(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 154: Trần Uẩn.
“Xem kìa, si si si.”
Một tên hề đeo mặt nạ, vóc dáng thon gầy, đứng giữa biển sao vô tận mà cười lớn. Bên cạnh hắn là một nữ tử đeo mặt nạ mèo.
“Ông chủ nói, chúng ta tới đó biểu diễn nhỉ?”
Nữ tử ngồi trên vai nam tử, đong đưa chân, nói cười.
“Si si si, ha ha ha, biểu diễn một trò thật hay.”
Nam tử cười rồi hóa thành một đạo sao băng, mang theo nữ tử lao thẳng tới... Tô Lăng giới.
Tại Diệt Thi Thành, tỉ số trận đấu hiện tại là 4-2 nghiêng về phe nhân tộc. Chỉ cần thắng thêm một trận nữa, nhân tộc sẽ hoàn toàn thắng cuộc. Bên nhân tộc cử ra một nhân vật tên Châu Lang, mặt như ngọc, môi đỏ tựa son. Hắn mang bên hông một thanh gươm dài năm trượng, trên cán có khắc họa một con ngô công tinh xảo.
Hoàn Thi Long cũng phái Cao Phong ra trận. Cao Phong triệu hoán ra hai con quạ sáu cánh to hai mươi trượng, mỗi lần vẫy cánh đều tạo ra cuồng phong gió lốc.
Điều này khiến sàn đấu biến thành nơi ngập tràn nguyên tố phong, đúng như sở trường của Cao Phong.
Châu Lang trên sàn đấu cảm thấy gió lốc có chút cản trở, liền rút kiếm, phóng ra một đạo hỏa diễm.
Thoạt nhìn, ngọn lửa chẳng có gì đặc biệt, cho đến khi nó bộc lộ thần uy. Từ màu cam, ngọn lửa bỗng chốc hóa thành vàng kim chói lọi, rực rỡ.
Kim hỏa nương theo gió lốc, bắt đầu lan tỏa xung quanh. Gió và lửa hòa quyện, tạo thành một cột hỏa lốc kinh người.
Cả hai đều biết tận dụng thuộc tính của mình để tạo nên sàn đấu phù hợp với bản thân. Trận đấu này hiện tại có thể sánh với trận Hải Thu và Hàn Vũ Thiên lúc trước.
“Liệt Hỏa Liêu Uy!”
Châu Lang rút gươm, phóng kim hỏa tấn công Cao Phong. Kim hỏa từ một đạo biến thành ba đạo.
Cao Phong cầm quạt phất lên, bức tường chắn bằng cuồng phong ngăn chặn hỏa diễm. Châu Lang thừa lúc đó vòng ra phía sau, tung một kiếm đâm tới.
Cao Phong lách người, dùng lòng bàn tay đỡ lưỡi gươm, nhưng lập tức bị đâm xuyên. Lưỡi gươm bốc hỏa, khiến tay trái hắn bị ngọn lửa quấn lấy.
Cao Phong quyết đoán dùng quạt quét ngang qua cánh tay đang cháy, sau đó lui về phía sau rồi nhảy lên không trung.
“Phong Đao.”
Cao Phong phẩy quạt, mấy đạo đao phong sắc bén lao tới. Châu Lang không kịp tránh né, dùng gươm đỡ đòn. Thân thể hắn bị những luồng phong bạo xé rách, hằn lên từng vệt máu.
Một người mất tay, một người toàn thân trọng thương, quả thật nằm ngoài dự tính. Nhưng chỉ trong chốc lát, hỏa diễm đã chữa trị cho Châu Lang, còn cuồng phong lại giúp Cao Phong phục hồi.
Châu Lang và Cao Phong cả hai đều nhanh nhẹn, khả năng phục hồi cũng hoàn toàn ngang ngửa. Chỉ khác ở chỗ Cao Phong dùng quạt, còn Châu Lang dùng gươm, nên có lợi thế hơn hẳn.
“Ngô Công Tứ Hỏa!”
Thanh gươm bỗng nhiên biến đổi, lưỡi gươm hóa thành bốn màu: đỏ, vàng, tím, xanh lam. Chuôi kiếm vốn khắc một con ngô công, giờ đây đã biến thành bốn con với bốn màu sắc tương ứng với lưỡi gươm.
Từ chuôi kiếm phát sáng, bốn đầu ngô công cao hàng chục trượng lao ra. Miệng chúng phun ra bốn luồng hỏa diễm khác nhau: đỏ, tím, vàng, xanh lam, tạo thành bốn đoàn lửa rực rỡ.
Đồng tử Cao Phong co rút, hắn xòe quạt, lục quang lóe lên. Một đạo gió lốc hóa thành giao long, lao tới tấn công.
Đùng đùng! Cả hai bên đều lùi về sau. Nhưng Cao Phong với tốc độ nhanh hơn, lại vung ra phong đao thêm lần nữa. Châu Lang hất tay, ngọn lửa bùng lên rồi biến mất.
Chỉ thấy phong đao ngưng lại giữa không trung rồi nổ tung, như thể va chạm với một vật vô hình nào đó.
Hàn Vũ Thiên kinh ngạc, thầm nghĩ trong lòng:
“Điều khiển hỏa diễm hóa thành từng luồng nhỏ li ti như nguyên tử, nếu không có nhãn lực đặc thù, chắc chắn sẽ bị đòn tấn công bất ngờ này đánh trúng. Xem ra phải chiêu mộ hắn làm thuộc hạ.”
Hai bóng đen quen thuộc lại một lần nữa lao vào chiến trường. Lần này Phụng Hiếu và Hải Thu nhảy lên muốn ngăn cản chúng, nhưng đúng lúc đó, Hàn Vũ Thiên cũng xuất hiện trước mặt họ.
Hai tay khẽ điểm, hai đầu ngón trỏ lóe lên bạch quang chói mắt. Phụng Hiếu và Hải Thu đồng tử co rút, không kịp phản kháng, chỉ còn biết chờ c·hết.
Hoàn Thi Long phất tay kéo hai vị Thần Sứ về phía mình. Hai luồng bạch quang kia cũng vì thế mà bắn xuyên qua tường.
Hàn Vũ Thiên chỉ liếc mắt nhìn Hoàn Thi Long rồi trở về ngồi trên vách tường quan sát trận đấu.
Châu Lang dùng gươm chém ra từng đợt sóng lửa rực cháy, Cao Phong dùng quạt thổi tới từng luồng đao phong sắc bén.
Cả hai chiến đấu suốt hai canh giờ vẫn không phân thắng bại. Hai đầu khổng tước từng xuất hiện trước đó chỉ có tác dụng ngăn cản hai con quạ của Cao Phong tạo ra cuồng phong.
Nhưng cũng vì vậy mà ngọn lửa rực cháy nhờ sự hỗ trợ của nguyên tố phong cũng dần tắt hẳn. Sàn đấu lúc này cũng đã trở lại bình thường.
“Ngươi thật sự khiến ta vô cùng bất ngờ. Thực lực và năng lực của ngươi đủ để trở thành một vị Thần Sứ, cớ sao lại chống đối cuộc khởi nghĩa này làm gì? Vừa vô nghĩa, vừa có thể c·hết bất cứ lúc nào. Hay là ngươi chọn gia nhập, trở thành một Thần Sứ, thay thế vào vị trí Tiễn Giang? À, phải rồi, cái tên Lang Hỏa Thần Sứ rất hợp với ngươi đấy.”
Cao Phong vừa giao chiến vừa buông lời thuyết phục. Châu Lang nhếch môi nói:
“Nếu là ta của trước đây, có lẽ đã đồng ý không chút do dự. Nhưng đáng tiếc, người thân của ta đều bị hoàng tộc sát hại. Hận thù còn chưa nguôi, lấy đâu ra chuyện gia nhập?”
Thanh gươm lửa chói sáng vung lên, một đầu ngô công kim sắc mang theo hỏa khí độc dược lao tới. Cao Phong lật quạt, cây quạt biến thành Bát Xà Mâu. Một mâu đâm thẳng tới, hóa thành giao long, ầm ầm va chạm với ngô công.
“Người c·hết rồi không thể sống lại, nhưng hận thù thì có thể từ từ gỡ bỏ. Ý ta vẫn là có thể cùng bốn vị Thần Sứ khác tiến cử ngươi cho Điện Hạ.”
Châu Lang phất tay, hỏa diễm trong tay lập tức tắt lịm, nói:
“Với một điều kiện...”
Những lời này làm cho phe Thần Sứ đều lộ rõ vẻ đắc ý, phe nhân tộc thì trầm mặt, ngay cả Hàn Vũ Thiên cũng nổi lên sát ý.
Châu Lang nâng kiếm chỉ về phía cung điện trên Tô Hoàn Sơn, nói:
“Để cho ta đột phá Thánh Tông đi.”
Nụ cười của các Thần Sứ tắt hẳn trên môi, chỉ còn lại vẻ mặt méo mó thay thế. Cao Phong thở dài nói:
“Không thuyết phục được rồi, giữ ngươi cũng không còn ích lợi gì.”
Cao Phong búng tay, một luồng cuồng phong đột ngột chém đứt đầu Châu Lang. Không ai kịp cảm nhận khí tức ấy đang đến, Châu Lang đã bị chặt đầu một cách bất ngờ.
Hàn Vũ Thiên mỉm cười nhìn Cao Phong nói:
“Sử dụng thành thạo nguyên tố phong đến mức này, e rằng ngươi đã sống rất lâu rồi. Ta đoán chắc phải ba vạn năm rồi nhỉ?”
Những lời này làm Cao Phong sắc mặt trầm xuống. Các Thần Sứ thì đồng tử co rút lại, ngoại trừ l��o già áo lam kia và Hoàng Đế.
Hầu hết tất cả đều trừng mắt kinh ngạc trước lời nói ấy. Hàn Vũ Thiên nhảy xuống sàn đấu, cười nói:
“Quá khứ của ngươi chỉ cần nhìn thoáng qua đã biết. C·hết đi sống lại nhờ một thủ đoạn đặc thù, liên tục như vậy trong vòng ba vạn năm. Theo như một vị Thánh Nhân đạt tới cảnh giới Thiên Thánh chỉ có thể sống được 2500 năm, ngươi tổng cộng đã trùng sinh mười hai lần...”
Hàn Vũ Thiên giơ hai ngón tay lên, vẻ mặt đầy ý cười nói:
“Có hai lần cơ hội thăng cấp Chí Cảnh của Thánh Nhân, nhưng vì sợ vị Hoàng Đế kia đoạt xá, nên cho đến tận bây giờ vẫn không đột phá.”
Hàn Vũ Thiên chạm vào vai Châu Lang vẫn còn đứng trên sàn đấu rồi bay về phía khán đài.
Toàn thân Châu Lang bùng lên ngọn lửa, không phải kim sắc, tử sắc, huyết sắc hay lam sắc, mà là hắc ám hỏa diễm đen kịt đáng sợ.
Cái đầu của Châu Lang đang lăn lóc trên đất bỗng được hắc ám hỏa diễm nối lại, sau đó trở về với cơ thể hoàn chỉnh. Châu Lang quỳ một chân trên đất, nói:
“Chủ nhân.”
Hàn Vũ Thiên nhẹ g���t đầu nói:
“Ngươi trở về đi, trận này ngươi đã c·hết, ta đã tốn không ít tâm sức để phục sinh ngươi đấy.”
Châu Lang tuân lệnh, thu gươm vào vỏ rồi lướt ngang qua Cao Phong, bước vào trong phòng.
Lần này Thần Sứ đã thắng ba trận, nhân tộc vẫn dẫn trước với bốn trận thắng. Nếu tính cả trận hòa thì tổng cộng đã là tám trận đấu. Vẫn còn bốn cặp đấu chưa diễn ra.
Lần này lão già của nhân tộc quyết định ra sân thi đấu. Khí tức cổ xưa mang theo những pháp tắc cấp cao.
Đó là Hoàng Trung, một tu sĩ ẩn dật nhiều năm, cũng là người thay mặt Tôn Thức chiêu mộ chín người khác.
Thần Sứ Trần Uẩn, lão già áo lam, cũng chậm rãi bước tới. Cả hai lão già đối mặt trên sân, những luồng pháp tắc nổ vang, khiến sàn đấu nứt toác.
“Thiên Nhai Kiếm!”
Hoàng Trung nâng tay, tế ra một thanh trường kiếm trông rất tầm thường, nhưng nó lại phát ra những âm thanh trong trẻo như tiếng hát.
Trần Uẩn tế ra thanh trường kiếm tên Tàn Phi Kiếm. Trường kiếm màu lam, trên thân có những hoa văn tím lạ thường.
Hai lão già tay run chân rẩy, lại lao vào nhau với tốc độ cực nhanh. Hai lưỡi kiếm va chạm cách không, tạo ra pháp tắc nổ vang xung quanh.
Mắt thường trông thấy hai lưỡi kiếm chưa hề chạm vào nhau, nhưng đã tạo ra hiện tượng như thế.
Trần Uẩn thân thể ngả về sau, tránh được một đường kiếm quét ngang. Lão lật kiếm, hất văng Thiên Nhai Kiếm. Tàn Phi Kiếm hướng thẳng bụng Hoàng Trung đâm tới.
Hoàng Trung với cơ thể uyển chuyển, né sang một bên. Cả hai bắt đầu giữ khoảng cách với nhau.
“Không sử dụng chiêu thức sao?”
Thần Sứ, nhân tộc hay người xem trên khán đài lẫn màn ảnh, đều thắc mắc về trận chiến của hai lão già này.
“Bởi vì họ không thể tấn công nhau bằng chiêu thức. Cả hai đều là tu sĩ thuộc tính không gian hiếm có. Liều lĩnh tấn công bằng chiêu thức thì được thôi, nhưng nếu bị đối phương nhìn thấu và né tránh được, thì chỉ tự hao tổn pháp lực của bản thân mà thôi...”
Cao Phong phe phẩy quạt, thoáng nhìn trận đấu.
“Ở độ tuổi này, mỗi một chiêu thức của họ đều nhất định phải là đòn toàn lực. Nếu cơ hội chưa đến, cả hai đều sẽ không xuất ra sát chiêu.”
Phổ Cử hơi bẻ cổ qua lại, nói:
“Sao lão ta không dùng thi nô để chiếm ưu thế chứ?”
Cao Phong liếc nhìn Phổ Cử, cười khinh thường, nói:
“Ngươi nghĩ hắn sống đến 8000 năm là nhờ đâu? Trải qua ba đời Thần Sứ và một đời Hoàng Đế mà lão ta vẫn tồn tại, không phải vì sắp đạt tới Chí Thánh mà sống thọ như vậy, mà là vì lão đã dung hợp thọ mệnh và linh hồn của thi nô vào cơ thể mình.”
Mọi người kinh hãi nghĩ đến truyền thuyết kia, liền thốt lên:
“Là Nhân Thi Nhất Thể.”
Những lời họ thốt ra đã sớm bị một kết giới cấp cao do Hoàn Thi Long tạo ra ngăn lại, không cho những kẻ bên ngoài nghe được.
“Không phải Nhân Thi Nhất Thể là một con dao hai lưỡi sao? Đạt tới thành công thì ít, đạt tới cửa tử thì nhiều.”
Bình Thư vốn bình tĩnh và hiểu biết nhất trong số các Thần Sứ, giờ đây cũng không thể giữ được bình tĩnh.
“Đã có 219 vị Thần Sứ thất bại, thành công chỉ ba vị. Ngay cả các đời Hoàng Đế đều không ai dám thử.”
Cao Phong mỉm cười nói:
“Tỷ lệ thành công rất thấp, nhưng khi đạt được nó lại thấy vô cùng xứng đáng. Tuổi thọ và tu vi đạt đến cực hạn của cảnh giới, thậm chí vượt xa hơn thế. Ba đời Thần Sứ đạt được Nhân Thi Nhất Thể đều cường đại vượt ngoài sức tưởng tượng.”
“Hiện tại vị thứ tư đã xuất thế. Hãy tận mắt xem Nhân Thi Nhất Thể lợi hại đến mức nào.”
“Phải, Cao Phong đã tốn không ít tâm sức để rèn luyện ra một người đâu chứ.”
Hoàn Thi Long mỉm cười đầy đắc ý. Các vị Thần Sứ đồng tử co rút, quay đầu nhìn về phía Hoàng Đế của mình.
Bản quyền của tác phẩm này thuộc về truyen.free.