(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 43: Đêm ở căn miếu hoang
Kiếm hội kết thúc, sáng hôm sau, các môn phái, thế lực kéo nhau rời Mai Hoa cốc. Hiển nhiên, tất cả vẫn chưa hay tin về vụ việc của Dương gia, cũng như sự xuất hiện của đám người Tống trên đất Việt. Lúc này, chỉ còn người của Hoàng gia trang và Phúc – vị khách bất đắc dĩ – ở lại theo lời mời của Hồ Phát. Vị thiếu cốc chủ hăng hái dẫn cả bốn đi thăm thú cảnh vật trong cốc.
Trước hết vẫn là rừng hoa mai trắng. Khu rừng hôm nay không còn tấp nập, ồn ào như trong hai ngày Kiếm hội diễn ra, cũng nhờ vậy cả bốn mới có dịp chiêm nghiệm hết vẻ đẹp của nó. Ở đây có cả nghìn gốc mai cổ thụ rêu phong, muôn ngàn dáng vẻ sinh động. Hoa mai trắng xóa nở rợp cả một vùng, khiến kẻ lỡ bước tới đây cứ ngỡ như đang lạc vào chốn tiên cảnh. Trong cả bốn, có lẽ Thu Lệ là người thích thú nhất với những bông mai trắng. Dù trên nét mặt không biểu lộ ra, nhưng trong ánh mắt nàng lại toát lên sự bâng khuâng, lơ đễnh khi ngắm nhìn chúng. Có lẽ, những bông hoa đã gợi nhắc trong nàng về những ký ức xưa cũ. Thuở ấy, mẹ nàng cũng thường cắm cành đào, cành mai trang trí mỗi độ xuân về.
Sau rừng mai là đến thác nước. Ngọn thác nằm bên vách núi, từ độ cao trăm trượng đổ xuống, trải dài như tấm lụa. Từ xa trông đến đã thấy được vẻ hùng vĩ, nhưng khi đến gần, tất cả lại thấy nó thật nhẹ nhàng và thơ mộng. Không ầm ào, không dữ dội. Ngọn thác từ lưng chừng trời đổ xuống, đến gần mặt hồ thì hóa thành vô số hạt nước li ti, bay là là trong không trung. Những hạt nước tán xạ với ánh sáng, phản chiếu với mặt hồ, tạo thành một vùng không gian lung linh đầy mê hoặc.
Nằm cạnh hồ nước là tòa tháp bảy tầng cao vút như ngọn giáo đâm lên trời cao. Từ trên tầng bảy, có thể phóng tầm mắt ra xa, thu trọn vẹn cảnh vật xung quanh vào tầm mắt. Đập vào mắt bốn người là những vách núi dựng đứng, sừng sững như những bức tường thành kiên cố, bao bọc và ngăn cách Mai Hoa cốc với thế giới bên ngoài. Từ một kẽ nứt trên vách núi, ngọn nước tuôn ra thành con thác, để rồi đổ xuống, phủ lớp sương huyền ảo lên mặt hồ. Xa xa mạn tây là lớp lớp những điện đài trùng điệp, lầu son gác tía san sát, bề thế và uy nghi tựa chốn cung cấm. Phùng Trí ngắm nghía cơ ngơi của Hồ gia, rồi so sánh với Hoàng gia trang, tự thấy có phần vượt trội hơn hẳn. Xuôi về cực nam của cốc, từ dưới tán rừng xanh, mấy cột khói trắng bốc lên, chầm chậm cuộn vẩn như đang nhả mây. Nơi đó chính là xưởng đúc rèn của Hồ thị. Hồ Phát cũng không ngần ngại mà dẫn mọi người tới tham quan. Bên trong xưởng, những lò lửa đỏ rực. Mười mấy thanh niên tráng kiện mình trần, mồ hôi nhễ nhại đang hối hả quai búa, đập từng chập mạnh mẽ và dứt khoát lên khối sắt nóng. Hoa sắt bắn ra, nở bung lóe sáng như sao băng trước khi vụt tắt.
Nếu không được tận mắt chứng kiến, có lẽ Phúc và người của Hoàng gia trang sẽ khó lòng tin rằng những thứ kim khí sắc lạnh, khô khan lại được tạo ra ở một chốn đẹp đẽ, thơ mộng và kỳ vĩ đến vậy. Quả là tuyệt cảnh chốn nhân gian. Dường như Hồ Phát muốn trưng ra hết thảy những gì mà Mai Hoa cốc có. Khỏi phải nói, cha con Phùng Trí trầm trồ, thích thú vô cùng. Trước nay, cả hai chưa từng được tiếp đón nồng hậu và long trọng đến vậy, đúng với đãi ngộ dành cho một thượng khách. Trong khi Thu Lệ vẫn tỏ ra lạnh nhạt, cha con họ Phùng lại là cách tốt nhất để vị thiếu cốc chủ có thể lấy lòng người của Hoàng gia trang. Còn với Phúc, chàng chẳng thể nào vui thú cho được. Trong tâm trí chàng lúc này, sự chật hẹp, gò bó của Mai Hoa cốc có đáng gì so với cái thênh thang, ngút ngàn của núi rừng biên viễn? Một ngày dài đằng đẵng trôi qua, kết thúc bằng lời mời của vị quản gia về chơi Hoàng gia trang.
Hôm sau, cả bốn cùng rời Mai Hoa cốc. Suốt quãng đường dài dong duổi trên lưng ngựa, Phúc không nói lấy một lời. Đã đôi lần Phùng Trí đánh tiếng hỏi han, nhưng chàng chỉ ậm ừ trả lời cho qua loa. Ngày tàn, sương chiều bảng lảng, tiếng cuốc kêu khắc khoải, vị quản gia quyết định dừng chân, chọn một ngôi miếu cũ sập xệ để nghỉ. Nơi đây rừng núi hoang vắng, cảnh vật tiêu điều, xung quanh không một bóng làng mạc.
Đêm lạnh, tất cả cùng quây quanh đống lửa, tùy ý ngả lưng. Thu Lệ là con gái, nên nằm riêng ra một góc bên gian trái. Đường dài mệt mỏi, ai cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, duy chỉ còn Phúc là còn thức. Không phải chàng bận tâm về chuyện Thu Lệ có người theo đuổi, mà là đang nghĩ về việc bản thân mình sẽ rời đi. Việc này chàng đã có kế hoạch từ trước khi đến Kiếm hội, cũng dự tính ngày mai sẽ chia tay chứ không đợi đến lúc về Hoàng gia trang. Dù đã quyết, nhưng trong lòng chàng vẫn còn vương vấn:
"Ta đi ��ợt này, chẳng biết có còn cơ hội được gặp lại. Vắng ta rồi, Thu Lệ sẽ bầu bạn, trò chuyện với ai? Ta dù sao cũng chỉ là khách, không thể mãi ở đó được. Còn quê cha đất mẹ nữa, phải tìm cho ra để đưa hai người trở về."
Phúc gối tay, nhìn ra cửa. Ngoài trời, sương mù giăng trắng xóa hòa với ánh trăng mờ. Từng làn sương lạnh lùa vào trong miếu, phả lên mặt. Cái lạnh khiến Phúc nhớ về những đêm sau núi Hoàng gia trang. Chàng cùng Thu Lệ lặng lẽ ngồi dưới rặng trúc, nàng tựa đầu lên vai chàng. Nghĩ đến vậy, Phúc liền nhìn sang bên. Thu Lệ đang nằm ở đó, một mình cô độc. Bất giác, chàng muốn được tiến sang, cho nàng mượn bờ vai để tựa vào. Nhưng cái sự chắn ngang và tiếng ngáy của cha con Phùng Trí đã ngăn lại những ý nghĩ đó.
Canh khuya, Phúc trở dậy, bỏ ra ngoài hít thở. Trăng đêm nay tròn, nhưng bị che lấp bởi mây trời. Dưới tầm mắt, sương mù đặc quánh phủ lên những ngọn cây. Vừa vạch quần tìm một chỗ khuất thì từ xa nơi cuối con đường dẫn đến chân miếu có tiếng ngựa phi. Phúc dỏng tai, phóng mắt trông theo. Tiếng ngựa phi rõ hơn, rồi hình ảnh một toán người với đuốc lửa trên tay dần hiện ra từ trong màn sương. Phúc nhẩm đếm sơ qua thấy có hơn hai mươi tên, ngoài người ngựa còn thấp thoáng ánh gươm đao. Linh tính mách bảo chuyện chẳng lành, chàng vội núp mình vào bụi cây để nghe ngóng. Toán người đi đến dưới chân miếu thì dừng lại, tên đi đầu lên tiếng:
- Sắp đến chưa?
Một tên đáp:
- Gần rồi, qua ngọn đồi trước mặt là tới.
- Thế còn bọn chúng. Đã điều tra kỹ chứ, có chắc đó là chúng không?
- Chắc chắn. Người của ta khẳng định đúng như miêu tả, đã bám theo từ khi chúng rời khỏi Mai Hoa cốc.
Phúc ẩn mình trong bụi cây, trộm nghĩ.
"Chẳng phải ta cũng vừa rời khỏi Mai Hoa cốc?"
Phía dưới, đám người lạ tiếp tục:
- Được lắm, đêm nay nhất định chúng ta phải giết hết bọn chúng.
- Đúng vậy, phải giết hết bọn chúng, đoạt lại bảo khí.
Phúc nghe nói đến việc giết chóc thì không khỏi rùng mình, lại nghe tiếp đến hai từ "bảo khí" thì hồ nghi:
"Bảo khí? Không lẽ nào là Bất Diệt? Ở Kiếm hội, cũng không ít kẻ thèm khát muốn đoạt được nó."
Ngay lúc này, một tên trong số chúng đột nhiên ngước mắt lên, nhìn thẳng về phía Phúc và ngôi miếu, cất giọng như hô hoán:
- Hình như trên miếu có người.
Hắn đoán vậy, là bởi thấy ánh sáng lờ mờ hắt ra từ cửa miếu. Cả đám người ngựa cũng nhất loạt ngước mắt nhìn theo. Phúc giật mình, vội ẩn vào sâu trong bụi để tránh bị phát hiện, rồi ngoái nhìn. Sau lưng chàng, ngôi miếu tối om và im lìm, trông không giống lắm như đang có người. Chẳng biết là gió lùa hay củi tàn mà ánh lửa đã tắt vừa kịp lúc. Bên trong miếu, Thu Lệ và cha con Phùng Trí vẫn đang say giấc, không hề có động tĩnh gì. Phúc chưa hết lo lắng, lại trông sang đám ngựa buộc bên hồi. Bốn con ngựa đang đứng ngủ, chụm đầu vào nhau. Chàng thầm cầu trời cho chúng đừng phát ra tiếng động.
Phía dưới:
- Làm gì có ai?
- Lại thấy ma hay quỷ đấy?
- Đây không phải lúc đùa, để tao lên kiểm tra xem.
Một tên giật dây cương, thúc ngựa leo lên sườn dốc. Phúc thấy vậy thì hốt hoảng. Nếu để kẻ đó lên đến miếu, chắc chắn sẽ phát hiện ra Thu Lệ và cha con Phùng Trí đang ở bên trong, và chuyện đao kiếm tất nhiên không thể tránh khỏi. Đám người bí ẩn này lai lịch thế nào, nguy hiểm ra sao chàng còn chưa rõ. Đang lúc chưa nghĩ ra cách đối phó thì từ dưới vọng lên tiếng gọi:
- Thôi khỏi. Việc của chúng ta là mau chóng đến điểm hẹn. Đi nhanh kẻo muộn.
Tên đi đầu ra lệnh, cả đám lập tức nghe theo, dường như rất khẩn trương, quất ngựa lao đi. Đợi đến lúc chúng đã đi hẳn, Phúc mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng những lời nói của chúng vẫn khiến chàng lo ngại:
"Đám người này thật đáng ngờ. Nếu quả thực chúng nhắm đến Bất Diệt và Thu Lệ thì nguy to. Nhỡ không phải thì biết giải thích thế nào, Thu Lệ sẽ lại giận ta mất. Tốt nhất, ta nên bám theo bọn chúng thử xem sao?"
Nghĩ rồi Phúc liền sử dụng khinh công, đạp trên những ngọn cây lướt đi, nhanh chóng đuổi theo đám người kia. Đêm tối, sương mù, khinh công của Phúc lại tuyệt diệu, vì vậy có thể âm thầm bám đuôi mà không bị phát hiện. Đám người bí ẩn băng qua ngọn đồi thông trước mặt, sang đến sườn bên kia thì dừng lại. Ở ��ó đã có hơn mười người đứng đợi sẵn, xung quanh đuốc lửa sáng rực. Phúc liền dừng lại trên một ngọn thông cách xa, tập trung theo dõi. Chàng thấy tất thảy bọn chúng y phục đồng nhất một màu bã trầu, đao trong tay cũng chung dạng, chứng tỏ là người của một bang phái. Dưới ánh đuốc soi rọi, tên nào tên nấy đều lộ rõ sát khí trên mặt.
- Lão Lục, bọn ta đã đến.
- Vẫn đến muộn. Dương Trượng, ông lúc nào cũng chậm trễ.
Hai trong số bọn chúng nói chuyện, có vẻ là những kẻ cầm đầu:
- Vừa nhận được thông báo của lão là bọn ta cấp tốc đến luôn. Đường xa, không thể nhanh hơn được. Mà khỏi trách, vào việc luôn đi, binh tình thế nào rồi?
- Chúng đang hạ trại cách đây bốn dặm về phía nam. Người của ta vẫn cắt cử theo dõi, nếu có động tĩnh gì sẽ lập tức báo về.
- Có chắc đó là lũ người Tống?
- Chắc chắn. Ai khác có thể nhầm chứ thằng sư béo với cái hòm gỗ đỏ thì không thể lẫn vào đâu được.
- Quân số bọn chúng thế nào?
- Sáu tên. Thêm một thằng chó nữa, trông qua giống như kẻ phục dịch đi cùng, cũng vậy cả thôi.
Nghe đến đây, Phúc hiểu đối tượng mà đám người trước mặt nhắc đến không phải là Thu Lệ và người của Hoàng gia trang, mọi lo lắng trong lòng chàng đều vơi nguội. Dẫu vậy, chàng vẫn tò mò nán lại nghe ngóng. Dưới kia, cuộc nói chuyện tiếp diễn, gã Dương Trượng dương đao hiệu triệu:
- Các anh em. Bốn mươi hai người của họ Dương đã bị lũ người Tống sát hại, trong đó có thủ lĩnh của chúng ta, có anh em của chúng ta, có máu ruột của chúng ta. Mối thù này, sự thống hận này, chúng ta phải nhớ, người của họ Dương phải nhớ, Phong Châu vận phải nhớ. Kẻ thù đang ở phía trước. Đêm nay, chúng ta sẽ giết sạch bọn chúng, phải bắt lũ Tống thối tha nợ máu trả bằng máu.
Cả đám nhất loạt đồng thanh:
- Giết! Giết!
Tiếng hô vang cùng với sát khí cuồng liệt khiến Phúc lạnh cả người, thầm nghĩ:
"Bốn mươi hai mạng người? Rốt cuộc là ân oán, hận thù gì mà ra tay giết hại nhiều như vậy? Cả người Tống nữa? Không lẽ chúng dám sang tận đất này để giết người?"
Phía dưới, Dương Trượng lại nói:
- Đêm nay, chúng ta sẽ để tang cho bốn mươi hai người họ Dương. Hãy lấy máu của lũ Tống để tế hương hồn những người đã khuất.
Một tên khác móc từ trong túi vải một túm khăn trắng, lần lượt phát cho từng người. Tất cả cùng chít ngang đầu. Dương Trượng lấy ra bầu rượu, nói:
- Và cũng để tang cho chính chúng ta.
Hết lời liền ngửa cổ, nốc một hơi rượu dài. Đám người chuyền tay nhau những bầu rượu cho đến kẻ cuối cùng. Khi bầu rượu cạn cũng là lúc tất cả xách đao kiếm, lên ngựa. Phúc nhìn theo bóng người ngựa đi khuất, trong lòng suy tư. Một lát nữa thôi, cuộc chém giết sẽ diễn ra, sẽ lại có những người phải bỏ mạng. Đám người ngựa ra đi kia, liệu có sống sót trở về hay tất cả sẽ bỏ mạng giữa chốn rừng hoang này? Giang hồ gió tanh mưa máu, ân oán chồng chất, lại một lần nữa bày ra trước mắt chàng.
Bản dịch này là tài sản của truyen.free, xin hãy trân trọng công sức của những người đã góp phần hoàn thiện nó.