(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 147: 12 vị thần sứ.
"Cái chuông khốn kiếp nhà ngươi làm ta bị thương không nhẹ đâu."
Hàn Vũ Thiên cầm lấy cái chuông, thu nhỏ nó thành một chiếc lục lạc treo ở bên hông, còn thanh thương thì cất vào trong thức hải.
Hắn nâng tay lên, miệng đã bắt đầu trào máu, vết thương ở ngực cũng bị tác động khiến máu rỉ ra. Băng khí từ tay Hàn Vũ Thiên chạm vào ngực, lập tức đông cứng vết thương lại. Hắn nghe thấy tiếng gió truyền tới, từng luồng khí tức đang toàn lực lao tới đây.
"Xem ra phải giả vờ thôi."
Hắn chậm rãi thản nhiên nằm xuống đất, nhắm mắt như bất tỉnh. Tình thế hiện tại, pháp lực đã cạn kiệt, không thể nào chiến đấu được nữa. Ngay cả một Thánh Nhân trung kỳ cũng dễ dàng đánh chết hắn.
"Nơi này đã thành ra cái quái gì rồi?"
Tôn Thức là thần sứ của Hoàn Thi quốc, tu vi Thiên Thánh. Toàn thân y phục trắng toát, toát lên vẻ đạo mạo trang nghiêm. Theo sau hắn là bốn vị thần sứ khác: Phổ Cử thân cao mười trượng, uy dũng khôn cùng; Cao Phong thanh nhã tuấn tú; Ôn Duyên xinh đẹp hiền thục; Tru Nhạn cao ngạo khó gần.
Tất cả đều là thần sứ tu vi Thiên Thánh, không ai kém cạnh. Ôn Duyên quan sát xung quanh, nói:
"Có kẻ chết ở đằng kia."
Cao Phong nghe vậy, phóng khí tức dò xét rồi lắc đầu nói:
"Chưa chết, chỉ là trọng thương bất tỉnh."
Tôn Thức khẽ gật đầu, bước tới dùng xích trói hai tay Hàn Vũ Thiên lại. Phổ Cử nhấc Hàn Vũ Thiên đặt lên vai, sau đó cùng bốn người kia rời khỏi phế tích này.
"Xem ra ta lại sắp tới một nơi thú vị rồi."
Hàn Vũ Thiên mở mắt nhìn về hướng xa xa với vẻ mặt đắc ý. Hắn vẫn thích tự mình quan sát mọi thứ hơn. Những vị thần sứ kia không hề hay biết hắn đã tỉnh.
Họ bay vài ngày mới tới được Diệt Thi thành, thủ đô của Hoàn Thi quốc. Nơi đây rộng lớn phồn hoa với ba lớp tường thành kiên cố.
Thành ngoài cùng rộng lớn với lực lượng tuần tra nghiêm ngặt. Thành thứ hai thì chiến xa đầy rẫy, nỏ tên luôn sẵn sàng chờ lệnh bắn. Thành trong cùng là yên tĩnh nhất, không có một tên lính canh nào.
"Đi lâu như vậy cuối cùng cũng tới."
Ôn Duyên thở dài, bước vào trong thành trước sự cung kính của mấy trăm vạn quân bên ngoài. Năm vị thần sứ cùng lúc bước vào là cảnh tượng hiếm khi được thấy, chưa kể Phổ Cử còn vác theo một người trên vai.
Vụ việc này có vẻ khá nghiêm trọng hơn bọn họ nghĩ. Hàn Vũ Thiên vừa tới thành thì đã liền giả vờ bất tỉnh.
Năm vị thần sứ vừa vào tới thành trì thứ hai thì đã giao hắn cho một tên lính gác. Hàn Vũ Thiên nhờ vậy mà bị đưa đi một hướng khác, không còn chung đường với năm vị thần sứ.
"Nào, xem ra hôm nay các ngươi hòa thuận quá nhỉ."
Một âm thanh có chút châm chọc từ phía sau vọng tới. Năm người quay đầu nhìn lên tường thành thì thấy một thanh niên với đôi mắt hờ hững nhìn họ. Hải Thu đang ngồi trên tường thành, trên vai phải còn đang có một thanh đinh ba tựa vào.
"Hải Thu, ngươi còn sống quay về đã là may mắn, sao lại đứng đó buông lời mỉa mai làm gì chứ?"
Tôn Thức mỉm cười, đôi mắt khép hờ nhìn Hải Thu. Hải Thu bình thản nhìn sang hướng khác, nói:
"Nhiệm vụ không mấy khó khăn, làm sao bổn thần có thể thất bại được? Chẳng qua là do ngươi, Tôn Thức, quá yếu kém thôi."
Nói xong, Hải Thu nhảy xuống tường thành, tay cầm đinh ba bắt đầu siết chặt. Tóc hắn dựng đứng, cùng với từng luồng thủy lưu tuôn trào.
Tôn Thức cũng tóc bay ngược ra sau, khí tức đỏ rực cuồn cuộn, sẵn sàng va chạm với Hải Thu. Một người đột nhiên xuất hiện giữa họ, nói:
"Nếu không hòa thuận được thì đừng nói chuyện với nhau, tránh gây phiền phức."
Nhìn kỹ thì đó là một thanh niên tóc ngắn màu vàng khác biệt, trên vai có một tấm lụa dài quấn quanh tới hai bên cánh tay, còn thừa rất nhiều và bồng bềnh trong gió.
"Phụng Hiếu, sao ngươi lại tới trễ vậy? Bình thường ngươi rất đúng giờ mà."
Hải Thu rút lại khí tức, mỉm cười chào hỏi Phụng Hiếu. Thanh niên tóc vàng mỉm cười nói:
"Nghe ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ trở về, ta đi tìm ít rượu ngon để chúc mừng nên mới tới trễ."
Hải Thu gác đinh ba trên vai, mỉm cười đắc ý nói:
"Thôi xong hôm nay lại uống say quên trời quên đất đi nào, ha ha ha."
Cả hai người bọn họ đi lướt qua nhóm Tôn Thức, tiến thẳng tới thành trì thứ ba ở phía xa.
"Cứ tưởng hắn đã chết rồi chứ."
Ôn Duyên không giấu nổi sự bất ngờ, nhìn bốn người còn lại nói. Cao Phong mỉm cười nói:
"Không phải tự nhiên mà người ta gọi hắn là Hải Vương đâu."
Năm người cũng bắt đầu giữ im lặng, tiếp tục tiến về phía trước. Một tên lính canh ghé vào tai tướng quân hỏi:
"Tướng quân, hình như các vị thần sứ không còn hòa thuận như lời đồn nữa rồi."
Vị tướng quân kia cau mày, đẩy tên lính ra, trầm giọng nói:
"Đừng có mà nói bậy, kẻo một vị thần sứ nghe được thì ngươi chết chắc đấy."
"Hắn nói đúng, có gì phải chết?"
Một âm thanh ôn hòa truyền đến, cùng với bóng người đột nhiên xuất hiện. Người này có mái tóc hồng, tay ôm một cuốn sách cổ, đó là thần sứ thứ tám Bình Thư.
"Bình Thư Thần Sứ!"
Vị tướng quân kia lập tức bắt tên lính gác quỳ xuống, đầu áp sát đất. Bản thân cũng quỳ một chân, không dám động đậy.
"Không cần đa lễ, ta tới cũng chỉ vì lệnh của điện hạ. Thật không muốn thấy bộ dạng bất hòa của bọn chúng."
Bình Thư lắc đầu thở dài, bước đi về phía thành trì thứ ba. Vị tướng quân kia đứng dậy, vẻ mặt hoảng sợ, vỗ đầu tên lính canh nói:
"Thằng nhóc thối này, nếu đó không phải Bình Thư đại nhân mà là người khác thì..."
"Thì sẽ thế nào vậy?"
Một nữ tử mặc bộ xà giáp tím đột nhiên thì thầm vào tai vị tướng quân kia.
"Tiễn Giang Thần Sứ, ngài tới từ khi nào vậy?"
Vị tướng quân run rẩy, không dám cử động hay quay đầu nhìn lại, mà cất gi���ng đầy run sợ. Hắn có cảm giác như một con đại mãng đang ở sau lưng mình, nếu quay người lại, chắc chắn sẽ chết.
"Ngươi đó, nên bịt miệng mấy tên lính thối này lại. Ăn nói thật lòng thì đúng đấy, nhưng người thật lòng thường hay chết sớm lắm."
Tiễn Giang bước đi yêu kiều nhưng lại mang theo luồng âm khí nặng nề.
Từ trên trời cao, mây tách làm đôi, một vệt ánh sáng màu lam bay vút qua.
"Kia là..."
Tất cả mọi người xung quanh đều kinh hãi nhìn lên vệt sáng xé toạc tầng mây.
"Cuối cùng hắn cũng đã trở về, vị thần sứ mạnh nhất!"
Vị tướng quân kia kinh hãi, mồ hôi lạnh toát, lập tức quát lớn:
"Ngươi mau đi triệu tập tất cả tổ đội dưới trướng của ta tới đây, nhanh lên!"
Toàn bộ đều bắt đầu rối loạn sau khi vệt sáng màu lam của vị thần sứ xuất hiện, một mớ hỗn loạn chưa từng có.
Hàn Vũ Thiên được đưa vào một hầm ngục sâu trong lòng đất. Nơi đây canh gác nghiêm ngặt bởi các tu sĩ Thánh Nhân, một nhà tù như vậy tuyệt đối không kẻ nào có thể thoát ra được.
Hắn ngồi ở một góc tối của phòng giam, âm thầm hội tụ linh lực từ dưới lòng đất để bồi bổ cho bản thân. Dưới lòng đất là nơi thích hợp nhất để dẫn động linh khí mà không bị ai phát hiện.
Hàn Vũ Thiên muốn tận dụng thời gian này để khôi phục vết thương trên ngực.
"Ta cười vào mặt lũ ngu ngốc ấy, đem thêm một vị cao thủ về đây."
Phòng giam bên cạnh có một lão già dựa vào tường, ngửa đầu nhìn trời cười chế giễu.
"Tiểu tử, ngươi là nhân tộc phải không?"
Lão già nhìn Hàn Vũ Thiên, thấp giọng nói. Hắn không trả lời, chỉ tập trung hội tụ linh khí.
"Quả nhiên là nhân tộc rồi."
Lão già gật gật đầu như đã chắc chắn Hàn Vũ Thiên là một nhân tộc.
Vài ngày lại trôi qua trong ngục tù u tối. Hàn Vũ Thiên đã khôi phục gần hết vết thương. Hắn lúc này mới mở mắt nhìn lão già bên cạnh, hỏi:
"Ngươi vì sao lại hỏi ta có phải là nhân tộc hay không?"
Lão già mỉm cười thản nhiên nói:
"Ta hỏi nếu kẻ đó coi thường chữ nhân tộc, tức là một thứ ngu si quên đi nguồn gốc của mình. Không trả lời mà điềm tĩnh như ngươi, thì lão chắc chắn đó l�� nhân tộc."
Hàn Vũ Thiên mỉm cười nói:
"Nếu ta không giống như hai cách mà lão nói thì sao?"
Lão già cười thản nhiên đáp:
"Tất nhiên là không thể khác được, bởi vì quốc gia này chỉ có hai loại người đó. Loại người thứ ba thì là một đám thần sứ trốn trong thành kia."
Hàn Vũ Thiên không nói gì, chỉ yên lặng nghe. Lão già than thở nói:
"Một lũ tỏ ra cao thượng, kiêu ngạo quá mức, có ngày sẽ nhận lấy hậu quả diệt vong."
Hàn Vũ Thiên cười nhạt với ý khinh thường nói:
"Diệt vong bằng cách nào chứ? Trong khi ngươi đã ngồi trong ngục tối rồi."
Lão già lắc đầu cười nói:
"Lão phu tuy bị nhốt trong ngục, nhưng muốn thoát ra lại rất dễ dàng."
Hàn Vũ Thiên tiếp tục nhắm mắt trị thương nói:
"Vậy lão cứ làm những gì mình muốn, ta không quan tâm mấy đâu."
Lão già xem như không nghe thấy gì, chỉ nằm xuống đất, ngủ một giấc cho khuây khỏa.
Thành trì thứ ba của Diệt Thi thành yên tĩnh, chỉ có mấy người cao quý, mắt cao hơn đầu đi qua đi lại.
Trong đại điện hoàng cung có một người ngồi ở chủ vị. Mười một vị ��ứng bên dưới, chỉ còn thiếu Mạnh Khởi.
Từ phương xa vang lên tiếng kêu của hươu sao. Mạnh Khởi cuối cùng cũng đã xuất hiện ở đại sảnh.
"Mạnh Khởi! Ngươi dám đi trễ!"
Hải Thu nắm đinh ba nhảy lên, đâm về phía Mạnh Khởi đang cưỡi thú tới.
"Hừ, ta trễ hay sớm là việc của ngươi sao?"
Mạnh Khởi dùng vũ khí móng vuốt cào tới. Đinh ba và vuốt va chạm, tạo ra tia sét lan tỏa xung quanh.
"Đừng có như vậy chứ."
Tiễn Giang hất tay, hai đầu cự mãng từ phần lưng dưới của nàng chui ra, hai đầu độc xà cắn tới.
"Định Ẩn."
Phụng Hiếu nắm ngón tay, chuyển động ấn vào hư không, tạo ra từng luồng gợn sóng màu vàng khiến hai đầu độc xà bị định trụ.
"Hừ."
Tiễn Giang lách người, rút ra thanh kiếm màu tím có lưỡi ngoằn ngoèo như rắn, chém tới. Phụng Hiếu nắm lấy sợi vải đang đung đưa, sợi vải đột nhiên duỗi thẳng, tạo thành hình kiếm, va chạm vào xà kiếm của Tiễn Giang.
Tôn Thức ngồi ở đó không động thủ mà quan sát tình huống xung quanh. Bình Thư từ ghế đứng dậy, lật ra giữa trang sách, nói:
"Vạn Lực Áp Chế."
Từ phía trên xuất hiện một trận pháp tỏa ra trọng lực kinh người, áp chế toàn bộ bọn họ khiến hơi khụy chân xuống đất.
Tôn Thức và sáu người khác ngồi trên ghế cũng phải chịu áp lực không nhỏ. Người ngồi trên hoàng vị thở ra một hơi khí tức nặng nề, nói:
"Các ngươi xem trẫm đã chết rồi sao?"
Hoàng uy bạo phát, mang theo sát khí kinh người ập tới. Vô tận pháp tắc đổ nát theo ánh nhìn từ trong bóng tối kia.
Trời sập xuống, đất như vỡ ra, khiến toàn bộ mọi người khiếp hãi tột độ. Hàn Vũ Thiên ngồi trong nhà ngục đột nhiên mở mắt, toàn thân phát ra từng đợt rung động dữ dội.
"Khí tức này? Sức mạnh phát ra..."
Hắn lẩm bẩm, toàn thân đột nhiên hiện lên vài luồng tu vi Thánh Tông. Lão già bên cạnh con ngươi co rút, nét mặt kinh ngạc.
Hàn Vũ Thiên nhìn lão già, cười nói:
"Kế hoạch của lão là gì?"
Lão già mỉm cười đắc ý. Lão và hắn bắt đầu trò chuyện nghiêm túc. Trong khi đó, tại hoàng cung Diệt Thi,
Mười hai vị thần sứ quỳ một chân trên đất, không dám cử động. Hoàng đế ở trên cao nhìn xuống, nói:
"Bỏ đi, trẫm muốn xem xét cuộc tử chiến Thần Phạt diễn biến ra sao?"
Tôn Thức ôm quyền cung kính nói:
"Điện hạ, thần đã tìm hiểu kỹ về mười một kẻ bị bắt giam rồi. Chúng là những kẻ từ các bộ tộc nhỏ bị ức hiếp mà vùng dậy. Chúng không coi mình là thần như những kẻ thấp hèn khác, mà tự x��ng là nhân tộc."
— truyen.free, nơi trí tưởng tượng bay xa cùng những câu chuyện chưa kể.