Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 25: Võ lâm quần tụ

Trong chính điện lộng lẫy của Mai Hoa cốc, các môn phái danh tiếng cùng những thế lực gia tộc lớn khắp đất Việt đã tề tựu đông đủ.

– Thanh Sơn môn đến!

Tiếng gia nhân hô vang dõng dạc. Lương Thành Nghiệp cùng Lương Nhất Công bước vào, theo sau là bốn đệ tử và một món quà.

– Lương trưởng môn! Hân hạnh, hân hạnh!

Hồ Nguyên cùng con trai là Hồ Phát ra đón.

– Hồ cốc chủ, Mai Hoa cốc kỷ niệm ba trăm năm, thật là chuyện đáng chúc mừng. Thanh Sơn môn có chút quà mọn xin dâng tặng quý cốc, mong cốc chủ vui lòng nhận cho.

Món quà được bày ra. Tấm màn nhung kéo xuống, để lộ bức tranh đồng chạm trổ tinh xảo. Chính giữa bức tranh là một cây mai cổ thụ, trăm cành tỏa ra, ngàn hoa đua nở, phía dưới có bốn chữ vàng lớn: "Thiên niên lão mai". Lương Thành Nghiệp nói:

– Hồ cốc chủ, ta chúc quý cốc nghìn năm trường tồn, giống như lão mai này.

Hồ Nguyên nhận bức tranh, ngắm nghía một hồi rồi hoan hỉ đáp:

– Tranh đẹp, tinh xảo và sống động, thật nhiều ý nghĩa. Lương trưởng môn, xin đa tạ, mời ngài vào trong dùng trà.

Sau đó, Thanh Sơn môn được sắp xếp một vị trí trang trọng bên trong.

– Đinh hầu đến!

Tiếng gia nhân báo tin lại vang lên, vị cốc chủ tiếp tục công việc đón khách.

Lương Nhất Công cùng cha tiến tới bàn trà, thấy bên cạnh, người của núi Tản Viên đã ngồi sẵn ở đó. Trưởng hộ Khúc Vĩnh Lâm cùng con trai là Khúc Vĩnh Nhạc, theo sau còn có Phó hộ Đoàn Xuân Huy và ái nữ Đoàn Thu Nguyệt.

– Khúc trưởng hộ, xin chào.

– Lương trưởng môn, ngài đã tới.

– Vẫn là Tản Viên Sơn đến sớm nhất.

– Cũng vì đường sá gần hơn, nên tiện đến sớm một chút, Lương trưởng môn chớ cười chê.

Hai vị trưởng phái chào hỏi qua lại. Lương Thành Nghiệp lại hướng sang Đoàn Xuân Huy:

– Đoàn phó hộ, cũng năm sáu năm rồi, đã lâu không gặp.

– Đã lâu không gặp.

Đoàn Xuân Huy đáp, Khúc Vĩnh Lâm thêm vào:

– Mấy năm nay, chú Huy chuyên tâm chấp quản việc nội chính, thành ra ít khi ra ngoài. Cũng nhờ vậy, ta mới có điều kiện tham dự công việc chung của võ lâm.

– Phó hộ vất vả rồi.

Lương Thành Nghiệp khách sáo khen ngợi. Đoàn Xuân Huy không để ý đến những lời đó, dành sự chú ý cho Lương Nhất Công:

– Vị đây hẳn là công tử của Thanh Sơn môn, vị "Anh hùng kiếm" vang danh thiên hạ đó sao?

Lương Nhất Công đáp:

– Cháu là Lương Nhất Công. So với kiếm pháp tuyệt đỉnh của núi Tiêu Sơn, chút võ nghệ kém cỏi của cháu thực không đáng kể, càng không nên nhắc đến những lời đồn thổi của võ lâm, chỉ e mua vui cho thiên hạ mà thôi.

Lương Thành Nghiệp đồng thuận:

– Đúng vậy, thằng con ta vì yêu thích kiếm đạo mà theo đu��i, kiếm hội này xin được nhờ các bậc tiền bối Tản Viên Sơn chỉ điểm thêm cho. Nó thì được thỏa cái chí của mình, chỉ tiếc cho một đao tâm huyết cả đời của ta mà thôi.

Khúc Vĩnh Lâm xua tay, đáp:

– Cha con ngài lại khiêm tốn quá r���i. Lương công tử thiếu niên xuất anh hùng, mười ba tuổi tự thân khai phá ra Lạc Nhạn thập thức kiếm, là chân tài đáng quý của võ lâm. Ở núi Tản Viên, ta vẫn thường lấy công tử làm gương cho đám trẻ noi theo.

Khúc Vĩnh Nhạc và Đoàn Thu Nguyệt cùng thi lễ, tỏ sự khiêm nhường. Còn Đoàn Xuân Huy thì lớn giọng:

– Ngày mai nhất định phải tỉ thí với công tử một trận mới được. Huy này cũng muốn xem thử Lạc Nhạn kiếm tinh diệu đến mức nào?

Giọng nói quả thật dễ dọa người. Vị phó hộ vốn bộc trực, nóng nảy, lại chỉ đam mê kiếm đạo, vì vậy khi phải nghe những lời khách sáo xã giao thì tỏ ra khó chịu. Khúc Vĩnh Lâm khéo nhắc:

– Chú Huy lại thế rồi.

Trong lúc Tản Viên Sơn và Thanh Sơn môn đang trò chuyện, Ngô Thiết đã dẫn theo người của Hoan Châu thành đến.

– Khúc trưởng hộ, Lương trưởng môn, hai vị đây rồi.

– Ngô thành chủ, chào ông.

Vừa gặp, Ngô Thiết đã ra điều trách cứ:

– Ta cứ ngỡ phải chờ đợi bên ngoài, hóa ra hai vị đã có mặt từ đây rồi, thật là...

Lương Thành Nghiệp vui vẻ phân trần:

– Có Khúc trưởng hộ là đến sớm nhất, còn ta cũng vừa mới vào đây thôi.

Vị thành chủ làm bộ đa nghi:

– Hừm... hai đại phái của đất Việt lại cùng hẹn nhau ở đây, nói thật đi, có phải hai vị định bàn tính chuyện gì đó đúng không? Này nhé, các vị mà gạt ta ra là không được đâu đấy!

Khúc Vĩnh Lâm bật cười, đáp:

– Đâu có. Ngũ hổ chúng ta trước sau như một, làm sao có thể vắng mặt thành chủ được.

Ngô Thiết làm bộ chưa tin:

– Ai mà biết được chứ? Các vị ở chốn kinh kỳ phồn hoa, làm gì, tính gì, một kẻ cắm dùi nơi chó ăn đá, gà ăn sỏi như ta làm sao mà hay biết được?

– Ha ha ha. Ngô thành chủ lại khéo đùa rồi. Một ngọn núi Tản Viên sao có thể so bì với đất trời mênh mông, biển cả rộng lớn của thành chủ được.

– Đúng thế, ta thì chỉ có một mỏm núi, còn chẳng sánh được với hai ngài nữa là.

Ngô Thiết nghe vậy cũng phá ra cười:

– Ha ha. Hai vị thật biết nịnh tai, ta nghe mà cứ ngỡ mình đã đóng đúng đất thiêng, hưởng được phúc khí trời ban rồi. Thôi, không nói về chuyện đó nữa. Chẳng mấy khi ngũ hổ có dịp tề tựu, nhất định ta phải uống với các vị cho thật sảng khoái.

Nghe đến rượu thì chẳng ai tranh cãi gì nữa, tất cả đều đồng tình, chỉ duy có Đoàn Xuân Huy là lấy làm lạ, nói:

– Này các vị, cốc chủ đã vất vả tổ chức kiếm hội, các vị đến đây không bàn chuyện võ thuật, tranh tài kiếm pháp, lại rủ nhau uống rượu là thế nào?

Lương Thành Nghiệp thản nhiên đáp:

– Sao lại không thể uống rượu chứ? Đoàn phó hộ, ta không thạo kiếm, càng không có ý tranh giành với ai, kiếm hội này chỉ đến để thưởng lãm mà thôi.

Ngô Thiết đồng tình, nói thêm:

– Lương trưởng môn còn có quý công tử là cao thủ dùng kiếm. Như thành Hoan Châu ta đây chỉ có sở trường về thương pháp, đối với kiếm hội này mới thực sự là đến thưởng lãm góp vui. Mà vị cốc chủ này kể cũng lạ, sao không đúc mỗi loại một cái binh khí, có phải Ngô Thiết ta cũng có cơ hội thi thố rồi không.

Nghe cha nói như vậy, thiếu chủ Hoan Châu thành là Ngô Cương tỏ ra không vừa lòng, lên tiếng:

– Đất Hoan Diễn không phải không biết dùng kiếm, chỉ là thương pháp quá tinh diệu mà thôi. Thưa các tiền bối, Ngô Cương dù trẻ người, kiếm nghệ chưa thông thạo, nhưng ngày mai cũng xin được thượng đài, để tỏ rõ sự uy vũ của thành Hoan Châu.

Những lời bạo dạn, có phần vượt mặt đó khiến Ngô Thiết giận sôi ruột, nhưng vẫn phải gượng cười trước chốn đông người. Trái lại, Đoàn Xuân Huy là người vui mừng nhất, hô lên:

– Đúng lắm, phải vậy chứ. Kiếm hội mà vắng các kiếm khách thì còn gì là kiếm hội nữa.

Khúc Vĩnh Lâm tán tụng:

– Ngô công tử dù trẻ mà đã có khí khái uy dũng phi phàm, rất giống bóng dáng Ngô thành chủ khi xưa. Bắc có Lương, Nam có Ngô, thật đúng là tuổi trẻ anh hùng, khiến người ta phải ngưỡng mộ biết bao.

Khúc Vĩnh Lâm lại hướng về phía con trai, dặn dò:

– Nhạc, con phải nhìn vào hai vị công tử đây mà tự đốc thúc bản thân.

Nghe những lời tán thưởng đó, Ngô Cương lấy làm mừng lắm, tỏ rõ vẻ hãnh diện với cha. Còn Khúc Vĩnh Nhạc dù không vui, vẫn từ tốn đáp:

– Vâng thưa cha. Ngày mai, con sẽ cố gắng hết sức để lĩnh giáo kiếm pháp của hai vị công tử.

– Thiên Đức Nguyễn Đăng đến!

Tiếng gia nhân lại hô vang. Khúc Vĩnh Lâm buột miệng:

– Việc mời được họ Nguyễn Đăng ở Thiên Đức tới cho thấy vị thế của cốc chủ thật đáng nể.

Nguyễn Đăng Triệu, thương nhân với tài lực đứng đầu phủ Thiên Đức cũng như chốn kinh kỳ, bước vào, cả đại điện dõi theo.

– Hồ cốc chủ, chúc mừng, chúc mừng.

– Nguyễn tiên sinh, đa tạ, đa tạ.

Họ Nguyễn lớn tiếng chúc tụng, giọng nói vang vang, Hồ Nguyên hồ hởi đáp lời. Theo sau vị phú thương là tám lực sĩ lực lưỡng, gánh trên vai một món quà tặng. Chỉ cần nhìn dáng điệu mang vác và cách họ đặt xuống, cũng đủ biết món đồ đó không hề nhẹ. Từ món quà tỏa ra mùi hương trầm phảng phất. Vừa kéo tấm lụa phủ, Nguyễn Đăng Triệu vừa giới thiệu:

– Hồ cốc chủ, Đăng Triệu tôi không có gì quý giá làm quà, chỉ có khúc gỗ mục này xin dâng tặng ngài.

Tấm lụa được kéo bung ra, tất cả cùng ồ lên kinh ngạc. Một thân gỗ lũa đẹp tuyệt mỹ, cao hơn hai thước, tạo hình cây mai, với những vân gỗ xoáy tròn như những đóa hoa, phủ kín từ gốc đến ngọn. Phía dưới là đế mun nguyên khối đen bóng, dài rộng ba thước, dày một thước, được cắt gọt vuông vắn, trang trọng. Trước những tiếng xuýt xoa thán phục của đám đông, vị thương nhân chầm chậm giới thiệu:

– Hồ cốc chủ, thân mai này là gỗ trầm, nhưng không phải thứ trầm bình thường, mà là hắc kỳ nam quý hiếm. Để có được mùi hương, vân hoa tuyệt diệu như thế, nó đã phải trải qua ngàn năm tích tụ sinh khí trời đất. Còn khối gỗ mun bên dưới cũng được cắt ra từ cây mun cổ thụ trăm năm tuổi. Tất cả đều vô cùng trân quý.

Hồ Nguyên nghe vậy không khỏi trầm trồ khen ngợi:

– Thật là vô giá.

Nguyễn Đăng Triệu cười, đáp:

– Khoan nói về giá trị, Hồ cốc chủ. Riêng việc mang được nó từ Thiên Đức lên đây cũng đã rất vất vả rồi. Mai Hoa cốc đã ba trăm tuổi, tất nhiên, món quà mừng cũng không thể qua loa được.

Họ Nguyễn quả là người rất khéo ăn nói, trong cái sự đề cao người khác vẫn không quên tự tô điểm cho mình, thật đúng với bản chất của một thương nhân lão luyện. Hồ Nguyên đương nhiên cảm kích nhận lấy rồi đích thân dẫn vị khách quý hạng nhất đi giới thiệu với cả đại điện, trọng tâm là các môn phái lớn trong võ lâm. Tất nhiên, việc hai thế lực lớn của giang hồ và thương trường gặp nhau càng tôn lên vị thế của cốc chủ. Nguyễn Đăng Triệu dù với tư cách là đại gia tộc tài lực đứng đầu đất Việt, vẫn thể hiện sự nhún mình, khôn khéo của một thương nhân lão luyện, chủ động chào hỏi tất cả một lượt, rồi dừng lại trước mặt Lương Thành Nghiệp:

– Lương trưởng môn, thật hữu duyên khi gặp ngài ở đây. Mấy lần trước cũng nhờ Thanh Sơn môn giúp sức, mọi chuyện mới thuận lợi đến vậy.

– Nguyễn tiên sinh, ngài lại đề cao ta quá rồi. Vẫn là đôi bên cùng có lợi, hai ta còn hợp tác nhiều.

Lương Thành Nghiệp đáp. Hồ Nguyên có chút bất ngờ, nói:

– Hóa ra hai vị đều đã quen biết nhau, vậy mà Hồ Nguyên lại cất công đi giới thiệu. Chư vị xem ta có đáng cười không chứ.

Nói rồi tất cả cùng cất tiếng cười đầy vui vẻ, chỉ duy có Ngô Thiết là trầm lắng hơn cả. Vị thành chủ này ngoài chuyện giang hồ còn quán xuyến cả việc giao thương của mấy lộ đàng trong. So với họ Nguyễn ở Thiên Đức, ông ta cũng cùng một ngạch buôn bán, ít nhiều có sự chồng lấn địa bàn. Nay lại thấy họ Nguyễn và họ Lương kết hợp, thành ra có chút lo lắng trong lòng.

Trong lúc mọi người đang nói cười vui vẻ, một tên gia nhân đi gấp vào, ghé tai Hồ Phát thì thầm. Hồ Phát nghe xong khẽ cau mày, rồi truyền lệnh ngay:

– Mau cho người đuổi chúng đi.

Dù Hồ Phát đã cố gắng nói nhỏ hết sức, nhưng giọng nói vẫn không khỏi lọt đến tai Hồ Nguyên.

– Phát, có chuyện gì vậy?

Hồ Phát liền ghé sát bẩm bảo. Nghe xong, Hồ Nguyên cũng nhíu mày đăm chiêu, dường như vẫn chưa biết phải xử trí ra sao. Khúc Vĩnh Lâm ở gần bên liền hỏi:

– Hồ cốc chủ, có chuyện gì vậy?

Hồ Nguyên không giấu giếm, đem sự việc ra kể:

– Không có gì. Chỉ là gia nhân báo lại, ngoài cửa cốc đang có một đám người tự xưng thuộc Nguyên Tiên giáo, đi đầu là Hoàng Lão đạo chủ, nói có tặng vật muốn đến chúc mừng Mai Hoa cốc. Thực tình ta không hề có giao thiệp, càng không gửi thiệp mời đến họ, thành ra phân vân chưa biết nên xử lý thế nào cho phải.

Vừa nghe đến Nguyên Tiên giáo và Hoàng Lão đạo chủ, tất cả đều lộ rõ vẻ kỳ thị:

– Không mời mà đến, rốt cuộc chúng có mục đích gì? – Khúc Vĩnh Lâm trầm giọng.

– Mặc cho mục đích của chúng là gì, danh môn chính phái không thể nào chung hàng với thứ bàng môn tà đạo đó được. – Lương Thành Nghiệp tỏ vẻ cứng rắn.

– Chúng đến đây không phải vì danh cũng chẳng vì tiếng, chắc chắn chẳng có mục đích tốt đẹp gì. Hồ cốc chủ, theo ta ngài nên đuổi chúng đi thì hơn. – Ngô Thiết quả quyết nói.

Chỉ duy có Nguyễn Đăng Triệu là có suy nghĩ khác. Sau khi tất cả đã lên tiếng, vị thương nhân khẽ mỉm cười, cất lời:

– Các vị trưởng môn, thành chủ, xin hãy nghe Đăng Triệu một lời. Ta với Nguyên Tiên giáo vốn không quen biết, nên cũng không vì lẽ gì phải nói tốt cho họ. Chỉ là Đăng Triệu thấy Mai Hoa cốc tổ chức đại lễ tế tổ, đây là một sự kiện trọng đại. Nguyên Tiên giáo tuy không được mời, nhưng đã có lòng đến chúc mừng, dù mục đích là gì, trước tiên cũng nên được ghi nhận. Nếu Hồ cốc chủ không hoan hỉ đón tiếp, ngược lại còn xua đuổi, há chẳng phải là thất lễ sao? Rồi người trong thiên hạ nhìn vào, tất sẽ có dị nghị. Một sự kiện trọng đại như thế, không thể vì tiểu tiết mà mất đi ý nghĩa ban đầu được.

Lời của họ Nguyễn khiến tất cả đều cho là phải. Hồ Nguyên nghe theo, vội cho người ra mời. Sau ít lâu, Hoàng Lão đạo chủ dẫn theo hơn mười đệ tử, xếp thành hai hàng ngay ngắn tiến vào. Lão đạo chủ mới độ tứ tuần nhưng râu tóc đã trắng bạc, khuôn mặt hồng hào, tay cầm cây phất trần, thân khoác áo bào màu vàng thêu hình bát quái, dài trùm kín tới chân, từ tướng mạo đến thần thái đều toát lên vẻ tiên ông đắc đạo.

Đám đông khách mời trong đại điện, đa phần chỉ nghe qua tin đồn, nay được gặp trực tiếp khó tránh khỏi cảm giác ngỡ ngàng. Không trống giong cờ mở, không ồn ào huyên náo. Trước mắt họ là một giáo phái hành sự vô cùng nghiêm túc.

Món quà của Hoàng Lão đạo chủ là một khối ngọc thạch lớn, với hai màu lam trắng hòa quyện vào nhau tạo thành hình thái cực. Không biết vô tình hay là sự chuẩn bị có chủ đích, hai màu lam trắng ấy lại rất hợp với mệnh thủy, bản mệnh của chủ nhân Mai Hoa cốc. Chính điều này càng khiến Hồ Nguyên lấy làm thích thú.

Sau khi đã được cốc chủ chào đón, lão đạo chủ đường hoàng tiến tới bàn trà của các đại phái. Dù không ưa, nhưng tất cả đều cố giữ thái độ hòa nhã. Riêng công tử Ngô Cương vẫn giữ vẻ khinh mạn, buông lời châm chọc:

– Lão đạo sĩ thật có tướng mạo của người trời. Hi vọng ông sẽ sớm đắc đạo quy tiên.

Ngô Thiết lập tức chặn lại:

– Cương, không được vô lễ.

Lão đạo chủ dù rất tức giận, vẫn cố làm ra vẻ thanh cao, chỉ nhoẻn miệng cười mà không đáp lời.

Lúc này, đại điện đã chật kín khách khứa. Lưu Nhất và người của Bắc Sơn phái dù đến muộn nhưng vẫn kịp có mặt. Sau đôi lời phát biểu của Hồ Nguyên, tất cả theo sự chỉ dẫn về nhà khách nghỉ ngơi. Trên đường đi, Khúc Vĩnh Lâm bất giác nói với Lương Thành Nghiệp:

– Lương trưởng môn, sao vẫn chưa thấy Dương đường chủ và người của Phong Châu Vận vậy? Mọi khi họ đến sớm lắm mà.

Lương Thành Nghiệp liền ngoái trước nhìn sau. Quả nhiên, trong ngũ hổ phái của Lĩnh Nam, còn mỗi Phong Châu Vận là chưa thấy có mặt.

Bản dịch văn học này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, kính mời quý độc giả theo dõi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free