay, hơi suy nghĩ một chút rồi nói:
"Ngươi có đồng ý hợp tác với chúng ta không?"
"Hợp tác gì cơ chứ?"
Lão chuột kinh ngạc, không hiểu chuyện gì. Balloon cười nói:
"Ngươi giúp chúng ta làm việc và thăm dò tin tức của kẻ tên Hàn Vũ Thiên, đổi l��i, bọn ta sẽ giúp ngươi có được sức mạnh và sự cai trị."
Lão chuột toát đầy mồ hôi lạnh, nói:
"Hai ngươi đùa sao? Dù hai ngươi rất mạnh, nhưng hoàng đế của Yêu Phù quốc là Thánh Tông thượng kỳ, một đẳng cấp mà không ai có thể so sánh được."
Funman hai tay đặt sau đầu, suy nghĩ một lúc rồi nói:
"Phải nhỉ, đúng là không kẻ nào sánh được. Ta sẽ giúp ngươi đột phá Thánh Tông được không?"
Lão chuột đột nhiên trở nên hưng phấn nói:
"Thật sự có thể sao?"
Balloon lấy ra lọ thủy tinh, bóc một miếng thận lên rồi nói:
"Có thể. Bọn ta tuy không mạnh bằng Thánh Tông thượng kỳ, nhưng vẫn đủ khả năng chỉ điểm cho ngươi đạt tới cảnh giới đó."
"Vậy cái giá phải trả là gì?"
Lão chuột kinh ngạc đến mức mắt muốn lòi ra ngoài hỏi. Funman ngoáy ngoáy tai trái nói:
"Làm việc cho ta và thu thập thông tin về một nhân tộc tên Hàn Vũ Thiên."
"Lão đồng ý."
Lão chuột kích động quỳ xuống, vô cùng cung kính. Funman thở dài nói:
"Bọn chúng cũng phải nghe lời ta. Nếu tiết lộ điều gì, nhất định phải giết."
"Vậy l��o sẽ đặt cấm chú vào người của bọn chúng."
Lão chuột ánh mắt thay đổi, liền nói. Funman kinh ngạc, cười đáp:
"Ồ, rất quyết đoán. Vậy thì ngày mai hãy tìm một mật thất, ta và Balloon sẽ giúp ngươi tìm ra con đường tới cảnh giới Thánh Tông."
Lão chuột dập đầu liên hồi nói:
"Nanh Loa xin đa tạ ngài Funman và Balloon."
"Không!"
Balloon đang ăn thận, bỗng chặn họng lão chuột yêu, nói:
"Hãy gọi Funman là Tả và Balloon là Hữu."
"Cứ nói là ngươi đã đánh bại Tả và Hữu rồi thu phục bọn họ về dưới trướng của ngươi."
Funman lại nhắc nhở Nanh Loa một lần nữa, rồi cùng Balloon rời đi.
Nanh Loa bước ra khỏi phủ thành chủ trước con mắt kinh ngạc của tất cả mọi người. Lão hít một hơi thật sâu rồi nói:
"Nanh Loa ta đã đánh bại hai tên quái dị đó và thu phục bọn chúng về dưới trướng. Hiện tại các ngươi đã có thể yên tâm sống tiếp rồi."
"Hoan hô Thành chủ!"
"Thành chủ tài giỏi!"
"Thành chủ vô địch!"
Một tên tướng quân thấp giọng hỏi:
"Thành chủ đại nhân, ngài có thể cho bọn ta xem bộ dạng thảm hại của hai tên đã giết hai vị đại tướng không?"
Nanh Loa vẫn cười, nhưng trong lòng lại chấn động, không biết ứng phó thế nào. Từ phía sau, tiếng xích sắt kéo lê trên đất vang lên.
Funman và Balloon xuất hiện với bộ dạng tàn tạ, bị trói lại. Sự kinh ngạc sâu sắc hiện rõ trong mắt Nanh Loa.
"Chỉ là phân thân thôi."
Funman truyền một đạo thanh âm vào tâm hồn lão. Nanh Loa hít sâu một hơi rồi nói:
"Đây chính là hai kẻ đã bị ta đánh bại và đặt cấm chú lên thân. Tên nam tử gọi là Tả, nữ tử gọi là Hữu, sẽ thay thế vị trí của hai đại tướng đã mất."
Không xa đó, trong một hang động, Funman và Balloon nâng lên một quả cầu thủy tinh.
Nó lơ lửng giữa không trung rồi hiện ra hình ảnh một căn phòng kiểu Tây cổ điển.
"Hù!"
Một gã hề đột nhiên xuất hiện, dọa cho Funman và Balloon thót tim, sau đó hắn cười lớn.
Nếu nhìn kỹ, gã hề trong màn ảnh chính là Doãn Lễ, với chiếc mặt nạ nửa trắng nửa đen đặc trưng, không thể lẫn vào đâu được.
"Funman, Balloon, hai ngươi đã tới được tinh cầu mà Vaharat tiên đoán chưa?"
Doãn Lễ đang treo ngược người trên một cây xà, cười nói. Funman lắc đầu nói:
"Tinh cầu đó đã hóa thành tro bụi rồi."
"Hóa thành tro bụi rồi."
Balloon cũng gật đầu tỏ vẻ rất nghiêm túc. Doãn Lễ đột nhiên im lặng rồi hét ầm lên:
"Không phải chứ! Sao nó có thể bị hủy diệt được? Chẳng lẽ Vaharat đoán sai sao?"
"Si si si, ha ha ha."
"Ha ha ha."
Funman và Balloon cười lớn, chỉ vào Doãn Lễ nói:
"Bị lừa rồi!"
Doãn Lễ lau mồ hôi trên trán, nói:
"Được rồi, đùa vậy đủ rồi. Nên nhớ, thực lực hai ngươi đã bị hạ thấp xuống vì không muốn gây quá nhiều sự chú ý. Lại còn phải đến tiểu vũ trụ để bắt kẻ tên Hàn Vũ Thiên, ta muốn các ngươi phải từng li từng tí cẩn thận tính toán, đừng để bỏ mạng ở một nơi như thế này đấy."
Funman gật đầu nhận lệnh, nói:
"Ta biết rồi, sếp. Đến đây để giết một Minh Hoàng Nhân Đế hết thời."
"Minh Hoàng Nhân Đế hết thời."
Balloon xoay một vòng, sau đó giơ hai tay tạo dáng trái tim rất đáng yêu. Doãn Lễ vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, nói:
"Tuy hắn đã hết th���i, nhưng ta suýt chút nữa đã bị hắn giết đấy, đừng có mà khinh địch."
"Đã rõ."
Quả cầu thủy tinh tắt đi, màn ảnh biến mất. Funman thu quả cầu lại, lấy ra một thanh kẹo rồi nói:
"Balloon nhìn đi, thứ này gọi là kẹo kéo đó nha."
"Chà, trông có vẻ ngon đấy, ngươi mua ở đâu vậy?"
"Trước lúc tới đây ta đã ghé qua tinh giới gọi là Trái Đất để mua đấy, tiếc thật đây là thanh kẹo cuối cùng rồi."
Balloon tỏ vẻ thèm thuồng, giơ lọ thủy tinh đựng thận của mình ra trước mặt Funman, nói:
"Ngươi lấy một lọ thận đầy ắp này, còn ta lấy thanh kẹo đó."
Funman lắc đầu, hơi suy tư một chút rồi nói:
"Nếu ngươi chạm được vào ta, thanh kẹo này sẽ thuộc về ngươi."
Nói đoạn, Funman đã chạy biến, Balloon ôm lọ thủy tinh vội vàng đuổi theo sau.
Đây là một câu chuyện được biên tập lại hoàn chỉnh, thuộc quyền sở hữu của truyen.free, với sự chăm chút tỉ mỉ từng con chữ.