Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 140: Chuẩn bị rồi.

"Chủ nhân có thể để bọn họ giữ biên ải, canh chừng Tây Phỉ thành có động tĩnh gì thì kịp thời báo về để chúng ta phòng bị."

Giao lão đưa mắt nhìn quanh rồi tiếp lời: "Xây dựng ba doanh trại và một tòa tháp truyền âm. Các doanh trại do quản sự dẫn đầu, tháp canh cách doanh trại ba mươi dặm, cử một vị trưởng lão trấn giữ tháp. Phòng khi Tây Phỉ phục kích, chúng ta vẫn có thể truyền tin về."

Hàn Vũ Thiên gật đầu, vỗ vai Giao lão nói: "Vậy thì cứ làm theo lời Đại trưởng lão vậy. Phong Quản sự Hổ Thanh làm Trưởng lão, giao nhiệm vụ bảo hộ tháp canh truyền âm. Lệnh cho tất cả đệ tử gây rối ngày hôm nay tới trấn giữ ải Tây Phỉ để chuộc tội. Quản sự Hộ Lâm làm thống lĩnh đội Một, Quân Hý đội Hai, Huỳnh Gia đội Ba, đêm nay lập tức khởi hành."

"Nhận lệnh!" "Đa tạ Cung chủ khai ân."

Bốn vị quản sự lập tức ôm quyền cung kính hành lễ, đám đệ tử được miễn tội cũng cảm kích dập đầu tạ ơn.

"Theo ta."

Hàn Vũ Thiên liếc nhìn Giao lão một cái rồi bước vào trong cung điện.

"Cung chủ còn có gì căn dặn?"

Giao lão theo sát phía sau thấp giọng hỏi, Hàn Vũ Thiên híp mắt đáp: "Trình Dục chết rồi, chúng ta cũng phải lợi dụng giá trị cuối cùng từ hắn."

Giao lão có chút khó hiểu nghiêng đầu hỏi: "Chủ nhân có ý gì?"

"Ngươi dùng xác của Trình Dục, viết lên đó hai chữ "Diệt Phỉ", sau đó ném tới chỗ Tây Phỉ. Khi thấy xác Trình Dục cùng hai chữ đó, bọn chúng chắc chắn sẽ vô cùng căm phẫn và phái người dò xét."

Giao lão hơi bất ngờ nói: "Cung chủ muốn khai chiến sao?"

Hàn Vũ Thiên mỉm cười quay đầu nhìn lão, nói: "Sớm muộn gì cũng phải có một trận chiến. Ta sẽ tạo ra bốn lá cờ hiệu dùng để che giấu khí tức của doanh trại và tháp canh, nhét vào trong người Trình Dục bức thư khiếu chiến của ta. Rồi ta sẽ nói rằng mình đã điều động một trăm vạn đệ tử tinh nhuệ đóng quân gần biên giới Tây Phỉ, chờ Nam Cương và Bắc Ma tụ hội lại, hợp sức tiêu diệt Tây Phỉ."

Giao lão nhướng mày kinh sợ nói: "Cung chủ tuyệt đối không thể!"

"Sao lại không thể?"

Hàn Vũ Thiên nhướng mày hỏi. Giao lão lập tức ôm quyền nói: "Cung chủ làm như vậy, Tây Phỉ nhất định sẽ toàn lực càn quét ba doanh trại đó, để ngăn không cho Nam Cương và Bắc Ma tụ hội cùng Vạn Niên. Nếu như vậy, gần trăm vạn đệ tử sẽ thiệt mạng đó, tuyệt đối không thể!"

Hàn Vũ Thiên cười lạnh nói: "Ta là muốn bọn chúng bị chôn thây ở đó."

"Ngài là Cung chủ!"

Giao lão lập tức phản bác, Hàn Vũ Thiên nói: "Câm miệng! Ta là Cung chủ thì có thể tùy ý để lũ óc heo kia sỉ nhục sao? Những kẻ ngu ngốc như bọn chúng không thể giữ lại."

Giao lão bị linh hồn uy áp đến mức khom lưng cung kính. Hàn Vũ Thiên phất tay nói: "Đi làm theo những gì ta dặn dò, gọi Thải Thuận Nhi và Ngạc Tôn đến."

"Vâng."

Giao lão không còn dám cãi lệnh nữa mà lập tức lui xuống. Hàn Vũ Thiên vừa ngồi xuống chủ vị thì hai người họ cũng vừa tới.

"Cung chủ cho gọi."

Ngạc Tôn và Thải Thuận Nhi ôm quyền thi lễ. Hàn Vũ Thiên bắt chéo chân, cười nói: "Thải Thuận Nhi tới Nam Cương mượn cho ta ba vạn binh linh và tám vị lão thần tu vi Thánh Nhân viên mãn. Ngạc Tôn tới Bắc Ma mượn ba vạn ma binh, một vị Ma Đế và ba vị Ma Vương, nói là Cung chủ Vạn Niên mượn họ để phô trương thanh thế."

"Đã rõ."

Hai người nhận lệnh lập tức hóa thành hào quang biến mất. Hàn Vũ Thiên đi tới động phủ bắt đầu bế quan.

Tại Nam Cương thành, Thải Thuận Nhi đứng giữa triều đình thuật lại lời dặn của Hàn Vũ Thiên. "Tám Thánh Nhân và ba vạn binh tinh nhuệ, bộ tên Cung chủ kia mất trí rồi sao?" "Đó là một phần tư chiến lực của Nam Cương đấy, đừng có hồ đồ như vậy."

Hồ Vân đập bàn nói: "Lệnh bảy vị lão thần Tam Công theo trẫm xuất quân, dẫn theo mười vạn binh tinh nhuệ."

"Hoàng đế!"

Mấy lão thần lập tức quỳ xuống khuyên ngăn. Hồ Vân cười nói: "Ta là Hoàng đế, lời ta nói không ai được cãi lệnh! Thái Thượng Hoàng sẽ thay ta tiếp quản."

Hồ Vân cười lớn rồi lui về tẩm điện thay quân phục. Mấy vị lão thần cũng chỉ biết thở dài.

Ngạc Tôn dùng truyền tống trận tại một ngôi thành cách Bắc Ma năm trăm dặm. Dù vậy, hắn cũng phải mất một ít thời gian mới tới được đây.

"Hả, hắn nghĩ mình là ai chứ?"

Nghe được, Lam Huyền nhếch môi đầy hứng thú. Nàng đảo mắt một lượt rồi cười nói: "Một tên Ma Đế thì không đủ. Nghe đây!"

Toàn bộ Ma tộc trong cung điện cung kính quỳ xuống. Lam Huyền cao giọng nói: "Hoàn Liêm dẫn theo năm vạn ma binh tinh nhuệ, cùng với Phục Lang cũng dẫn theo năm vạn ma binh tinh nhuệ, tiến tới doanh trại của Vạn Niên Cung, thưởng thức một màn kịch hay."

Lời của Ma Thần không ai dám chống. Hai vị Ma Đ��� thống ngự bốn chiếc cốt thuyền, mỗi chiếc chứa hai ngàn năm trăm ma binh tinh nhuệ. Ma khí dâng trào, những cốt thuyền khởi hành hướng về ranh giới Tây Phỉ.

Thời gian trôi qua chừng nửa tháng, doanh trại và tháp canh đã dựng xong. Bốn lá cờ che giấu khí tức cũng đã được cắm xuống, xác của Trình Dục cũng được Giao lão âm thầm ném tới Tây Phỉ.

"Hả, bọn chúng vậy mà đã giết Trình Dục rồi."

Đại tướng nhìn xác của Trình Dục mà kinh ngạc vô cùng. Trên đó còn có hai chữ "Diệt Phỉ" rất lớn.

"Ngông cuồng! Bọn chúng thật sự nghĩ sẽ diệt được Tây Phỉ sao?"

Vị Đại tướng kia ném xác Trình Dục qua một bên, một viên huyền ảnh thạch rơi ra lăn trên đất. Một lão già cầm lên, hình ảnh Hàn Vũ Thiên chấp tay thản nhiên hiện ra, nói: "Tây Phỉ, nếu các ngươi nhận được huyền ảnh thạch này thì cũng là lúc một trăm vạn quân tinh nhuệ của bản Cung chủ đã chiếm đóng ở biên giới của các ngươi. Vạn Niên Cung của ta chỉ chờ vài ngày nữa, khi Nam Cương và Bắc Ma tới, Tây Phỉ ắt sẽ diệt vong."

Vị Đại tướng nghe được lời này liền sầm mặt, hắn nắm chặt cây giáo rồi rời đi.

"Tướng quân, không giữ thành mà lại đi đâu vậy?"

"Ta đi kiểm tra thực hư thế nào, mau đem huyền ảnh về cho Bệ hạ."

Vị Đại tướng quân kia không quay đầu lại, âm thanh vang vọng khắp trời, sau đó cưỡi lên chiến mã tu vi Thánh Nhân phi về phía biên giới.

Lão già cũng cấp tốc trở về Hoàng cung để thông báo chuyện này cho Hoàng đế biết.

Vị Đại tướng của Tây Phỉ dừng ngựa giữa không trung, thần thức cấp Thánh Nhân quét tới, muốn dò xét toàn bộ ba doanh trại.

"Hừ."

Một tiếng hừ lạnh vang lên. Từ trên tầng mây hạ xuống ba vị quản sự, họ đều có tu vi Thánh Nhân trung kỳ, trong khi vị Đại tướng trước mắt cũng là Thánh Nhân trung kỳ.

Vị Đại tướng quân chưa kịp xem xét kỹ đã bị vây công, hắn nhanh chóng tháo lui bằng chiến mã của mình.

"Chà chà, Thổ Tương ngươi lại sơ suất để mình bị thương sao?"

Một lão già cầm bát cháo nóng trên bàn, nâng lên. Ánh mắt già nua ẩn sâu trong hốc mắt nhìn Thổ Tương. "Chủ nhân, là do ta phấn khích khi gặp lại người quen cũ nên..."

"Ta giúp một tên phế vật lên đến Thánh Tông, không phải là để đi gặp bạn cũ!"

Lời nói lạnh băng của lão già khiến Thổ Tương run rẩy. Lão húp bát cháo nóng một hơi cạn sạch, nhìn kỹ mới thấy lão không còn chiếc răng nào. Lão chống gậy đứng dậy, cơ thể run rẩy như không còn chút sức lực, bước đi chậm rãi để lại một câu nói khiến Thổ Tương sợ xanh mặt.

"Thất bại lần nữa thì tự kết liễu đi."

"Dạ."

Thổ Tương áp sát đầu xuống mặt đất, cơ thể ướt đẫm mồ hôi không dám cử động. Mãi đến khi thân hình kia biến mất, lão mới dám đứng dậy.

Tại Hoàng cung Tây Phỉ, Hoàng đế Ô Thanh Hải kinh ngạc khi nghe được những lời thách thức từ huyền ảnh thạch này truyền tới: "Cho người kiểm tra phía Bắc Ma và Nam Cương."

Hoàng lệnh vừa đưa xuống, chưa kịp truyền ra bên ngoài đã có người cấp báo: "Bệ hạ, không hay rồi."

Ô Thanh Hải phất tay nói: "Nói đi."

Tên mật thám lập tức quỳ xuống bẩm báo: "Bắc Ma đã điều động hai vị Ma Đế và mấy vạn ma binh tiến thẳng biên giới Tây Phỉ."

"Báo!"

Tin tức này chưa kịp tiêu hóa đã có một tin tức khác truyền tới. Mật báo từ phương Nam quỳ xuống tâu: "Nam Cương đã dẫn mười vạn quân tinh nhuệ, đích thân Hoàng đế của họ chỉ huy đại quân!"

"Hả!"

Ô Thanh Hải đập bàn đứng dậy kinh hoảng, hoàng vị cũng vì thế mà vỡ vụn trước sức mạnh của một ngụy Thánh Tông. "Mau dẫn ba mươi vạn binh tinh nhuệ chia ra chặn đánh hai phía Nam, Bắc."

"Bệ hạ không được nóng vội."

Một vị trung niên nho nhã ôm quyền can gián: "Chúng ta có mấy trăm vạn quân, cứ dồn hết vào chém giết doanh trại Vạn Niên. Nam Cương và Bắc Ma mất đi chỗ tập hợp sẽ hoảng sợ trước đại quân Tây Phỉ."

Ô Thanh Hải hừ lạnh, vẻ mặt lo lắng nói: "Bề ngoài chúng ta có mấy trăm vạn binh sĩ, nhưng cũng chỉ là một đám tu sĩ hỗn tạp tu vi thấp kém. Binh tinh nhuệ chỉ có năm mươi vạn mà thôi, như thế lại có thể công phá một trăm vạn binh tinh nhuệ của Vạn Niên chứ?"

Vị trung niên kia cười với vẻ mặt đắc ý nói: "Kiến nhiều cắn chết voi đó, thưa Bệ hạ. Dùng một đám tạp binh mà đổi lấy được một trăm vạn binh tinh nhuệ, Ngài nói xem Vạn Niên Cung sẽ còn lại gì? Bắc Ma và Nam Cương còn dám liên thủ đánh ta sao? Tới lúc đó chúng ta vẫn còn năm mươi vạn quân tinh nhuệ, hạ lệnh tiến thẳng Vạn Niên Cung chém giết, ở đó chỉ còn lại một đám ô hợp mà thôi."

Ô Thanh Hải đôi mắt sáng bừng, lập tức thay đổi hiệu lệnh: "Lập tức chia năm trăm vạn đại quân thành bốn nhánh: một nhánh dẫn hai trăm vạn tiến thẳng doanh trại Vạn Niên Cung; hai nhánh khác, mỗi nhánh một trăm vạn, giáp công từ hai bên; cuối cùng là một trăm vạn quân tấn công phía sau trại."

"Mạt tướng nhận lệnh!"

Mọi người quay lưng định rời đi thì tiếng chiến mã hí vang trời. Vị Đại tướng lập tức xông vào điện, nói: "Không được đi! Một trăm vạn binh tinh nhuệ hoàn toàn là cấp bậc Thánh Nhân."

Toàn bộ đều kinh hãi, tái xanh mặt mày nói: "Hồ đồ! Đức Tông ngươi bị điên rồi."

Đức Tông quỳ xuống trước mặt Ô Thanh Hải, nói: "Mạt tướng đã thăm dò doanh trại địch, thần thức vừa quét tới đã cảm nhận được pháp tắc nồng đậm đến kinh người, thưa Bệ hạ! Thần suýt nữa còn bị ba tên lính giữ cửa truy sát."

"Ngươi là Thánh Nhân trung kỳ, sao lại bị quân canh cửa truy sát?"

Một lão tướng hừ lạnh với vẻ mặt có chút tức giận. Đức Tông cúi đầu nói: "Chúng là quân giữ cửa, nhưng tu vi lại ngang với mạt tướng."

Rầm! Khí tức hỗn loạn lan tỏa, chấn động toàn bộ văn võ bá quan trong điện. Ô Thanh Hải sắc mặt nghiêm trọng, trầm giọng nói: "Truyền lệnh, cứ tiếp tục tiến công doanh trại của chúng, phái Thừa tướng Phùng Huy và Tấn Dương xuất chiến."

"Bệ hạ anh minh! Cứ để hai vị ngụy Thánh Tông tiến công, ắt sẽ bóp nghẹt quân tinh nhuệ của Vạn Niên."

Toàn bộ nhận lệnh xuất quân theo lời của Hoàng đế. Từng tốp Tây Phỉ binh tập hợp, mở toang cổng thành chuẩn bị chinh chiến.

Giao lão nhìn Hàn Vũ Thiên đang nhâm nhi ly trà, nói: "Chủ nhân, rốt cuộc Ngài đang làm gì vậy?"

Hàn Vũ Thiên uống cạn ly trà rồi thở dài nói: "Ngăn Tây Phỉ không manh động. Ta sẽ dẫn một vài cao tầng ra khỏi Nam Cương, tìm một nơi pháp tắc hoàn chỉnh để đột phá."

"Hi sinh một trăm vạn người chỉ vì điều này ư?"

Giao lão thở dài hỏi. Hàn Vũ Thiên cười nói: "Một trăm vạn sinh mạng này cầm cự cũng được vài tháng đấy. Đã phái các thành xung quanh vận chuyển tài nguyên tới doanh trại chưa?"

"Đã vận chuyển, bọn họ sắp tới rồi."

"Khi nào ta mới được chiến đấu đây?"

Một âm thanh bên trong thức hải của Hàn Vũ Thiên vang lên. Thanh Tuyền đã là một đại mỹ nữ chân dài, nàng chiều cao cũng phải hai mét, nhưng thân hình cân đối vô cùng. Uy Lân đã là chàng thanh niên cao ráo, nhưng không cao bằng muội muội Thanh Tuyền.

"Đại ca ca này nha, nói rằng sẽ cho chúng ta chiến đấu, nhưng chưa thấy gì cả."

Thanh Tuyền ngồi xuống, nhìn vùng thức hải mênh mông này mà than thở. Hàn Vũ Thiên xuất hiện, chắp tay sau lưng, nói: "Chuẩn bị rồi, chỉ ít lâu nữa thôi."

Bản văn này được biên tập và xuất bản bởi truyen.free, giữ nguyên tinh hoa câu chuyện gốc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free