(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 141: Pháp bảo có linh tính.
Cung chủ giá lâm, thuộc hạ chưa kịp nghênh đón chu đáo, xin người thứ tội.
Hổ Thanh từ bên ngoài bước vào, thấy Hàn Vũ Thiên và Giao lão, liền lập tức quỳ xuống hành lễ. Hàn Vũ Thiên phất tay nói:
"Ta đến đây, đừng để ai biết. Bảo bọn họ lập đại trận đi."
"Đại trận ư? Địch còn chưa đến sao ngài đã muốn lập trận rồi?"
Hổ Thanh kinh ngạc nhướng mày, cúi đầu hỏi. Hàn Vũ Thiên nhấp một chén trà nóng, cười đáp:
"Đến rồi."
Từ ngàn dặm phía xa, tiếng vó ngựa và yêu thú gào thét như xé tan hư không vọng lại. Hổ Thanh lập tức lấy ra ngọc truyền âm, nói lớn:
"Kích hoạt Đại trận Hộ Thiên! Lập tức hình thành đại trận bảo hộ doanh trại và tháp canh!"
Hổ Thanh đã trải qua vô số cuộc chiến kể từ khi Vạn Niên Cung mới thành lập, nên phản ứng và xử lý mọi việc cực kỳ nhanh gọn. Chỉ là thiên tư hắn không đủ xuất chúng, ít được để mắt tới, nhưng lòng trung thành thì tuyệt đối không ai sánh bằng.
Hàn Vũ Thiên ngả người về phía sau chiếc ghế, cười nói:
"Nhanh thật. Xem ra bấy lâu nay ta đã bỏ sót một nhân tài rồi."
Hổ Thanh ôm quyền cúi mình, nói:
"Cung chủ quá khen. Thuộc hạ chỉ đang làm tròn trách nhiệm của mình, năm mươi lăm năm qua vẫn luôn như vậy."
"Ồ, Vạn Niên Cung đã năm mươi lăm năm rồi ư?"
Hàn Vũ Thiên kinh ngạc nhướng mày, cười nói:
"Xem ra, phong ngươi làm trưởng lão e rằng vẫn chưa đủ. Nếu trong trận chiến này ngươi tiếp tục lập công, cung chủ ta sẽ ban cho ngươi một đặc ân."
Hổ Thanh dập đầu cảm tạ, sau đó thi lễ, rút đại đao, dẫn người bay vút ra khỏi tháp canh. Hàn Vũ Thiên cũng phất tay một cái, dung mạo liền biến đổi thành một binh lính thấp bé. Giao lão bên cạnh cũng hóa thành một lão già lưng còng, không chút tu vi nào.
Từ phía xa, tiếng bước chân vang trời của quân đội Tây Phỉ cuồn cuộn kéo đến. Từ ba phía, những âm thanh hô hào hùng hậu đồng loạt vọng lại.
"Ha ha ha, cho bọn Vạn Niên Cung phơi thây tại đây đi!"
"Giết sạch chúng!"
Tiếng hô xung trận vang vọng trăm dặm. Chẳng mấy chốc, đại quân đã tiếp cận các doanh trại và tháp canh, chỉ còn cách một trăm dặm.
Hàn Vũ Thiên đứng vào một vị trí trong trận pháp, đó chính là phía sau tháp canh – nơi vốn rất yên tĩnh và không có điều gì bất thường.
"Phía sau không có đại quân Tây Phỉ, chúng ta mau lên trước hỗ trợ đi!"
Một đệ tử giữ trận lên tiếng, Hàn Vũ Thiên đột nhiên cất lời:
"Yên tĩnh như vậy, không phải là điềm lành. Giữ vững đội hình!"
Tên đệ tử giữ trận kia tức giận nói:
"Yên tĩnh tức là mọi việc đều ổn, ngươi thì biết cái gì chứ? Các huynh đệ, theo ta lên hỗ trợ mọi người!"
Hàn Vũ Thiên híp mắt, khóe môi khẽ nhếch, nói:
"Chẳng trách cung chủ ban đầu lại muốn giết sạch các ngươi. Toàn là lũ não heo!"
"Ngươi nói gì?"
Mọi người xung quanh nhìn hắn với ánh mắt bất thiện. Hàn Vũ Thiên thở dài một hơi, nói:
"Phía sau là vị trí trọng yếu bảo vệ tháp canh. Nếu quân địch đột nhiên công phá mà nơi đây không có trận pháp bảo hộ, tháp canh sụp đổ, mọi chuyện xem như chấm dứt. Vạn Niên Cung sẽ không thể nhận được tin tức chúng ta đang bị toàn bộ lực lượng Tây Phỉ vây hãm, vậy thì trăm vạn người chúng ta sẽ đều phải bỏ mạng tại đây thì sao?"
"Thật vậy sao?"
Tên đệ tử kia vẫn cao ngạo, không thèm để lời hắn nói vào tai. Hàn Vũ Thiên thở dài, cây giáo trong tay hắn vung lên, một nhát đâm xuyên qua người tên đệ tử đó, đoạt mạng ngay lập tức.
"Các ngươi, nếu còn ai muốn bỏ vị trí mà đi, kết cục sẽ giống như hắn!"
Hàn Vũ Thiên thay thế vị trí của tên đệ tử giữ trận, đứng đó với phong thái hiên ngang, không hề sợ hãi bất cứ điều gì.
Các đệ tử xung quanh kinh sợ, không dám cãi lấy nửa lời, đều răm rắp đứng vào vị trí của mình.
"Giết!"
Lão tướng dẫn đầu nhánh quân thứ nhất của Tây Phỉ ra lệnh. Hai trăm vạn quân lập tức ập tới như kiến vỡ tổ.
"Triển khai trận pháp!"
Hổ Thanh đứng ở vị trí trung tâm trận pháp, cầm đao ra hiệu. Pháp lực của mấy vạn đệ tử theo trận pháp truyền vào cơ thể Hổ Thanh.
"Yểm Ma Đao Trảm!"
Hổ Thanh dồn toàn bộ sức lực vào một đao này, chém mạnh xuống. Một vệt đao quang xé trời từ doanh trại thứ nhất phóng vút ra.
Với khí thế ngút trời, nó chém tan vài vạn quân Tây Phỉ, sau đó nhắm thẳng vào lão tướng đang đứng phía xa.
"Hả? Là Thánh Nhân viên mãn!"
Lão kinh hãi, vội phất tay rút ra trường thương, dốc toàn lực ngăn chặn vệt đao quang xé trời kia.
Hổ Thanh một thân một mình bước ra từ trong màn bảo hộ, tay cầm đại đao, khí thế ngút trời.
Một đao quét ngang đủ sức giết vài ngàn người chỉ trong một lần ra tay, bởi lẽ quân Tây Phỉ chỉ toàn một đám tu sĩ hỗn tạp, đa phần đều dưới cảnh giới Hợp Đan.
"Một lũ ô hợp mà thôi, lại dám cả gan tiến công doanh trại Vạn Niên Cung sao?"
Hổ Thanh chém đao xuống, ánh mắt đầy sát ý. Tướng lĩnh Tây Phỉ cũng có mấy vị Thánh Nhân lao ra, nhưng chẳng ai có tu vi ngang ngửa hắn.
Từ phía sau, đại trận tung ra một đòn hỏa công toàn lực, có thể sánh ngang với Thánh Nhân thượng kỳ. Đây là do sức mạnh của các đệ tử hợp lại, mới có thể hình thành một đòn mạnh đến nhường ấy.
"Ha ha ha, các ngươi nghĩ mình ẩn nấp phía trong trận thì có thể công phá năm trăm vạn đại quân này sao?"
Lão tướng cười nhạt, ném lên không trung một luồng pháp lực. Luồng pháp lực ấy nổ vang như pháo hoa, tạo thành tín hiệu cho đội quân mai phục phía sau.
"Không hay rồi! Tháp canh!"
Hổ Thanh đang định xoay người đổi chiến trường thì chợt nhớ ra điều gì đó. Nhận thấy người ở trong tháp canh vẫn an toàn, hắn liền nhẹ nhõm, tiếp tục chỉ huy trận địa nơi đây.
"Giết sạch bọn chúng! Hậu phương của Vạn Niên Cung chính là điểm yếu nhất."
Ở phía sau tháp canh, nơi đại trận yếu nhất, đang đón tiếp một trăm vạn quân từ phía xa ập tới. Hàn Vũ Thiên nâng giáo lên, nói:
"Khởi động trận pháp! Không ai được hoảng loạn!"
Khi pháp lực vừa được truyền đến người Hàn Vũ Thiên, một đạo lục quang lao tới với tốc độ kinh người. Một vị ngụy Thánh Tông xuất thủ! Hàn Vũ Thiên cau mày, không kịp bạo phát tu vi thì một đạo lam quang lóe lên, thân ảnh của Thanh Tuyền bất ngờ xuất hiện.
Nàng dùng cước của mình ngăn lại một trảo của ngụy Thánh Tông. Đó chính là một cước trần không chút giáp trụ bảo vệ.
Thế nhưng cước này cứng rắn như binh khí, ngay cả sắt thép cũng khó mà chém đứt nổi.
"Ngăn được ư?"
Lão ngụy Thánh Tông Tấn Dương kinh sợ trong lòng, lui về sau, khí tức lần nữa ngưng tụ, chộp tới. Thanh Tuyền một cước nâng lên, chặn đứng một trảo này.
Nàng ta vốn dĩ là thủy thạch cứng rắn nhất thế gian, được Hàn Vũ Thiên chế tạo thành một cây trường thương. Bởi vậy khi hóa hình người, nàng mới có dung mạo cao ráo, tuyệt đẹp đến thế.
Bản thể nàng là trường thương có thể sánh ngang Thánh T��ng thần khí, nhưng vì không có người điều khiển thực sự, Thanh Tuyền chỉ có thể dùng quyền cước cơ bản, thế mà đã lợi hại vô cùng rồi.
"Hừ, lão già đáng ghét này muốn làm hại đại ca ca của ta ư?"
Thanh Tuyền tức giận, một cước còn lại trực tiếp đá bay Tấn Dương. Lão bay ra xa, nét mặt đã hiện rõ vẻ kiêng kỵ. Cùng lúc đó, một đòn tích lực của Hàn Vũ Thiên cũng đánh về phía đại quân.
Phùng Huy cũng xuất hiện, dùng pháp tắc ngăn trở đòn tấn công của Hàn Vũ Thiên. Uy Lân cũng lóe lên một tia sáng đỏ, lao tới. Hắn hai tay như kiếm, chém mạnh xuống mặt đất, một vệt kiếm quang hướng thẳng Phùng Huy.
"Hả?"
Phùng Huy kinh ngạc nâng tay, hóa ra một cuộn giấy pháp bảo. Cuộn giấy màu lam mở ra, vô số pháp tắc ẩn hiện, tạo thành lớp khiên ngăn chặn kiếm quang.
"Hóa ra đã có sự đề phòng bọn ta rồi."
Phùng Huy vuốt râu, vẻ mặt đã dần biến đổi từ thản nhiên sang ngưng trọng. Lão vung tay, cuộn giấy phóng to, trải rộng trên không trung.
Mặt giấy trắng bắn ra từng tia sáng như lưu tinh. Uy Lân hai tay chém bay lưu quang thành hai nửa, dễ dàng như chém bùn.
Tốc độ hai cánh tay của hắn cũng bắt đầu nhanh hơn, chém tan lưu tinh như chém trái cây. Uy Lân phóng lên, lao thẳng về phía Phùng Huy.
"Chủ thượng!"
Từ phía xa, một thanh âm của đệ tử do Phùng Huy nuôi dạy từ bé vọng tới.
"Nói."
Phùng Huy vừa đánh với Uy Lân vừa lắng nghe lời của đệ tử.
"Chủ thượng, phía Bắc xuất hiện ma khí rồi!"
Phùng Huy con ngươi co rút, pháp lực ngưng tụ, hất văng Uy Lân. Lão ném cuộn giấy lên, phóng to ra cả chục dặm.
Trên cuộn giấy hiện ra dòng chữ: "Phía Bắc có Ma tộc!" Từ trong đội quân Tây Phỉ cũng lập tức lao ra vài vạn binh tinh nhuệ, lao thẳng về phía Bắc.
Phùng Huy thu về cuộn giấy, nâng cao lên. Pháp tắc bay múa, lao thẳng về phía Uy Lân.
"Xem ra ngươi đã dốc hết sức rồi ư?"
Uy Lân cười nhạt, lao thẳng tới, trực diện đối đầu với pháp tắc nổ vang kia. Rầm một tiếng! Uy Lân bị đẩy lui, trên người xuất hiện một vệt trầy nhỏ.
"Tu luyện nhục thân ư?"
Phùng Huy đảo mắt, có chút hiểu ra điều khác lạ trên người Uy Lân. Lão nhìn về phía Tấn Dương, nói:
"Bọn chúng tu luyện nhục thân, chỉ được cái thân thể cường đại mà thôi. Giữ khoảng cách!"
Tấn Dương vỗ một cái, Thanh Tuyền bay ra. Lão nâng tay, pháp tắc kết thành một xe bắn nỏ.
"Phá Thiên Nỏ, bắn!"
Tấn Dương vỗ một chưởng lên xe nỏ. Một mũi tiễn to như cây thương, mang theo pháp tắc kinh người, lao vút ra.
"Ôi trời, toàn lực sao?"
Thanh Tuyền nhào lộn lùi về sau, thật sự không muốn trực diện ngăn cản đòn này. Hàn Vũ Thiên quát lớn:
"Biến thân đi!"
Thanh Tuyền lóe lên lam quang, hóa thành một cây trường thương màu lam tuyệt đẹp. Hàn Vũ Thiên nắm lấy cán thương, quét ra một đòn.
"Kinh Đào Hải Lãng!"
Một đường quét này tạo ra sóng biển cuộn trào ập tới, khiến ai nấy đều kinh sợ không thôi. Con sóng này mang theo pháp tắc, uy lực không thua kém gì Thánh Tông.
Mũi tiễn và sóng biển va chạm ầm vang một tiếng, làm trời đất chấn động. Tấn Dương lui ra sau, cau mày nói:
"Đây là một binh khí có linh tính!"
Uy Lân hóa thành kiếm bay về phía Hàn Vũ Thiên. Hắn cũng nhanh chóng nắm lấy, pháp lực ngưng tụ, chém ra một đòn.
"Hỏa Luân Hồng Vũ."
Kiếm hỏa bay múa theo từng chuyển động của cánh tay Hàn Vũ Thiên, từng vệt hỏa diễm tựa như tơ lụa vây quanh người vũ cơ.
Từng đợt hỏa kiếm tung hoành, nhanh chóng đẩy lui Phùng Huy. Lão chống đỡ chật vật, hơi nóng toát ra làm da thịt bỏng rát, nhưng vẫn không dám lơ là.
Ở phía Bắc xa xôi, hai đại quân Tây Phỉ và Bắc Ma đã chạm mặt nhau, nhưng Ma tộc lại thản nhiên như không, chẳng hề sợ hãi Tây Phỉ dù chỉ một chút.
"Tránh ra một chút đi."
Hoàn Liêm cao ngạo nhìn xuống đại quân Tây Phỉ, lạnh giọng nói:
"Đừng hòng!"
Xuân Thu, một đại tướng tu vi Chí Thánh của Tây Phỉ, liền lên tiếng đáp trả.
Đoạn văn này là tác phẩm được biên tập dành riêng cho truyen.free, giữ nguyên bản quyền và giá trị sáng tạo.