Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 87: Một bữa chuột

Phúc rời Đổ Phường, tìm đến bến nước rồi lên nhờ một thuyền buôn, xuôi theo dòng Tô Lịch. Nằm trên thuyền, chàng được người lái kể cho nghe. Lão hói Mạch Hoạch chính là chủ của khu Đổ Phường đó, chuyên kinh doanh cờ bạc bịp và cho vay nặng lãi. Mọi hoạt động ở đó đều do tay chân của lão sắp đặt. Con gà chân đen mà Phúc đặt cược chắc chắn đã bị chuốc thuốc, chẳng trách nó lại yếu ớt đến vậy. Cả chuyện gạ gẫm cấp tiền để chàng có thể đánh cược tiếp, cũng là một hình thức lừa gạt. Nếu con bạc không thể trả, sẽ bị bắt ép phải làm công cho lão, dần dà trở thành nô lệ không thể thoát ra. Đến lúc này, Phúc mới hiểu vì sao lão ta lại nhiệt tình đến vậy. Dù thế nào, chàng cũng chẳng thể thắng nổi. Nghĩ đến đây, Phúc đành tặc lưỡi, quên đi số tiền đã mất. Việc quan trọng với chàng vẫn là đi tìm kiếm quê cha đất mẹ.

Thuyền đi hơn mười dặm, đến đất Long Đàm (Thanh Trì ngày nay) thì cập bến. Trên bến có một phường buôn với hơn ba mươi nóc nhà, lớn bé đủ cả, nằm san sát dọc theo tuyến phố chính. Đây là điểm tập kết, giao thương buôn bán của các thương nhân từ trong kinh thành với các thương lái đến từ các lộ Kiến Xương, Long Hưng (Thái Bình ngày nay). Mặt hàng buôn bán chủ yếu ở đây là lúa gạo, nông phẩm, đặc biệt nhiều nhất là chiếu cói và võng. Cũng vì vậy, phường buôn này có tên là Phường Chiếu.

Trời đã chớm đông, nắng tắt sớm hơn. Mới xế chiều mà tiết trời đã nhợt nhạt hẳn, sắc mây ảm đạm. Tiếng chim chóc lãng đãng gọi nhau về tổ xen lẫn trong tiếng gió xào xạc. Phường buôn không còn tấp nập khách nữa, chỉ có số ít tranh thủ mặc cả nốt cho kịp lên thuyền. Các hàng quán cũng nhanh chóng thu dọn. Những bó chiếu, bó võng đầu tiên đã được nhấc vào trong. Những bước chân hối hả, vội vã. Có lẽ những con người ở đây đều là dân lao động, gồng gánh hay căng buồm chở hàng từ thôn quê đem lên kinh kỳ buôn bán.

Tất cả, từ ông chủ đến người làm thuê đều mang dáng hình tất tả, lam lũ.

Phúc đi hết một lượt Phường Chiếu, rồi rời đi. Hôm nay là một ngày xui xẻo, chàng chẳng kiếm được ngôi miếu hoang hay cái lán tạm nào để làm chỗ trú thân. Trời đã chuyển lạnh, ngủ qua đêm cũng cần tìm nơi kín đáo. Thôi thì dừng ở đâu, ngả lưng ở đấy, việc này đã thành quen. Phúc chọn nghỉ lại trên một gò đất cao. Sườn phía nam khuất gió, lại có rặng tre và mấy khóm chuối che chắn, cũng không đến nỗi nào. Việc cần lo lúc này là kiếm thứ gì đó bỏ vào bụng.

Trời đông, nước giá, chim chóc cá mú đều sớm lặn mất tăm, nhưng vẫn có thứ có thể ăn được. Những con chuột béo ú. Đúng vậy, chính là thứ đặc sản được ví như gà đồng. Chạng vạng tối là lúc chúng bắt đầu ra ngoài kiếm ăn. Mới qua thu, những hạt kê, hạt thóc còn vương vãi khắp đồng cỏ hoang, là nguồn thức ăn lý tưởng của chúng. Những con chuột được ăn uống sung túc nên béo tốt, tròn trịa như chiếc bánh. Tiết trời hanh khô giúp chúng không phải ở trong những chiếc hang ẩm ướt, nhờ vậy mà lớp lông bụng trắng muốt. Đây chính là khoảng thời gian tuyệt vời nhất để thưởng thức “những con gà đồng bốn chân”.

Không khó để săn được chúng. Cả tuổi thơ ở núi rừng, Phúc đã quá quen với việc săn bắt. Chẳng cần phải đào hang hay hì hụi hun khói, chỉ với mấy viên sỏi nhỏ bằng hạt nhãn cùng vài pha búng tay, Phúc đã tóm được hơn mười con. Con to nhất gần bằng bắp tay. Như để bù đắp cho nỗi buồn thua cược ban sáng, ông trời còn ban cho chàng thêm một con rắn ráo cỡ lớn. Tính ra, bữa tối nay thịnh soạn hơn hẳn mọi ngày. Củi khô được lượm, lửa được nhóm. Mấy cành tre t��ơi được dùng làm que xiên. Loáng cái, mọi thứ đã sẵn sàng.

Ngọn lửa hồng thè cái lưỡi dài liếm quanh, bén dần vào lớp da. Từng giọt mỡ nhỏ xuống, cháy xèo xèo. Mùi thịt nướng thơm phức bắt đầu tỏa ra. Phúc kề sát mũi, hít một hơi đầy. Mùi ngầy ngậy, xem xém, đượm khói thoảng lên tận óc, kích thích cơn đói. Từ sáng tới giờ, chàng chưa có gì bỏ bụng. Cái bụng lúc này đang réo sôi ùng ục, như muốn biểu tình. Chẳng thể đợi chờ lâu hơn, Phúc nhấc ngay con chuột chín rộm nhất. Năm ngón tay chụm lại, thoăn thoắt vừa thổi vừa gỡ. Từng miếng thịt mềm ngọt được bóc ra, cho vào miệng. Những cái nhai vội vã. Chàng ăn như thể đã bị bỏ đói từ lâu lắm rồi. Nếu con chuột đủ to như con thỏ hay gà, Phúc sẽ ăn nó một cách nhồm nhoàm, ngấu nghiến hơn. Một cái liếm mép, thứ mỡ trơn láng, bóng nhẫy dính đầy quanh miệng.

Đang ăn, Phúc bỗng dừng lại, đưa tay quẹt miệng rồi thần người ra suy nghĩ. Quả là chuột nướng rất ngon, nhưng vẫn chưa thực sự ưng ý. Dường như còn thiếu thứ gì đó, thành ra có phần nhạt nhẽo. Không phải muối, từ bé sống ở núi rừng, mấy khi chàng ăn muối đâu mà. Thứ còn thiếu ở đây chính là rượu.

Phải rồi, Phúc tự nhủ: “Mồi ngon thế này mà không có rượu có phí không chứ?”

Nghĩ đến vậy, chàng liền lập tức nhấc cao mấy xiên nướng lên để lửa không bén tới, rồi lao vút đi, hướng thẳng đến Phường Chiếu. Chàng muốn đi mua rượu. Từ chỗ chàng đến khu phường buôn này cũng chỉ cách hơn ba dặm, với tài khinh công của chàng thì chẳng khác gì người thường đi mấy chục bước chân. Trời đã xâm xẩm tối, các nhà đều đã đóng cửa then cài. Phúc thấp thỏm lo sợ. May thay, quán rượu vẫn mở, vẫn còn đôi ba bàn nhậu đang ngồi. Chàng đến trước quầy, ngay trên đầu có treo lủng lẳng một con gà luộc với một khúc chân giò lợn, gọi lớn:

- Chủ quán, chủ quán.

Từ sau bếp, lão chủ mau chóng bước ra, chưa thấy mặt người đã thấy tiếng:

- Khách gọi. Có ngay, có ngay.

Rồi chẳng đợi nhìn thấy khách, đã đon đả chào mời: - Chân giò hay gà. Khách nhậu món gì để tôi làm luôn cho nóng.

Cả người lão ám đầy mùi khói, khuôn mặt thì lấm lem nhọ bếp. V��a nhìn thấy bộ dạng có phần lôi thôi lếch thếch của Phúc, thái độ của lão đã khác hẳn, không còn nụ cười tươi cùng sự niềm nở. Phúc thì chẳng để tâm đến điều đó. Việc cần lúc này với chàng là mua lấy ít rượu, về cho kịp kẻo đống mồi lại cháy khét.

- Chủ quán. Cho ta vò rượu.

Chàng dõng dạc gọi to. Lão liền hỏi lại: - Cậu muốn mua rượu ư?

Giọng hỏi đầy ý khinh miệt. Phúc gật đầu đáp: - Cho ta đầy một bầu này – vừa nói vừa giơ cái bầu dắt bên hông lên, lắc lắc – phải là rượu ngon đấy nhé.

Chàng đã quá quen với tình cảnh như vậy. Với vẻ bề ngoài chẳng khá hơn ăn mày là bao, người ta có khinh khi, hắt hủi hay xua đuổi chàng cũng là điều dễ hiểu. Lão chủ quán nhìn lại chàng một lần nữa, từ trên xuống dưới. Cái đầu lù xù với mái tóc rối, manh áo đã cũ, sờn rách lỗ chỗ, còn chẳng thèm vá lại.

- Cậu muốn mua rượu, liệu có tiền trả không?

Lão chủ quán vẫn hỏi lại với vẻ mặt đầy nghi ngờ. Phúc biết trước kiểu gì lão cũng hỏi chàng câu này, cười tươi đầy tự tin rồi vừa đưa tay vỗ vỗ túi áo, vừa nói: - Lão sợ ta không có tiền chứ gì? Tiền đây.

Túi áo lép kẹp. Thường ngày túi tiền vẫn để ở đó, nhưng giờ lại chẳng thấy đâu. Phúc thọc hẳn tay vào trong vạt áo sục sạo, rồi chợt im bặt. Không phải chàng đã đánh rơi nó, mà là đã thua cược hết ở sới gà. Mới từ sáng đến giờ mà chàng đã quên béng mất. Lão chủ quán thấy chàng ngớ người ra thì nhếch mép cười, nói:

- Sao hả, tiền của cậu đâu?

Phúc chưa biết phải trả lời thế nào, chỉ đành cười trừ. Cái bản mặt cười trông mới khốn khổ làm sao. Lão chủ quán vẫy tay và nói:

- Thôi, nếu không có tiền thì mời cậu đi cho, để ta còn bán hàng.

Thật là xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu. Phúc ngượng ngập thanh minh: - Lão chủ à, không phải ta không có tiền. Chỉ là, chỉ là… sáng nay ta lỡ tiêu hết rồi mà chẳng nhớ gì.

Chàng không muốn khai chuyện thua bạc, đành chống chế rằng đã tiêu hết. Lão chủ quán tất nhiên chẳng tin vào điều đó, chỉ bày tỏ thái độ thờ ơ.

Phúc cất bước, toan rời đi. Lúc này, trong đầu chàng lại nghĩ đến đống mồi tuyệt hảo vẫn đang đợi. Cứ thế ăn không thì thật nhạt nhẽo. Hơn hết là cơn thèm men gạo cay cay đang bùng lên dữ dội. Chàng đánh bạo quay lại:

- Chủ quán, hay là hôm nay lão cứ cho ta mua rượu, cứ bán chịu cho ta nhé. Ngày mai, ngày kia, ta nhất định sẽ trả lão đầy đủ.

Lão chủ quán thấy chàng đề nghị như vậy thì cười khẩy và nói: - Bán chịu á? Thôi, cho ta xin đi ông tướng. Bán rượu chịu cho cậu rồi, cậu lấy gì mà trả ta chứ. Rồi mai quán này biết tìm cậu ở đâu mà đòi.

Trước nay, làm gì có chuyện đời nào lại đi bán chịu cho hạng ăn mày chứ.

Những câu nói đầy giễu cợt. Hai tiếng “ăn mày” thốt ra đã thể hiện sự khinh miệt, dè bỉu một cách thẳng thừng, chứ chẳng còn bóng gió gì nữa. Phúc dù có chút tức giận, nhưng cũng không đến mức phải động chân động tay. Chàng vẫn vì chút rượu mà cố nài nỉ:

- Ta sẽ làm công để trả tiền rượu cho lão.

Lão chủ quán đáp: - Làm công á? Thôi, thời buổi này, tự ta nuôi thân còn chẳng đủ, nhận thêm ông tướng như cậu thì để làm gì.

Rồi có vẻ trầm giọng hơn, nói: - Phường Chiếu này đã thừa người rồi, không cần thêm người nữa đâu. Tốt nhất, cậu nên sang nơi khác mà kiếm ăn.

Từ bàn nhậu gần đó, một gã nói vẳng sang: - Đã không có tiền còn bày đặt mua rượu.

Lại thêm gã khác nữa, lời lẽ còn nặng nề hơn. - Lũ ăn mày rác rưởi. Biến mẹ đi.

Toàn bộ nội dung của phiên bản văn bản này thuộc bản quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free