(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 143: Vong Quỷ Địa Ngục.
Hàn Vũ Thiên dẫn theo Thanh Hiên và Trương Tuân Vinh rời khỏi đây, hướng về vùng đất Hoàn Thi phía xa.
“Sư tôn, mấy năm qua người đã đi đâu vậy?”
Thanh Hiên đang phi hành cạnh bên, thấp giọng hỏi. Hàn Vũ Thiên cười nói:
“Gặp vài bằng hữu cũ thôi. Các ngươi là đệ tử của Bổn tọa, được dẫn theo là để tìm cơ duyên đột phá Thánh Tông, không phải đi chơi nên đừng lơ là.���
“Vâng.”
Thanh Hiên và Trương Tuân Vinh đồng thanh gật đầu. Ba người tiếp tục hành trình với tốc độ cực nhanh.
Cả ba đều là Chí Thánh, mỗi ngày có thể vượt mấy ngàn dặm. Sau nửa ngày di chuyển, Hàn Vũ Thiên đã ngang qua Nam Cương thành. Hắn tìm đến Triệu Lệ Diễm để mang con gái nàng là Hồ Nguyệt Nhi đi cùng, đồng thời cũng dùng vài thủ đoạn giúp Triệu Lệ Diễm kéo dài thêm vài chục năm tuổi thọ và giữ được nhan sắc vốn có.
Hàn Vũ Thiên rời đi, để lại trong lòng Triệu Lệ Diễm chút bi thương khi phải xa nữ nhi, nhưng dù sao nàng cũng an tâm phần nào vì người mang con bé đi là sư tôn của mình. Ngài có thể bảo hộ con bé đến lúc trưởng thành, còn nếu con bé ở lại chốn thâm cung này cùng nàng e là sẽ không được yên ổn.
Thời gian trôi qua cho đến khi trời tối, Hàn Vũ Thiên tới được Tử Vực, nơi giao thoa giữa Nam Cương và Hoàn Thi.
Tử Vực lúc này chỉ còn là một vực thẳm bình thường, hẳn là do thế giới thông với nó đã bị phá hủy hoàn toàn.
Hắn tiếp tục bay qua Tử Vực rộng lớn. Dưới Tử Vực, một bàn tay đang nắm chặt lấy vách đá.
Hàn Vũ Thiên vừa đặt chân vào Hoàn Thi thì đã cảm nhận được nhiều khí tức đè nặng lên vai. Cả bốn người liếc mắt nhìn lại, đó là một nhóm tán tu tàn tạ như ăn mày.
“Mau, đưa hết tài nguyên cho bọn ta, đưa thịt của các ngươi cho bọn ta!”
Bọn chúng lao tới như chó dại, muốn xé xác họ. Hàn Vũ Thiên liếc mắt liền biết đây là những tu sĩ chết tâm.
Đại đạo không thuận ý khiến tâm trí rối loạn, dần dần rơi vào tà đạo, ăn thịt tu sĩ khác hòng đột phá cảnh giới mới. Tâm đã không trong sáng, con đường tu đạo cũng như đã chết, vì vậy người ta gọi đó là tu sĩ chết tâm.
Hàn Vũ Thiên nâng tay, kiếm quang lóe lên, một kiếm xoẹt qua cắt cổ vô số tán tu chết tâm.
Kiếm thế không ngừng, lướt qua đám người. Hàn Vũ Thiên lật cổ tay, thanh kiếm xoay chuyển, chém thêm vài kẻ nữa.
Một đám tán tu sợ hãi chạy trốn không dám quay đầu.
“Là ai?”
Một hơi thở đầy mùi máu đan xen với pháp tắc, khiến lòng người khó chịu, ngay cả Chí Thánh như Thanh Hiên và Trương Tuân Vinh cũng cảm thấy dao động.
Hàn Vũ Thiên thở ra một hơi lạnh giá, hóa thành pháp tắc âm hàn va chạm với huyết khí kia.
Ba bóng người từ trong mặt đất trồi lên như xác sống, ba lão già với thân thể khô khốc, vẻ mặt không còn chút sự sống nào.
“Khặc khặc, khặc khặc.”
Một tiếng cười quỷ dị từ lão già đứng giữa vang lên, hắn cười nói:
“Ba vị cường giả trong truyền thuyết và một con bé Thánh Nhân không tệ. Ba huynh đệ chúng ta mỗi người một tên, còn cô bé kia dùng để tráng miệng, khặc khặc.”
Tiếng cười khàn đục của lão già làm mấy tán tu kinh sợ càng chạy nhanh hơn. Hàn Vũ Thiên nhếch môi, thân hình lóe lên, đạp một cước lên mặt lão, nhấn sâu xuống mặt đất.
Hai lão già khác vừa định xuất thủ thì hai đệ tử của Hàn Vũ Thiên đã xuất hiện chặn đứng.
“Xem ra sống lâu quá, không tìm được đối thủ xứng tầm nên mới khiến một lũ xương khô này trở nên kiêu ngạo rồi.”
Bàn chân của Hàn Vũ Thiên liên tục chà xát lên mặt lão già khô khốc đang nằm dưới đất, chà đạp như một tấm giẻ rách.
Hắn lại nâng chân đạp xuống một lần nữa, khiến đầu lão lún sâu vào lòng đất.
Hắn nhấc chân lên, chắp tay sau lưng bước về phía trước, bước đi thản nhiên như coi thường cả thiên địa.
“Hừm, tên thất phu!”
Lão già bật dậy, biến ra vô số huyết ảnh như vạn quỷ lao tới. Hàn Vũ Thiên nâng tay, Diêm Thủy cuộn trào như sóng dữ đánh tới.
Vạn quỷ và sóng thần va chạm, nhưng sức mạnh của Diêm Thủy không hề suy giảm, ngược lại còn đánh bay cả vạn quỷ của lão già kia. Sóng kình hạ xuống chôn vùi ba lão giả trong biển lớn, rồi từ từ chôn sâu xuống lòng đất. Biển cả biến mất, chỉ để lại một phong ấn phía trên.
Bọn chúng đã sống ở đây mấy vạn năm, ăn vô số tu sĩ để trở thành bộ dạng như vậy. Ngay cả hắn cũng chẳng thể nào giết được, chỉ có thể để ba người bọn chúng chịu sự thống khổ của phong ấn.
“Sư tôn không giết bọn chúng sao?”
Thanh Hiên hai tay để phía sau đầu, vẻ mặt khó hiểu. Hàn Vũ Thiên cười nói:
“Giết chúng là điều không thể, hãy để chúng bị phong ấn rồi tự kết liễu đi.”
Bốn người tiến thẳng vào lãnh địa của Hoàn Thi, một nơi rộng lớn gấp hai l��n cả Nam Cương, nhưng lại chưa một lần dám xâm phạm Nam Cương.
Hàn Vũ Thiên nhìn lên ánh mặt trời chói chang giữa trưa, hắn dùng tay che nắng, nhìn về phía xa. Một thôn trang nhỏ hiện ra với vẻ nghèo đói và thiếu lương thực.
“Thấy rồi.”
Hàn Vũ Thiên thu tay về, bước đi thản nhiên tiến về thôn trang phía xa. Chẳng mấy chốc hắn đã đứng ở cửa thôn, mọi người trong thôn lập tức run rẩy quỳ lạy như chuột sợ mèo.
“Xin tha mạng.”
“Các vị thần tối cao xin tha mạng.”
Những lời cầu xin tha mạng thảm thiết và sợ hãi vang lên. Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Trương Tuân Vinh thấp giọng hỏi:
“Nơi đây đã xảy ra việc gì?”
Thôn trưởng quỳ lạy sợ hãi nói:
“Tiểu súc sinh xin thưa với ngài, vừa nãy cũng có một nhóm thần tới đây, bọn họ đã giết gần nửa số dân trong thôn, còn lấy hết của cải của chúng súc sinh.”
Hàn Vũ Thiên bước lên trước, nâng mặt lão già lên, giọng nói tràn đầy sự đáng sợ:
“Ai cho các ngươi tự xưng mình là súc sinh chứ?”
Thôn trưởng mặt đầy mồ hôi, dập đầu lia lịa nói:
“Ngài muốn tiểu nhân nên xưng hô thế nào ạ?”
Hàn Vũ Thiên không trả lời thôn trưởng mà hỏi tiếp:
“Bọn chúng đi hướng nào?”
Thôn trưởng tay run run chỉ về phía đông nam. Hàn Vũ Thiên vừa nâng tay, Thanh Hiên lập tức lóe lên rồi bay thẳng về hướng đó.
Không quá một canh giờ, từng thi thể rơi từ trên trời xuống thôn trang, mấy cái đầu đứt lìa lăn lóc trên mái nhà và mặt đất.
“Bọn chúng đều chết cả rồi. Ta cũng không phải thần mà là nhân tộc, xưng hô bình thường là được.”
Thôn trưởng vẻ mặt có chút kinh sợ, không dám ngẩng đầu. Hàn Vũ Thiên cười nói:
“Ta là nhân tộc đang du ngoạn, không cần phải sợ.”
Nhìn ánh mắt hiền từ của Hàn Vũ Thiên, thôn trưởng thả lỏng hơn một chút, lão thở dài nói:
“Nếu các vị là nhân tộc thì tốt rồi, chẳng cần phải nơm nớp lo sợ nữa.”
Hàn Vũ Thiên ngồi ở một cái bàn tre gần đó hỏi:
“Vì sao ngươi lại gọi bọn ta là thần ngay khi gặp mặt vậy?”
Thôn trưởng uống một ngụm trà cười nói:
“Vì các ngươi có dáng vẻ đạo mạo của thần nhân, giống như mấy kẻ các ngươi vừa gi���t ấy.”
Hàn Vũ Thiên cười lắc đầu nói:
“Bọn chúng cũng là con người.”
Lão thôn trưởng lắc đầu nói:
“Phải xưng chúng là thần và cung phụng chúng mới có thể sống được. Ở trong vương quốc này, chỉ có thần mới có thể ra lệnh cho tất cả, không ai có thể trái ý thần, trái ý ắt phải diệt vong.”
Thôn trưởng rưng rưng nước mắt nói:
“Mỗi năm khi thôn làng hạ sinh trẻ nhỏ, đều có vài tên thần tới, nói là lựa chọn trẻ nhỏ theo học bên cạnh, nhưng thực chất lại dùng đám trẻ đó cho lũ quỷ ăn.”
Hàn Vũ Thiên trầm mặt nói:
“Lũ quỷ nào?”
Thôn trưởng chỉ về phía biên giới nơi Hàn Vũ Thiên vừa đi qua, nói:
“Lũ ác quỷ ở đó.”
Hàn Vũ Thiên xoa cằm nhìn Hồ Nguyệt Nhi nói:
“Ngươi ở lại đây bảo hộ họ đi.”
“Không được, một cô nương sao có thể bảo hộ chúng tôi được chứ? Cô nương còn rất dễ gặp nguy hiểm.”
Thôn trưởng lo sợ lập tức lên tiếng. Hàn Vũ Thiên không thèm quan tâm nói:
“Thành trì gần nhất là ở đâu?”
Thôn trưởng thấy ý hắn đã quyết liền không dám ngăn cản nữa, nói:
“Thần thành gần nhất cách đây ba trăm dặm, theo tấm bản đồ này.”
Hàn Vũ Thiên cầm lấy bản đồ, dẫn hai người còn lại đi, để Hồ Nguyệt Nhi ở lại đây. Hắn cũng để lại cho dân trong thôn một ít lương thực đủ ăn trong vài năm.
Thần thành mà vị thôn trưởng kia nói thực chất chỉ là một tòa thành bình thường của tu sĩ mà thôi. Hắn thật sự muốn biết kẻ nào lại dám dùng chữ "thần" một cách tùy tiện như vậy.
Hàn Vũ Thiên bước vào, nhìn lướt qua, toàn là một đám tu sĩ hạ đẳng. Nhưng bọn chúng lại làm một chuyện không thể chấp nhận được, chính là sử dụng người thường làm nô bộc, hành hạ tàn nhẫn, thậm chí có cả trẻ em bị treo trên xà giữa trời nắng.
Những người bị bỏ lại, bò bốn chân như dã thú. Hàn Vũ Thiên vung tay, một kết giới băng hàn lập tức nhốt toàn bộ người trong thành lại.
Một nhóm nhân tộc không có tu vi bị xích lại vây quanh một lão già.
“Hắn có mái tóc trắng tung bay, không phải thần, cũng không phải thánh. Tự xưng là nhân tộc, diệt hết thần linh, coi thánh như cỏ rác, nằm dưới kiếm quang, một đường kiếm hạ xuống, thần thánh đều tan! Ha ha ha, chúng ta được cứu rồi! Trời ơi!”
Một lão dân thường bị trói lại, mù cả hai mắt, liền cười lớn, đọc lên những câu khó hiểu, rồi rút một thanh kiếm tự cắt ngang cổ mình mà chết.
Vệt máu chảy trên lưỡi kiếm, từng giọt nhỏ xuống đất. Những người thân c���a l��o khóc than, quỳ lạy, còn lão từ từ ngã xuống với vẻ mặt hạnh phúc vẫn còn đọng lại trên môi.
“Rác rưởi.”
Một tên tu sĩ hừ lạnh khinh thường, phun một ngụm nước bọt bên cạnh lão già.
“Vị này là thần thánh phương nào?”
Một tên gần nhất nghiêng đầu hỏi. Hàn Vũ Thiên rút ra thanh kiếm, tỏa ra sát ý kinh người nói:
“Ta đây là nhân tộc.”
Một kiếm chém qua đã giết mấy tên tu sĩ không đề phòng kia. Hàn Vũ Thiên từng bước đi tới, đều có xác rơi xuống đất.
Kẻ không bị cắt lìa cũng thành thịt vụn, kẻ không thành thịt vụn thì tan thành sương máu trong không trung.
Hàn Vũ Thiên mang theo sự phẫn nộ không thể hiện trên khuôn mặt, càn quét từng tên tu sĩ không khác gì cầm thú này. Dù là một tên tu sĩ nhỏ nhất cũng không thoát khỏi đường kiếm của hắn.
“Dừng lại! Bọn ta đã làm gì mà ngươi lại tàn sát chứ?”
Hàn Vũ Thiên dừng lại trên không trung, âm thanh mang đầy hận thù nói:
“Vậy những con người tầm thường không chút tu vi này đã làm gì các ngươi, mà khiến các ngươi bắt trói họ lại, thua cả cầm thú?”
���Bọn chúng là sinh vật hạ đẳng, không đáng để nhắc tới. Bọn ta là thần, sao chúng có thể so sánh được?”
Một tên tu sĩ cao ngạo quát lớn đầy bất mãn. Hàn Vũ Thiên nở một nụ cười tàn ác nói:
“Các ngươi cũng từng là thứ mà các ngươi đang cho là hạ đẳng mà đi lên. Chỉ vừa có được một chút bản lĩnh đã nghĩ mình cao thượng, để xem ta sẽ khiến một lũ chuột các ngươi chết thống khổ ra sao!”
Hàn Vũ Thiên băng khí chuyển hóa thành hắc ám của Âm Sát Thất Hồn. Từng ma trảo xuất hiện trong không trung, tóm lấy những kẻ có tu vi.
“Các ngươi rất xứng đáng rơi vào bóng tối vô tận của Địa ngục Hắc Ám! Vong Quỷ Địa Ngục! Hãy dẫn bọn chúng tới cánh cổng địa ngục!”
Sau lưng Hàn Vũ Thiên xuất hiện một con quỷ cầm Cánh Cổng Hắc Ám. Khí tức không gian vỡ nát, mở ra một lỗ đen dẫn tới Hoàng Tuyền.
Vong Quỷ Địa Ngục chính là sứ giả của Diêm Vương từ các thế giới, nó sẽ mượn sức mạnh của Diêm Vương để mở cánh cổng địa ngục trên dương gian.
Với điều kiện nơi đó phải có hơn mấy ngàn kẻ bị oán khí dày đặc bao phủ, tội ác ngập trời khó mà buông tha. Khi đó, một kẻ biết dùng Vong Quỷ Địa Ngục sẽ mở được cổng Địa Phủ, thu lấy những linh hồn tội lỗi ấy về chịu phạt.
Khi cánh cổng đóng lại, kẻ mở cổng sẽ nhận được một lần chuyển kiếp theo mong muốn.
Từ trong Địa Ngục Môn chui ra vô số con quỷ cầm theo dây xích và vũ khí, hướng về tứ phía mà truy giết tu sĩ.
Truyện này do truyen.free chuyển ngữ, hi vọng mang đến trải nghiệm tuyệt vời nhất cho độc giả.