Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Soaring's Domain - Chapter 17: Ngày Yên Bình Cuối Cùng (6)

Lặng lẽ, quãng thời gian tối nghĩa với cả hai trôi qua, không ai có tâm trạng đủ tốt để thốt được ra nổi nửa lời. Wilfred trầm ngâm, Thiên Phi còn tệ hơn thế.

Cậu im lìm, đốt sống cổ giống như đã vướng phải một cuộn dây thép thắt chặt, lý trí tập trung vào khoảng không, lơ đễnh chưa từng thấy. Đôi khi ánh mắt mơ màng đặt ở đỉnh mũi chân nhưng tâm tư nào có để nơi đó mà cứ chăm chăm phân tích có chuyện gì đã xảy ra? Dường như rất dễ hiểu, và cũng khó nhìn thấu kinh người. Có thể đơn giản là Wilfred đang sở hữu năng lực phát hiện nói dối, tuy nhiên phương thức hoạt động của nó tương đối kì lạ, kể cả lời nói thật nhưng hàm ý tứ gian trá cũng không thoát nổi,... Vậy từ nay Thiên Phi phải nói chuyện với Wilfred ra sao?

Đúng lúc này, cái tâm trí đang tập trung nửa vời, cách khó tin bị sao nhãng dễ dàng bởi sự vận động của Wilfred. Ông ấy đứng lên làm Thiên Phi tức thì ngạc nhiên. Thân hình cao lớn mồn một biểu lộ, mới thẳng lưng thôi đã thừa đủ che bém đi cái ánh sáng ém bẹm bao trọn Thiên Phi từ hành vi khoe mình của mặt trời. Lớp phủ bóng tối bỗng chốc di chuyển, nó lườn lách, trườn bò trên người Thiên Phi, tắm cho cái thân hình ấy sự tối tăm thoáng đãng. Một khoảng thời gian ngắn trôi qua, cậu thấy Wilfred gọn ghẽ đi qua cung đường nhỏ vốn là khoảng trống bé tí giữa bàn làm việc với nửa gian phòng còn lại. Thiên Phi cảm nhận được bóng tối biến mất khỏi bản thân, chẳng còn che chắn cậu khỏi ánh mặt trời nóng bức, làm dáng dấp bé mọn ấy nóng toát như đứng giữa hoang mạc, cũng nào ủ ấp cậu để tránh đi sự săn lùng sát sao từ mãnh thú trước mặt nữa,... cậu chỉ nhận thấy bản thân trơ chọi hoàn toàn,... và rằng Wilfred đang đến...

Bất giác, chỉ sót lại vài tiếng bước chân nặng nề, Thiên Phi nhắm chặt mắt, cưỡng chế quét lên thị giác một khung màu xám nội tại ngay khoảnh khắc Wilfred tiến tới. Cậu sợ hãi, cậu mù mờ, và cậu không còn cảm quan tình huống hiện tại bằng tầm nhìn nữa. Nhưng chưa đủ... chưa đủ? ...Vẫn chưa đủ!

Tại sao chứ? Người ta thường nói: “Chẳng thấy chẳng đau, để lòng thôi quặn thắt”. Nhưng vì nguyên do gì mà tâm can vẫn réo lên hãi hùng như thế này? Phải chăng bởi vẫn còn những giác quan còn lại? Tại sao chứ? Tại sao lại để những giác quan đó tồn tại chứ? Tôi muốn rũ bỏ chúng! Buông chúng ra đi và tôi sẽ không còn sợ hãi hắn nữa!

Xám xịt cả vùng trời tâm trí, tinh thần Thiên Phi lạc lối giữa biển cảm xúc lồng lộng, thấp thỏm chực chờ thời điểm thích hợp để rũ bỏ trần gian... Không phải theo nghĩa đó, Thiên Phi chưa chết được, cậu ta là nhân vật chính mà! Đúng thế, nhân vật chính của riêng mảnh đời ấy, luôn là vậy, mãi là vậy, và dĩ nhiên là như vậy! Chắc chắn rồi, một con người có đủ tự tin để công khai tin vào chủ nghĩa duy tâm chủ quan như cậu sẽ chẳng nên sợ sệt cái gì cả. Theo đó, nếu Wilfred bước tới đây, giết cậu, hắn ta đơn giản cũng sẽ nghênh đón tử vong. Còn nếu không, cậu sẽ xem xét lại đức tin của mình sau đó và có lẽ phải tin vào chủ nghĩa hiện sinh... không, chắc nên là chủ nghĩa phi lý... hoặc, chủ nghĩa hư vô?

Thiên Phi không ngừng phì cười, giống hệt kẻ điên, một điệu cười thâm cuồng, âm hiểm, xảo trá, và điên đảo, thật sự điên đảo! Chính vì cậu đang thách thức trời cao hạ mình xuống nghênh chiến với cậu, bởi nếu không, tức trời cao đang khiếp đảm. Cậu đang thách thức tinh không vô ngần hóa thực thể để đánh tay đôi, bởi nếu không, có nghĩa là nó sợ bị hủy diệt bản thể mãi mãi. Và cậu đang thách thức con mãnh thú chết tiệt kia đến đây giết chính con của nó.

Hãy dùng đôi vuốt ấy nhằm chứng minh thực lực vì ta thấy ngươi chỉ biết gầm thét dọa người; hãy dùng cơ bắp ấy nhằm chế tài con người ta vì ta thấy ngươi chỉ biết dùng sức mạnh siêu nhiên ấy để gây áp lực; và hãy dùng toàn bộ ý chí của ngươi nhằm đến được đây, ngay trước mặt ta, bỏ qua nỗi sợ nguyên thủy trước cái chết định mệnh đi, dũng cảm nghênh đón tử vong mới là lựa chọn tốt nhất, mãnh thú à! Bởi nếu không, ta sẽ giết lại ngươi! Giết ngươi! Giết chết ngươi!!! Khiến người bị chế tài, vĩnh viễn không thoát khỏi đau khổ! Đau khổ! Đau khổ!!!

Thiên Phi mở mắt, đôi tròng tí bỉ như đang say, nhưng không phải say rượu do hơi men mà là say sưa, một nỗi niềm hưng phấn chờ mong bước chân tiếng chân dậm dũng mãnh ấy kia lại gần. Cơ bắp toàn thân căng lên được duỗi thẳng tắp như cứng đờ lại do đóng băng. Hai cẳng chân suýt sao chụm lại trên nền gỗ chẳng ngờ rằng lại đủ diện tích để cậu ngồi bệt và giờ đây, chúng làm nền cho tay cậu vươn dài xuống bày tỏ lòng phấn khích trào dâng. Thân hình lặng bỗng trở nên nặng nề và hóa đá. Duy chỉ có đồng tử là còn nhân dạng trong đó mà lả lướt theo từng nhịp bước ấy kia, ngóng trông cái mãnh thú ấy kia đến đây chơi cùng.

Ngay tại một phần giây bé nhỏ tới, ngoại lệ cá biệt tiếp theo không ngờ lại gây ra bởi cổ họng đang lí nhí thì thầm đầy lời lẽ của kẻ bất cần: “Nào, đến chơi cùng ta, đến khiêu vũ cùng ta, và đến chiến đấu cùng ta. Đúng rồi, đến đây đi!”

...Còn ba bước nữa – Thiên Phi nín thở, câm lặng, không để thất thoát ra dù chỉ một âm điệu nhỏ nhoi

...Còn hai bước nữa – Họng cậu ứa nước bọt thèm thuồng, khát khao được chiến đấu, mong chờ được khoe mình, ngóng trông để rồi dài mòn cổ

...Còn một bước nữa – Giờ khắc này, chẳng phải Wilfred nữa, chính Thiên Phi mới là mãnh thú. Chí ít, nếu lý trí cậu tỉnh tảo, cậu sẽ nghĩ vậy

“Chúc mừng, khá khen cho sự can đảm tột độ của nhà người.” Không còn bước nào cả, Wilfred đứng trực chờ ngay bên phải nơi chiếc ghế gỗ, gần đến nỗi tựa hồ một cú huých nhẹ cũng đủ lực làm lảo đảo chỗ ngồi đầy nghị lực của cậu. Thiên Phi nghiêng đầu, ngước lên, bao vây tất cả khung hình khuôn trăng ấy kia vào vùng mắt, rồi giễu cợt.

Thiên Phi mê mỏi thời điểm này quá lâu rồi, cậu không còn chờ được nữa. Bây giờ hoặc không đời nào nó còn tiếp diễn, cậu sẽ giết Wilfred. Bằng chính đôi tay trần nhỏ nhắn, bằng cái cẳng chân thoăn thoắt tựa ống đồng và bằng một ý chí không sờn sệt như trước đó. Hôm nay, chẳng còn nghi ngờ gì nữa, tay cậu sẽ nhuốm máu!

Nhưng rồi, đúng lúc cậu định đứng lên, chuẩn bị sẵn một đòn xoay mình vung chéo chân vào cái bản mặt chết tiệt kia thì nó di động mất hút, chẳng còn làm một bia nhắm sống đứng yên.

“Ơ, ư… Đứng lại, chờ đã.” Thiên Phi hụt nhịp, hững hờ phun ra vài câu nói lạc quẻ khi thấy nỗi mê mệt nãy giờ của mình chạy mất.

Nó không dừng chân tí nào, luồn qua bên phải mà chưa có sự cho phép, bỏ ngơ cậu rồi rảo bước đi tiếp. Làm Thiên Phi cảm thấy bị xúc phạm nghiêm trọng, bởi lẽ nó dường như chưa từng vì cậu mà đến.

Thiên Phi nhanh chóng xoay mặt, lộ vẻ mất mát, dõi theo từng dấu vết con mồi.

…Cách xa một bước

…Cách xa hai bước

…Cách xa ba bước

Wilfred xa dần, thấm thoắt đã ở mãi bên kia vách tường. Dẫu vẫn còn trong tầm mắt, nhưng không còn ở nơi tầm với. Rốt cuộc, Thiên Phi im lìm, na ná đã chết cứng, chỉ biết nhìn trọn từng hành động nhỏ, lắng nghe mỗi một câu nói được phát ra, để ý mọi cử chỉ, điệu bộ, dáng dấp ấy biểu hiện.

Ông ta đứng trước một quầy tủ sách, mặt phăng phiu dòm ngó dàn sách vở. Rồi tay thò sâu vào trong tại một cái hốc, với mục đích tìm kiếm, lục lọi gì đó. Sau một hồi, ông cất tiếng: “Eldric, đừng căng thẳng như vậy.”

“…”

“Ta biết con không mấy thoải mái khi ở cạnh ta dạo gần đây nhưng cũng không nên là thế. Ta thấy tinh thần con không được ổn áp, nó lỗ chỗ rợn người, lởm chỏm hệt tổ ong vậy.” Vừa nói ông vừa sắp xếp lại giá sách, và bắt đầu lại quá trình lần mò đồ vật thất lạc ở một hốc sâu khác. Tiếp lời: “Ta cũng rõ ràng con có nguyên do riêng của bản thân nên mới như vậy. Vì thế cũng chẳng buồn tra cứu làm gì. Cho dù có hay không gây áp lực, làm hay không dò hỏi, vờ vật hay không biên diễn giả bộ trằn trọc thì con vẫn như thế. Vẫn khư khư cái sự giả dối trong từng lời nói, giữ cho mình cái tâm trạng lẳng lặng như ở cùng người ngoài. Tại sao chứ? Ta nghĩ ta đã biết, con hẳn cũng rõ ràng.”

“…”

“Chà, đường đường một công tước sở hữu sức mạnh phi thường thì có khả năng nào không nhận ra được? Đúng thật, ta cùng mẹ phải xin lỗi con, Eric! Nhưng không còn cách nào khác, hãy thông cảm cho cha mẹ vì đã lừa con. Cũng bởi muốn cho con một ít tiền đồ hay chút ít sức mạnh phòng thân mà thôi. Không muốn cũng chẳng sao, ta vẫn có thể nuôi con cả đời. Jude có chức hầu tước riêng rồi nên chẳng cần tước vị công tước này nữa, nhượng cho con thì nào có vấn đề gì?” Đương lúc lải nhải một tràng, không biết từ đâu trong cái tủ kệ đáng lý ra toàn sách với sách kia, Wilfred lấy ra được một chai rượu cổ đại cùng hai cái ly thủy tinh sang chảnh. Liếc qua thấy ông ta âu yếm nó, trong khoảnh khắc moi ra, như bảo vật.

Song với sự bất chấp ruồng rẫy dư niệm tồn dọng, để rồi bất chợt lẩm bẩm gì đấy, dùng tay thi triển ma pháp. Tức thì gian phòng lạnh lẽo hơn trông thấy, một ít nhiệt lượng được truyền đến chai rượu, làm áp suất tăng do khối khí nghẽn cổ chai giãn nở để rồi nắp bấc của nó tự khui mở.

Tách – một vụ nổ nhỏ phát thanh, làn hương rượu sánh lại tỏa ngát. Còn kèm thêm cả một tiếng “ách” thao thốt đau đớn vì nút bịt giáng lên mũi Thiên Phi một cú đau điếng dù có cách xa 5-6 bước chân, cộng thêm cả lời xin lỗi nhỏ giễu cợt không có còn hơn của Wilfred đúng là làm người ta bực mình.

Rốt cuộc, Wilfred rót rượu ra tràn trề hai cái ly. Chăm chăm nhìn mặt nước sóng sánh ven tay cầm dàn dụa, ông cần thận bước chân tiến lại gần Thiên Phi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free