Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 48: Bí ẩn kẻ cướp Bất Diệt

Trong lúc Phùng Trí mải chất vấn gã họ Mộ, Phúc lặng lẽ quan sát những kẻ còn lại. Chàng đặc biệt chú ý đến gã ở giữa. Dù mái tóc dài đã che khuất nửa khuôn mặt, nhưng gã vẫn khiến chàng rợn người bởi nửa còn lại trơ như tượng đá, ánh mắt lãnh đạm cùng luồng bá khí mãnh liệt tỏa ra. Trong luồng bá khí ấy, Phúc cảm nhận được sự chết chóc ẩn tàng.

Phúc cũng bị thu hút bởi chiếc rương gỗ sơn đỏ. Cánh rương hé mở, để lộ những binh khí khác lấp ló bên trong. Chàng bất chợt nhận ra, thốt lên:

- Là Bất Diệt kiếm.

Tiếng hô đánh động cả Thu Lệ và Phùng Trí. Cả hai lập tức chuyển hướng nhìn sang. Thấy vậy, Mộ Bạch tiến đến chiếc rương, tỉnh bơ nói:

- Quên mất không báo với các ngươi là ta đang giữ Bất Diệt.

Gã cầm Bất Diệt trong tay. Dù đang sợ hãi, Phùng Trí vẫn bạo gan quát hỏi:

- Các ngươi đã đánh thuốc mê để cướp đi Bất Diệt?

Mộ Bạch thoáng đăm chiêu một cách lạ lùng, rồi ngạo mạn đáp:

- Ở đất Giao Chỉ này, bọn ta muốn lấy thứ gì thì lấy, kẻ nào cản nổi? Há lại phải dùng đến thuốc mê sao?

Giọng điệu của gã khiến Phúc cảm thấy khinh ghét:

"Hắn từng bị ta đánh bại ở Kiếm hội, vậy mà giờ vẫn có thể đứng đây khoa môi múa mép? Thật đúng là trơ trẽn."

Phùng Trí quả quyết:

- Không phải các ngươi thì còn ai vào đây nữa?

Phúc lại nghĩ:

"Không đúng. Đám người Tống này đêm hôm đó đã thảm sát mấy chục người họ Dương bên bờ suối, không thể nào cùng lúc lại còn đánh thuốc mê ở miếu hoang để cướp kiếm được. Bọn chúng chỉ có năm sáu tên, trong khi những kẻ cướp kiếm kia đông hơn rất nhiều."

Mộ Bạch đáp:

- Kiếm trong tay không giữ nổi, trách ai được đây? Chủ nhân của ta cũng không có nhu cầu thu dụng thanh kiếm này. Nếu muốn, các ngươi có thể lấy lại... Chỉ có điều...

Việc gã đột ngột nói đến chuyện lấy lại kiếm khiến Phùng Trí không khỏi bất ngờ. Dù biết chẳng đời nào đám người Tống lại dễ dàng trả Bất Diệt, nhưng y vẫn thử hỏi:

- Là gì?

Mộ Bạch nói:

- Chỉ có điều... để có được thanh kiếm này, bọn ta đã phải chịu không ít vất vả, há lại dễ dàng dâng cho các ngươi được sao? Chi bằng chúng ta đánh cược một phen.

Phùng Trí hỏi:

- Cược thế nào?

Mộ Bạch nói:

- Cược rằng... nếu các ngươi có thể thắng được bọn ta, Bất Diệt kiếm này tất sẽ được trả lại. Bằng không, các ngươi phải giao nộp...

- ...là Thiên Dương kiếm.

Phùng Trí không đợi Mộ Bạch nói hết câu. Gã tiêu sĩ gật đầu xác nhận. Vị quản gia thấy cơ hội đoạt lại Bất Di��t thấp thoáng hi vọng, nhưng lại nghĩ đến việc có thể mất Thiên Dương kiếm thì nỗi lo sợ còn lớn hơn. Thiên Dương hay Trảm Trần kiếm là bảo vật của họ Hoàng, một quản gia như y làm sao có quyền đem ra đặt cược? Hơn nữa, võ nghệ thấp kém, y tự biết chẳng thể là đối thủ của bọn chúng. Nghĩ đến vậy, Phùng Trí đành im lặng. Đúng lúc này, Thu Lệ bất chợt vọt lên trước, chớp mắt đã đứng chắn trước mặt đám người Tống, thanh kiếm dương ra sẵn sàng. Phùng Trí nhìn lại trong tay chỉ còn bao kiếm thì giật mình thảng thốt, không hiểu nàng đã lấy kiếm đi từ lúc nào, vội vã hô lên:

- Tiểu thư!

Phúc cũng gọi với theo:

- Thu Lệ!

Hai người sốt sắng nhìn nhau. Thu Lệ từ đầu vẫn im lặng, câu chuyện về Hắc Long Trảm Nguyệt đao hay việc thảm sát người của Dương gia không khiến nàng để tâm. Nhưng khi vừa trông thấy Bất Diệt, lại nghe Mộ Bạch ngạo mạn thách thức, những ấm ức vì bị cướp mất kiếm liền trỗi dậy. Phùng Trí thấy nàng một thân con gái đương đầu với cường địch thì không khỏi vô cùng lo lắng:

"Thu Lệ đã nóng vội rồi. Trận này nếu thua, Hoàng gia trang bắt buộc phải giao Trảm Trần kiếm cho bọn chúng. Bất Diệt thì có thể bỏ, nhưng Trảm Trần thì tuyệt đối không thể để mất được. Ta nhận ủy thác của trang chủ, phải giúp Thu Lệ đúc lại kiếm gãy. Nay việc không thành mà còn để mất kiếm thì mặt mũi nào gặp lại người dưới suối vàng chứ?"

Rồi y lại ngẫm nghĩ cặn kẽ hơn:

"Dù Thu Lệ có không chấp nhận, bọn chúng vẫn sẽ đòi lấy Trảm Trần kiếm cho bằng được. Ván cược này tất nhiên không thể tránh. Chỉ tiếc là Hoàng gia trang từ khi trang chủ ra đi thế lực đã suy yếu không còn như xưa. Tiểu thư Thu Lệ dù có được chân truyền, nhưng vẫn quá non nớt, chưa thể gánh vác đại sự. Sợ rằng Trảm Trần kiếm đã gãy rồi mà chuyến này cũng chẳng thể giữ được. Còn cả sự an nguy của Hoàng gia trang nữa? Liệu bọn chúng có ra tay như đã từng với Dương gia không? Nếu có, với sức của ta chẳng thể ngăn cản nổi, cùng lắm chỉ biết liều chết mà thôi."

Cuộc đấu còn chưa diễn ra mà tâm trạng Phùng Trí đã bi quan đến bảy tám phần.

Mộ Bạch thấy Thu Lệ đáp xuống trước mặt, dù từng thắng nàng nhưng vẫn không dám khinh suất, điệu bộ có phần dè dặt:

- Vậy là vị tiểu thư đây đã đồng ý rồi nhé. Hay lắm. Hay lắm.

Rồi gã quay sang tay đạo sĩ gầy đứng phía sau, nói bằng tiếng Tống:

- Lão đạo sĩ thối, tiểu nữ này kiếm pháp không tồi chút nào, nhường cho lão đấy.

Gã tiêu sĩ vỗ vai rồi thủ thỉ đôi câu, dường như để khích tướng. Tay đạo sĩ gầy sau khi nghe xong liền nhếch mép cười, chòm ria mép khẽ rung lên rồi hướng ánh nhìn về phía Thu Lệ. Đôi mắt gã ẩn sâu dưới hàng mày cong dài chạm tới tóc mai, lúc thường lim dim mơ màng như kẻ đang ngái ngủ, vậy mà khi trừng mắt nhìn lại tinh anh khác lạ. Từ đôi mắt ấy tỏa ra một thứ nhãn quang sáng rực, như muốn thâu tóm lấy đối thủ.

Tay đạo sĩ tiến tới. Gã có phong thái tiêu diêu thoát tục, lưng thẳng, ngực hơi ưỡn, tay trái khoan thai chắp ra sau, dáng vẻ nhàn nhã hệt một bậc cao đạo. Tay phải gã phất lên, một ánh kiếm quang linh động. Thanh kiếm ước chừng hơn ba thước, dài hơn hẳn các cây kiếm thông thường, bản kiếm cũng mỏng và sáng loáng như gương. Dù chủ nhân không hề điều động, mũi kiếm vẫn nhẹ đung đưa trong gió. Phùng Trí trông thấy thanh kiếm kỳ quái ấy, liền nói với Phúc:

- Ta nghe nói người phương Bắc có một thứ kiếm mỏng như lá liễu, có thể uốn cong như roi mây, gọi là Liễu Diệp kiếm. Thứ kiếm này vô cùng hiếm gặp, kẻ dùng nó ắt hẳn phải là cao thủ tuyệt đỉnh. E rằng Thu Lệ không phải là đối thủ.

Phúc vốn đã bồn chồn lo lắng, nay nghe vị quản gia nói vậy, ruột gan càng như lửa đốt, chỉ muốn lập tức lao đến bên Thu Lệ. Nhưng chàng lại nhìn đám người Tống trước mặt, thầm nghĩ:

"Kẻ địch đông đảo. Nếu ta tiếp ứng cho Thu Lệ, bọn chúng ắt cũng sẽ làm tương tự. Chưa cần biết mấy gã kia thế nào, chỉ riêng Mộ Bạch thôi đã đủ đau đầu rồi. Đúng là lần trước ta từng đánh bại hắn, nhưng chính vì thế hắn sẽ cẩn trọng hơn, càng khó để đối phó. Có lẽ ta không nên vội vã hành động."

Rồi chàng quay sang Phùng Trí trấn an:

- Dù thanh kiếm của tay đạo sĩ kia có cổ quái đến mấy thì vẫn là kiếm. Mấy ngày qua, Thu Lệ đã đối đầu không ít kiếm pháp kỳ lạ, cuối cùng đều vượt qua được. Lần này cũng vậy thôi.

Phùng Trí nghe chàng nói vậy, nhớ lại thì đúng là từ lúc ở Kiếm hội, Thu Lệ đã vượt qua nghịch hành kiếm của Ẩn Nguyệt kiếm giả, kiếm khí của Đại Nhật kiếm giả, chính tông kiếm pháp của Anh hùng Kiếm. Ngay đến thứ kiếm pháp kỳ dị lấy tiêu làm kiếm của gã Mộ Bạch nàng cũng đã đối đầu, không thể nói là thua. Nghĩ đến đây, y mới có chút vững tâm.

Dưới thềm đá, mặc cho sự cổ quái uy hiếp của tay đạo sĩ, Thu Lệ vẫn không có chút run sợ. Chẳng rõ do nàng vốn lạnh lùng lãnh đạm, hay thực sự không hề bị phong thái của tay đạo sĩ làm cho lo lắng, chỉ thấy sau cái nhíu mày, thanh kiếm trong tay nàng lập tức phất lên. Vẫn là khởi thức quen thuộc Tiên nhân chỉ lộ, một kiếm như ánh sao băng soi rọi, chiếu thẳng tới trước ngực đối phương. Tay đạo sĩ gầy cũng tức thì thi triển sở học, thanh kiếm trong tay y vung lên, kêu ngân "U U". Cả thân kiếm cuộn tròn, quấn lấy kiếm của Thu Lệ. Cương kiếm còn chưa đâm tới, mà liễu kiếm đã kịp sấn vào, mũi kiếm như mãng xà nhe nanh vuốt vồ lấy cổ tay đối thủ. Thu Lệ cảm nhận được nguy hiểm, vội vã thu chiêu. Mũi liễu kiếm không đến được đích, bổ vào sống kiếm, dẫu vậy vẫn khiến cả thanh kiếm trong tay nàng rung lên. Nàng cảm thấy dư chấn truyền dọc theo cánh tay, lan đến tận bả vai.

Trên bậc đá, chứng kiến kẻ địch không những có binh khí kỳ lạ mà chiêu thức cũng vô cùng quỷ dị, Phúc và Phùng Trí đều lặng người. Rõ ràng những lời cả hai tự trấn an khi nãy đều đã tan biến hết.

Ngược lại, Thu Lệ chẳng vì một chiêu thức quỷ dị của đối thủ mà trở nên e ngại. Nàng lại sử tiếp "Hạc du tiên cảnh". Thế kiếm mênh mang, trải ra như trăm nghìn kiếm, đan xen dày đặc mà bồng bềnh vô định. Đây là một chiêu thức nửa hư nửa thực, vừa đánh vừa thăm dò, cốt để tìm chỗ yếu hại trong kiếm pháp của đối thủ. Tay đạo sĩ định thần, chú tâm quan sát biến chiêu của nàng. Vì đã được thấy qua khi Thu Lệ tỉ thí với thiếu chủ thành Hoan Châu ở Kiếm hội, gã không tỏ ra bất ngờ. Liễu kiếm trong tay y vung lên, quất liền ba đường. Lưỡi kiếm linh động nhu nhuyễn tựa roi mây, lại mang theo khí lực hùng hậu, uốn lượn như giao long chuyển mình, chỉ nghe thấy những tiếng "vút vút xoẹt xoẹt", bao nhiêu kiếm đâm tới đều bị đánh tan. Trong màn kiếm đan xen nghiêm mật của Thu Lệ, thanh liễu kiếm kỳ dị len lỏi, rồi từ một góc độ không ngờ xỉa tới trước mặt n��ng. Thu Lệ thấy hiểm nguy bất chợt thì lập tức thoái lui. Nhưng nàng vừa đạp lùi bước đã liền thấy một đạo kiếm dài thẳng tắp đâm tới trước ngực, cùng với đó là những luồng kiếm phong sắc lạnh tỏa ra. Trên nét mặt băng thanh lãnh đạm lúc này đã có chút biến sắc.

Truyện được biên tập công phu này là tài sản trí tuệ của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free