(Đã dịch) Ta Đông Hoàng Thái Nhất Không Ứng Kiếp - Chương 143: Vu Tộc, Nhân Tộc ( 1 )
Lồng giam được Cú Mang gia cố bằng loại tù mộc khô, lửa đốt không cháy, binh khí tầm thường khó lòng cắt đứt. Mà dù có giải quyết được mớ dây leo ấy đi chăng nữa, thì làm sao đưa Phi Đản, Phi Liêm an toàn rời đi ngay trước mặt Tiêu Phàm và mười một tổ vu?
Đằng trước, phía sau, bên trái, bên phải hướng nào cũng là Vu tộc.
Để tìm hiểu tại sao hai người họ lại vô duyên vô cớ bị bắt, Lý Băng Thu liều lĩnh tiến gần khu vực giam giữ tù binh. Hắn khéo léo lách người qua tảng đá lớn, lợi dụng nơi khuất tầm nhìn để thi triển thuật thay hình đổi dạng.
Khu giam giữ vô cùng ồn ào, tiếng lính canh, tiếng giáo mác và binh khí va chạm lẻng kẻng vang vọng khắp một góc trời.
Vu tộc bàn tán về việc các tổ vu nghe lời Tiêu Phàm mà giữ mạng hai tên yêu thần trong tình trạng lương thực khan hiếm, khiến không ít kẻ bằng mặt không bằng lòng.
Hơn một nửa quân số gần mười ngày nay chưa có gì bỏ bụng, cứ tiếp tục như thế thì xác định sẽ chết đói hết. Tên nào tên nấy trông không có chút sức sống, khuôn mặt uể oải, ánh mắt đờ đẫn vì thiếu ngủ sau những ngày hành quân xuyên đêm.
"Yêu tộc gian xảo, tha mạng cho chúng, lỡ như chúng chạy thoát thì...." - Một giọng nói vang lên.
Một gã đại vu cười khà khà. "Không thoát được đâu, yêu đan đã nát, kinh mạch đứt đoạn rồi, chúng chỉ là chút hơi tàn chờ con cá lớn tới thôi."
"Cá lớn?!"
"Ngươi ngốc thế? Dĩ nhiên là Đông Hoàng Thái Nhất rồi! Vu tổ nói chỉ cần giết được hắn là có thể trở thành chủ nhân Hồng Hoang. Khi đó, thiên hạ đều là của Vu tộc!" - Bọn chúng không nén nổi vui thích mà động viên nhau.
Chúng cao hứng nhắc đến Thập Nhị Đô Thiên Thần Sát trận, lần đầu thi triển gọi ra được hư ảnh Bàn Cổ ma thần đã khích lệ rất lớn đám người đơn thuần này. Tất cả đều cho rằng trận pháp ấy bất khả chiến bại, có thể trấn áp tam giới.
Hắn không buồn để ý. Kẻ khờ đúng là có phúc của kẻ khờ, nhưng trở thành bá chủ Hồng Hoang có dễ dàng như vậy sao?
Lợi dụng lúc bọn lính lơ là phòng bị, Băng Thu tiến đến cạnh lồng giam. Phi Đản, Phi Liêm toàn bộ kinh mạch đều bị hủy, yêu đan cũng không còn, đúng như lời đám Vu tộc đã nói.
Lúc này, Phi Đản chợt nhìn ra phía ngoài. Trong tầm nhìn nhạt nhòa của gã, một bóng đen bất động hiện ra dưới thứ ánh sáng đỏ chết chóc của màn đêm, đôi mắt đối phương lóe lên sắc vàng mờ ảo.
Phi Đản bật cười, Phi Liêm bên cạnh thấy vậy lắc đầu thở dài. "Vẫn cười được à?"
"Hình như ta sắp không xong rồi. Ta vừa ảo giác thấy mắt Đông Hoàng." - Phi Đản nói.
Phi Liêm: "Huynh đệ, đừng làm ta sợ. Ngươi nhất định không được chết trước ta đâu đấy!"
Lý Băng Thu nhìn chằm chằm cả hai. "Hai tên ngốc các ngươi, tại sao lại chạy tới đây để Vu tộc bắt?"
Phi Đản, Phi Liêm nhận ra hắn liền nhổm người dậy, họ trở nên vui vẻ như hai đứa trẻ con, quên đi cơn đau xé da xé thịt đang hành hạ.
"Là tại ta hết, hôm đó nghe tin tộc đàn của mình bị giết, ta đã không kiềm chế được bản thân, cho nên... Không liên quan đến Phi Đản." - Phi Liêm cúi đầu.
Lý Băng Thu thở dài. "Ngu xuẩn! Bây giờ thì hay đấy, nói thử xem ta làm sao cứu các ngươi ra khỏi đây hả?"
Hai người bọn họ nhìn nhau, tự biết bản thân không còn sống được bao lâu, không muốn hắn vì cứu mình mà phải mạo hiểm.
Phi Liêm: "Đông Hoàng, trước giờ bọn ta có ba thắc mắc không dám hỏi. Hôm nay tự thấy thời gian không còn nhiều, muốn làm rõ mọi việc."
Phi Đản: "Linh hồn các huynh đệ tử trận ở Vạn Cốt Thiên Sơn có phải như người ta đồn..."
"Phải! Là ta nuốt bọn chúng." - Lý Băng Thu không chút do dự. "Phượng tộc cũng do ta diệt."
Phi Liêm lần này có chút ngập ngừng. "Việc thứ hai...."
Lý Băng Thu: "Cứ nói đi."
"Ngươi và Vu tộc là loại quan hệ gì?"
"Đời này không chung đường." - Hắn nói.
Phi Đản, Phi Liêm phảng phất một nụ cười mãn nguyện, có lời này của hắn, họ không còn gì phải hối tiếc. Mà Lý Băng Thu cũng có một câu hỏi muốn cả hai thành thật trả lời.
"Nếu biết trước kết cục ngày hôm nay, năm đó các ngươi vẫn sẽ theo ta chứ?"
Phi Đản: "Hồng Hoang rộng lớn, thánh nhân đầy rẫy, bọn họ đều mang mấy chữ 'thuận theo tự nhiên' ra để ngoảnh mặt làm ngơ, làm gì có ai vì bọn ta đứng ra chống lại Vu tộc? Không theo Ngươi thì theo ai?"
Phi Liêm: "Chọn lại bao nhiêu lần cũng không thay đổi. Quyết không hối hận."
"Hay cho câu quyết không hối hận! Được! Kiếp sau gặp lại." - Lý Băng Thu thì thầm, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má. Hắn đưa tay vào phía trong buồng giam, thi triển thần thông.
Lát sau, Phi Đản và Phi Liêm gục đầu bất động. Trên người họ bay ra hai luồng linh khí nhập vào người hắn.
Băng Thu lắc nhẹ khuỷu tay, xong việc, liền định quay đi thì gặp tình huống ngoài ý muốn.
Tên nhóc Tiêu Phàm vậy mà đã đứng sau lưng hắn từ lúc nào không hay. Biết mình đã bị lộ, Lý Băng Thu quyết định triệu hồi Thí Thần Thương. Cùng lắm thì chôn thân tại đây!
"Đừng nóng, ta vẫn chưa nói cho Vu tổ biết." - Tiêu Phàm truyền âm, rồi mở miệng cười rất tươi. Tên này so với Nghê Thường thì ở một đẳng cấp khác hẳn, cảm giác như mỗi lần hắn định hành động, đối phương đều đã đi trước một bước.
"Ngươi có hứng thú làm một giao dịch không?" - Y nói tiếp.
Hắn ở thế bị động, đành im lặng bước theo đằng sau.
Cả hai đi tới một nơi hoang vu, Tiêu Phàm ngừng bước, cởi bỏ khăn trùm đầu. Khí tức lưu chuyển trên người thằng nhóc này không được bình thường: dương suy, âm thịnh, ấn đường ảm đạm như tiếp xúc lâu với người chết.
Lý Băng Thu: "Muốn gì cứ nói thẳng ra."
Tiêu Phàm: "Chẳng giấu gì Thiên Đế, ta muốn mượn một thứ."
Mượn ư? Mấy kẻ xảo trá này, nhìn là biết muốn lấy trộm Hỗn Độn Chung rồi.
Tiêu Phàm: "Yên tâm, không phải Đông Hoàng Chung."
"Không phải?!" - Hắn chau mày. Một tên xuyên việt giả hốt cả Xạ Nhật Thần Cung mà lại chê Hỗn Độn Chung? "Thế ngươi muốn mượn cái gì?"
Tiêu Phàm: "Ta muốn mượn ngươi một sợi thuần ô linh vũ."
Băng Thu hoang mang nhìn y. "Lông của ta???" - Tên này bị biến thái à?
Tiêu Phàm: "Ta muốn chế một loại đan gọi là Vũ... à không, là Vũ Phiêu Hoàn. Chính nó."
Chế đan! Lý Băng Thu từng thỉnh giáo Côn Bằng về thuật luyện đan, lão ấy đã gom vô số nguyên liệu còn quái dị hơn, từ gan rắn, nước mắt cá sấu rồi tới bướu lạc đà, móng chân khỉ đột...
Thôi thì có một sợi lông cũng không thành vấn đề, ngoài công dụng thắp sáng tạm thời thì chẳng có gì nổi bật... Nhưng tại sao hắn lại phải cho? Từ vị trí hiện tại của cả hai, Lý Băng Thu phán đoán mình hoàn toàn có thể rời đi an toàn.
Như đọc vị được ý nghĩ của hắn, Tiêu Phàm nhìn lên trời. "Vu tổ Đế Giang và Chúc Cửu Âm đang ở ngay đối diện ngọn núi này."
Thật ra, Tiêu Phàm không rảnh rỗi đi chế đan. Chẳng qua mấy ngày trước, khi tra trên hệ thống của mình, hắn phát hiện chỉ số của Đông Hoàng Thái Nhất rất cao, cảm thấy hắn chết trong lượng kiếp thì quá đáng tiếc, nên mới tốn nhiều tâm tư cùng Vu tộc bày kế.
Y muốn thông qua lông Kim Ô để sau này hồi sinh hắn, rồi lập khế ước thu hắn làm tiểu đệ.
Tuy nhiên, đối phương có nằm mơ cũng không nghĩ tới hắn cũng là người xuyên việt.
Bản dịch này do truyen.free độc quyền phát hành.