(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 7: Giữa vòng nguy khốn
Núi Phượng Hoàng cách Lạng Giang trấn sáu mươi dặm về hướng tây. Dùng thuyền đi ngược lên thượng nguồn hơn hai canh giờ thì tới bến Thượng, rồi từ đó đi ngựa thêm một canh giờ là tới chân núi Phượng Hoàng. Còn nếu chỉ dùng ngựa để di chuyển thì đường xá xa xôi, trắc trở hơn, lại thêm chuyện lụy đò, nhanh nhất cũng mất nửa ngày.
Tờ mờ sáng, khi những tiếng gà gáy đầu tiên vừa cất lên, Phúc cùng người của Thanh Sơn môn lên đường. Do người đông, không thể chủ động được thuyền bè nên họ đành phải dùng ngựa để di chuyển. Mấy người đi liên tục không ngừng nghỉ, đến gần trưa thì đã đi được ước chừng hơn năm mươi dặm. Lúc này, bốn bề vắng hoe, không một bóng người, lau sậy um tùm, trắng xóa một vùng rộng lớn. Phía trước, nổi trên gò đất cao là một quán nước vách lá xập xệ với mấy bộ chõng tre. Quán vắng, chỉ có duy nhất một lão già tóc bạc đang nằm dài ở một góc, có vẻ như đã say mềm vì rượu. Lương Nhất Công lên tiếng dặn dò môn hạ:
– Lai Đông, anh hãy hỏi chủ quán xem chúng ta đang ở đâu, đường đi đến núi Phượng Hoàng như thế nào?
Người môn hạ tên Lai Đông liền đến quán hỏi thăm tin tức, chẳng bao lâu sau đã quay lại báo cáo:
– Công tử. Thẳng phía trước khoảng năm dặm sẽ đến bến Thượng, qua đò sang bên kia sông là có thể đi thẳng tới núi Phượng Hoàng. Còn đường đi cụ thể từ đó đến núi Phượng Hoàng như thế nào thì phải sang bên kia mới hỏi thêm được.
– Được. Vậy anh cùng vài anh em tới bến Thượng trước thám thính tình hình rồi về báo lại. Những người còn lại sẽ nghỉ trưa tại đây.
Lai Đông vâng lệnh, cùng bốn môn hạ phi ngựa lên trước thám thính. Những người còn lại ghé vào quán nghỉ chân. Khởi hành từ sáng sớm nên giờ ai cũng đói lả cả rồi. Đồ ăn đi đường được bày ra, rượu cũng được mang lên. Vài môn hạ cẩn thận lấy kim bạc kiểm tra, đề phòng rượu và nước uống có độc. Lương Nhất Công căn dặn:
– Gần đến địa phận của bọn phỉ, ta nên cẩn thận một chút.
Phúc thì có chút hồi hộp. Đây là lần đầu chàng đi đánh phỉ. Từ bé lớn lên ở vùng biên viễn, võ công có học cũng chỉ là đối luyện với ông và bác Hổ. Chàng chưa từng giao đấu với người ngoài, cũng chưa từng đả thương một ai. Vậy mà hôm qua, chỉ ba quyền đã đoạt mạng ba tên phỉ. Lúc đó đang giận dữ nên chàng không để tâm, giờ nghĩ lại thì có chút lấn cấn:
"Hóa ra võ công của ta cũng không phải tầm thường, chỉ cần mạnh tay một chút thôi là đã đoạt mạng kẻ khác rồi. Cũng bởi mấy tên hôm qua là phỉ, lại một mực muốn giết mình. Là chúng ép mình, là chúng đáng chết. Đổi lại, nếu là người bình thường mà mình bất cẩn ra tay thì thật là .... Bảo sao ông luôn dạy mình phải luôn giữ được sự tĩnh tâm, thật cẩn thận khi dùng võ nghệ."
– Phúc. Chú đang nghĩ gì thế?
Tiếng gọi của Lương Nhất Công làm Phúc sực tỉnh. Chàng ngập ng���ng:
– Anh Công, anh đã đi như này nhiều chưa.
– Đi gì thế? Ý chú là đi đánh phỉ? – Giọng nói có vẻ khẽ khàng, như không muốn người xung quanh nghe thấy.
– Đúng vậy.
– Cũng nhiều rồi. Cha ta cực kỳ căm ghét chúng, ta cũng vậy. Hễ nghe tin ở đâu có dân bị bọn chúng quấy phá, nếu không quá xa xôi hay thuộc địa phận bang phái khác, cha ta sẽ lập tức phái ta đến tiễu trừ.
– Anh sẽ giết hết bọn chúng chứ?
Thấy Phúc có vẻ căng thẳng hơn là hiếu kỳ, Lương Nhất Công bật cười rồi nói:
– Hi vọng là không. Ta không muốn mình tạo quá nhiều nghiệp đâu. Nếu được thì bắt chúng quy hàng rồi giao cho quan quân châu phủ. Hi vọng chúng sẽ không quá liều mạng.
Nghe Lương Nhất Công nói vậy, Phúc cũng tỏ ra thoải mái hơn. Mấy người nhanh chóng dùng bữa trưa. Bất giác, Phúc nhìn quanh quất:
– Lão chủ quán ban nãy còn ở đây mà giờ đã đi đâu mất rồi.
Đúng là từ sau khi mang rượu ra, quả thật không còn thấy bóng dáng lão đâu nữa. Lương Nhất Công nhận ra có gì đó bất thường, lập tức truyền lệnh:
– Tất cả cẩn thận.
Một tiếng huýt sáo réo lên, tiếp sau đó là một điệu cười lanh lảnh rợn người vang lên. Từ sau quán lá, một nam một nữ bước ra, không ai khác chính là người đàn bà bí ẩn và Kiều Công Mãnh. Bốn phía xung quanh, ẩn sâu trong đám lau sậy, hơn trăm tên phỉ cũng đồng loạt lộ diện, đầu quấn khăn đen, tay thắt vải vàng, đao gươm sáng loáng bủa vây lấy quán lá.
– Lương Nhất Công, hôm nay ngươi phải chết ở đây.
Người đàn bà lên tiếng. Lương Nhất Công nhíu mày, cố gắng nhận ra khuôn mặt xấu xí ẩn sau lớp mạng che mặt.
– Là ngươi sao?
– Ngươi vẫn còn nhận ra ta?
– Mụ ta là ai vậy? – Phúc hỏi:
Lương Nhất Công đáp:
– Một người có chồng bị lũ phỉ giết chết, nhưng lại đem lòng hận thù Thanh Sơn môn ta. Cũng đã sáu, bảy năm rồi. Trước đây dung mạo mụ ta khác lắm, không như bây giờ.
– Không đúng. Chính là cha con các ngươi. Nếu không có cha con các ngươi, chồng ta đã không bị giết hại. Ta phải trả thù, ta phải giết chết các ngươi.
Người đàn bà gạt phắt đi, đay nghiến cất lời. Hai mắt mụ ta ánh lên sự thù hận tột độ. Gã Kiều Công Mãnh cũng lớn tiếng với đầy vẻ hung tợn:
– Thanh Sơn môn các ngươi thật không biết trời cao đất dày. Các ngươi muốn đến lấy mạng của ta ư? Hôm nay, Cửu chỉ đại vương sẽ cho các ngươi phải chôn xác ở đây. Chúng mày, giết hết chúng nó cho tao, không được để một tên nào thoát.
Dứt lời, cả đám phỉ đồng loạt lao tới. Lương Nhất Công bình tĩnh đưa mắt quét một vòng, rồi lạnh lùng cất lời:
– Các ngươi đến cả đây rồi, đỡ tốn công ta phải đi tìm.
Dứt lời, vị công tử lao vào đám phỉ, tả xung hữu đột. Phúc và các môn hạ không chút chậm trễ, liền tiếp ứng ngay sau. Lương Nhất Công và Phúc đều sở hữu võ nghệ cao cường, các môn hạ đi theo cũng đều là cao thủ của Thanh Sơn môn, vì vậy, đối với đám phỉ này, họ vốn không có gì đáng ngại. Chỉ trong thoáng chốc, đã có hơn hai mươi tên phải bỏ mạng.
Nhưng đúng lúc này, sự biến đột ngột xuất hiện. Đang tung hoành giữa đám phỉ, cả hai bỗng cảm thấy một cơn đau dữ dội ập đến, một cảm giác rạo rực thiêu đốt nơi lồng ngực, như muốn xé toạc ra. Xung quanh, quá nửa số môn hạ cũng ngã khụy xuống. Lương Nhất Công thất kinh thốt lên:
– Nguy rồi, là trúng độc.
Thấy vậy, người đàn bà bí ẩn kia cất một tràng cười dài, vẻ mặt đầy hả hê:
– Đúng vậy, các ngươi đã bị ta hạ độc. Để xem hôm nay các ngươi thoát chết thế nào.
– Ngươi đã bỏ độc vào rượu và nước uống?
Một môn hạ lập tức phân trần:
– Không thể nào, công tử. Đồ uống mang ra đều được tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng, tuyệt đối không thể có độc trong đó được.
Vẫn với vẻ hả hê, người đàn bà chậm rãi giảng giải:
– Ta đã ra tay hạ độc, há lại để các ngươi dễ dàng phát hiện ra sao. Độc các ngươi trúng là Sinh Tử dược, không màu, không mùi, không vị, không thể bị kim bạc phát hiện, cũng không có thuốc giải. Các ngươi càng cố gắng vận công, độc tính sẽ càng phát tác mạnh hơn. Tốt nhất là hãy nằm im chờ chết đi. Ha ha ha.
Nhiều năm ngang dọc giang hồ, Lương Nhất Công chưa từng nghe nói đến loại độc dược này. Chàng ngầm vận công để ép chất độc ra thì ngực càng đau đớn vô cùng, liền đó miệng ộc ra một ngụm máu tươi. Phúc thấy vậy thì hốt hoảng kêu lên:
– Anh Công?
– Không sao, quả nhiên loại độc này không thể vận khí mà trừ đi được. Thật không ngờ lại có một loại độc dược âm hiểm đến thế. Mọi người tuyệt đối không được dùng nội công, tránh để độc tố thêm phát tác.
Lương Nhất Công dặn dò. Thấy đám người bị trúng độc đang khụy gối trước mắt, Kiều Công Mãnh khoái trá ra mặt và cất tiếng:
– Hạ độc hay lắm, hà hà. Trên đời này vừa xấu vừa thâm độc thì chắc mụ là nhất rồi. Cũng may là mụ xấu nên đại vương ta không phải động lòng trắc ẩn. Nếu dung nạp thêm một thê thiếp như mụ chắc là ta chết sớm thôi. Há há.
Hắn vẫn còn nhớ vụ Khởi Tâm thảo tối qua. Trong nét khoái trá của hắn cũng toát lên đôi phần sợ hãi. Nghe những lời châm chọc đó, người đàn bà xấu xí lập tức quắc mắt, quát lên giận dữ:
– Câm miệng. Việc của ngươi là giết hết chúng đi, kẻo người phải rơi đầu lại chính là các ngươi đấy.
Kiều Công Mãnh nghe vậy thì cũng ậm ừ tuân lệnh. Không phải là hắn sợ mụ ta. Chỉ là kẻ thù đang hiện diện trước mắt, cần phải giải quyết trước. Xong rồi hắn sẽ tính sổ với mụ. Dù gì mụ ta cũng chỉ là một ả đàn bà, không có vẻ gì là biết võ nghệ, chỉ cần cảnh giác không để hạ độc thì việc giải quyết mụ cũng chẳng khó khăn gì.
– Chúng mày, giết hết lũ Thanh Sơn môn cho tao.
Kiều Công Mãnh lại phát lệnh, cả đám Khăn Đen hung hăng lao tới, như muốn tranh công. Phúc cùng các môn hạ Thanh Sơn môn ra sức chống trả, nhưng quá nửa đã trúng độc nên dần dà bị dồn vào thế yếu, buộc phải co cụm lại. Nếu cứ tiếp tục tình thế này thì không ổn chút nào. Lương Nhất Công đưa mắt nhìn về đám ngựa đằng xa, lên tiếng:
– Phúc. Ta sẽ mở đường, mọi người theo đó thoát ra.
Dù đang trúng kịch độc, Lương Nhất Công vẫn gắng sức lao lên. Thanh kiếm trong tay chàng bây giờ mới được tuốt vỏ, một ánh bạc lóe sáng. Một đường kiếm khí rạch đất phóng lên, dài hơn ba trượng. Những tên đứng trên đó đều bị cắt đứt, máu văng như mưa.
Rồi ngay sau đó, vị công tử của Thanh Sơn môn lướt nhanh về phía trư��c, thình lình xuất hiện giữa đám phỉ. Chỉ thấy từ vị trí đó, nơi đám phỉ đang quây lại đông như bầy kiến, bốn đường kiếm tựa như bốn lưỡi trăng khuyết tỏa ra. Những tiếng kêu thét vang lên. Trong phạm vi một trượng xung quanh, tất cả đều bị cắt làm đôi, đổ gục xuống, máu tuôn ra như suối, đẫm ướt cả một vùng. Thật là một cảnh tượng kinh tâm động phách. Những tên phỉ xung quanh đều nhất loạt lui lại, không dám tiến lên nữa.
Tận mắt chứng kiến, Phúc không khỏi rung động. Lần đầu chàng được thấy một cao thủ tuyệt đỉnh, lại trong một cuộc chiến sinh tử thi triển võ nghệ thì quả là đáng sợ khôn cùng. Xác người la liệt, nằm chồng chất, hỗn độn lên nhau. Trong phút chốc, tuyệt nhiên không một tiếng động nào vang lên, sự im lặng đến tột độ bao trùm tất cả. Bất giác, những hình ảnh khi xưa nơi chân đèo hoang vắng lại bất chợt hiện lên trong đầu chàng.
Lương Nhất Công cúi mặt nhìn thanh kiếm đang nhỏ máu, lạnh lùng cất lời:
– Kẻ nào muốn sống thì lui ra.
Nhưng lời nói vừa dứt thì thân người chàng cũng đổ gục xuống. Phúc cùng các môn hạ thấy vậy thì lập tức lao đến thủ hộ. Rõ ràng việc sử dụng chân khí sẽ kích phát độc tố trong người, chẳng khác nào hành động tự sát. Lương Nhất Công biết rõ điều đó, nhưng vẫn chấp nhận mạo hiểm, hi vọng có thể mở đường thoát thân cho cả nhóm.
Người đàn bà thấy vậy thì cất một tràng cười man dại rồi nói:
– Há ha ha. Ta đã nói là không thể dùng chân khí rồi. Lương Nhất Công, hắn giờ đã như ngọn đèn cạn dầu, chỉ còn lóe sáng trước khi vụt tắt, có là thần thánh cũng không thể cứu nổi.
Phúc cố trấn tĩnh bản thân mình, quan sát tình thế xung quanh, trong đầu nghĩ:
"Bọn chúng còn đông quá trong khi người của mình lại đang trúng độc. Nếu cứ thế này thì không thể thoát ra được. Chi bằng mình bắt lấy mụ đàn bà kia, ép mụ ta đưa ra thuốc giải, đồng thời bắt lũ phỉ phải lui lại."
Rồi chàng quay sang nói với các môn hạ:
– Các anh ở lại, bảo vệ anh Công.
Dứt lời, Phúc liền vọt người lên, xông thẳng ra phía sau, lao thẳng đến chỗ người đàn bà xấu xí kia. Cả lũ phỉ đang đổ dồn vây bắt các môn hạ Thanh Sơn môn, vì vậy, đứng bên cạnh mụ ta lúc này chỉ còn mỗi Kiều Công Mãnh. Thấy Phúc lao đến, gã đại vương cũng lập tức đứng ra chặn lại:
– Thằng ranh, muốn liều chết ư! Đến đây xem nào!
Muốn bắt được mụ đàn bà kia, phải vượt qua được tên đại vương này. Phúc đương nhiên hiểu điều đó. Chàng không đáp lời mà lẳng lặng lao tới. Thấy Phúc tay không tấc sắt, lại đang trúng độc, Kiều Công Mãnh tỏ ý coi thường, không màng xuất đao mà vung quyền đánh tới. Phúc xoay người né tránh, rồi tay phải chắp đao, nhanh như cắt nhắm thẳng yết hầu gã đâm tới. Chiêu này nếu đánh trúng, dù không cần dùng tới nội công cũng có thể ngay lập tức đoạt mạng đối thủ. Kiều Công Mãnh buộc phải nghiêng người né tránh. Nhưng Phúc cũng biến hóa luôn theo đó, tay đao liền đổi sang trảo pháp, quét ngang, lại nhằm yết hầu mà chộp lấy. Kiều Công Mãnh thấy biến hóa vậy thì thất kinh sợ hãi, biết rằng đã gặp phải cao thủ, trong đầu thầm chửi: "Mẹ kiếp!"
Rồi gã vội giật ngược ra sau ba thước, thoát khỏi tầm khống chế của trảo. Nhưng vừa giật ra sau thì tay đao lại một lần nữa đâm tới, nhanh đến không tưởng. Đối phương ra chiêu quá nhanh khiến gã muốn rút đao ra mà chẳng kịp. Lần này gã không tránh né nữa mà vung tay lên chắn ngang yết hầu, chặn thẳng vào thế đao đâm tới, mục đích là muốn bắt lấy đối phương, khóa chặt lại không cho biến hóa nữa. Nhưng Phúc không để gã được như ý. Tay đao vừa bị chặn lại, đã lập tức chuyển thành quyền, đấm thẳng vào bàn tay đang thủ yết hầu của Kiều Công Mãnh. Kiều Công Mãnh không đỡ được, thốt lên một tiếng "Á" gấp gáp, ưỡn người lên, giơ ngực chịu quyền, may mắn tránh được một chiêu hung hiểm đoạt mạng. Phúc một quyền đánh trúng thì lại tức khắc vung tay lên, rồi thuận thế chuyển thành chưởng vỗ tới. Kiều Công Mãnh liên tiếp bị một quyền, một chưởng đánh trúng, ngã chổng kềnh ra sau, mặt mày tím tái, đau đớn la lên.
Tất cả đao, trảo, quyền chưởng mà Phúc đánh ra đều là những biến hóa trong võ công mà chàng được lão cao thủ truyền dạy. Trong lúc giao đấu, chàng thuận theo thế mà đánh. Đặc biệt, từ tay đao chuyển sang quyền, rồi từ quyền hóa qua chưởng, khoảng cách ra chiêu chỉ diễn ra trong gang tấc, đối phương tuyệt nhiên không kịp ứng biến. Nhưng vì khoảng cách phát chiêu quá ngắn, khiến lực phá của chiêu thức chủ yếu dựa vào nội lực. Vẫn biết mình đang bị trúng độc, không được vận chân khí. Nhưng Phúc hiểu rằng nếu chỉ dùng sự xảo diệu của chiêu thức không thì không đủ để thủ thắng. Vì vậy chàng đã liều lĩnh với hi vọng một chiêu đắc thủ, có thể ngay lập tức hạ gục tên đại vương. Khi ấy, việc bắt giữ mụ đàn bà kia sẽ không còn cản trở gì. Với một cao thủ có nội công thâm hậu, chỉ với một quyền hay một chưởng ban nãy cũng có thể đoạt mạng kẻ khác. Nhưng Phúc nội công có hạn, lại đang bị trúng kịch độc, vì vậy đòn đánh phát ra dù trúng cũng chỉ khiến Kiều Công Mãnh bị thương, không thể hạ gục đối thủ được. Ngược lại, Phúc vì vận công nên cơn đau phát tác càng dữ dội, chàng ngã khụy xuống, toàn thân run lên, miệng thổ ra máu.
Kiều Công Mãnh lúc này đã gượng dậy, tiến tới đứng sừng sững ngay trước mặt Phúc, cười ha hả rồi nói:
– Thằng chó chết, võ nghệ cũng khá đấy. Cố gắng như vậy là đã hết sức rồi.
Phúc thì chẳng thể đứng dậy được nữa, mặt mày say sẩm, hai mắt hoa lên. Kiều Công Mãnh từ từ rút cây đao đeo bên hông, nhếch mép cười đắc chí, cất lời:
– Bây giờ đại vương ta sẽ cho ngươi được chết tại đây.
Một đao dương lên, dứt khoát chém xuống. Đám môn hạ Thanh Sơn môn đứng ngoài chỉ biết trố mắt nhìn vào, thất thần, không thể ứng cứu.
Nội dung này được truyen.free chuyển ngữ và bảo hộ bản quyền.