(Đã dịch) Siêu Cấp Huấn Luyện Viên - Chương 535: Hắn nhất định thoát!
Khu hành chính của sân Stamford Bridge nằm ngay ở lối vào tòa nhà năm tầng. Vừa đặt chân vào, Caesar lập tức thu hút sự chú ý của vô số nhân viên đang làm việc tại đó; ai nấy đều ngẩng đầu, há hốc miệng nhìn chằm chằm anh.
Cái tên này sao lại đến đây?
Trong đầu mỗi người đều nảy sinh một ý nghĩ hoang đường: lẽ nào anh ta muốn làm chủ Chelsea ư?
Thậm chí có người còn thầm thấy tiếc cho Mourinho, cho người Bồ Đào Nha tội nghiệp kia. Thua một trận đấu mà mất cả ghế huấn luyện, còn gì nữa đâu?
Thế nhưng, khi nhìn thấy Mourinho mặt mày u ám bước đến, họ chợt hiểu ra, sự việc không hề đơn giản như vậy!
Cảm nhận được vẻ mặt và ánh mắt của Mourinho, các nhân viên người người đều cúi đầu làm việc.
Ngược lại, Caesar cười toe toét đi theo sau Mourinho, hướng về phòng làm việc của anh ta.
– Ha ha, Caesar, hoan nghênh quang lâm! – Kenyon cười rạng rỡ từ phía sau đuổi theo, hiển nhiên là đã nắm được tình hình.
– Xin chào, Peter! – Caesar và Kenyon vốn không hề xa lạ gì.
Kenyon như một người đồng nghiệp nhiệt tình, nắm lấy tay Caesar: – Nghe nói cậu có hẹn uống rượu với Jose phải không? Thật đúng lúc, tôi vẫn luôn mong có cơ hội được trò chuyện kỹ càng với cậu.
Dừng lại một chút, Kenyon nhìn về phía Mourinho: – Jose, phòng làm việc của tôi có một chai vang đỏ Pháp loại 82 đặc biệt cất giữ đấy. Hãy cho tôi một cơ hội, đến phòng làm việc của tôi nhâm nhi chút, được chứ? Hắn không tin Mourinho sẽ từ chối thiện ý này của mình.
Mourinho bây giờ đang đau đầu tìm cách đối phó với cái tên Caesar đáng ghét này, vừa nghe đến đề nghị đó, đương nhiên không chút do dự đồng ý.
Caesar trong lòng thầm than, xem ra ý định làm Mourinho mất mặt lần này coi như hỏng bét. Anh thầm mắng cái tên Kenyon đáng ghét này, sao lại trùng hợp thế không biết?
Uống rượu sao? Đùa à, tửu lượng của Caesar không tốt, chỉ cần uống một chút là anh sẽ lập tức tìm cớ cáo từ.
Thật sự ở lại uống nhiều thì không phải làm người khác bẽ mặt nữa, mà là tự mình làm trò cười.
Anh tuyệt đối tin rằng, Mourinho và toàn thể Chelsea từ trên xuống dưới đều rất sẵn lòng nhìn thấy Caesar uống đến say khướt xuất hiện trước mặt phóng viên và truyền thông toàn thế giới. Đó chắc chắn sẽ là một tin tức lớn.
Nhìn bóng lưng Caesar, Kenyon đặt ly rượu đỏ đang cầm xuống, khẽ mỉm cười.
– Hắn là đang cố ý làm tức giận anh! – Kenyon nói.
Mourinho mặt mày lạnh tanh, gật đầu: – Tôi biết!
Cái gì gọi là hạ mã uy? Đây chính là hạ mã uy!
Ferguson thường xuyên làm những chuyện như thế. Thắng bóng xong, ông ta lại nhân cơ hội giáng đòn chí mạng, chế nhạo anh một trận. Đến lần gặp mặt sau, trong lòng anh khó tránh khỏi sẽ để lại một chút gai mắt, một chút ám ảnh, khiến việc đả kích càng thuận lợi hơn.
– Vì lẽ đó, không tức giận là tốt nhất! – Kenyon cười nói, hắn vốn đã nhìn quen chiêu trò của Ferguson.
Chỉ là thủ đoạn của Caesar dường như thâm sâu hơn Ferguson một chút. Ít nhất Kenyon có thể thấy, Mourinho bề ngoài nói không sao, nói đã biết, nhưng trên thực tế, anh vẫn vô thức chịu ảnh hưởng của Caesar.
Nếu là Ferguson, vào giờ phút này mà đưa cho ông ta một khẩu súng và một viên đạn, ông ta chắc chắn sẽ không chút do dự bóp cò bắn Caesar!
– Ông chủ xem trận đấu rất không hài lòng, nhưng cuối cùng vẫn chấp nhận lời giải thích của tôi, đồng thời cũng đã lập ra kế hoạch chuyển nhượng cầu thủ trong kỳ nghỉ đông. Tôi hi vọng anh có thời gian lập cho tôi một danh sách và kế hoạch, tiện cho việc nhanh chóng triển khai.
Kenyon nói chuyện, cắt bỏ phần đầu và phần cuối, chỉ giữ lại phần giữa, khiến quyết định của Abramovich nghe như thể đó là đặc ân mà hắn đã cố gắng giành giật cho Mourinho.
– Ừm! – Mourinho sắc mặt không hề đổi, đáp.
– Làm rất tốt, Jose! – Kenyon cười vỗ vai Mourinho, ra vẻ giọng điệu của cấp trên.
Mourinho nhưng lại lập tức đứng dậy, tiện thể gạt tay hắn ra: – Tôi phải về rồi! – sau đó trực tiếp bước ra khỏi văn phòng Kenyon, không nói một lời.
Kenyon nhìn bàn tay đang giơ giữa không trung của mình, rồi lại nhìn bóng lưng Mourinho, trong lòng lóe lên một tia giận dữ: – Đúng là một kẻ ngông cuồng tự đại, đến một lời cảm ơn cũng không biết nói ư?
Thắng liên tiếp có thể che lấp đi rất nhiều vấn đề và mâu thuẫn của một đội bóng, nhưng điều đó không có nghĩa là những vấn đề và mâu thuẫn đó không tồn tại. Ngược lại, chúng sẽ theo chuỗi thắng lợi mà tích lũy, cuối cùng rồi cũng có ngày bộc phát.
Bây giờ, một trận thua thảm hại quan trọng, chỉ khiến những mâu thuẫn và vấn đề đó thoáng lộ diện một chút.
...
...
Sau trận đấu với Chelsea, đội bóng có được hai tuần tạm nghỉ cho các đợt thi đấu quốc tế.
Caesar cũng có cơ hội thở phào. Ngoại trừ các cầu thủ quốc gia trở về tập trung cùng đội tuyển, đội bóng tạm dừng huấn luyện một ngày, để tất cả mọi người đều có thể nghỉ ngơi thật tốt.
Như mọi buổi sáng trong kỳ nghỉ, Caesar vẫn rất sớm rời giường, sau đó chạy bộ trong khu dân cư. Về đến nhà, anh đi tắm nước lạnh sảng khoái, cuối cùng thư thái ngồi vào bàn ăn, vừa ăn sáng vừa đọc báo.
Không ngoại lệ, mọi bản tin đều xoay quanh trận đấu tối qua khi Liverpool thắng Chelsea 2:0 trên sân khách, toàn là những lời tán dương, quả thực hận không thể đưa Liverpool lên tận trời xanh.
– Caesar thúc thúc, rốt cuộc có đang nghe cháu nói không? – Natalie trực tiếp giật phắt tờ báo trên tay anh.
– Ơ? Cháu nói gì cơ? – Caesar thực sự không nghe rõ.
Natalie dùng sức vỗ trán mình, vẻ mặt như thể đã bó tay với anh, sau đó gõ hai tấm vé lên mặt bàn ăn: – Cháu hỏi thúc có muốn đi London xem buổi biểu diễn của Avril không!
– Buổi biểu diễn à, không biết có rảnh không! – Caesar nói qua loa, rồi lại cầm tờ báo lên.
– Thế nhưng cháu muốn đi! – Ánh mắt Natalie rất vô tội, như đang cầu xin.
Caesar lập tức nở nụ cười: – Vậy cháu cứ đi đi, thúc sẽ tài trợ cháu đi London.
– Ch��u muốn thúc đi cùng cháu! – Natalie đáp ngay, trong lòng âm thầm có chút hồi hộp.
– Ấy... – Đầu óc Caesar quay cuồng nhanh chóng, muốn tìm một cái cớ.
– Không cho nói không! – Natalie lần này khác hẳn vẻ rụt rè thường ngày, trở nên rất chủ động, thậm chí có chút bá đạo.
Nhìn ánh mắt cô bé, Caesar lắc đầu thở dài, thật sự là quá cưng chiều cô bé rồi.
– Ôi, cháu biết mà, Caesar thúc thúc thương cháu nhất! – Natalie cười hì hì sà đến, hôn chụt một cái lên má Caesar, sau đó chạy vào phòng mình, bảo là muốn gọi điện thoại.
Caesar vuốt mặt mình, có chút lạ lùng, dường như vẫn còn hơi ấm. Anh thầm nghĩ: Sao bây giờ mấy cô bé đều chủ động thế nhỉ? Lẽ nào họ thật sự cho rằng mình là Liễu Hạ Huệ ngồi trong lòng mà vẫn không loạn?
Không phải chứ, tôi cũng là một người đàn ông bình thường, lại còn 32 tuổi, đang ở cái tuổi "hổ sói"!
Ngàn vạn lần đừng lại câu dẫn tôi phạm tội, Amen!
...
...
Mấy ngày sau đó, Caesar đều trôi qua ở sân huấn luyện và trong nhà.
Tuy rằng đội chủ lực tạm dừng huấn luyện, thế nhưng anh lại có nhiều việc phải bận rộn. Chẳng hạn như việc Davids và mọi người hồi phục huấn luyện, rồi đội bóng lại có thêm vài cầu thủ mới bị chấn thương. Mấy cái trận đấu đội tuyển quốc gia đáng ghét này cứ hành hạ người ta mãi thôi.
Có điều, để thực hiện lời hứa của mình, anh vẫn phải đi cùng Natalie đến London để nghe buổi biểu diễn của Avril.
Buổi biểu diễn này được tổ chức tại sân vận động Wembley vẫn chưa hoàn thành. Sân vận động này năm ngoái vừa bị phá bỏ để xây dựng lại. Một năm trôi qua, khán đài và giàn giáo đã hoàn thành, nhưng do thiếu vốn nên không thể tiếp tục thi công. Vì thế, một mặt họ cho thuê để tổ chức các buổi biểu diễn hoặc hoạt động khác nhằm kiếm thêm chi phí, đồng thời cũng kêu gọi tài chính từ nhiều phía.
Avril cho họ vé tình bạn, vị trí ở hàng ghế đầu tiên, ngay sát sân khấu. Caesar và Natalie ở khán đài buổi biểu diễn tối tăm vốn không dễ nhận ra, thế mà cô ấy lại lập tức nhận ra. Cả buổi biểu diễn, cô ấy không ngừng nháy mắt ra hiệu, làm mặt quỷ, khiến Natalie cười không ngớt.
Caesar đứng một bên nhìn mà cảm thấy buồn bực, hai cô bé tinh quái này sao lại thân thiết như vậy?
Cả buổi biểu diễn kết thúc, Caesar và Natalie còn đặc biệt vào hậu trường, hàn huyên với Avril một lát. Sau đó, hai cô bé lại kéo nhau ra một góc thì thầm rất lâu, chẳng biết đang nói chuyện gì.
– Sao cháu lại thân thiết với Avril thế? – Trên chuyến tàu về Liverpool, Caesar không nhịn được hỏi câu này. Dù sao anh cũng đã lặn lội đi xa đến London xem buổi biểu diễn cùng cháu, nói gì thì cũng phải cho anh biết chút chứ.
Natalie cười khanh khách liếc nhìn Caesar một cái, nhưng không trả lời.
Caesar cũng không truy hỏi, trong lòng thầm nghĩ, cái cô bé con này còn giấu được bí mật gì sao?
Khoan hãy nói, ấn tượng của Caesar về Natalie vẫn còn dừng lại ở năm đó, hình ảnh cô bé Lolita lẻ loi chờ xe trong đêm lạnh giá. Nhưng trên thực tế, Natalie đã lớn rồi, không còn là cô bé con năm đó nữa.
– Caesar thúc thúc, còn nhớ năm đó ở Leipzig không? – Natalie hỏi, tâm trí cô bé bay về thật lâu trước đây.
– Năm đó chính là thúc giúp cháu mua vé tàu, từ Leipzig trở lại Frankfurt, cũng đi tàu hỏa, giống hệt bây giờ. Còn có Tim nữa, anh ấy ngồi đối diện. – Trông cô bé rất phấn khởi khi hồi tưởng lại chuyện năm đó.
Caesar khẽ mỉm cười, trong đầu anh lại thầm thắc mắc, tại sao cô bé cứ gọi mình là thúc thúc, còn Tim Hank thì lại gọi thẳng tên? Chẳng phải là đang gọi mình già đi sao?
Ngay lúc anh đang suy nghĩ, liền nhìn thấy Natalie bên cạnh đang xoa xoa vai và cánh tay, hiển nhiên là có hơi lạnh.
Xe lửa một đường hướng về bắc, hơn nữa đã là giữa tháng 10, trời lạnh là chuyện bình thường.
– Bảo cháu ra ngoài mặc thêm quần áo đi, không nghe lời! – Caesar miệng oán giận, nhưng lòng vẫn thương cô bé, liền định cởi áo khoác của mình cho cô bé mặc vào. Nhưng nhìn thấy cô bé lén lút quay mặt đi cười, anh lập tức hiểu rõ mọi chuyện.
Natalie quả thực rất vui. Vừa nãy ở hậu trường, Avril đã lén truyền cho cô bé một chiêu tuyệt kỹ, chính là trên đường giả vờ lạnh, sau đó để anh cởi áo, tạo nên cảnh hiệp sĩ hộ hoa kinh điển.
Kế hoạch vốn tiến triển rất thuận lợi, cô bé còn thấy Caesar định cởi áo, trong lòng ngọt ngào, cảm thấy Caesar thúc thúc quả nhiên vẫn thương mình. Vì thế, cô bé mừng rỡ cười thầm. Nhưng quay đầu lại, cô bé lại phát hiện áo vẫn không cởi, cái tên Caesar thúc thúc đáng ghét kia lại đang giả vờ ngủ.
– Caesar thúc thúc! – Natalie lắc tay Caesar.
– Ơ? – Caesar uể oải đáp.
Giả bộ! Quá giả tạo!
Natalie trong lòng đã hiểu rõ, nhưng không nói ra miệng: – Cháu hơi lạnh!
– Đúng vậy, càng đi về phía bắc, nhiệt độ càng thấp. Cố chịu một chút, sắp về đến nhà rồi. – Caesar nói.
Natalie thật muốn khóc, cái gì gọi là nhịn một chút là về đến nhà?
– Áo khoác của thúc cũng rất ấm áp, bên trong có lót bông mà! – Natalie ám chỉ.
– Cũng không ấm, vẫn thấy lạnh! – Caesar lại làm bộ xoa tay mấy lần, ra vẻ lạnh cóng.
Natalie thật muốn khóc, mình đã nói rõ ràng đến thế rồi, lẽ nào anh ấy còn không hiểu?
– Caesar thúc thúc, lẽ nào thúc không cảm thấy, lúc này thúc nên thể hiện phong độ quý ông của mình sao? – Cô bé thẳng thắn nói trắng ra: – Thúc không đến nỗi mặt dày đến mức này chứ?
Caesar mở mắt ra, ậm ừ một lúc lâu: – Thế nhưng... tôi cởi cho cháu mặc, tôi lạnh thì sao?
Dừng lại một chút, Caesar cười ha ha vỗ vai Natalie, với vẻ mặt của một ông chú tiện nghi, bất cần đời: – Cháu còn trẻ, Natalie, sức khỏe tốt, sức đề kháng mạnh, chịu lạnh một chút không sao đâu. Caesar thúc thúc ta già rồi, sức đề kháng yếu, nếu lỡ mà bị cảm lạnh gì đó, thúc sợ không gượng dậy nổi.
Anh nói cứ như mình là ông lão tám mươi, chín mươi tuổi vậy.
Natalie căm giận hừ một tiếng, quay đầu đi, cứ thế làm ngơ nhìn ra ngoài cửa xe. Trong lòng cô bé biết, trò vặt của mình đã bị Caesar nhìn thấu, càng nghĩ càng thấy buồn cười, cuối cùng cũng không nhịn được khanh khách cười không ngừng.
Caesar cũng nhịn không được, bị lây lan, cũng theo đó nở nụ cười.
– Thúc hư quá, Caesar thúc thúc, không được trêu cháu như thế! – Natalie oán giận.
– Ồ, chẳng phải cháu cũng muốn trêu chọc thúc sao? – Anh cũng không dám nói từ "câu dẫn" hay đại loại thế, nhạy cảm quá.
Natalie quệt mồm, nhìn chằm chằm Caesar, hừ hừ vài tiếng.
Thế nhưng đúng lúc này, cô bé đột nhiên hắt xì một cái.
Lần này là thật sự, và trông có vẻ hơi cảm lạnh.
Caesar vừa nhìn, cũng biết không phải giả vờ, lập tức cởi áo khoác trên người mình, trong miệng oán giận: – Đã bảo cháu mang nhiều quần áo vào, lại không chịu, cho cháu lạnh chết đi cho rồi! – Điển hình của kiểu người nói cứng mà lòng mềm.
Chiếc áo khoác ấm áp được khoác lên người Natalie, còn bản thân Caesar thì chỉ mặc một chiếc áo phông cộc tay.
– Thúc cứ mặc đi, Caesar thúc thúc, cháu không lạnh! – Natalie lưu luyến không rời kéo áo xuống, định khoác lại cho Caesar.
Cô bé cảm thấy, Caesar chịu cởi áo cho mình là cô bé đã thấy mãn nguyện rồi.
– Bảo cháu mặc thì cứ mặc đi, lằng nhằng gì chứ, thật là! – Caesar lại khoác áo lên cho cô bé, lần này thẳng thừng khiến cô bé phải cho tay vào ống tay áo, kéo khóa kéo lên, không cho cô bé cởi ra.
– Cháu sợ thúc lạnh! – Natalie nhìn khắp lượt trên xe, chỉ thấy mỗi Caesar là mặc áo cộc tay, có chút không đành lòng.
– Đàn ông mà, sức khỏe tốt, sức đề kháng mạnh, không có chuyện gì đâu! – Caesar lần này thì cười toe toét thật.
Có thể nói thì nói như thế, trên thực tế anh vẫn nổi da gà đôi chút.
Trong lòng Natalie bỗng ấm áp lạ thường. Cô bé rúc sát vào, kéo tay phải Caesar, ôm vào trong ngực, đầu gục lên vai anh, đôi mắt mơ màng nhìn vào lưng ghế phía trước, không biết đang suy nghĩ gì.
Caesar cũng trầm mặc. Dần dần, anh thở dài: – Cần gì phải vậy chứ?
Natalie biết ý của anh, khẽ dịch đầu, tránh để tai mình bị cấn khó chịu, nhưng miệng thì rất bướng bỉnh: – Cháu không thể yêu cầu thúc yêu cháu, thế nhưng thúc cũng đừng ngăn cản cháu yêu thúc!
– Thúc chưa bao giờ là một người tốt. Cháu còn trẻ, ngoài kia biết bao nhiêu người đàn ông tốt...
Trầm mặc một chút, Natalie cắn môi: – Người khác tốt hay không, cháu không biết, nhưng cháu biết, thúc tốt với cháu. Vì lẽ đó cháu yêu thúc. Trừ khi nào thúc không tốt với cháu, ghét bỏ cháu, không muốn nhìn thấy cháu, thì cháu sẽ đi thật xa, để thúc không nhìn thấy. Nhưng cháu vẫn sẽ tiếp tục lén lút yêu thúc!
Caesar có chút cảm động, đưa tay ra, sờ sờ má phúng phính của cô bé, nghiêng đầu, ngửi thấy mùi hương tóc cô bé thoang thoảng như hoa.
Natalie cả người nhào vào lòng Caesar, ôm chặt lấy anh. Nước mắt liền trào ra từ khóe mắt cô bé, làm ướt đẫm chiếc áo phông của Caesar, lạnh lẽo. Anh cảm nhận được, nhưng cũng không lên tiếng.
Xe lửa đang tiếp tục đi về phía trước, thế nhưng chẳng bao lâu sau, Natalie đã ngủ thiếp đi.
Nhìn cô bé đang say ngủ trong lòng mình, khuôn mặt như ngọc, thật sự rất đẹp.
– Thật sự là một cô bé ngốc! – Caesar cười nói.
...
...
– Này! – Buổi biểu diễn tối qua đã thành công lớn, mọi người sau khi về khách sạn đã ăn mừng một trận, uống chút rượu, nên Avril hơi đau đầu, nhưng cũng bị điện thoại đánh thức.
– Ai vậy? – Avril uể oải nói.
– Là cháu, Natalie! – Natalie ở đầu dây bên kia đáp.
– Ồ! – Vừa nghe, Avril lập tức hứng thú: – Sao rồi? Sao rồi?
– Cái gì sao rồi? – Natalie biết rõ còn hỏi.
Avril đã ngồi bật dậy khỏi giường, chẳng còn vẻ say rượu chút nào. Không thể không nói, cô gái này trời sinh có gen buôn chuyện rất mãnh liệt, nên mới hưng phấn đến độ đó.
– Tôi là nói, cậu và Caesar thúc thúc của cậu ấy, tối qua giữa hai người... Khà khà, có chuyện gì không... Khà khà? – Avril hỏi thẳng vào cái chủ đề rất nhạy cảm đó một cách đầy tinh quái.
– Cô muốn chết rồi à, không có! – Natalie đáp.
– Làm sao có khả năng? – Avril hô to: – Trong sách đều nói đây là tuyệt chiêu mà, làm sao có thể không thành công chứ?
– Bị anh ấy phát hiện rồi! – Natalie phiền muộn nói, cái gì mà "tấn công bằng tình cảm nhẹ nhàng", tất cả đều vô dụng.
Tiếp đó, Avril liền nghe Natalie kể về chuyện xảy ra tối qua.
– Thật đáng thương cho cậu, ngủ một giấc trong lòng anh ấy mà cậu đã vui sướng đến thế, thật không có chí tiến thủ! Thấy cậu đắc ý như vậy, tôi còn tưởng cậu đã "lên giường" được với anh ấy rồi chứ! – Nàng cười toe toét nói.
– Cô muốn chết rồi à! – Natalie bất mãn vì cô ấy nói quá rõ ràng. Cô bé và Caesar thúc thúc của mình vẫn rất thuần khiết mà.
Avril cười ha ha xin lỗi, nàng quen cười toe toét, cứ như một thằng nhóc vậy.
– Theo tình hình trước mắt mà xem, các cậu tiến triển cũng không tệ đâu. Anh ấy chắc cũng không phải không có tình cảm với cậu, chỉ là ngại về tuổi tác của hai người, thân phận này nọ thôi. Khụ, dù sao đàn ông đều thế cả, vừa muốn có được cậu, lại sợ rước lấy phiền phức. Tốt nhất là sau khi có được rồi, thì "ăn no căng diều", không để lại chút tàn dư gì, sạch sẽ trơn tru không chút phiền lòng.
– Caesar thúc thúc không phải người như thế! – Natalie lại kiên quyết phản đối.
– Tôi là nói phần lớn đàn ông thôi, Caesar thúc thúc của cậu là cực phẩm, đương nhiên không nằm trong số đó! – Avril lập tức xin lỗi.
– Hiện tại, tôi cảm thấy cậu nên thừa thắng xông lên, tăng thêm chút nữa.
– Nói thế nào? – Natalie hiện tại thật cảm thấy Avril, cái cô gái còn trinh này lại là đại sư tình yêu, nói gì cũng chuẩn.
Thực ra chỉ có một câu trả lời: tình yêu khiến người ta mù quáng thôi.
– Tôi thấy anh ta cũng hơn ba mươi tuổi rồi, đang ở cái tuổi "hổ sói". Tuy nói có tình cảm, nhưng cứ lén lút, hơn nữa đều bận đủ thứ việc, phỏng chừng đôi lúc cũng bị dồn nén đến phát điên. Dù sao cậu cũng ở chung nhà với anh ta, cứ thẳng thừng "khích tình" anh ta một chút. Sau đó thừa dịp anh ta không kiềm chế được, trực tiếp "đè" anh ta, gạo nấu thành cơm, tốt nhất là có luôn con cái, vậy thì chắc chắn rồi.
– Á? ! – Natalie há hốc mồm hoàn toàn. Chiêu này cũng quá ác độc rồi chứ?
Cũng không biết Caesar có phải là cảm ứng được có hai cô gái "ác quỷ" đang mật mưu hãm hại mình hay không, anh vẫn cứ hắt xì một cái rõ to khi đang huấn luyện cầu thủ ở Melwood.
– Thật nhức mũi quá! – Caesar lắc đầu thở dài. – Thời tiết!
Bản dịch này là tài sản trí tuệ và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.