Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 49: Kiếm pháp quái dị

Thanh kiếm trong tay gã đạo sĩ thật quá lạ lẫm và khó lường. Ngỡ thanh kiếm mảnh dẻ ấy chỉ dựa vào chiêu thức xảo diệu mà chiến thắng, ấy vậy mà mỗi đường kiếm xuất ra đều trực diện và đầy uy lực. Thu Lệ trợn tròn mắt nhìn mũi kiếm sáng loáng nhắm thẳng ngực mình, không dám chần chừ, liền thi triển "Tiên hạc đằng vân". Nàng vừa nghiêng mình xoay nửa vòng tránh né, vừa vung kiếm chém ngang hông. Chiêu thức nhẹ nhàng, phiêu dật mà không kém phần sắc bén, nàng muốn trong thế bị ép bức vẫn tìm được cơ hội phản công, tin rằng sẽ làm khó được đối thủ.

Tay đạo sĩ chẳng hề nao núng, chỉ khẽ nhún chân, tung người vọt lên không. Gã đã tránh được đòn tấn công, đồng thời lắc nhẹ cổ tay. Kiếm đang đi thẳng, sau cái lắc cổ tay lập tức biến đổi kỳ lạ. Thân kiếm cong vồng, mũi kiếm tức khắc đảo hướng, quét ngang như mãng xà cuộn mình vồ mồi, thoắt cái đã chĩa thẳng yết hầu đối thủ. Thu Lệ giật mình kinh hãi. Vốn dĩ, khi đối phương vừa bay lên, nàng đã định tung chiêu "Bạch hạc phi thiên", một kiếm nhanh gọn từ dưới đánh lên. Lúc đó, đối thủ đang dở bước chuyển mình, sẽ rất khó chống đỡ. Nhưng Thu Lệ không ngờ rằng gã đạo sĩ lại có thể tấn công từ một góc độ quỷ dị đến thế. Rõ ràng cánh tay gã vẫn vung thẳng, nhưng đường kiếm lại xiên chéo sang bên. Trong tình thế cấp bách, nàng đành phải dùng kiếm gạt ngang, thế công kích vì thế mà lỡ nhịp.

Cuộc đối đầu ngày càng căng thẳng. Tuy cả hai mới chỉ so tài kiếm nghệ, chưa dùng đến nội lực, nhưng từng chiêu từng thức đều vô cùng hiểm ác, một sơ sẩy nhỏ cũng đủ nguy hiểm đến tính mạng. Chứng kiến gã đạo sĩ dùng kiếm quỷ dị khó lường, dù là địch thủ, Phúc vẫn thầm thán phục trong lòng:

"Thứ kiếm của gã đạo sĩ kia, đúng là lần đầu ta được thấy. Muốn xảo diệu có xảo diệu, muốn cương mãnh có cương mãnh, dài ngắn biến ảo thật sự linh động."

Rồi bất chợt chàng nhớ tới lão Kiếm Tặc. Tại Kiếm hội, lão ta cũng dùng một thứ kiếm pháp ảo diệu tương tự chỉ với cành trúc trong tay. Chàng nhớ lại màn tỷ thí giữa lão và Lương Nhất Công:

"Anh Công đã lấy cành liễu để đấu với cành trúc. Chẳng lẽ, để đối phó với liễu diệp kiếm trong tay gã đạo sĩ kia, cũng cần một binh khí âm nhu tương tự? Nó sẽ là thứ gì đây? Nhìn quanh, chàng không thấy thứ gì khả dĩ. Mà kể cả có đi chăng nữa, để thuần thục dùng làm binh khí lại là chuyện hoàn toàn khác."

Đang mải suy tính đối sách, Phúc chợt thấy Thu Lệ nhảy vọt khỏi vòng chiến, tay trái ôm lấy vai phải, khẽ run lên như đang chịu đau đớn. Chàng ngỡ nàng đã trúng kiếm, nhưng khi nhìn nét mặt có phần mơ hồ của gã đạo sĩ thì cho rằng không phải. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, Phúc vội kêu to:

– Nguy rồi, là vết thương hôm trước!

Vai phải của Thu Lệ vốn bị trúng độc tiêu, dù đã được băng bó và dùng thuốc nhưng vẫn chưa lành h���n. Nàng là nữ, vết thương lại gần ngực, nên cả Phúc lẫn Phùng Trí đều không tiện hỏi han. Bẵng đi mấy hôm, hai người ngỡ vết thương đã lành. Đến giờ thấy nàng sắc mặt nhăn nhó, một tay ôm vai mới chợt nhớ ra.

Trong lúc này, gã đạo sĩ vẫn tiếp tục tràn lên, liễu kiếm xoay vòng, tỏa ra như thiên la địa võng vây hãm. Vì lo lắng cho sự an nguy của Thu Lệ, Phúc không chút do dự, lập tức xông lên. Chàng vung chân đá ra. Gã đạo sĩ đang bận vây hãm Thu Lệ, chợt nghe tiếng hét và cảm thấy một luồng kình phong ào ạt ập đến, biết ngay có kẻ chen vào. Gã chẳng thèm liếc xem kẻ đến là ai, lập tức cuộn người, vung chân đá ngang, đồng thời kiếm trong tay vẫn phát chiêu về phía trước. Hai luồng cước kình va chạm, một tiếng "Uỳnh" lớn vang lên. Gã đạo sĩ dù đã chủ động vẫn bị cước kình của Phúc chấn lui hơn một trượng. Phúc vội vàng đến bên Thu Lệ, sốt sắng hỏi:

– Nàng không sao chứ?

Thu Lệ mím môi không đáp. Chàng nhìn xuống, thấy phần vai áo phải của nàng đang thấm máu đỏ, đúng vị trí bị trúng tiêu hôm trước. Quả nhiên vết thương chưa lành, nay lại tái phát. Bên ngoài, Mộ Bạch thấy chàng xen vào cuộc đấu, chẳng những không ngăn cản mà ngược lại còn tỏ rõ sự hứng thú:

– Hay lắm. Phải vậy mới vui chứ. Cứ đánh đến khi nào Hoàng gia trang không còn một ai thì giao nộp Thiên Dương kiếm cũng chưa muộn.

Phúc chẳng màng đến lời lẽ của gã tiêu sĩ, nhìn Thu Lệ trìu mến nói:

– Hãy nghỉ ngơi một lát đi.

Rồi trừng mắt nhìn gã đạo sĩ:

– Kẻ này để ta lo liệu.

Dứt lời, chàng liền tung cước tấn công. Ngọn cước như cuồng phong ập tới. Đối lại, gã đạo sĩ khẽ trầm mình, bày ra thế thủ. Dù vừa bị Phúc chấn lui, gã vẫn chẳng hề e ngại, ánh mắt càng trở nên sắc sảo. Cước của đối thủ lao tới, gã phất kiếm lên, vẫy liên tiếp hai cái.

Thanh kiếm lại một lần nữa cuộn mình như mãng xà, cuốn tròn nuốt chửng ngọn cước. Chỉ cần vòng kiếm siết chặt, chân của đối thủ sẽ lập tức bị cắt thấu xương tủy. Dù đã chứng kiến thứ kiếm tà độc này, Phúc vẫn không khỏi rùng mình. Chàng liền vận thêm khí lực, gia tăng cước kình. Vòng liễu kiếm đang siết chặt, gặp phải cước kình bức phá tức thì bung ra. Gã đạo sĩ có chút kinh ngạc, vội tung mình lên không tránh cú đá, đồng thời phóng tay, mũi kiếm vòng ra sau gáy mà đâm tới. Phúc vừa thấy đối thủ lộn qua đầu thì lại nghe tiếng gió réo sát bên tai, biết có dị kiếm đánh lén từ phía sau. Chàng lập tức cúi người, đồng thời nhanh chóng bước qua phải né tránh. Mũi kiếm sượt qua, chỉ lướt nhẹ hàng tóc gáy, dù vậy cũng đủ khiến Phúc cảm thấy ớn lạnh. Rõ ràng chàng đang phải đối đầu với thứ kiếm pháp chết chóc mà chẳng thể nhìn rõ đường hướng.

Không để bản thân chìm trong hoang mang, Phúc lại ra chân đánh tới. Chàng muốn thừa lúc gã đạo sĩ mới tiếp đất, bộ pháp chưa vững mà tiên phát chế nhân. Nhưng cước còn chưa tung ra đã thấy ngay một ánh bạc loang loáng trước mặt. Là gã đạo sĩ đã xuất kiếm trước, đâm một đường thẳng tắp như kẻ chỉ. Thanh kiếm của gã dài hơn ba thước, so với sải chân của chàng còn dài hơn, vì vậy ra chiêu nhanh hơn. Trong tình thế đó, Phúc chỉ còn nước nghiêng người né tránh. Ngay lúc chàng nghiêng người, gã đ���o sĩ liền rung nhẹ cổ tay. Mũi kiếm đang đâm thẳng, bất chợt xòe ra như nở hoa. Gã tung người xoay tròn trên không, thanh kiếm cũng xoay như chong chóng. Sự quỷ dị ấy khiến Phúc không kịp ứng phó, đến khi thoái lui rồi mới nhìn xuống. Phần áo trước ngực bị cắt rạch chằng chịt, chẳng khác nào bị thú dữ cào cấu. Từ vị trí vết rạch, máu đỏ từ từ thấm ra, một cơn tê buốt lan truyền. Rõ ràng vùng ngực đã trúng kiếm, may thay vết thương không quá sâu vào da thịt. Phúc cố xoay người che lại, không để Thu Lệ nhìn thấy. Chứng kiến cuộc đấu, người của Hoàng gia trang bắt đầu lo lắng cho chàng.

Gã đạo sĩ không để Phúc có cơ hội định thần, lại ào tới, kiếm trong tay khoa lộng. Phúc lúc này chưa nghĩ ra cách đối phó, trong cơn bí bách đành dùng thủ bộ để phòng thân. Chàng bước liên tục những bước khoáng đạt theo tám phương vị, thân ảnh chập chờn di động, thoáng chốc đã tránh được mười lăm, mười sáu kiếm. Tuy nhiên, gã đạo sĩ kia thật không dễ đối phó. Xét về sự quỷ dị biến hóa, thủ bộ của Phúc chẳng thể nào hơn được thanh liễu ki��m trong tay gã. Dần dà, chàng bị dồn vào thế yếu, bước chân cũng trở nên bị động, không còn linh hoạt như trước.

Đúng lúc nguy cấp, Thu Lệ bất ngờ lao vào cuộc chiến. Nàng bung kiếm, liên tiếp tung chiêu tấn công gã đạo sĩ. Gã đạo sĩ đang áp bức đối thủ, bỗng đâu bị kiếm của Thu Lệ tấn công tới tấp với khí thế bạo phát hơn cả lúc trước, nên có phần bất ngờ. Sau mấy kiếm, gã buộc phải lùi lại, Phúc cũng nhờ vậy mà được giải thoát. Hai người nhìn nhau, ánh mắt giao nhau. Bên ngoài, Mộ Bạch buông lời chế giễu:

– Hết chàng lại đến nàng. Hai người các ngươi thật giống một đôi tình nhân đó, khiến người ta phải cảm động. Sao không cùng lên một lượt, như vậy chẳng phải nhanh hơn sao?

Phúc cùng Thu Lệ nghe những lời ngạo mạn của gã, trong lòng căm ghét vô cùng, chỉ muốn lập tức cho hắn một bài học. Nhưng kẻ địch trước mắt hiện thời là gã đạo sĩ, hai người tuy không nói mà tâm ý tương thông. Trong khi Thu Lệ dùng kiếm công kích, buộc gã đạo sĩ phải vất vả chống đỡ, thì Phúc thừa hư mà nhập, âm thầm tung cước đánh vào s�� hở. Ngọn cước không còn phải kiêng dè binh khí của đối thủ, được tự do phát huy uy lực. Hai người liên thủ, dù là lần đầu nhưng vẫn rất nhịp nhàng, kẻ trước người sau nhuần nhuyễn. Kiếm pháp của Thu Lệ khoáng đạt, còn cước pháp của Phúc lại cuồng bạo, vô hình trung lại tạo nên sự bổ khuyết không ngờ. Gã đạo sĩ vừa lo đỡ kiếm, lại phải để ý ngón cước đánh lén từ phía sau, sau một hồi giao đấu thì rơi vào thế yếu. Dù gã vẫn rất bình tĩnh, nhưng kiếm trong tay đã bớt đi nhiều phần hung hiểm trước đó.

Cả ba đang giao chiến thì bất chợt mặt đất rung lên, rồi những chấn động dồn dập truyền đến. Dường như có thứ gì đang tới, tiếng gió réo "vù vù". Phúc đánh mắt liếc nhìn, thoáng thấy một khối xù xì u ám, không hề lấp lánh ánh kim như đầu đao mũi kiếm, đang lao về phía chàng. Theo bản năng, cước lập tức được tung ra, chặn thẳng vào vật thể đang lao tới. Ngọn cước vừa chạm phải, Phúc đã cảm thấy chùn chân như đá vào vách đá, cả người bị chấn ngược ra sau. Chàng loạng choạng mất hai nhịp mới đứng vững, ngước mắt nhìn. Vật thể vừa lao tới chính là chiếc rương gỗ đỏ, đang được vác trên vai bởi tên sư béo bặm trợn. Tên sư béo hạ chiếc rương, bổ một tiếng "uỳnh" xuống thềm đá, mặt đất lại rung lên lần nữa. Sự xuất hiện của gã khiến tất thảy đều chú ý. Ngay cả Thu Lệ và gã đạo sĩ đang đấu kiếm căng thẳng cũng ngưng lại, nhìn sang.

Bạn đang đọc bản quyền của truyen.free, mong bạn ủng hộ tác giả và dịch giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free