Soaring's Domain - Chương 16: Chapter 16: Ngày Yên Bình Cuối Cùng (5)
Cậu muốn gào lên nhưng cổ họng bị đông cứng, muốn lùi lại nhưng đôi chân bị tê dại, kể cả khi muốn tiếp bước đối diện thì tâm trí cũng đã hóa thành cỏ dại ven đường mà bị dẫm đạp mãnh liệt đến nào còn sức phản kháng. Sau một hồi thì cẳng chân, thứ nãy giờ chẳng chịu nghe lời, mới thành công dật lại làm cả người ngã nhào về sau, một tiếng “bệt” nặng nề được tạo ra từ việc va chạm mông xuống nền gỗ cách chỗ đứng gần một mét tạo động tĩnh như vụ nổ nhỏ. Dường như khoảng cách đã xa hơn một chút để nhượng không gian cho Thiên Phi hít lấy hít để không khí. Cậu thở dốc từng hồi sau khi trải nghiệm cảm giác ngột ngạt đáng ghê sợ, mồ hôi rỉ ngang dọc, tim đập nhịp mãnh liệt không ngừng giống hệt bị thúc ép. Cậu nhanh chóng đưa tay lên, đầu tiên để gạt đi giọt nước chực trào nơi khóe mắt, sau nữa là nhằm đặt tay nơi nồng ngực phập phồng. Nhưng không phải để ổn định lại khoang phổi, mà cho vào sâu trong vạt áo, cố gắng lấy ra vũ khí phòng thân. Và chưa bao giờ cậu hận hành động cẩn thận trước lúc gặp Wilfred, rằng: “đưa dao găm giấu sâu hơn” như thế này, nó giờ đây quá khó để được lấy ra với một thân thể có tứ chi run rẩy.
“Khốn kiếp!” Thiên Phi tru tréo bằng ngôn ngữ mẹ đẻ.
Đúng lúc này, lời lẽ mang nghĩa tương tự bằng tiếng Nital đồng thanh cất lên: “Khốn kiếp!”
Âm lượng to tựa gào thét, khàn, và đặc quánh đầy sự phẫn nộ chất chứa lâu ngày rồi như thể bị áp suất đè nén dẫn đến nổ tung, thậm chí điều đó nghe chừng rất chân thật chứ không phải mô tả. Đúng vậy, có tiếng nổ mà, là tiếng đập bàn cái “đoàng” một phát giống hệt có thể khiến nó vỡ đôi ra.
Nghe âm vang vọng, hồn phách đã văng khỏi thân. Thiên Phi sợ xanh người, mặt mày tái mét, tay phải vốn muốn cầm chắc chuôi dao đã bất giác buông bỏ, kèm theo tiếng cao độ “leng keng” ngay giây phút nó rơi loảng xoảng trên đất. Không chỉ vậy, thứ quan trọng nhất, cái mùi tanh tưởi chẳng biết từ đâu ngập ngụa trong không khí được hấp thụ bởi hốc mũi làm khứu giác mẫn cảm hơn, trở nên canh cánh rờn rợn. Tâm trí theo đó mà đặt câu hỏi cho nguồn gốc hương vị lờm lợm sánh như huyết tương ấy.
Khoảnh khắc ngầm tự trả lời, Thiên Phi sửng sốt đảo mắt nhìn quanh, tìm kiếm cọng dây cứu mạng. Đập vào đôi mắt lưng tròng, hình ảnh hầu nữ kia đang đi xuống cầu thang đơn giản là thứ duy nhất. Thiên Phi giơ đôi tay lên, với lấy dáng dấp ấy, muốn bám víu nó nhưng nào được. Hình hài đó căn bản còn chẳng thèm ngoái lại nhìn, động tĩnh to như thế lại không lọt tai, mắt cứ chăm chăm bước đường phía trước, đâu có để ý gì. Tận đến khi bóng hắt đổ từ chỏm tóc mơn mởn ấy kia biến mất khỏi rìa tầm mắt, Thiên Phi mới từ bỏ hy vọng cuối cùng, nhìn đến cánh cửa to lớn trước mắt, thứ đâu đó trong nó đang rười rượi nỉ non, chậm rãi giảm bớt áp lực, với cậu.
“Eldric,... vào đây.” Lời lẽ thánh thót, hệt tiếng gọi từ mãnh thú gửi đến người con phách lối, khiến Thiên Phi hoàn hồn. Cậu đơ ra mặt, cổ họng nghẹn ngào. Cảm tưởng rằng quái vật phía bên kia bức tường đã giết người, mùi máu nồng đó hẳn sẽ không nói dối trừ trường hợp Wilfred tự gây thương tích nặng nề cho bản thân. Thiên Phi lại nhìn đến chân bản gỗ, ở đó tồn tại một ranh giới kì bí, như thể cánh cửa sinh tử, là khốn cảnh cậu tránh né cùng cực. Rồi cậu cúi hẳn xuống, liếc nhìn sang tang vật sắc bén sõng soài trên đất. Một chút tâm trạng bồi hồi qua đi, tinh thần đã tỉ tê lạ thường. Cậu muốn cầm lấy con dao đó, muốn kiêu hãnh đứng lên mặt nhìn mặt với người cha rẻ tiền kia, chất vấn rằng vì lý gì mà lại tùy tiện thị uy gây áp lực? Vì lý gì mà lại có mùi máu trong gian phòng này? Tại sao?
Song Thiên Phi thức thời gạt phăng suy nghĩ rằng bản thân sẽ đối đầu với Wilfred, một quý tộc phong cách Châu Âu trung cổ, bởi đó không thể nào là một trận chiến cân sức. Tuyệt đối không công bằng! Cả về thực lực lẫn lý lẽ thông thường của nơi này. Về cơ bản, Thiên Phi, dưới thân phận của Eldric, chẳng có quyền quái quỷ gì đối với Wilfred cả. Cậu không được phép hỏi, biết, nghi ngờ, chất vấn hay bất cứ điều gì tương tự.
Thở hắt ra một hơi, tiện tay đương lúc gượng dậy, Thiên Phi nhặt lên con dao rồi giúp nó ẩn nấp tại góc dưới bản lề. Lòng không khỏi dàn dụa tức tối, tâm trí cũng tràn ngập lời chửi bới, ngay giờ đây, Thiên Phi muốn mắng mỏ Wilfred, muốn nguyền rủa hắn. Chỉ tiếc nỗi, dẫu có thốt ra được thì nói cũng sẽ chẳng đi đôi với làm, cậu có cố hơn nữa vẫn đành phải phủi mông đáy quần mà im lìm. Không còn nghi ngờ gì nữa, hẳn có chuyện gì đó mới khiến hắn nổi cáu như vậy, cũng không ngoại trừ trường hợp nguyên nhân xuất phát tại từ bản thân cậu và rằng thân thế thật sự đã bị phát hiện, rằng Wilfred đang muốn đe dọa cậu, tra tấn cậu, thi hành cực hình, bức cung,...
Thiên Phi nhất thời lo lắng, cổ họng bỗng chốc ừng ực nước bọt ứ đọng trong họng, rồi nhanh chóng tan đi bởi cái quyết tâm cháy bỏng lạ thường, một ý chí cương nghị ham sống sợ chết tồn tại trong thâm sâu bản năng mỗi con người.
“Không sao,..., Wilfred còn gọi mình là Eldric, tạm thời không sao.
Cho nên có chuyện quái gì vậy chứ?” Thiên Phi yên tâm hơn một chút, nhưng vẫn nảy sinh nghi ngờ, dòng tư tưởng chưa được thông suốt cũng muốn biết điều gì đã xảy đến, có liên quan như nào đến cậu mà Wilfred lại cho gọi. Hay đơn giản là tình huống vừa nãy cưỡng ép quá nên mời vào để xin lỗi?
Thiên Phi chưng ra bản mặt gượng gạo, nhìn đến cần gạt nắm cửa, đè nén buồng phổi để ổn định hơi thở rồi cam tâm vận lực cổ tay vặn xoắn nó, đẩy ra. Khung hình căn phòng khép hờ lướt nhẹ, chiếu qua cánh cửa, dần dần cảnh tượng từ phải qua trái hiện lên bao quát.
Khác với tưởng tượng ban đầu, không có cái bàn gẫy hay thi thể nào cả, điểm duy nhất khác biệt về mặt nội thất so với hôm qua là hiện hữu một chiếc vali gỗ lớn luộm thuộm đặt ngay ngắn trên mặt bàn làm việc. Và mùi máu tanh nồng hơn hẳn.
Wilfred cũng đâu có hóa mãnh thú gì đó, nom sắc mặt hệt như lời hầu nữ miêu tả ban nãy, chất chứa điều gì đó khó nói, tiều tụy. Bọng mắt hằn rõ quầng thâm sâu thẳm, tái như gấu trúc. Đồng tử khi nhìn thấy con trai thì co lại, nghiêm chỉnh nhìn chằm chằm cái dáng vẻ cứng nhắc từ thân thể cậu con ấy.
Thiên Phi lấy làm lạ, gượng ép cư xử bình thường như không có chuyện gì xảy ra. Khoảnh khắc cậu chậm rãi đóng cửa phòng nhằm tạo ra lớp cách âm nhẹ, Wilfred lên tiếng: “Ngồi vào đi.”
Thiên Phi nghe lời, ngồi vào ghế gỗ, tái hiện trọn vẹn quang cảnh tối hôm qua, có điều, khác vài điểm tiểu tiết ở phần bối cảnh: một cái vali làm vách ngăn xen giữa, và hiện tại là buổi sáng.
Diễn xuôi một nụ cười giả tạo, miệng lưỡi Thiên Phi nhấc lên một câu nói: “Cha à, có chuyện gì vậy? Con còn bận phụ giúp mẹ nấu món tráng...”
Rầm.
Nội dung màn kịch Thiên Phi chuẩn bị xây dựng chưa triển khai nổi một phần thì bị tiếng động lớn, ầm ầm làm cho toàn trường quay sủng sốt. Cậu giật bắn mình trước cái đập bàn của Wilfred. Chỉ thấy mắt ông lướt lả lướt khắp người Thiên Phi hệt đang dò xét rồi hắng giọng: “Eldric! Nên biết toan tính nhiều chưa chắc đã tốt. Và ta cũng rõ mồn một lúc nào lời lẽ của con nên tin tưởng, khi nào thì không. Và không may thay, chẳng có một khoảnh khắc nào từ hôm qua đến nay, kể cả khi ta có dùng áp lực lên người con, rằng con nói thật tuyệt đối cả.”
“Sao có thể chứ? Con vẫn là con. Eric mãi là Eldric của Eldoria mà! Vì lý gì mà có thể lừa dối cha mình được! Ít nhất thì đoạn cuối của cuộc trò chuyện hôm qua, con đâu có nói dối.”
“Câm mồm đi!” Wilfred nghe thế liền quát lớn.
“Nhưng...”
Giờ khắc này, Wilfred trằn trọc, cái chữ khó xử viết rõ lên mặt. Ông bắt gặp hình hài Eldric đang muốn giải thích hay nói gì đó thì chẳng buồn làm gì nữa cả, chỉ thẫn thờ trơ trẽn ở đó. Wilfred hít sâu một chàng dài, lưng ngả về sau, tựa vào thành ghế, trông rũ rượi và chờ đợi lời đáp trả từ con trai.
Thiên Phi thấy thế thì chẳng quan ngại gì sất, đương nhiên phải nói tiếp rồi. Cơ hội tốt để giải thích ngay trước mặt mà bỏ lỡ thì còn gì là não nữa!
Cái gì mà con trai rẻ tiền của ông, ta đây, chưa hé nửa lời thật thà nào chứ? Nói năng xằng bậy, lời lẽ hàm hồ! Tên khốn, ngươi thật là hao tổn tâm tư nhưng có biết rằng ta vẫn nhớ rõ cái câu: “Khi ở đây con có cảm giác như bị lột trần,...” không? Là thật đấy! Thằng khốn nạn, nhìn ta giả dạng con ngươi mà ăn bám cái nhà chết tiệt này đây nè!
Bỗng chốc, Thiên Phi bị nghẹt nơi miệng lưỡi, thanh quản muốn rung động ra một băng sóng âm dài đằng đẵng thì ngập ngụa nơi thanh quản, chỉ còn biết trơ ra cái vẻ mặt khó tin.
“Trừ cái câu: “cảm giác,... lột trần” gì đó ra, thì tất cả đều hàm chứa lời lẽ giả dối hoặc nói thật nhưng vẫn có ý muốn giả dối thông qua sự thật mơ hồ. Eldric con ta,... tại sao chứ?” Wilfred nom mềm rũ thân hình, bất chợt vừa mang vẻ ảm đạm vừa bắn phắt ra một câu mà không nói trước.
“...”
Wilfred nhìn đến Thiên Phi đang đơ người ra, mắt không kìm được mở to, mồ hôi rịn đầy trán, nhuộm cho mái tóc nâu đỏ cái sắc tối tăm, xóa nhòa cả ánh sáng mịt mờ từ khung cửa sổ phía sau rọi xuống. Ông lại nhìn đến thần hình lơ đãng của con trai một lúc, cậu thiếu niên mà cứ mấp máy miệng muốn nói nhưng chẳng hé nổi một câu chữ nào ra hồn, dường như sững sờ trước một điều gì đó. Rồi ông tự nhìn đến bản thân mình, cái người suýt chút nữa đã tin rằng Eldric bị mất trí khi con ông còn chẳng nhớ rằng ông có cái năng lực gì mà hở tí là hành động lỗ mãng như vậy.
Lặng lẽ, quãng thời gian tối nghĩa với cả hai trôi qua, không ai có tâm trạng đủ tốt để thốt được ra nổi nửa lời. Wilfred trầm ngâm một hồi mới nhận ra tình cảnh này không tốt tẹo nào. Phải chăng, dù trường hợp hiện tại rất thiết yếu, nhưng hai cha con họ vẫn nên có một chút nào đó hòa hợp kể cả trong những khoảnh khắc này? Bởi hơn ai hết, ông biết rõ con trai mình căng thẳng khủng khiếp ra sao từ qua đến nay. Tâm trí nó lởm chởm, lỗ chỗ hệt như mấy cái tổ ong bị đục khét vậy.