(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 148: Thần Phạt.
Vậy là mười một người các ngươi đại diện cho nhân tộc để tham gia Thần Phạt à?
Hàn Vũ Thiên tựa đầu vào tường, có chút hứng thú, lão già mỉm cười nói:
"Là mười hai người mới có thể bắt đầu cuộc chiến. Nếu nhân tộc thắng thì bọn ta sẽ được tự do trong Hoàn Thi này, rời khỏi quốc gia này bất cứ khi nào mình muốn. Còn nếu thần sứ thắng thì nhân tộc nhất đ���nh phải cống nạp nhiều người dân hơn cho bọn chúng."
Ban đầu, lão còn hưng phấn, nhưng càng về sau, nét mặt lão lại trầm xuống, ẩn chứa chút bất an. Hàn Vũ Thiên nhếch môi nói:
"Người thứ mười hai trong mười hai nhân tộc, e là ta rồi?"
Lão già gật đầu tán thành. Mười người xung quanh cũng đều mỉm cười, không hề phản đối.
"Nè nè, mười hai người các ngươi ồn ào cái gì vậy? Có biết mười hai vị thần sứ đang bàn về chuyện Thần Phạt không hả? Một lũ hạ đẳng cũng muốn đánh với thần sao?"
Tên cai ngục dựa vào trụ đá, chế giễu đám tù nhân tự xưng là nhân tộc. Trong đầu cả mười hai người đều lóe lên cùng một ý nghĩ: tên này thật ngu ngốc.
Thời gian trôi qua một tháng, vô số thân ảnh đều xuất hiện ở bên trong thành trì thứ ba của Diệt Thi thành.
Trung tâm là một đấu trường dài ba trăm trượng, rộng hai trăm trượng, xung quanh được bao bọc bởi tường ngọc thạch quý giá và những hàng ghế dành cho khán giả.
Một mái vòm dành cho mười hai vị thần sứ và hoàng đế. Nơi đây cao quý đến mức không ai có thể sánh bằng.
"Xem ra Thần Phạt tới sớm hơn dự tính nhỉ?"
Từng đợt cao thủ lần lượt hạ xuống, an tọa vào chỗ của mình, chăm chú nhìn sàn đấu rồi quay sang xôn xao bàn tán.
Một nhóm nhỏ, chưa đến năm trăm người mặc thường phục cũng xuất hiện ở đây. Họ chính là những người tự nhận mình là nhân tộc.
Xung quanh là những kẻ tự xưng thần nhìn họ bằng ánh mắt khinh bỉ, như thể nhìn những con cá mắc câu đang vùng vẫy tìm cách thoát thân vậy.
"Được rồi, trẫm tuyên bố Thần Phạt bắt đầu."
Hoàng đế nâng ngọc tỷ, dồn toàn lực đóng xuống mẫu chiếu thư trên bàn. Lực đóng này tạo ra một luồng cuồng phong thổi quét khắp nơi.
"Để Ngô Diệt ta lên trước."
Một trung niên rút song kích ra, tự mình bước tới gần lối dẫn ra sân đấu. Không ai có ý kiến gì, bởi trong căn phòng này có một màn sáng chiếu trực tiếp hình ảnh bên ngoài, giúp họ biết được kết quả thắng bại.
Ngô Diệt vừa ra sân, bộ y phục rách rưới trên người đã biến mất, thay vào đó là chiến giáp oai phong. Hắn tay nắm song kích, vẻ mặt hiên ngang.
"Vậy đây là Man Nhân h��� Ngô sao?"
Phổ Cử đập bàn, trực tiếp nhảy xuống, rút ra vũ khí là một cây rìu dài mười trượng.
"Tới!"
Chưa đợi hoàng đế ra hiệu bắt đầu, cả hai đã lao vào giao chiến. Một rìu bổ xuống, song kích bắt chéo chặn lại.
Chỉ sau một đòn, Ngô Diệt đã khụy một chân, dồn toàn lực ngăn cản nhát rìu đó.
"Man Hoàn Thể!"
Ngô Diệt gầm lên, cơ bắp tăng vọt, mang theo khí tức dữ dội đẩy Phổ Cử lùi xa. Mười người trong phòng thấy vậy liền hoan hô không ngớt. Hàn Vũ Thiên nói:
"Tên sứ thần kia mới dùng một tay bổ rìu xuống mà hắn đã phải khụy gối rồi. Thử đoán xem nếu hắn dùng cả hai tay thì sẽ thế nào?"
Lời này như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt đám người bọn họ. Phổ Cử nâng rìu, một đường quét ngang.
"Kim Cang Kích!"
Ngô Diệt tung một kích từ bên phải ngăn lại nhát rìu, rồi thân hình nhảy lên, tay trái bổ xuống một kích còn lại.
"Đơn Quyền Vạn Cường!"
Tay trái Phổ Cử phát ra hào quang màu nâu kỳ quái, hắn tung một quyền nặng nề đấm tới.
Chỉ trong một nháy mắt, kích và quyền va chạm, Ngô Diệt đã bị đánh bay, cây kích bên trái của hắn cũng vỡ tan.
"Kim Cang Nhất Kích!"
Đột nhiên, một cơn đau buốt truyền đến sườn phải của Phổ Cử. Ngô Diệt trước khi bị đánh bay đã kịp ném cây kích còn lại, gây thương tích ở sườn phải của tên thần sứ.
"Không thể nào! Một tên nhân tộc lại có thể đả thương thần sứ?"
Đám người trên khán đài kinh ngạc co rúm lại. Nhân tộc sau một thoáng ngỡ ngàng thì vỡ òa tung hô.
Ngô Diệt đứng lên, nở nụ cười đắc ý, nhưng cánh tay trái của hắn đột nhiên hóa thành từng miếng thịt vụn rơi vãi trên đất.
"Ăn một quyền vừa rồi, ngươi chắc chắn sẽ chết."
Phổ Cử dùng tay rút cây kích vẫn còn ghim ở sườn phải ra rồi ném đi.
"Man của nhân tộc cũng chỉ có vậy."
Chỉ sau hai đòn giao đấu, khoảng cách tu vi giữa hai bên đã rõ ràng. Phổ Cử bước tới, nâng rìu bổ thẳng vào cổ Ngô Diệt.
"Dù sao thì ta đây vẫn tự hào với danh Man đó."
Ngô Diệt dồn toàn bộ pháp lực vào cánh tay phải để đỡ nhát rìu. Lưỡi rìu mang theo hào quang màu nâu cắt vào nửa cánh tay Ngô Diệt rồi dừng lại.
"Sao hả? Xem thử ta trả đòn đây!"
Ngô Diệt nhảy lên, xương cánh tay gãy rời, một mảnh xương nhọn lập tức hướng về phía yết hầu của Phổ Cử.
Phổ Cử không chút sợ hãi, nâng tay trái lên giữ chặt mảnh xương kia. Ngô Diệt cắn răng, sau đó phun một ngụm máu vào mặt Phổ Cử, khiến hắn nhất thời không nhìn thấy gì.
Ngô Diệt điên cuồng tiếp tục bẻ gãy những khúc xương của mình, rồi dùng miệng cắn tới, hàm răng sắc nhọn gặm vào cổ Phổ Cử.
Ánh mắt Ngô Diệt đắc ý, nhưng khi hắn nhìn lại thì thấy Phổ Cử vẫn đứng yên, chậm rãi mở đôi mắt đỏ ngầu vì dính máu nhìn mình.
"Phổ Cử Khai Thiên!"
Một tay bóp nát hai chân Ngô Diệt thành thịt vụn lẫn xương, tay còn lại cầm rìu đưa về phía sau thủ thế.
Ngô Diệt biết mình không qua khỏi liền cố cắn chặt hơn nữa. Phổ Cử dồn toàn lực kéo Ngô Diệt ra, xé toạc một mảnh thịt ở cổ hắn rồi ném vào hư không.
Một nhát rìu hạ xuống, chém Ngô Diệt thành hai nửa. Phổ Cử lại nâng rìu, quét ngang qua, định bổ hắn thành thịt vụn.
"Nào, trận đầu kết thúc rồi kia mà."
Hàn Vũ Thiên đột nhiên xuất hiện, một cước từ phía dưới đá lên thân rìu, khiến nó lệch hướng, chém vào không khí.
Thân thể Ngô Diệt bị chẻ đôi đang rơi xuống, Hàn Vũ Thiên dùng băng giá nối liền hai mảnh cơ thể, dùng băng tuyết đắp lại tay chân cho Ngô Diệt.
Hắn dùng pháp lực nâng Ngô Diệt lên rồi nhẹ nhàng bước vào. Phổ Cử bị thương ở cổ, làm sao có thể để hắn dễ dàng rời đi như vậy? Cây rìu trong tay nâng lên, chém thẳng tới Hàn Vũ Thiên.
Nhưng thứ hắn chém vào chỉ là một tượng băng. Hàn Vũ Thiên từ phía trên hạ xuống, đứng vững trên vai Phổ Cử.
"Mạnh mẽ, tàn ác và..."
Hàn Vũ Thiên một cước đá Phổ Cử cắm đầu xuống đất, lún sâu tới hai thước.
"Thiếu thông minh đấy."
Hắn bước đi không quan tâm tới ánh nhìn của mọi người. Đầu Phổ Cử vẫn đang lún trong đất, máu tươi đột nhiên phụt ra.
Một cước này khiến miệng vết thương ở cổ hắn bị rách toác ra, máu chảy rất nhiều.
"Trận này nhân tộc bại, thần thắng."
Hoàng đế hờ hững nhìn lướt qua chiến trường, sau đó cầm bút quẹt một gạch vào bảng của thần.
"Tiếp theo."
Hoàng đế đặt bút xuống, giọng nói uy nghiêm. Từ phía xa bay tới một thiếu niên với khuôn mặt đáng yêu, chớp chớp mắt nhìn về phía các thần sứ.
"Đùa ta chắc."
Các vị thần sứ nhìn nhau với vẻ không thể tin nổi. Làm sao bọn họ có thể đi đấu với một thiếu niên như vậy chứ?
"Không ai chịu lên à?"
Bình Thư đứng dậy bước xuống sân đấu, nét mặt điềm tĩnh như không gì lay động được hắn.
Cuốn sách trong tay đột nhiên lóe lên hào quang màu xám. Bình Thư đưa tay vào, kéo ra một thanh trường đao.
Thiếu niên Tử Đồng thì lại rút ra một cây giáo màu đỏ máu. Cả hai nhìn nhau một lúc rồi cùng lao tới.
Sau vài lần trường đao và giáo va chạm để thăm dò, cả hai đều nhận ra đối phương đều đang che giấu thực lực rất sâu.
"Thiểm Giáo!"
Tử Đồng nắm lấy cán giáo đâm tới. Bình Thư dùng thân đao chặn lại, "ầm" một tiếng, đất đá văng tung tóe.
"Tàn Đao."
Bình Thư thản nhiên hất ngọn giáo ra. Nửa lưỡi đao trên tay hắn phát sáng, rồi hắn trảm xuống một đường kéo dài tới trăm trượng.
"Sương Ảnh Bao Trùm."
Thiếu niên kia mỉm cười một cái khiến vô số trái tim như muốn nhảy ra. Nụ cười ấy vừa đáng yêu vừa ẩn chứa sự đáng sợ.
Vệt đao xuyên qua ảo ảnh của thiếu niên, đập mạnh vào bức tường ngọc thạch.
Một cây giáo từ trong màn sương phóng tới. Bình Thư đá vào cán đao khiến nó bay lên, đánh lệch quỹ đạo của mũi giáo.
Tóc của hắn rơi xuống vài sợi. Bình Thư cầm lấy cán đao, vẻ mặt bình tĩnh.
"Đao Phong."
Bình Thư quét ngang đao thành hình tròn, tạo ra một luồng cuồng phong muốn thổi bay màn sương mù của Tử Đồng.
"Dương Hoành."
Từ phía sau, một đầu sơn dương lao ra đâm vào Bình Thư. Tử Đồng xuất hiện, ngọn giáo trên tay lóe huyết quang đâm tới.
Sơn dương húc Bình Thư về phía mũi giáo. Nếu đòn này trúng, e rằng Bình Thư sẽ bại trận.
Bình Thư kéo lê lưỡi đao trên đất, một vệt tử quang nồng đậm lóe lên.
"Tới rồi."
Tiễn Giang híp mắt nhìn vệt tử quang đang lóe lên trên trường đao. Mười một vị thần sứ đều hứng thú dõi theo nhát đao kia.
Đột nhiên, từ trong sương mù lao ra một bóng ngư���i. Hàn Vũ Thiên vung một trảo ập tới cổ Bình Thư.
"Dám làm trái luật của Thần Phạt sao?"
Tiễn Giang và Cao Phong lập tức xuất thủ, mang theo uy áp đánh tới Hàn Vũ Thiên.
"Ngu xuẩn!"
Lão già áo lam, người bí ẩn nhất trong mười một thần sứ, đột nhiên thét lên. Lam quang lóe sáng, muốn ngăn cản hai người bọn họ.
��ộc khí và phong khí ập tới, nhưng chỉ thấy Hàn Vũ Thiên biến thành một làn sương trắng rồi tiêu tán. Tử Đồng dừng bước, thu ngọn giáo về.
Bình Thư cảm nhận được hai luồng khí tức đó, đồng tử lập tức co rút. Thanh đao đang được hắn kéo lê cũng bị ném xuống đất.
"Các ngươi lại để hai tên thần sứ khác xen vào cuộc chiến tay đôi này. Trận này, nhân tộc thắng!"
Tử Đồng cười cười, thu về màn sương trắng, khoanh tay hất cằm.
"Nhóc con! Dám lừa ta à!"
Tiễn Giang tức giận, độc khí phóng lên cửu thiên, sát ý dâng trào, ngưng tụ thành một đầu mãng xà.
Bình Thư liếc nhìn hai người, lắc đầu nói:
"Trận này hắn là người thắng. Hai ngươi trở về thôi."
Tiễn Giang đột nhiên thu hồi khí tức, nét mặt có chút khó xử nói:
"Xin lỗi."
Bình Thư mỉm cười nói:
"Không sao, ta biết ngươi và Cao Phong vẫn còn rất coi trọng ta."
Bình Thư khoác vai hai người bước về phía mấy vị thần sứ khác. Tử Đồng xoay người bước vào trong, hắn vừa vào phòng đã phun ra một ngụm máu.
"Vũ Thiên đại ca, đa tạ đã giúp ta."
Tử Đ��ng dựa vào tường, thở hổn hển như đã kiệt sức. Hàn Vũ Thiên thở dài nói:
"Ảo ảnh của ngươi rất lợi hại, nhưng tu vi không đủ, đành phải dùng kế này."
Hắn nâng tay lên, dùng băng tạo thành bản sao của mình. Bản sao bắt đầu di chuyển ra bên ngoài phòng.
Thần sứ Tiễn Giang vừa thấy thân ảnh bạch y kia liền hóa thành sát khí, chủ động nhảy xuống chiến trường. Bản sao của Hàn Vũ Thiên đi được một đoạn tới sân đấu thì vỡ nát.
Một trung niên thản nhiên từ trong bóng tối bước ra. Hắn là Triệu Văn Đài, với tu vi Thiên Thánh ngang hàng thần sứ.
"Chà, đây không phải là yêu nữ lần trước suýt bị ta đánh bại sao?"
Triệu Văn Đài vừa ra sân đã tỏ vẻ kiêu ngạo, rút ra song luân sắc bén. Tiễn Giang nhếch môi, rút ra xà kiếm.
"Thiên Luân Vạn Long."
Song luân của Triệu Văn Đài phát ra ánh cam. Theo bóng người hắn lao tới, hai đầu long ảnh hiện ra.
"Độc Xà Truy Ảnh!"
Lưỡi kiếm của Tiễn Giang phóng độc khí tạo thành hư ảnh mãng xà chém tới. Hai luồng khí tức ngang nhau va chạm, tạo thành từng vết nứt trên mặt đất.
Pháp tắc xung quanh chấn động, tạo thành từng cơn sóng dữ. Hàn Vũ Thiên đột nhiên từ bên trong phòng lao ra, một cước mang theo pháp tắc đá vào khoảng không.
Pháp tắc vỡ vụn, vô số thanh kiếm ẩn giấu bên trong cứ thế mà lộ ra. Hàn Vũ Thiên chấp tay sau lưng, nhìn về phía lão già áo lam.
"Đừng tưởng chỉ có mình ngươi am hiểu không gian biến hóa. Lần sau còn như vậy thì đừng trách ta không cảnh cáo."
Hai ngón tay Hàn Vũ Thiên rạch vào hư không, một đạo bạch quang bắn ra về phía lão già áo lam.
Lão già áo lam không rút kiếm, cũng dùng hai ngón tay rạch ra một đạo lam quang. Hai đạo hào quang giao nhau, tạo thành luồng kiếm khí thổi quét.
Tóc Hàn Vũ Thiên bay theo gió, còn lão già thì bị rách một vết cắt ở vai. Tuy không sâu, nhưng cũng đủ để thấy sự chênh lệch cao thấp giữa hai người.
"Thật thú vị, phải không?"
Lão già áo lam không quan tâm tới vết thương, nhìn thẳng vào mắt Hàn Vũ Thiên. Hắn cũng mỉm cười nói:
"Rất thú vị, nhưng ngươi vẫn chưa phải đối thủ mà ta tìm kiếm."
Hàn Vũ Thiên đạp không, ngồi trên vách tường quan sát trận đánh. Lão già áo lam cũng ngồi xuống, vẻ mặt hiện lên ý cười.
"Lâu rồi mới tìm được đối thủ sao?"
Hoàng đế nghiêng đầu hỏi lão già. Lão cũng cung kính nhẹ gật đầu.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.