Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 44: Cuộc tập kích bất ngờ

Mãi một lúc sau Phúc mới thoát ra khỏi những trầm tư ai oán. Dẫu sao, sự việc cũng không liên quan gì đến chàng lẫn người của Hoàng gia trang. Sương đêm đọng ướt vai áo. Nhớ đến Thu Lệ, Phúc liền dùng khinh công, lướt trên những ngọn thông trở về. Trên đường trở về, hình ảnh về đoàn người ngựa vẫn còn vương vấn trong đầu chàng.

Khi còn cách ngôi miếu hoang một quãng, đột nhiên Phúc nghe thấy những tiếng binh khí vang lên, tựa hồ đang có giao tranh ở phía trước. Chàng tăng tốc phi tới, thấy ngay dưới chân miếu, Phùng Trí cùng Phùng Tâm đang trong vòng vây khốn, xung quanh là bảy tám tên áo đen mặt mũi bịt kín, tay lăm lăm kiếm sắc loáng. Không chút chậm trễ, Phúc lao vào, tả xung hữu đột, sau mấy cước đã đánh văng được ba bốn tên, đến bên cha con họ Phùng. Chàng thấy Phùng Tâm tay trái buông thõng, dường như đã bị thương.

– Có sao không?

Phùng Tâm bặm môi, lắc đầu, rõ ràng là đang cắn răng chịu đau. Phùng Trí thấy chàng xuất hiện thì lập tức truy vấn:

– Biến mất đâu vậy, sao giờ mới thấy?

Rồi không đợi trả lời, lại nói luôn:

– Chỗ này ta lo được. Mau đi tìm Thu Lệ! Mau lên!

Phúc mải lo cứu nguy cho cha con họ Phùng nên chưa kịp để ý đến Thu Lệ. Giờ nghe Phùng Trí thúc giục, chàng vội đảo mắt tìm kiếm. Ngoài ba người và đám áo đen ra, chàng không hề thấy Thu Lệ ở đâu. Chàng cuống quýt hỏi:

– Thu Lệ đâu rồi?

Phùng Trí đáp:

– Không biết. Lên miếu tìm xem.

Phúc tức thì vọt lên miếu, nháo nhác lùng sục nhưng từ trong ra ngoài, trước sau đều không có. Chàng lại vọt lên mái, rồi phi thân lên ngọn cây cao hơn năm trượng, phóng mắt ra xa. Trời mây âm u, trăng sáng nhạt nhòa, giữa bốn bề tịch mịch sương giăng, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Thu Lệ đâu. Phúc cố gắng lắng tai nghe. Từ phía cuối cánh rừng sau miếu có tiếng kiếm lanh lảnh xen lẫn tiếng truy hô vọng lại. Tin chắc Thu Lệ đang ở đó, chàng lập tức lao đến thần tốc như gió cuốn.

Gần tới nơi, Phúc đã nhìn thấy mười mấy tên áo đen đang truy bắt một cô gái. Kẻ chặn trước, tên rượt sau, chúng tràn ngập cả trên cây lẫn dưới đất, hệt như bầy sói dữ đang vây bắt con mồi. Và cô gái kia chính là Thu Lệ. Nàng lọt thỏm giữa những bóng áo đen bủa vây, cố gắng dùng kiếm đánh trả, vừa đánh vừa thoái lui, xem chừng đã lúng thế. Phúc gấp gáp hô lên:

– Thu Lệ, ta tới đây.

Rồi xả cước, tràn vào tấn công đám áo đen. Chàng liều lĩnh và bất chấp, chẳng màng đến kẻ địch đang có kiếm trong tay, cứ vậy vung chân đá tới.

– Chát! Chát! Chát!

Liền một cước, Phúc đá bay ba tên áo đen. Ngọn cước của Phúc như con nước lũ, mang theo khí lực hùng hậu, vừa đá trúng ba tên bên phải đã ngay lập tức chuyển hướng tấn công bốn tên bên trái. Đám áo đen bị tập hậu bất ngờ nên có phần lúng túng, buộc phải quay lại đối phó, phân tán sự chú ý. Nhờ có vậy, Thu Lệ được vơi bớt hiểm nguy. Nàng chống kiếm, thở gấp đầy mệt nhọc.

Vốn dĩ khi đang ngủ, Thu Lệ và cha con Phùng Trí đã bị đám người bí ẩn này lén xông thuốc mê. Dù Phùng Trí kịp thời phát hiện, nhưng cả ba vẫn ít nhiều bị trúng. Trong lúc giao chiến hỗn loạn, Thu Lệ bị tách ra, rồi dần dần bị dồn đến nơi này.

Phúc sau một hồi loạn đả tạm thời đẩy lui được đám địch phía sau, liền đến bên Thu Lệ.

– Không sao chứ, có bị thương ở đâu không?

Thu Lệ không đáp, chằm chặp nhìn kẻ địch trước mặt. Phúc trông sắc mặt, lại nghe hơi thở, dù trong đêm tối vẫn nhận ra sự gắng gượng. Với tu vi võ nghệ của nàng, nếu chỉ đơn thuần là đám áo đen trước mặt vây đánh, thì làm sao làm khó được nàng? Nhất định đã có chuyện gì đó xảy ra trong lúc chàng vắng mặt! Phúc lờ mờ suy đoán, lại nhớ đến khi xưa chàng và Lương Nhất Công từng bị hạ độc thì không khỏi rùng mình. Chàng quay qua đám áo đen trước mặt, quát lên:

– Các ngươi là ai, muốn gì?

Đám áo đen không đáp. Phúc nhìn bộ dạng, rồi những thanh kiếm trong tay chúng. Rõ ràng đám áo đen này khác với những kẻ tụ tập ở rừng thông khi nãy. Một tên trước mặt phẩy tay, cả đám lập tức tràn đến. Phúc lao lên trước cản lại, Thu Lệ cũng lo đối phó với những kẻ phía sau. Hai người như hai chốt chặn, chia cách bọn chúng. Trong khi Phúc chủ động xông lên trước, dùng cước pháp cuồng bạo của mình để trấn áp thì Thu Lệ có phần yếu thế hơn, chỉ dựa vào kiếm pháp ảo diệu để thủ thế. Đám áo đen đội hình chia tách, không thể phối hợp vây đánh, thành ra có phần lúng túng. Trải qua tiếp một hồi, cuộc hỗn chiến ở thế giằng co. Lúc này, trong đám áo đen đột nhiên xuất hiện một kẻ vô cùng lợi hại. Kẻ này lặng lẽ xông vào cuộc chiến, liên tục chen vào giữa Phúc và Thu Lệ, lúc tấn công bên đông, lúc lại uy hiếp bên tây, dù phải phân tán lực lượng vẫn khiến cả hai vất vả chống đỡ. Phúc nhận thấy kiếm pháp của hắn cương liệt mà âm hiểm, trường chiêu đoản thức biến hóa quỷ dị. Lưỡi kiếm thoắt ẩn thoắt hiện, trong đêm tối càng như được đánh ra từ hư không, thật khó để nắm bắt. Nếu không phải tấm áo choàng khác biệt với những tên còn lại, chàng còn lầm tưởng giữa hai người đang có đến mấy kẻ cùng tấn công. Sự xuất hiện của hắn khiến cả hai lâm vào yếu thế.

Sau mấy chiêu bức ép Thu Lệ phải tránh sang bên, gã cao thủ bí ẩn liền dồn kiếm, chuyển sang công kích Phúc. Kiếm đến nhanh như cắt, liên hồi, trong đêm tối không thấy kiếm quang, chỉ nghe tiếng gió rít, cảm thấy có luồng kiếm khí lạnh buốt vụt đến trước mặt. Phúc không dám đỡ, đành vận hết Thủ Bộ để tránh né. Thân người chàng như cành liễu mềm mại, nhu nhuyễn luồn lách giữa làn kiếm.

Nhưng võ nghệ của chàng vốn đã kém hơn, lại vướng xung quanh đều có kẻ vây hãm, càng khó để xoay xở. Dù Thủ Bộ có biến ảo đến đâu cũng lâm vào bí bách. Sau hơn mười kiếm, chàng bị rạch một đường ngay trên ngực phải. Vết kiếm dài ba tấc, đau nhói khiến Phúc phải kêu lên.

Thu Lệ đang bận đối phó với đám áo đen lâu la, thấy Phúc bị trúng kiếm thì lập tức lao sang tiếp ứng. Nàng dồn dập tấn công gã áo choàng bí ẩn. Kiếm của nàng lúc này đột nhiên trở nên nhanh lẹ và hung hiểm, khiến gã áo choàng phải giật mình, chú tâm chống đỡ. Cũng nhờ vậy, Phúc được giải vây. Chàng muốn xông lên, hợp lực cùng với Thu Lệ để tấn công gã áo choàng kia, nhưng ngặt nỗi kẻ địch lại quá đông. Những tên áo đen còn lại lập tức lao đến bủa vây chàng, kiếm sắc tua tủa giăng ra như thiên la địa võng. Thế trận lại một lần nữa phân làm hai. Dưới mặt đất, Phúc đối phó với mười mấy tên áo đen, còn trên không trung, Thu Lệ giao tranh với gã áo choàng.

Thu Lệ hiện tại đã không còn chịu tác dụng quá nhiều của thuốc mê, cộng thêm sự xót xa khi nhìn thấy Phúc bị thương, từ đó kích phát ý chí, kiếm chiêu đánh ra mãnh liệt vô cùng, bao nhiêu sức lực cũng đều đem dùng hết. Kiếm khí, kiếm kình ào ạt phát ra, uy thế thật khiến người khác phải khiếp sợ.

Gã áo choàng nhất thời không dám vọng động. Không phải thực lực hắn thua kém Thu Lệ, chỉ là vì Bạch Hạc Kiếm pháp vốn đã nổi danh thiên hạ, nay lại được Bất Diệt kiếm phát huy uy lực, không thể xem thường. Hắn thận trọng phòng bị, đấu chiêu cầm chừng, vậy mà sau một hồi, Thu Lệ vẫn chẳng thể lấn át nổi. Hai bên đánh qua lại trên những tầng cây, tiếng động ầm ầm vang động, cành lá, thân cây đứt lìa, đổ xuống rào rào.

Cuộc đấu đang vào hồi căng thẳng thì từ đâu một mũi tiêu phóng vút đến, nhanh như chớp:

– Á.

Thu Lệ bị mũi tiêu cắm phập vào vai phải, thốt lên. Nàng rơi xuống, loạng choạng tiếp đất, cảm thấy bả vai giật giật, đau buốt nhanh chóng lan rộng ra. Mũi tiêu không đến từ gã cao thủ trước mắt, mà do một tên áo đen từ dưới phóng lên. Hắn đã thừa lúc nàng giao đấu căng thẳng, không thể đề phòng mà ra tay. Mũi tiêu bay rất nhanh, lại trong đêm tối, ngay khi Thu Lệ vừa nghe thấy tiếng xé gió thì bả vai đã trúng đòn ám toán. Không biết có phải do mũi tiêu có độc, mà vừa đánh trúng đã khiến cánh tay nàng tê dại, việc dùng kiếm nhất thời không thể linh động. Tình thế vốn đã khó khăn giờ đây lại càng trở nên nguy cấp.

Phúc bận đối phó với đám áo đen, đột nhiên nghe tiếng Thu Lệ thốt lên. Chàng ngoảnh đầu nhìn lại, thấy nàng rơi xuống, dù không rõ sự tình vẫn vô cùng sợ hãi. Ngay sau đó, lại thấy gã áo choàng đang vung kiếm đánh tới thì chàng hốt hoảng tột độ. Chàng vội bung hết cước lực, nhảy vọt lên, đạp vào vai ba tên áo đen mà lao đến ứng cứu. Cú đạp vai khiến chúng ngã dúi dụi về trước, một tên trong số đó thốt lên rõ to:

– Ối cha ơi!

Tiếng thốt không biết vì lí do gì khiến gã áo choàng giật mình ngoái lại, kiếm đánh tới tạm ngưng, nhờ vậy Phúc tranh thủ đến được bên Thu Lệ. Chàng nắm lấy tay nàng, chưa kịp hỏi gì đã cảm nhận được sự run rẩy, đồng thời phát hiện bả vai phải đang có vết thương rỉ máu thì hiểu ngay vấn đề, lo lắng nghĩ:

“Hỏng rồi. Thu Lệ đã bị thương, không thể đánh tiếp được. Một mình ta làm sao đấu lại chúng bây giờ?”

Phúc đảo mắt nhìn lũ áo đen sau lưng, suy tính thật nhanh. Ngay khi bọn chúng nhất loạt tràn tới, chàng liền xoay lại, cõng Thu Lệ lên lưng và nói:

– Ở yên trên ấy nhé.

Rồi xông thẳng vào kẻ địch. Chàng vung chân, đá ngã ngay hai tên đi đầu, dù phải cõng người trên lưng, cước pháp vẫn vô cùng lanh lẹ, tựa như không vướng bận gì. Đám áo đen cứ ngỡ đối phương có ý định bỏ chạy, liền t��ng tốc đuổi theo. Nào ngờ đâu hai người không những không chạy, còn lao tới đánh trả khiến chúng không khỏi ngỡ ngàng, dừng khựng lại, rồi kế đó tản ra, toan có ý vây lấy. Phúc chỉ chờ có vậy thì lập tức quay đầu, cõng Thu Lệ chạy nhanh như gió cuốn. Chàng sử dụng khinh công phi băng băng giữa chốn rừng cây, tài tình như phi trên đồng cỏ trống. Trong tình thế hiểm nguy hiện tại, hai người vốn dĩ chẳng thể đánh lại đám áo đen, chỉ có thể dựa vào khinh công để trốn chạy. Phúc cũng tin với cước lực của mình, dù phải cõng thêm Thu Lệ trên lưng, kẻ địch chẳng thể nào đuổi kịp.

Nhưng khi còn đang đắc ý, chàng liền cảm thấy từ phía sau có một lưỡi kiếm sắc lạnh đâm tới, tựa hồ đã đến ngay sau lưng. Phúc giật mình kinh hãi, vội lộn nhào, xoay người trên không để né tránh. Thu Lệ cũng nhận thấy điều đó, nên ngay khi Phúc tung người xoay vòng trên không, nàng liền vung tay đánh ngược kiếm ra sau. Quả nhiên thứ tới là một thanh kiếm, và chủ nhân của nó chính là gã áo choàng. Bằng một thứ khinh công tuyệt diệu không thua kém gì Phúc, hắn đã đuổi được đến sau lưng, đâm kiếm uy hiếp. Thu Lệ vung kiếm đỡ được, hai thanh kiếm va vào nhau, kêu một tiếng "keng" thật rõ. Chỉ là cánh tay đang tê dại, không chịu nổi dư chấn, nàng buột miệng kêu "Ối" một tiếng. Phúc nghe vậy thì ngoái đầu nhìn, thấy kiếm trong tay Thu Lệ văng ra, thốt lên:

– Bất Diệt!

Chàng muốn quay lại lấy kiếm, nhưng khổ nỗi đang bận cõng Thu Lệ trên lưng, kẻ địch thì ở phía sau, chỉ đành tiếp tục băng nhanh về trước để thoát thân. Đám áo đen dường như chỉ nhắm đến Bất Diệt, vì vậy sau khi có được kiếm cũng thôi không truy đuổi nữa. Một tên lấy ra ống tiêu dài bằng ngón tay, thổi lên thanh âm cao vút như báo hiệu.

Mọi bản quyền chuyển ngữ của tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, vui lòng không tái sử dụng dưới bất kỳ hình thức nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free