(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 86: Chuyện ở sới chọi gà
Đổ Phường, một vùng ngoại ô cách cửa nam thành Thăng Long hơn năm dặm, là nơi tụ tập của những con bạc tìm đến thỏa mãn máu đỏ đen. Tại bãi đất trống trải, mấy chục con người túm tụm thành vòng tròn, hò hét hăng máu. Trong sới, hai con gà chọi đang đánh nhau chí tử. Một con bỗng nhiên bay vọt lên như khinh công, tung cựa đá sắc như cước. Con còn lại bị đá trúng, cổ gục xuống, lập tức lăn đùng ra giãy đành đạch. Cả đám đông ồ lên, kẻ vui người buồn. Những kẻ đã đặt cược vào con gà bất tài xấu số thì ôm mặt than vãn, trái ngược hoàn toàn với tiếng reo hò hân hoan của những người thắng cuộc. Trong đám đông ấy, một giọng trai trẻ hoan hỉ cất lên:
– Ba mươi bốn đồng chẵn!
Phúc luồn lách, chen chân trong đám đông đang vây quanh nhà cái, chờ đến lượt lĩnh tiền thắng cược. Người cầm cái vừa bốc tiền chi, vừa hậm hực:
– Mẹ kiếp, ăn gì mà đỏ thế.
Từ đầu sáng đến giờ, đây đã là ván thứ tư liên tiếp Phúc ăn cược, tổng cộng đã thắng hơn hai tiền. Xung quanh, mấy con bạc khôn ranh bắt đầu để ý, dần canh me chọn cửa đặt theo. Phúc thì chẳng để tâm đến việc ấy. Thuở còn ở biên viễn, chàng vẫn theo chân lão Hổ đi sới chọi, đặc biệt là mấy lần sang đất Tống. Lão đã truyền lại cho chàng con mắt tinh tường, giúp chàng nhìn ra tướng gà bách chiến bách thắng. Con gà mà Phúc đặt cược có lông trụi húi, da đỏ như gấc, sần sùi như da cóc. Hai chân nó dài và đen sì như chì, cựa nhọn như mũi đao. Đặc biệt là đôi mắt sắc sảo, hung hãn, có thần thái của loài diều hâu. Bốn ván liền, Phúc vẫn tin tưởng đặt cược vào nó.
Đang mải mê đếm tiền thì từ sau có người vỗ vai, rồi giọng nói cất lên:
– Anh bạn, kiếm cũng khá đấy nhỉ.
Phúc ngoái nhìn. Một lão tầm thước, trắng trẻo béo tốt, đầu hói, hai hàng lông mày xếch ngược, đôi ria mép cong vòng ôm lấy khóe miệng. Chàng chẳng để tâm đến, hờ hững đáp rồi tiếp tục lúi húi đếm tiền.
– Cược khá lắm, có muốn cược với ta không?
Lão bất ngờ đề nghị. Phúc lần nữa ngoái lại:
– Lão muốn cược thì cứ vào, sới đâu có cấm.
Lão hói nói:
– Nhưng ta thích cược riêng với cậu. Này anh bạn, cậu có con mắt phi phàm đấy, có thể nhìn ra đâu là chiến thần trong vô vàn gà ở đây. Ta rất hứng thú với chuyện này.
Phúc lạnh nhạt đáp:
– Đấy là việc của lão.
Trước sự phớt lờ của chàng, lão hói vẫn tỏ ra hòa nhã, mỉm cười và nói:
– Sợ thua sao? Còn trẻ mà nhát thế, sao giàu được.
Những lời khích tướng. Phúc chẳng để tâm tới, thản nhiên móc ra chiếc túi, bỏ vào đống tiền vừa thắng cược. Tiếng tiền rơi rộn lên như mưa rào. Chiếc túi tiền gọn lỏn, tròn như nắm đấm. Chừng này là quá đủ cho chàng uống rượu dài dài. Lão hói vẫn chưa thôi gạ gẫm:
– Một ăn năm, chơi chứ. Nếu cậu thắng cược, ta sẽ trả cậu gấp năm.
Lão vừa xòe bàn tay đủ năm ngón, vừa nói. Lời chào mời khiến Phúc không thể ngó lơ. Chàng nhìn kỹ lại kẻ đang đứng trước mặt. Lão hói nhướn mày, nhún vai, tỏ ra không phải nói đùa.
– Lão là ai?
– Mạch Hoạch. Người ta cũng hay gọi ta là vua gà.
Lời giới thiệu sặc mùi khoa trương. Phúc không ham tiền nong, nhưng cũng muốn cược một trận, cốt để thắng cho bõ ghét. Đối phương tự xưng vua gà, xem chừng là một tay sành sỏi trong sới gà này. Nhưng điều ấy cũng chẳng khiến chàng cảm thấy ái ngại.
Mạch Hoạch sai người lấy từ trong lồng ra một con gà chọi, trông rất có tướng. Giò cao, ức rộng, cựa dài và sắc, dáng điệu oai phong, đặc biệt là đôi chân đỏ rực. Phúc thì vẫn trung thành với con gà có đôi chân đen sì và con mắt của diều hâu trước đó. Cả sới lại tụm lại. Đám con bạc chẳng biết vì lí do gì mà đồng loạt chuyển hết sang đặt cược bên lão hói. Đương nhiên Phúc chỉ đánh cược với mình lão, chứ làm sao ôm xuể tiền của lão. Chàng đang có ba tiền, trận này quyết định bỏ ra đánh một. Nếu thắng, lão hói sẽ phải trả năm tiền thắng cược, vậy là chàng sẽ có tổng cộng tám tiền. Số tiền quá lớn đối với một kẻ chỉ dùng tiền để mua rượu. Nghĩ đến đây, Phúc có chút hí hửng.
Hai con gà lao vào nhau, vừa mổ vừa đá túi bụi. Con gà chân đỏ của lão hói vừa mới xung trận, tỏ ra hăng hái, liên tục dang cánh vỗ phành phạch, rồi bay lên, tung cựa đá liên tiếp. Ngược lại, con gà chân đen của Phúc lì lợm, lầm lũi thủ thế, canh những lúc sơ hở mà tung cước đánh trả. Trận đấu diễn ra kịch liệt, lão Mạch Hoạch gân cổ hò hét:
– Đá chết nó, đá chết nó cho tao.
Phúc cũng lớn tiếng không kém:
– Đá đi, đá vào đầu nó, đá vào đầu nó.
Trong sới, hai con gà đánh nhau chí tử. Ngoài sới, hai con bạc đấu võ miệng inh ỏi. Cả chốn Đổ Phường trở nên náo nhiệt. Bất ngờ, con gà chân đen nhảy vọt hẳn lên, tung cước. Con gà chân đỏ bị đá phạm vào chỗ hiểm, cái đầu gục xuống sát đất, liền chạy cà nhắc lòng vòng. Con gà chân đen chưa chịu buông tha, lại tiếp tục dí theo, bồi thêm mấy phát chí mạng. Ván chọi kết thúc khi con gà chân đỏ nằm chỏng đơ trên mặt đất, thi thoảng giật giật vài cái rồi duỗi thẳng cẳng. Phúc nhảy cẫng lên, miệng la toáng:
– Thắng! Thắng rồi!
Rồi nhảy vọt qua sới sang phía đối diện, chìa tay:
– Vua gà, xin tiền.
Mạch Hoạch ngỡ ngàng xen lẫn bực tức, còn đang không hiểu vì sao lại thua. Lão nhìn cái mặt trâng tráo của Phúc thì càng thêm tức tối, dẫu vậy, vẫn lệnh cho thuộc hạ móc hầu bao chi trả. Xem ra cũng là một tay sòng phẳng. Tên thuộc hạ cẩn thận đếm kỹ từng đồng. Phúc nhận đủ năm xâu tiền trên tay, cười toe toét:
– Cảm ơn lão nhé, đã cho ta thêm tiền uống rượu.
Chàng lại mở chiếc túi, thả hết số tiền thắng được vào. Gần một quan tiền, chiếc túi nặng chĩu, kéo làm trễ cả vạt áo. Phúc phải chỉnh lại cho ngay ngắn, chít lại chiếc đai lưng. Mạch Hoạch nhìn chàng ôm trọn tiền cược, cay cú không chịu được, nói lớn:
– Chưa xong đâu, phải đấu tiếp. Người đâu, thay con khác cho ta.
Một tên thuộc hạ chạy ra chỗ mấy chiếc lồng, kiểm tra từng lồng, rồi ôm theo một con chạy về:
– Bẩm ông, chỉ còn mỗi con này.
Con gà tướng tá nhếch nhác, ánh mắt lờ đờ, nhìn qua đã thấy yếu ớt. Mạch Hoạch nhìn nó, không kìm nổi sự bực tức, mặt đỏ gay như trái gấc, hét lên:
– Mẹ kiếp, trông như chết toi thế này thì đánh đấm cái nỗi gì. Bao nhiêu gà đâu hết rồi, sao không mang ra đây.
Tên thuộc hạ khúm núm:
– Dạ, bẩm ông. Gà có bao nhiêu con đều đã được đưa vào sới cả rồi. Tất cả đều thua nó.
Hắn vừa bẩm báo, vừa chỉ tay về phía con gà chân đen của Phúc. Chàng vênh mặt lên, vẻ mặt đắc chí. Lão Mạch Hoạch bất lực, không còn lựa chọn nào khác, liền nhổ toẹt một tiếng, nghiến răng chửi:
– Tổ sư cha nó.
Rồi đứng phắt dậy, rời khỏi chiếc ghế đẩu, tiến tới:
– Anh bạn, có dám cược với ta ván này không?
Phúc nhìn con gà xấu xí đó với vẻ coi thường, không rõ đối phương muốn cược kiểu gì. Mạch Hoạch lại nói:
– Con của ta tuy mã không tốt, nhưng con của cậu cũng đấu mấy trận liền, mệt rồi. Ván này vẫn như trước, cậu đặt một ăn năm. Chỉ có điều… – một chút ngập ngừng suy tính – ta, vua gà, phải gỡ lại ván vừa rồi. Trận này sẽ đánh tất tay. Anh bạn, cậu có bao nhiêu tiền, cứ mang ra cược hết đi.
Đề nghị khiến Phúc không khỏi giật mình. Chàng nghía lại con gà của lão, nghĩ:
“Lão này bị điên rồi sao. Con gà ốm nhách thế kia thì chọi đấm gì cơ chứ.”
Rồi cân nhắc:
“Đằng nào cũng toàn tiền thắng cược mà có, có mất cũng chẳng sao. Lão ta đã muốn, sợ gì mà không cược chứ. Trời cho cơ hội. Để xem hôm nay ta sẽ kiếm được bao nhiêu tiền rượu đây?”
Sau đó gật đầu chấp nhận. Một chiếc bàn được mang đến. Phúc đổ hết túi tiền ra đếm, tổng cộng thiếu một đồng là đủ tám tiền. Mạch Hoạch lập tức chồng lên bốn quan. Số tiền của cả hai được dồn vào một chiếc túi lớn như bắp đùi, buộc thít lại, giao cho Phúc tạm giữ. Tất cả lại túm tụm lại. Lần này chỉ còn Phúc cùng lão hói, các con bạc xung quanh không ai dám nhảy vào. Giữa một bên là con gà đã đấu liền năm trận, với một bên là con gà ốm yếu nhom nhem, không ai dám chắc nên đặt cược bên nào.
Trận đấu bắt đầu. Con gà chân đen lần này chỉ phải đối mặt với một đối thủ yếu hơn, liền nhanh chóng tràn lên tấn công. Dù đã trải qua mấy trận, nó vẫn tỏ ra hăng máu vô cùng, liên tiếp áp đảo. Ngược lại, con gà ốm yếu chẳng thể đánh trả, chỉ biết chạy quẩn quanh, chui rúc lẩn tránh. Bên ngoài, Phúc lớn tiếng hò hét. Chàng chắc mẩm chẳng mấy chốc, chiến thắng sẽ lại thuộc về mình. Ngược lại, lão Mạch Hoạch im bặt, hai tay nắm chặt như đang cầu khấn.
Thế trận của ván cược cứ thế trôi qua, khoảng nửa tuần trà thì bất ngờ xảy ra biến cố. Con gà chân đen sau một hồi hăng máu, đột nhiên, chẳng hiểu vì sao lại bỗng dưng nao núng rõ rệt. Nó bước đi lảo đảo, liên tục đá hụt, một lúc sau thì quay mòng mòng. Phúc nhận ra, tự hỏi, có lẽ nào con gà của chàng đã thấm mệt, không thể tiếp tục đấu được nữa chăng? Chẳng có ai trả lời cho chàng biết cả. Trong sới, con gà ốm nhách bất ngờ mổ một nhát chí mạng vào đầu, con gà chân đen lăn vật ra, giãy đành đạch vài cái rồi duỗi thẳng cẳng. Mạch Hoạch im lặng từ đầu, lúc này bất chợt vung tay, hô vang lên, tiếng hô oang oang:
– Thắng, thắng rồi! Há há há.
Điệu cười khoái trá. Lão chồm đến, giật lấy túi tiền cược, rồi ghé qua xoa đầu Phúc, lại vừa cười vừa nói:
– Anh bạn, con gà của cậu cũng khá đấy, nhưng tiếc là… Giờ thì nó chỉ còn đáng để ăn lá chanh với muối thôi. Tiền này, cho ta xin nhé.
Túi tiền được đem ra lắc qua lắc lại trêu ngươi. Phúc chẳng để ý đến túi tiền, chỉ nhìn con gà nằm thẳng cẳng, lòng đầy băn khoăn thắc mắc. Rõ là nó vẫn đang khỏe mạnh là vậy, sao bỗng nhiên lại lăn đùng ra chứ? Lão hói thấy chàng tư lự thì vờ hỏi:
– Sao, vẫn tiếc tiền à?
Rồi liền gạ gẫm:
– Có muốn gỡ không, ta với cậu lại cược tiếp.
Phúc hỏi:
– Cược gì chứ? Đâu còn gà đâu? Mà ta cũng đâu còn tiền để cược?
Lão như đã đoán trước, liền vỗ vai:
– Thiếu gì trò để cược chứ, gà không có thì vẫn còn bầu cua, sóc đĩa. Tiền không có thì ta có thể cho cậu mượn.
Chọi gà là món mà Phúc đã nhiễm từ bé khi theo chân lão Hổ. Với những trò cờ bạc khác, chàng không hay biết, cũng không có hứng thú. Đối phương vẫn chưa thôi gạ gẫm:
– Thế nào, bộ không muốn gỡ lại tiền đã mất sao?
Nghe nhắc đến số tiền đã mất, dĩ nhiên Phúc cũng tiếc nuối, liền hỏi:
– Lão cho ta mượn tiền sao?
Lão hói tặc lưỡi:
– Tất nhiên rồi, anh bạn. Cậu cần bao nhiêu cũng có, ta sẽ cho cậu mượn, cứ việc chơi cho thỏa thích.
Phúc thực lòng cũng động lòng. Đâu ai lại không muốn gỡ cơ chứ. Nhưng dù mới lăn lộn trên chốn giang hồ, chưa va vấp nhiều với đời, chàng cũng thừa hiểu chuyện có vay ắt sẽ phải trả. Là cho mượn chứ đâu phải cho không. Chàng lại hỏi:
– Ta chẳng có tiền, nhỡ thua thì lấy đâu để trả cho lão.
Mạch Hoạch chỉ chờ có vậy, đưa tay vuốt mép, cười hềnh hệch, lúc này mới lộ rõ hết vẻ thâm hiểm:
– Việc ấy khó gì. Không có tiền trả thì cậu chỉ cần làm công cho ta là được. Thế này nhé, cậu mượn tiền của ta, nếu chơi thắng thì đương nhiên có thể trả rồi. Còn nếu thua, nếu không may, thì với mỗi một tiền, cậu sẽ chỉ cần làm công cho ta ba tháng. Làm đủ ba tháng công coi như hết nợ. Sao nào? Chơi đi, ngại gì chứ?
Phúc nghe đến chuyện phải ở lại làm công nếu thua, dù chưa rõ cụ thể là việc gì, thầm nghĩ:
“Còn chưa tìm được quê cha đất mẹ, giờ mà mắc kẹt ở chốn này, phải ở lại làm công cho lão ta thì biết bao giờ mới thoát ra được?”
“Ta tuyệt không thể để bị trói chân ở đây được.”
Chàng lang thang lưu lạc khắp chốn, ăn uống tùy tiện, ngủ đường ngủ chợ, ngoại trừ rượu phải mua, còn lại thì chẳng cần dùng đến tiền. Với số tiền hôm nay, có mất cũng chẳng phải điều gì to tát, không cần cố gỡ. Phúc liền từ chối. Lão hói sau mấy lần gạ gẫm không được thì cũng đành thôi. Dù sao lão ta cũng đã hài lòng với số tiền kiếm được.
Để có được bản văn mượt mà này, truyen.free đã bỏ không ít tâm huyết, mong bạn đọc không tùy tiện sao chép.