(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 8: Sinh tử dược
Đúng lúc đó, từ đâu một chum rượu bay tới, trúng thẳng mặt Kiều Công Mãnh, vỡ "xoảng" một tiếng. Gã đại vương kêu lên đau đớn, máu từ khóe mắt và mũi chảy ròng ròng. Đưa tay lau vội, gã trợn mắt tìm kiếm, tức tối gào lên:
– Mẹ kiếp. Là thằng nào. Mau ra đây.
Rõ ràng cả đám Thanh Sơn Môn đang bị vây khốn ngoài kia, chủ nhân của họ thì nằm gục bất động, vậy ai có th��� ra tay ngăn cản đường đao đoạt mạng vừa rồi?
Từ góc quán, một bóng người vọt ra, bất chợt đứng chắn trước mặt Kiều Công Mãnh. Người đến chính là lão già tóc bạc, kẻ nãy giờ vẫn say khướt nằm dài trên chiếc trõng tre. Quả đúng là chẳng ai để ý đến lão. Ngay lúc này, mặt lão vẫn còn đỏ phừng phừng, người nồng nặc mùi rượu. Kiều Công Mãnh thấy người này xuất hiện, lòng thầm nghi là cao thủ, nên dù đang vô cùng tức tối vẫn tỏ ra thận trọng, hỏi:
– Lão già đáng chết, là lão cản đường ta!
Lão già tóc bạc không đáp, lẳng lặng cúi xuống túm áo Phúc, rồi xốc chàng lên vai. Điệu bộ lão loạng choạng, ngật ngưỡng, xem ra vẫn chưa hết cơn say. Kiều Công Mãnh lại gặng hỏi:
– Khốn kiếp. Lão định mang hắn đi đâu?
Lão vẫn không đáp, lững thững bước đi. Đến lúc này thì Kiều Công Mãnh không nhịn nổi, trong đầu thầm nghĩ:
"Thằng già chó chết này! Dù hắn có là cao thủ thì cũng đang say ngật ngưỡng, đi đứng còn không vững, lại thêm đang vác người trên vai. Nếu ta từ phía sau một đao chém tới, hắn chẳng thể nào né được."
Nghĩ là làm, Kiều Công Mãnh lập tức vung đao, từ phía sau chém tới. Lão già tóc bạc chẳng hề có phản ứng, chỉ lẳng lặng bước đi. Nhưng kỳ lạ thay, một bước chân lừ đừ của kẻ say rượu ấy lại khiến người khác có cảm giác bằng hai ba bước của người thường. Chớp mắt đã thấy lão cách ba thước về phía trước, tránh được một đao trí mạng. Kiều Công Mãnh thì không cho rằng lão già đã chủ động. Hắn cho rằng do lão say quá, đi đứng không vững, loạng choạng đổ về trước mà may mắn né được thôi.
"Như thế thì chẳng có chuyện may mắn lần thứ hai." Nghĩ đoạn, gã lại vung đao đâm tới, miệng gào lên:
– Lão già chó chết, đi chết đi!
Lời vừa dứt thì đao đã đâm tới. Nhưng lần này lại khác. Khi đao còn cách hai tấc, lão già nhanh như cắt tung mình lên không trung né tránh. Đồng thời, thân người lão cuộn ngược ra sau, chân quét một cung tròn khoáng đạt, bổ thẳng xuống đầu Kiều Công Mãnh. Cước này tựa như đao chém. Kiều Công Mãnh với thân hình đồ sộ đang lao về trước, không tránh kịp, bị trúng đòn này thì ngã dúi dụi, cắm mặt xuống đất.
Sự việc diễn ra quá nhanh, chỉ trong nháy mắt mà gã đại vương đã nằm phủ phục dưới chân lão già tóc bạc. Đám phỉ còn lại đứng nhìn ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tất cả cùng hồi hộp chờ đợi. Nhưng sau một hồi vẫn không thấy Kiều Công Mãnh có động tĩnh, hoàn toàn bất động.
Lão già tóc bạc thì dường như chẳng bận tâm đến kẻ đang nằm phủ phục dưới chân. Xốc lại Phúc cho ngay ngắn trên vai, lão vận khinh công lướt đi. Chỉ sau ba cái đạp chân, lão đã mang Phúc đi xa hơn hai mươi trượng, khuất hẳn vào đám lau sậy, không còn tăm hơi.
Lúc này, một vài tên phỉ mới can đảm tiến lại gần xem thì giật mình thảng thốt. Kiều Công Mãnh nằm úp mặt trên vũng máu, mắt trợn trừng, dường như đã chết từ bao giờ. Cả đám thấy vậy thì vô cùng hoảng hốt, nháo nhào cả lên. Ngay lúc này, từ xa vó ngựa phi tới dồn dập, kèm theo tiếng hô hào:
– Anh em, xông lên!
Năm người lao tới, đao gươm vung ra, càn quét giữa đám phỉ đang hoảng loạn, mặc sức chém giết. Rồi tất cả nhanh chóng tụ họp cùng người của Thanh Sơn Môn. Quân tiếp viện tới không ai khác chính là Lai Đông và các môn hạ đã được Lương Nhất Công cử đi thám thính trước. Năm người sau khi đến bến Thượng, thấy ngựa bị bỏ lại bên kia sông, kèm theo quân Khăn Đen canh giữ, liền đoán rằng bọn chúng đã qua sông để mai phục, vội vã lao về ứng cứu. Đám Khăn Đen lúc này như rắn mất đầu, lại thấy đối phương có quân tiếp viện thì lập tức vỡ trận. Không ai bảo ai, đồng loạt chạy toán loạn, lẩn trốn vào đám lau sậy.
Lai Đông đến bên Lương Nhất Công. Nhìn thấy công tử của mình bất tỉnh nhân sự, sắc mặt nhợt nhạt, miệng thổ huyết, y vội vã lay người gọi:
– Công tử, tỉnh lại đi! Công tử!
Rồi y quay sang hỏi các môn hạ khác:
– Các huynh đệ, đã xảy ra chuyện gì? Sao công tử lại ra nông nỗi này?
Một người đáp lời:
– Người của chúng ta vào quán dừng chân, bị phục kích, hạ độc trong rượu và nước uống. Công tử vì muốn mở đường thoát cho mọi người mà gắng sức vận dụng chân khí, khiến chất độc phát tác thành ra thế này. Kẻ ra tay là một mụ đàn bà, ả nói độc này là Sinh Tử Dược, không có thuốc giải.
Nghe vậy, Lai Đông không chút chậm trễ dựng Lương Nhất Công dậy, áp chưởng vào lưng, định dùng chân khí của mình để bức chất độc ra. Nhưng khi vừa truyền chân khí sang, y liền thấy một luồng độc khí từ Lương Nhất Công truyền ngược lại. Với kinh nghiệm của mình, Lai Đông nhận ra ngay sự bất thường, vội vã thu tay về, rồi vận khí bức độc tố nơi cánh tay ra.
Y thầm nghĩ:
"Không thể dùng chân khí để giúp công tử trục độc. Loại độc này thật âm hiểm. Nếu ta cứ cố chấp, e rằng người chết trước sẽ là ta. Công tử đã bôn ba giang hồ nhiều năm, nội công thâm hậu, vậy mà vẫn bị độc tính của nó hạ gục thì kẻ tầm thường như ta có thể làm gì bây giờ? E rằng chỉ có sư phụ mới có thể cứu được. Nếu không nhanh e rằng sẽ không kịp mất."
Rồi y quay sang nói với các môn hạ khác:
– Công tử bị trúng độc nặng, nguy hiểm đến tính mạng, e rằng chỉ có sư phụ mới biết cách cứu chữa. Tình hình cấp bách, ta sẽ đưa công tử về trước. Các huynh đệ còn lại bố trí đưa nốt những người đang b��� trúng độc về Thanh Sơn Môn.
Nói xong, Lai Đông leo lên ngựa, cột chặt Lương Nhất Công sau lưng, cùng hai môn hạ nữa cấp tốc lên đường, hướng thẳng về Thanh Sơn Môn.
Ba ngày sau, tại võ đường Thanh Sơn Môn.
Hơn năm mươi đệ tử đang chú tâm luyện võ. Trên tiền sảnh, một người đàn ông cao lớn, tướng mạo lẫm liệt, thần thái uy nghiêm đang trầm tĩnh quan sát. Người này chính là Lương Thành Nghiệp, trưởng môn Thanh Sơn Môn.
Từ cổng, một thanh niên gấp gáp chạy vào, kèm theo tiếng hô hoán kéo dài:
– Sư phụ, có chuyện rồi! Sư phụ, có chuyện rồi!
Tiếng hô hoán đánh động cả võ đường, khiến đám đệ tử đang luyện võ phải dừng lại lắng nghe. Cậu thanh niên dừng lại trước Lương Thành Nghiệp, chưa kịp chào hỏi đã hớt hải nói:
– Sư phụ, có... có chuyện rồi! Công tử... cậu Công... bị thương nặng, vừa được đưa về ngoài kia!
Lời chưa dứt thì từ phía sau dồn dập tiếng bước chân, chính là Lai Đông đang bế Lương Nhất Công trên tay, cùng các môn hạ khác tiến vào. Lai Đông vội vã nói:
– Thưa sư phụ, công tử bị trúng độc, nguy hiểm đến tính mạng.
Lương Thành Nghiệp nhanh chóng đỡ lấy con, hỏi:
– Có chuyện gì vậy? Hãy mau nói cho ta biết!
Vừa nói, y vừa kiểm tra hơi thở rồi mạch đập của Lương Nhất Công. Lương Nhất Công lúc này đã rơi vào hôn mê sâu, hơi thở yếu ớt, nét mặt tái nhợt, những đường mạch máu màu đen nổi rõ. Lai Đông báo cáo:
– Bẩm sư phụ, chúng đệ tử bị đám Khăn Đen phục kích, hạ độc. Độc bị trúng là Sinh Tử Dược. Đệ tử đã thử dùng nội công của mình để bức chất độc ra nhưng lập tức bị độc khí xâm nhiễm, không thể cứu giúp công tử được.
Nghe đến ba chữ Sinh Tử Dược, Lương Thành Nghiệp khẽ nhíu mày, rồi hỏi:
– Kẻ hạ độc là ai? Lũ giặc cỏ Khăn Đen không thể nào biết dùng thứ độc này được.
– Một mụ đàn bà vô cùng xấu xí. Mụ ta luôn mồm nói rằng sư phụ đã hại chết chồng của mụ, vì vậy nên ra tay trả thù.
Một đệ tử khác trả lời. Lương Thành Nghiệp vẫn chưa thể hình dung ra là ai, lại hỏi:
– Còn những người khác đâu?
Lai Đông đáp:
– Họ sẽ về sau. Hơn một nửa huynh đệ cũng bị trúng độc. Công tử vì mở đường thoát thân cho các huynh đệ mà gắng gượng sử dụng chân khí, khiến độc tố phát tác nguy đến tính mạng, nên đệ tử cấp tốc đưa công tử về trước.
Lúc này, hai người phụ nữ, là mẹ và em gái của Lương Nhất Công, chạy tới, xà xuống bên cạnh chàng. Thấy chàng nằm im bất động, thần sắc yếu ớt, người mẹ tên Phạm Thu Hà không khỏi lo lắng, lòng kích động, bật khóc:
– Công... Công... con bị sao vậy? Con có nghe thấy mẹ gọi không?
Rồi bà quay sang Lương Thành Nghiệp:
– Mình ơi, con bị làm sao vậy? Mình hãy mau cứu nó đi!
Cô em gái tên Lương Diệu Linh thấy mẹ bật khóc thì cũng không khỏi bi lụy, níu tay cha mà khóc lóc:
– Cha! Cha phải cứu anh Công! Cha phải cứu anh Công!
Giữa những tiếng khóc nao lòng, Lương Thành Nghiệp trầm ngâm suy tính. Vị môn chủ quay sang nói với Lai Đông:
– Hãy bố trí người ngựa, ta cần đi một chuyến. Trong những ngày tới, con thay ta quán xuyến công việc tại Thanh Sơn Môn. Cần phải nâng cao phòng bị, tăng cường tuần tra, kiểm soát mọi thứ ra vào, đề phòng kẻ địch thừa cơ hành sự. Hãy chuẩn bị giường chiếu, thuốc men, chăm sóc những huynh đệ còn lại trở về.
Rồi ông vỗ về động viên, căn dặn vợ:
– Mình à, Công nhà ta luôn mạnh mẽ, không phải lần đầu trải qua hiểm cảnh. Con sẽ không sao đâu. Mấy ngày tới ta không có ở nhà, mình nên hạn chế ra ngoài. Nếu phải đi đâu, hãy bảo Lai Đông đi cùng.
Dứt lời, Lương Thành Nghiệp bế Lương Nhất Công đứng dậy. Phạm Thu Hà thấy vậy thì sụt sùi hỏi:
– Mình ơi, mình đưa con đi đâu vậy? Sao không để con ở nhà thuốc thang, cứu chữa?
Lương Thành Nghiệp nhìn vợ, trầm giọng đáp:
– Con bị trúng kỳ độc, độc tính âm hiểm khó lường. Ta dù có võ công cao nhưng e là không giúp ích được gì. Ta biết một người, chỉ có ông ta mới có hy vọng giải được độc, nên ta sẽ đưa Công đến đó. Sự việc gấp gáp, không thể chần chừ. Hai mẹ con nàng ở nhà đợi ta.
Nói xong, ông lập tức lên đường.
Tối hôm đó, tại khu rừng hẻo lánh, cách Thanh Sơn Môn năm mươi dặm về hướng bắc. Lương Thành Nghiệp bế Lương Nhất Công trên tay, đi tới căn nhà tranh. Dừng lại trước cổng, Lương Thành Nghiệp lớn tiếng nói vọng vào, giọng có phần cung kính:
– Dược Tiên lão sư, Lương Thành Nghiệp đêm hôm đường đột tìm tới, bởi có việc cấp bách, kính mong lão dược sư ra tay cứu giúp.
Từ trong căn nhà tranh, một cậu nhóc chừng tám, mười tuổi bước ra. Việc đầu tiên cậu nhóc làm là quay sang quát con chó vẫn đang sủa liên hồi:
– Bảo – tên con chó – không sủa nữa! Đây là khách của ông.
Con chó im bặt, không sủa nữa. Cậu nhóc tiến đến mở cổng, cúi đầu lễ phép chào:
– Ông cháu có lời, mời Lương trưởng môn vào trong.
Lương Thành Nghiệp theo cậu nhóc đi vào, các đệ tử đứng ngoài canh gác. Trong căn nhà nhỏ, lão dược sư đang ngồi thưởng trà bên ánh đèn dầu heo hắt. Lão trông chừng ngoài bảy mươi, gương mặt hiền từ phúc hậu, râu tóc đã trắng xóa như cước nhưng da dẻ nom vẫn hồng hào tươi tắn. Thấy Lương Thành Nghiệp bế con bước vào, lão nhẹ giọng nói:
– Lương trưởng môn, đã lâu không gặp. Đêm khuya canh vắng mà ngài tìm tới, ắt là có chuyện không tầm thường.
Rồi lão nhìn xuống Lương Nhất Công. Không để lão hỏi thêm, Lương Thành Nghiệp chủ động nêu rõ sự tình:
– Lão dược sư, đây là Lương Nhất Công, con trai ta. Cháu nó bị kẻ khác hạ độc, đã nguy đến tính mạng. Ta chỉ là kẻ võ biền, không dám tùy tiện, đành vội mang cháu đến đây, kính nhờ lão dược sư ra tay cứu giúp.
Lão dược sư đưa tay kiểm tra đồng tử v�� kinh mạch của Lương Nhất Công, rồi nói:
– Một thân công phu tuyệt luân như Lương trưởng môn, lại từng trải trên giang hồ bao nhiêu năm, mà cũng không có cách hóa giải, đủ thấy loại độc này là kỳ độc. Lương trưởng môn, ngài có biết kẻ dùng độc là ai, và độc được dùng là độc gì không?
Lương Thành Nghiệp đáp:
– Ta được đệ tử báo lại, kẻ dùng độc là một người đàn bà, cũng không rõ lai lịch, thân thế. Còn độc được dùng là Sinh Tử Dược.
– Sinh Tử Dược?
Lão dược sư nhấn giọng, nét mặt tỏ vẻ nghiêm trọng. Rồi lão cẩn thận kiểm tra lại kinh mạch của Lương Nhất Công, trước khi ra dấu cho Lương Thành Nghiệp đặt chàng lên chiếc giường ngay đó. Sau khi dùng kim châm phong tỏa tám huyệt đạo chính, tạm thời ngăn chất độc phát tác, lão dược sư quay trở lại câu chuyện ban nãy:
– Lương trưởng môn, ngài chắc đã biết đến Sinh Tử Dược?
– Ta có nghe qua, nhưng chỉ là những lời đồn đại, chưa từng chứng thực thứ độc ấy. Chỉ biết nó là một loại kỳ độc, vô cùng nguy hiểm.
– Đúng vậy, nó là thứ độc vô c��ng âm hiểm do Vạn Độc Vương tạo ra, và chỉ có hắn mới sở hữu nó.
– Vạn Độc Vương, chẳng phải hắn đã tuyệt tích bao năm nay rồi?
– Chính vì hắn đã tuyệt tích một thời gian dài, ai cũng cho rằng hắn đã chết, giang hồ cũng vì thế mà quên mất hắn. Vậy mà giờ đây Sinh Tử Dược tái xuất, thực khiến người ta phải lo sợ. Lương trưởng môn, không biết Thanh Sơn Môn của ngài có thù oán gì với Vạn Độc Vương, để hắn phải ra tay hạ độc như vậy?
Lương Thành Nghiệp cố nhớ lại, rồi lắc đầu đáp:
– Không có. Trước nay ta chưa từng chạm mặt hắn, mọi việc trong môn phái đều căn dặn đệ tử hành sự cẩn thận, nên không có chuyện gây thù chuốc oán với hắn. Lão dược sư, ngài được mệnh danh là Dược Tiên, có thể chữa trị bách bệnh, giải trừ vạn độc. Nếu đã biết là Sinh Tử Dược, ắt hẳn ngài đã có cách cứu chữa.
Lão dược sư khẽ lắc đầu, thở dài một tiếng rồi đáp:
– E rằng sẽ làm Lương trưởng môn phải thất vọng. Sinh Tử Dược tuy không phải kịch độc, tức thời lấy mạng, nhưng nó sẽ hành hạ, khiến người trúng phải từ từ chết trong đau đớn, nhanh thì ba ngày, chậm thì năm, sáu ngày. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Giống như tính cách gian tà, cổ quái của Vạn Độc Vương, Sinh Tử Dược khiến thiên hạ phải khiếp sợ là bởi nếu ai đó có ý định dùng chân khí để giúp người khác trục độc, độc khí sẽ lập tức xâm nhiễm vào người đó. Tuy rằng người trúng độc được cứu nhưng kẻ cứu giúp kia sẽ vì độc khí xâm nhiễm mà mất mạng. Nó đặt con người ta vào lựa chọn giữa sinh và tử, quyền quyết định ai sống ai chết nằm chính trong tay những nạn nhân khốn khổ. Còn Vạn Độc Vương thì ung dung, khoái chí cười nhạo. Cũng chính vì điều này mà loại độc này có tên là Sinh Tử Dược.
Ngưng một lát, lão nói tiếp:
– Trước đây lão đã từng một lần cố gắng cứu chữa người bị hạ Sinh Tử Dược, nhưng hiểu biết của lão nông cạn, học nghệ còn sơ sài nên việc cứu chữa không thành, đã khiến người đó phải mất mạng.
Nghe những lời như vậy, Lương Thành Nghiệp tỏ ra buồn bã, bi quan. Trên đời này, đến cả Dược Tiên cũng không cứu nổi thì còn thần thánh phương nào để mà cầu cạnh được nữa? Dù vậy, y vẫn một lòng trông cậy, nói:
– Dược Tiên lão sư. Nếu quả thực lão không thể cứu giúp cho con ta, thì trên đời này e là cũng không ai có thể cứu được. Việc đã đến nước này, tất thảy xin trông cậy vào lão.
Nói rồi Lương Thành Nghiệp chắp tay, cung kính hành lễ. Lão dược sư vội dang tay đỡ lấy, đáp:
– Lương trưởng môn, ngài không cần phải làm như vậy. Trước nay lão luôn kính trọng sự nhân nghĩa, đức độ của ngài, việc ngài nhờ cậy lão đâu có nỡ từ chối. Chỉ là việc này hệ trọng, liên quan tới sinh mệnh, phương cách còn chưa sáng tỏ, Lương công tử lại là người kế tục sau này của Thanh Sơn Môn, không thể có sơ suất.
Nghe vậy, Lương Thành Nghiệp đoán rằng lão Dược Tiên đã có dự liệu phương thức giải độc trong đầu, chỉ là chưa được thực nghiệm, nên với chỗ thâm tình, thành ra dè dặt, do dự không dám quyết. Vị trưởng môn liền cung kính nói:
– Dược Tiên lão sư, được lão ra tay cứu giúp đã là phúc phận của con ta. Nếu con ta số đã tận, phải chịu chuyện không may thì cũng là do Sinh Tử Dược hại nó, lão không phải nặng lòng. Dược Tiên lão sư, mọi việc xin phó thác.
Lời nói quyết đoán như đã gỡ bỏ mối bận tâm trong lòng, lão dược sư đáp:
– Nếu Lương trưởng môn đã tin tưởng phó thác, lão đây xin dốc hết tâm sức để giúp Lương công tử giải trừ Sinh Tử Dược.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, giữ nguyên giá trị cốt truyện cùng văn phong mượt mà.