Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Đông Hoàng Thái Nhất Không Ứng Kiếp - Chương 144: Vu tộc, Nhân tộc. ( 2 )

Bỏ đi, chỉ là một sợi lông, không phải báu vật gì đáng kể. Hắn rút một sợi linh vũ trên cổ ném sang. Nếu đối phương thật sự cần thái dương chi khí trong sợi linh vũ, đáng lẽ phải tìm đến chủ nhân nguyên bản của nó mới đúng.

Dùng hắc vũ luyện đan đi, cầu cho ngươi tẩu hỏa nhập ma mà chết.

Sự việc suôn sẻ hơn dự kiến khiến Tiêu Phàm có chút hoài nghi. Một phần cũng bởi sợi lông có màu đen, trong khi lông Kim Ô vốn dĩ phải màu vàng.

Lý Băng Thu căng thẳng. Không ai hỏi, hắn tự động buột miệng giải thích rằng đây là lông tơ nên chưa trổ màu xong. Lời này càng khiến họ Tiêu thêm nghi ngờ.

Tiêu Phàm mở hệ thống giám định ra, sau khi xác nhận thứ này thuộc về Đông Hoàng Thái Nhất thì mới yên tâm cất vào tay áo.

Lại một kẻ được hệ thống bao nuôi. Lý Băng Thu có hơi tủi thân, ai cũng có hệ thống dẫn đường, chỉ hắn như thằng mù đi đêm.

"Ngươi có thể nhìn thấy à?" Tiêu Phàm bắt gặp ánh mắt kỳ lạ của yêu hoàng đang nhìn mình, cảm giác không đúng lắm. Từ sau khi biết Đế Thập xuyên không, y nhìn ai cũng sinh nghi.

Lý Băng Thu xóa tan dòng suy nghĩ đó ngay lập tức bằng cách khen đối phương trong thời gian ngắn đã đột phá chuẩn thánh viên mãn.

Hóa ra là đang nói cảnh giới?! Còn tưởng hắn nhìn thấy hệ thống của ta. Họ Tiêu tưởng thật, liền tỏ ra kiêu ngạo, tâng bốc nhân tộc nhiều nhân tài, đồng thời phê phán yêu tộc không chút gượng mồm.

"Yêu đình gây nhiều nghiệp ác, thánh nhân cũng không thuận mắt các ngươi. Nếu ta là yêu hoàng, sẽ sớm lo liệu đường lui cho chính mình."

Lý Băng Thu gật đầu, ra vẻ đang lắng nghe. "Ngươi nói thử xem."

Chỉ chờ có thế, Tiêu Phàm huyên thuyên kể về hướng bắc Côn Luân sơn, cách đó ba trăm dặm là Đào Hoa đảo. Đảo chủ rất lợi hại, hắn còn không quên nhấn mạnh rằng nếu Lý Băng Thu chịu vứt bỏ mặt mũi làm thần thú hộ sơn, nói không chừng có thể được vị đảo chủ thần thông quảng đại kia che chở qua lượng kiếp.

Hừ! Thật buồn nôn. Lý Băng Thu dùng đầu gối cũng đoán được tên đảo chủ kia chính là mình.

Lý Băng Thu "Hừm! Hổ đã bị vây khốn, nào dễ để chó nhảy qua đầu? Cái tên đảo chủ kia nếu tài phép như ngươi nói, sớm đã đắc thành thánh đạo, có đâu lại an phận phàm tục làm nhân vật nhỏ chờ thời."

"Thì ta gợi ý cho yêu hoàng thôi. Nghe hay không là tùy ngươi." Tiêu Phàm đốt dịch chuyển phù, sa mạc hoang vu bấy giờ nổi lên một trận bão cát. Ánh sáng từ phù chú bừng lên, đồng thời thu hút sự chú ý của vu tổ đang tuần tra phía bên kia đỉnh núi.

"Chịu lộ diện rồi sao, con quạ kia!!!" Âm thanh náo động cả hoang cảnh, hàng vạn trượng không gian bị xé nát. Vu tổ Đế Giang giận dữ kêu gào, nắm đấm phi thẳng về phía Lý Băng Thu.

Họ Tiêu nhoẻn miệng cười. Đến khi nhận ra mình đã bị thằng nhãi nhân tộc này chơi xỏ, hắn chỉ có thể tức giận nhìn theo thân ảnh đối phương đang tan biến mà không làm gì được.

Các vu tổ bắt đầu hợp lực vây công từ bốn phía, tình thế tiến thoái lưỡng nan, dưới chân hắn cũng có mấy trăm vạn vu nhân đang tập hợp.

Không có Hỗn Độn Chung, khả năng đào tẩu còn mỏng manh hơn cả việc trúng số độc đắc.

Đế Giang ngân dài tiếng cười tựa như tiếng gọi hồn. Vu tộc hình thể cao to khủng khiếp, trên thân đeo đầy trang sức kết từ hàng trăm khúc xương cốt yêu tộc, tạo cho người ta nỗi sợ kinh hồn bạt vía.

"Con quạ kia, lão tử tìm ngươi rất vất vả. Cũng giỏi trốn lắm, cứ ôm thắt lưng của đạo tổ mãi không buông."

Lý Băng Thu châm chọc rằng nếu đổi lại là lũ mãng phu bọn họ gặp chuyện, e rằng tìm khắp hồng hoang cũng chưa chắc có nổi một người nói giúp.

"Con quạ thối tha!" Chúc Dung tổ vu bị chọc tức, gã lao tới tấn công hắn.

Tung một cú đạp trên ngọn gió, hắn hóa bản thể bay lên trước khi hứng trọn kình lực từ cơn thịnh nộ của Hỏa Thần.

Chúc Cửu Âm hai tay siết chặt vào không khí, dòng thời gian xung động loạn lạc. Thời không đông cứng như bức tường vô hình.

Xa Bỉ Thi, Cú Mang, Cường Lương... Toàn bộ các vu tổ lần lượt thi triển thần thông.

Cảm thấy mình cận kề cái chết, Lý Băng Thu sau một khắc do dự đã quyết định dùng tới con dao hai lưỡi. Hắn ném Thí Thần Thương xuống, chí bảo lập tức tạo ra một vực thẳm đen ngòm ngay tại nơi tiếp đất.

Từ trong vực, bướm đen cùng trùng trùng điệp điệp oán khí chui ra.

Oán linh kêu gào. Đây đều là vong hồn yêu tộc ở Vạn Cốt Thiên Sơn chết thảm dưới tay vu tộc, chúng đối với vu tộc oán hận tận trời.

Đại vu miễn cưỡng có thể chống chịu, còn tiểu vu thì bị oán khí thâm nhập, cơ thể biến dạng thối rữa gớm ghiếc.

Lợi dụng lúc vu tộc huyên náo, nương theo huyễn thuật, Lý Băng Thu phân thân thành ba mươi ba hư ảnh giống nhau như đúc. Các hư ảnh tản ra, tháo chạy theo các hướng khác nhau.

"Muốn chạy?! Đuổi theo cho ta!" Đế Giang hô to. Đám vu tổ nóng lòng liền trúng chiêu điệu hổ ly sơn, theo lệnh Đế Giang, tất cả lập tức truy tìm.

Kỳ thực Lý Băng Thu chưa hề rời đi mà đang ẩn thân đứng ở mép ma vực, liên tục truyền linh lực vào Thí Thần Thương. Đám ma hồn này căn bản hắn chưa luyện hóa xong, chỉ có thể tạm thời thông qua ma thương để điều khiển chúng.

Được một lúc thì lồng ngực nhói lên cơn đau dữ dội, điên cuồng. Bàn tay biến đổi, ngoại hình cũng biến dạng đến mức không thể nhìn ra.

"Bị phản phệ rồi."

Đám oán linh sau khi trả thù vu tộc đã tụ tập thành một tòa đại sơn bao bọc lấy Lý Băng Thu. Lũ này nếu oán vu tộc một phần, thì hận hắn mười phần.

Mỗi khắc trôi qua, số lượng ma hồn vây quanh càng tăng, chỉ chờ Lý Băng Thu cạn kiệt linh lực để thay nhau xé nát từng mảnh nguyên thần của hắn cho hả dạ.

"Ta không thể chết như thế này."

Lý Băng Thu choáng váng khuỵu xuống, tầm nhìn tối đen. Ma hồn cảm thấy thời cơ đã đến, bạo phát tấn công, chui vào miệng, hốc mắt, tai. Cảnh tượng cực kỳ đáng sợ.

"Đông Hoàng!!"

Trước khi tất cả chìm vào tịch mịch, tiếng gọi vang vẳng bên tai từ một cô gái truyền tới.

Mọi thứ xung quanh trở thành hư vô.

"Điện hạ...?! Tỉnh dậy đi, điện hạ."

"Điện hạ!!"

Hắn mở mắt trong một căn phòng đẹp đẽ khôn cùng. Bên cạnh là một thiếu nữ xinh đẹp xa lạ, miệng không ngừng gọi tên hắn.

Lý Băng Thu giật mình, đẩy nhẹ một cái, nào ngờ người kia văng đi thật mạnh vào tường. Sau khi bình tĩnh lại, hắn nhận ra đó là một cô nương yêu tộc.

"Ngươi không sao chứ?"

"Ta không sao, điện hạ cảm thấy thế nào rồi... Người còn nhận ra thiếp không?" Nữ nhân kia khổ sở đứng dậy, vội nhặt chén thuốc dưới đất mang đi.

Lý Băng Thu ngượng cứng đơ cả người. Nhìn cách ăn mặc, nàng hẳn là một thiên nữ trước đây ở Cổ Thiên Đình, nhưng cụ thể là ai thì hắn làm sao nhớ nổi, bởi thiên nữ mỗi cung đã có hơn một vạn người.

Nàng ta thở dài: "Thiếp là Nghê Hồng... Thôi bỏ đi, điện hạ không sao là tốt rồi."

Hóa ra là tỷ tỷ của nam chính. Lý Băng Thu lại hỏi: "Là ngươi cứu ta?! Nhưng mà..." Hắn ngập ngừng, nhớ lại hôm đó oán hồn nhiều như thế, làm sao nàng ta cứu được chứ?

"Là tỷ ấy liều mạng rút thần thương của nhạc phụ ra khỏi vị trí ban đầu. Cũng may cái ma vực đó khép lại, kéo theo toàn bộ oán hồn biến mất." Nam chính xuất hiện trong bộ dạng của Hiên Viên hoàng đế, xem ra đã đoạt xác thành công.

Bấy giờ hắn mới để ý tay của Nghê Hồng đang băng bó. Nàng ta ban đầu cũng chỉ là một con cờ trong tay, không ngờ lúc nguy cấp lại cứu hắn một mạng.

Phiên bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền cho truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free