(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 144: Thần mạch?
Từ trong Quỷ Môn Quan, hai bóng trắng và đen đột nhiên xuất hiện hai bên cổng.
Hắc Bạch Vô Thường của Tô Lăng giới đã hiện thân. Hắc Vô Thường cầm một thanh kiếm dài chạm đất, chầm chậm bước tới.
Bạch Vô Thường rút ra cuốn sổ ác nghiệp, lật giở từng trang ghi chép tội ác của các linh hồn, đánh dấu chờ Diêm Vương xử án.
Hắc Vô Thường chuyển động mau lẹ, mỗi kiếm đều cướp đi sinh mạng của những tu sĩ đầy tội ác trong thành này.
Hắc Vô Thường ra tay nhanh gọn, chỉ trong năm hơi thở đã tiêu diệt gọn bọn tu sĩ đó. Bạch Vô Thường lấy ra một cây gậy gọi hồn, lay động liên tục để các linh hồn vừa lìa khỏi xác không bay tán loạn.
Những quỷ sai kia lập tức tròng sợi xích địa ngục lên người các linh hồn ấy, khóa chặt hồn nguyên, khiến chúng hiện rõ nguyên hình đầy vẻ thống khổ.
"Hà..."
Bạch Vô Thường thở ra một luồng khí trắng, ánh mắt liếc sang Hàn Vũ Thiên bên cạnh. Hắn thấy ánh mắt lạnh lẽo kia nhìn mình như chỉ bằng nửa con mắt, liền nhếch môi.
Trong đôi mắt Hàn Vũ Thiên cũng hiện rõ một cơn cuồng sát kinh người, khiến Bạch Vô Thường chấn động không thôi.
"Xem ra việc ở đây đã xong. Phiền ngươi nói với Diêm Vương, lần chuyển sinh này ta muốn ban cho Triệu Lệ Diễm, hoàng hậu của Nam Cương thành, để nàng ấy sau khi chết phải chuyển sinh y nguyên như lúc đầu."
Hàn Vũ Thiên dặn dò xong liền hướng ánh mắt xuống đám người dân thường đang còn ngơ ngác đó.
Hắc Bạch V�� Thường không nói gì, chỉ dẫn đám linh hồn bị xiềng xích đi vào Quỷ Môn Quan.
Hàn Vũ Thiên tuy giết người vô số, nhưng đều là những kẻ đáng chết. Bát Quan thành năm đó bị tiêu diệt chính là vì miệng lưỡi không kín kẽ, buông lời lăng mạ, khiến hắn chán ghét nên mới thẳng tay xóa sổ.
Còn đám tu sĩ này thì bắt thường dân như súc vật để buôn bán, giết vô số người vô tội, khiến ai nấy cũng chán ghét. Cổng Địa Ngục bắt đầu khép lại, Vong Quỷ cũng hòa vào không khí mà biến mất.
"Đa tạ đại nhân cứu giúp!"
Một nhóm người phía xa lớn tiếng quỳ xuống cung kính. Bọn họ không gọi hắn là thần, mà lại gọi hắn là 'đại nhân', cách xưng hô thông thường của nhân tộc.
Hàn Vũ Thiên ngồi xếp bằng ở trên một mái nhà thấp giọng nói:
"Các ngươi hãy trở về nhà đi, hoặc dẫn tộc nhân của mình rời thật xa khỏi nơi đây."
Trên dưới gần vạn dân thường đưa mắt nhìn nhau trầm mặc không trả lời. Hàn Vũ Thiên vung tay lên, dùng pháp lực tháo dỡ hết những căn nhà gỗ, lắp ráp chúng lại thành mấy chiếc xe đẩy rồi nói:
"Đây là ph��ơng tiện giúp các ngươi đi đường. Ta còn cho thêm một ít tài nguyên mang theo."
Hắn lại vung tay. Trên mỗi chiếc xe gỗ lại xuất hiện một túi tài nguyên khổng lồ, đương nhiên là phàm vật không đáng kể, nhưng đối với dân thường, lại là tài nguyên khó cầu.
"Đa tạ đại nhân ban thưởng."
Từng người dân đều đẩy xe gỗ rời khỏi thành. Bọn họ sống được đến đâu hay đến đó, chạy được bao xa thì chạy, dù sao hắn cũng không thể cứu hết được toàn bộ người dân trên đại lục Hoàn Thi này.
"Sư tôn, ở đây thực lực là tất cả. Người cứu bọn họ, thì tương lai họ cũng sẽ bị bắt lại."
Trương Tuân Vinh lên tiếng, Hàn Vũ Thiên cười nói:
"Ta biết điều đó chứ, chỉ là muốn cho họ tự do được bao lâu thì hay bấy nhiêu."
Hắn xoay người bước tới tòa lầu lớn nhất trong thành, tìm kiếm một hồi, đã xác định được vị trí của các thành xung quanh, cũng trên dưới hai mươi thành.
"Sư tôn, đừng nói người sẽ bỏ thời gian truy quét toàn bộ các thành này nha."
Thanh Hiên mắt trái giật giật có chút nghi hoặc, Hàn Vũ Thiên lắc đầu nói:
"Chúng ta tới thành lớn nhất đi."
Ngón tay hắn chỉ lên bản đồ, chính là một tòa thành rộng gấp ba lần những tòa thành khác. Ba người hóa thành lưu quang lao thẳng tới đó không chút nghĩ ngợi.
Bọn họ chỉ có vài tháng trước khi một điều gì đó bất ngờ xảy đến với Nam Cương. Tây Phỉ là thế lực ngoại lai, chắc chắn sẽ có những điều mà bốn thế lực khác không có. Ai mà biết được liệu chúng có một sát chiêu xóa sổ Nam Cương hay không?
"Lần này hành sự kín đáo một chút."
Hàn Vũ Thiên thay đổi thành dáng vẻ dân thường, hắn thản nhiên bước tới cổng thành với sự tự tin tuyệt đối.
"Sâu kiến."
Một tên tu sĩ thấy ba kẻ không chút tu vi nào tới liền khinh thường, muốn bắt vào bộ sưu tập của mình. Nhưng bàn tay vừa chạm vào thì đã bị đóng băng.
Từng mảng băng từ từ lan rộng, bao bọc lấy toàn thân tên tu sĩ kia, khiến hắn hóa thành tượng đá, trên mặt còn đọng lại vẻ sợ hãi tột độ.
"Sư tôn như vậy mà là kín đáo sao?"
Trương Tuân Vinh và Thanh Hiên cười khổ không thôi, Hàn Vũ Thiên nhún vai bước vào bên trong thành.
Hắn chắp tay sau lưng, bước đi thong thả mà cao ngạo, thu hút vô số ánh nhìn của các tu sĩ xung quanh. Việc không cảm nhận được tu vi từ hắn khiến bọn họ càng thêm cảnh giác.
Từ trên cao, một tu sĩ Vũ Cảnh nhìn không vừa mắt Hàn Vũ Thiên liền vung tay đánh ra một đạo hào quang chói sáng. Hắn lười động thủ, chỉ nhìn đạo hào quang kia rồi không thèm chú ý tới.
Đạo pháp lực ập lên thân hắn nhưng lập tức bị tiêu tán như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Hàn Vũ Thiên liếc nhìn tên Vũ Cảnh ấy nói:
"Mạnh hơn một chút xem."
Tu sĩ Vũ Cảnh kia không tin nổi vào mắt mình, liền dốc toàn lực ngưng tụ một kích đánh tới. Một khối pháp lực khổng lồ chục trượng được ném tới.
"Nè, chói mắt thật đấy."
Hàn Vũ Thiên híp mắt nhìn khối cầu chói sáng ập tới. Ngón tay hắn nâng lên, một đoàn hào quang màu lam nhạt phóng ra xuyên thủng khối cầu. Tên tu sĩ Vũ Cảnh kia không kịp phản ứng liền bị giết chết, khối cầu ấy ầm vang nổ tung trong không trung.
Hàn Vũ Thiên phủi bụi trên vai áo rồi tiếp tục hướng về trung tâm của thành trì này, đó là một phủ đệ xa hoa với biển hiệu đề 'Thần Phủ'.
"Một Thánh Nhân lại dám để tên phủ là 'Thần' sao?"
Hắn nhìn lên tấm biển với vẻ mặt khinh thường, rồi bước vào trong phủ.
Mặc cho lính gác ngăn cản, hắn vẫn nhẹ lướt qua như một bóng ma, khiến ai nấy cũng kinh sợ không thôi.
"Ngươi tới lãnh địa của Thần mà không quỳ xuống bái lạy sao?"
Một âm thanh cao ngạo vang lên từ bên trong. Một thanh niên trẻ tuổi, tu vi không cao nhưng khí chất lại cao ngạo thấu trời xanh, hiển nhiên chỉ cần nhìn sơ qua là biết hắn chính là hài tử của chủ nhân nơi này.
"Tiểu tử, tránh sang một bên đi."
Thanh Hiên nhéo má thanh niên với vẻ mặt trêu ghẹo. Một tiếng 'ầm' vang lên, thì đã thấy ngực Thanh Hiên bốc lên khói trắng, nhưng không có bất kỳ vết thương nào, chỉ là ngực áo bị bẩn một chút.
"Chà, manh động vậy sao?"
Thanh Hiên cười rạng rỡ, ôm thanh niên kia lên, một lúc sau thì hạ xuống. Bàn tay nắm lấy đầu thanh niên ném thẳng vào trong phủ.
Ba người bước vào ngồi vào ghế khách, mặc kệ tên thanh niên bị ném kia vẫn dính chặt vào tường, không thể thoát ra.
"Đợi bổn thiếu chủ thoát ra thì các ngươi nhất định phải chết."
Thanh niên vùng vẫy, có vẻ đang hết sức vùng vẫy để thoát ra. Thanh Hiên ôm mặt nói:
"Ôi, ta sợ quá! Ta sợ đến mức quả tim muốn bay ra khỏi ngực luôn đó. Ta khiếp hãi một tên nhóc con đến mức muốn ngất đi. Ôi trời ơi, sợ chết mất."
Thanh niên kia mặt đỏ tía tai muốn gào lên thì đúng lúc đó một bóng hình xuất hiện. Một nam tử trung niên dáng vẻ trang nghiêm đứng trước ghế chủ vị.
"Phụ thân!"
Thanh niên thấy nam tử trung niên liền khóc òa lên như vừa phải chịu ấm ức.
Nam tử trung niên không nói gì, một tay nắm lấy áo thanh niên nhẹ nhàng nhấc ra khỏi vách tường. Lúc này, hắn mới quay đầu nói:
"Các ngươi tới đây để gây rối sao?"
Thanh Hiên bỉu môi nói:
"Không dám."
Nam tử trung niên kia liếc nhìn phía sau Thanh Hiên, thấy có thêm hai người nữa liền thở dài nói:
"Mạnh Khởi ta quả thật không đấu lại ba người các ngươi rồi. Tìm ta có chuyện gì sao?"
Hàn Vũ Thiên híp mắt lại cười nói:
"Ngươi quả thật rất thức thời đó. Bọn ta tới đây là muốn tá túc vài ngày."
"Tá túc?"
Mạnh Khởi nhướng mày, có chút kinh ngạc. Sau đó hắn lắc đầu cự tuyệt nói:
"Phủ này không dùng để tá túc, đây là biểu tượng cho mười hai sứ thần của Thần Quốc."
Hàn Vũ Thiên cười chống cằm nói:
"Thần Quốc? Có phải là hơi bôi nhọ chữ 'Thần' này không?"
Mạnh Khởi mỉm cười nói:
"Ngươi từ bên ngoài tới dĩ nhiên là xem thường cách gọi này. Nhưng mọi kẻ sinh ra ở Hoàn Thi đều có khả năng nhận được huyết mạch thần thánh, do một vị thần ban phát trước lúc chết, cách đây mấy trăm vạn năm."
Hàn Vũ Thiên híp mắt nói:
"Vậy lũ ngu xuẩn ngoài kia?"
Mạnh Khởi xua xua tay nói:
"Khi xưa Hoàn Thi người ở thưa thớt, đi ngàn dặm chưa chắc gặp được một ngôi làng nhỏ. Đám tạp chủng kia, khi biết được Hoàn Thi có huyết mạch thần, liền chạy tới dựng trại, lập làng, xây thành xưng đế. Chúng sinh ra đã được dạy những điều ngu xuẩn, nên lúc nào cũng tự xưng là Thần. Vì để tộc mình có huyết mạch thần thánh, bọn chúng chèn ép những tộc khác từ lúc họ còn là phàm nhân. Bởi vậy, cảnh tượng này không hề hiếm thấy và rất bình thường trong suốt mấy trăm vạn năm qua."
Hàn Vũ Thiên cau mày nói:
"Rất nhiều sinh mạng đã nằm xuống đó. Hoàng đế Hoàn Thi những đời trước không ngăn cản sao?"
Mạnh Khởi nhìn lên trần nhà thở dài nói:
"Tộc này diệt thì sẽ có tộc khác mọc lên, dù có ngăn cản cũng không thể ngăn cản hết được. Bởi vậy, Hoàn Thi Đế Đệ Thập mới phong ra mười hai sứ thần, trấn giữ mười hai nơi gọi là Thần Phủ. Mỗi phủ có hai mươi thành nhỏ phụ thuộc, và mỗi thành nhỏ, số lượng nhân tộc tối đa chỉ được một vạn. Nếu cao hơn sẽ bị chúng ta tiêu diệt."
Hàn Vũ Thiên cau mày nói:
"Mỗi thành một vạn người vẫn là quá lớn. Mỗi ngày hai mươi vạn người, nếu là như vậy, e là số lượng nhân tộc sẽ giảm rất nhanh."
Mạnh Khởi vẫn tiếp tục nói:
"Không giảm, ngược lại còn tăng rất nhanh, tăng đến khiếp hãi trời đất. Bọn chúng, vì thứ huyết mạch không thuộc về mình, đã dùng đủ loại phương pháp để hành hạ nữ tử sinh nở cho mình. Thuốc đan, tra tấn, ép buộc đều có đủ, thủ đoạn làm cho họ sinh ra hai, ba, bốn đứa con là chuyện bình thường."
Mạnh Khởi uống một ngụm trà cười nói:
"Nhưng bọn ngu xuẩn đó nào có biết được rằng, bộ tộc có huyết mạch thần vốn đã là hoàng thất cửu ngũ chí tôn, độc chiếm thần huyết, truyền đời truyền thụ."
Hàn Vũ Thiên nhướng mày nói:
"Vậy sao không công bố để cho thiên hạ thái bình đi?"
Mạnh Khởi lại cười rất sảng khoái nói:
"Bọn chúng là nguồn thu nhập của hoàng thất. Thần huyết chỉ có thể dùng để tu luyện, còn chiến đấu thì phải mượn nhờ sức mạnh của thi thể."
Hàn Vũ Thiên híp mắt nói:
"Vậy là các ngươi có một bộ luyện thi pháp và huyết mạch Thần để giúp hoàn thiện thi pháp đó."
Mạnh Khởi cười nói:
"Nể tình ba vị Chí Thánh giáng lâm, ta đây xin mạn phép nói một chút."
Hắn thở ra một hơi nói:
"Thần mạch của chúng ta đều đã trải qua vô số thử nghiệm với những công pháp khác nhau, nhưng điểm chung là không thể khiến chúng trở nên mạnh mẽ hơn. Cho tới khi vị Hoàng đế đầu tiên của Hoàn Thi trở về với một bộ pháp thi, huyết mạch Thần mới bắt đầu hiệu nghiệm và giúp bọn ta mạnh hơn."
Hàn Vũ Thiên lấy ra một túi trữ vật, trong đó có năm trăm vạn linh thạch, rồi nói:
"Nhiêu đây đủ khiến ngươi hợp tác chưa?"
Mạnh Khởi mở túi trữ vật ra, con ngươi co rút lại. Năm trăm vạn này đủ để nuôi một tông môn tới mấy chục năm, v�� cũng đủ giúp một tu sĩ mới tu luyện đột phá Thánh Nhân viên mãn.
Toàn bộ nội dung biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free.