(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 24: Đường vào Mai hoa cốc
Kiếm hội quả thực là một sự kiện lớn mà đã lâu lắm rồi võ lâm Lĩnh Nam mới được chứng kiến. Sau nửa năm để tang hoàng đế theo chiếu chỉ của triều đình, nhân sĩ bốn phương càng háo hức được tham dự. Hàng trăm ngả thủy bộ đều hướng về đất Phú Lương, ngàn dặm anh hùng đổ về Mai Hoa cốc. Càng đến gần ngày chính hội, dòng người càng thêm đông đúc, khiến khung cảnh núi rừng nơi đây trở nên tấp nập, huyên náo khác hẳn thường nhật. Phúc cùng Thu Lệ và cha con Phùng Trí sau năm ngày rong ruổi lưng ngựa, cũng đã đến được chân núi, cửa ngõ dẫn vào Mai Hoa cốc. Bốn người tạm dừng chân tại một trạm nghỉ đã được người Hồ thị dựng sẵn. Tình cờ, Phúc bắt gặp lão Kiếm Tặc.
- Này nhóc, nhà ngươi cũng đến tranh kiếm à?
- Không. Được rủ đi cùng nên cũng đến xem cho vui.
Vừa nói, chàng vừa hướng mắt về phía Thu Lệ. Thu Lệ và cha con Phùng Trí đang ngồi ở phía xa. Trông nàng có vẻ mệt mỏi, bởi đây là lần đầu vị tiểu thư họ Hoàng rời khỏi gia trang, việc cưỡi ngựa cũng chỉ mới làm quen không lâu trước đó. Lão Kiếm Tặc nghển cổ nhìn theo, hất hàm:
- Của ngươi à. Được đó.
Phúc dù có chút thích thú nhưng vẫn cố chối:
- Không phải. Nàng ấy là tiểu thư nhà quyền quý, chớ có nói bừa như vậy.
Rồi giả đò hỏi:
- Này lão, trông giống lắm à?
Lão Kiếm Tặc thừa hiểu, nhưng vẫn giả bộ đáp lời:
- Giống mà. Kệ người ta quyền quý thì đã sao, nhà ngươi cũng là hậu nhân của bậc võ giả, kém gì đâu.
Lão cố ý nói to, cốt là để tất cả cùng nghe thấy. Phúc vội ngăn lại, rồi thì thầm:
- Lão nói gì thế. Ta thì là võ giả nào ở đây?
Lão Kiếm Tặc lại nghển cổ lên, nói to:
- Thằng nhóc này, ngươi được Nhất Cuồng Hoàng Cái đích thân truyền thụ tuyệt học, không phải hậu nhân võ giả thì là gì?
Phúc phải vịn cổ lão xuống, rồi đánh trống lảng sang chuyện khác:
- Thế còn lão, lão đến Kiếm hội làm gì? Có phải cũng để tranh kiếm với anh hùng trong thiên hạ đấy chứ?
Lão Kiếm Tặc lập tức dựng người lên, lớn tiếng phủ nhận:
- Tranh cái gì. Ta mà phải sân si vì mấy thanh kiếm này à. Mà cái đám võ lâm ô hợp tụ họp về đây như thể đi họp chợ ấy, sao có thể gọi là anh hùng được.
- Ý lão là sao?
- Thì là thế. Nhà ngươi đừng cứ nhìn thấy ai đi lại trên giang hồ, tay lăm lăm đao kiếm thì nghĩ là anh hùng nhé. Toàn một phường hề tuồng cả. Kẻ có thực lực thì lo vun vén thế lực cho gia môn, kẻ có danh vọng thì lo trục lợi, kiếm chác; còn những kẻ thấp bé thì luồn cúi, cơ hội chủ nghĩa. Miệng thì gọi nhau là quân tử mà lòng dạ lại hẹp hòi, tiểu nhân. À, vẫn còn một số tên ôm mộng anh hùng thật, nhưng sức lực lại chẳng tới đâu, trông lại chẳng khác gì thằng đần.
Nghe lão Kiếm Tặc dè bỉu, Phùng Trí cảm thấy hứng thú, liền lân la tới hỏi:
- Vậy theo cao kiến của lão, trong võ lâm Lĩnh Nam hiện nay, ai xứng đáng với hai chữ anh hùng?
Bất ngờ bị xen ngang, lão Kiếm Tặc ngoái lại nhìn, khinh khỉnh đáp lời:
- Chẳng có mấy. Nói chung là được một vài tay đáng mặt anh hùng, tàm tạm, chẳng nhiều nhặn gì.
Phùng Trí bật cười, nói:
- Nhân sĩ võ lâm nhiều vô số kể, môn phái nhỏ chẳng tính, ngay cả những môn phái lớn cũng phải đếm quá hai bàn tay, vậy mà không nhặt nổi được mấy tay đáng mặt anh hùng. Có phải lão đã quá khắt khe không?
Lão Kiếm Tặc xùy một tiếng, đáp lại:
- Không hề nhé. Ta đánh giá như vậy vẫn còn là rộng rãi chán. Ngươi có vẻ cũng hiểu biết chuyện giang hồ, nếu không phục thì cứ việc kể tên ra, để ta xem thử thứ anh hùng ấy ra sao.
Vậy là hai người kéo nhau vào cuộc bình xét.
- Ba vị tam kỳ, võ học chí cao vô thượng.
- Ẩn tích hết rồi, không tính.
- Khúc Vĩnh Lâm, trưởng hộ núi Tản Viên, võ đức đều đáng để noi theo?
- Con cháu họ Khúc, cũng tàm tạm, nhưng so với cha ông thì vẫn chưa có thành tựu gì.
- Ngô Thiết, Cửu Thương Chấn Hải, thành chủ Hoan Châu thành, một mình tung hoành mấy lộ của xứ Hoan Diễn.
- Có chí khí, cũng có thể coi là anh hùng. Tiếc là dao sắc không gọt được chuôi.
- Lưu Nhất, thủ lĩnh Bắc Sơn phái thì sao?
- Tài lực có hạn, khó mà thành được.
- Vậy còn Dương Vinh, đường chủ Dương gia đường, thủ lĩnh đội Phong Châu vận, thủy bộ các đường, xuôi ngược các miền đều có thể hộ tiêu tới nơi.
- An phận thủ thường, chỉ lo miếng cơm manh áo.
- Người cuối trong ngũ hổ, Thanh chủ Thanh Sơn môn Lương Thành Nghiệp.
Nghe nhắc đến Lương Thành Nghiệp, lão Kiếm Tặc trầm ngâm một lát rồi mới đáp:
- Người này... để ta nghĩ xem nào. Có chí có dũng, tay trắng gây dựng cơ đồ, đáng kể nhất trong đám võ lâm. Khoái Lộ Hùng đao, Anh Hùng kiếm, cả cha lẫn con nhà này đều được cả.
Nghe lão Kiếm Tặc luận giải, Phùng Trí dù có chỗ không đồng tình, nhưng vẫn bảy phần thán phục. Những đánh giá đó chẳng thể là của một kẻ nông cạn, càng không phải hạng người bị gán cho chữ "tặc". Thấy y thần mặt ra, lão Kiếm Tặc nói:
- Thế còn ngươi, thuộc môn phái nào. Chắc không phải trong số đã kể trên chứ?
Phùng Trí muốn nhân cơ hội được nghe thêm những đánh giá, liền không giấu diếm mà đáp:
- Ta là Phùng Trí, người của Hoàng gia trang.
Lão Kiếm Tặc trầm ngâm nhớ lại, rồi chầm chậm nói:
- Hoàng gia trang à, đã lâu rồi không nghe đến cái tên này. Kể ra Hoàng Huy Nhân năm xưa cũng đáng mặt anh hùng lắm. Tài đức, danh tiếng đều hội đủ. Trước tuổi ba mươi đã đứng đầu ngũ hổ, chẳng thế chẳng lực mà tiếng nói có thể hiệu triệu võ lâm. Sau khi tam kỳ thoái ẩn, hắn được hi vọng nhất có thể trở thành một kỳ tiếp theo. Tiếc thay, chỉ một lần bại trận đã lấy đi tất cả.
Những nhận xét khiến Phùng Trí không khỏi bồi hồi, còn trong lòng Phúc lại dấy lên sự nghi ngờ. Thực sự vị anh hùng mà lão Kiếm Tặc mô tả quá khác lạ so với người cha mà Thu Lệ thường kể.
Trong lúc mỗi người một suy tư, lão Kiếm Tặc ngó xuống phía dưới, rồi nói gấp gáp:
- Thôi nhé. Các ngươi cứ ở đây, ta phải đi trước đây.
Phúc vội hỏi:
- Vì sao vậy?
Chàng nhìn xuống phía xa con đường dẫn lên trạm nghỉ, có một tốp người ngựa đang phóng nhanh lên. Lão Kiếm Tặc giải thích:
- Bọn chúng là Long Biên phái ở ngoại thành Thăng Long. Tháng trước ta có trộm lấy bảo đao trấn phái của chúng.
Lão vừa nhắc thì Phúc cũng nhớ ra, mượn cơn bực tức ấm ức ngày xưa mà nói:
- Cái lão chết tiệt này, ra là lão trộm đao của chúng, làm ta bị một phen khốn đốn.
Lão Kiếm Tặc thản nhiên:
- Thì sao, can hệ gì tới ngươi mà kêu.
Phúc liền giải thích:
- Thì tại lão trộm đao bắt chúng phải đi tìm. Chúng tưởng ta là đệ tử của lão nên bắt về tra hỏi. Mà lão cũng biết thủ đoạn của lão Hoàng Cái à?
Lão Kiếm Tặc "ờ" một tiếng. Phúc lại hỏi:
- Rốt cuộc lão trộm đao của chúng để làm gì?
Lão Kiếm Tặc tỉnh bơ trả lời:
- Chỉ là tò mò xem đao có sắc đúng như lời đồn không thôi. Ai dè cũng chỉ có vậy thôi. Sau khi bổ thử mấy quả dừa, ta đã vứt trả bọn chúng ở phía sau chuồng lợn.
- Lại còn thế nữa. Bảo đao trấn phái của người ta mà lão xem như con dao cùn bỏ đi vậy.
- Thì nó cùn thật mà. Thôi thế nhé, ta đi đây kẻo lại phiền phức đến nhà ngươi. À mà ở phía trên, ngay ngoài cửa cốc đang có nhiều trò náo nhiệt, nhà ngươi cũng nên đến đó xem cho vui.
Lão Kiếm Tặc nhắn lại, rồi lập tức tung mình bay biến trên các ngọn cây, vừa kịp lúc người của Long Biên phái phóng ngựa lướt qua. Phúc cũng nhanh chóng tránh mặt khỏi bọn họ. Việc nghỉ ngơi đã xong, chàng cùng người Hoàng gia trang lại tiếp tục hướng đến Mai Hoa cốc, tiện thể cũng muốn xem thử sự náo nhiệt mà lão Kiếm Tặc nhắc tới.
Mất hai canh giờ băng rừng, lội suối, bốn người đã đến được đích. Trái với những gian nan, gập ghềnh trên đường đi, khung cảnh cửa cốc thật khiến lòng người phải choáng ngợp. Hai vách đá cao muôn trượng dựng sừng sững song song, đỉnh lẩn khuất trong mây trắng, phía dưới tạo thành một lối đi nhỏ, sâu hun hút dẫn vào trong. Trước cửa cốc, một khu rừng lim rộng lớn, xanh thẳm. Những thân cây cổ thụ cao trăm thước, thẳng tắp, sừng sững vươn lên chống đỡ cả tầng mái lá phía trên. Xuyên qua mái lá, ánh mặt trời chắt lọc thành những vệt sáng lung linh, tươi tắn, chiếu xuống khoảng không khoáng đạt.
Ngày mai mới diễn ra Kiếm hội, nhưng anh hùng thiên hạ đã tề tựu về đây trước, lên tới cả ngàn người. Chỉ những ai có thiệp mời mới được vào cốc, số còn lại sẽ phải đợi ở rừng lim.
Để thể hiện sự chu đáo của chủ nhà, Hồ thị đã cho dựng hơn trăm lán trại, tập trung thành các cụm nhỏ, phân bổ khắp khu rừng. Hai buổi sáng tối, người từ trong cốc chở ra đồ ăn và nước uống, cung cấp cho tất cả. Tuy chưa diễn ra Kiếm hội, nhưng danh tiếng của Hồ thị và Mai Hoa cốc đã được phô trương một cách đầy hoàn hảo. Những lời tán dương về vị thế của một gia tộc lớn được lan truyền rộng rãi.
Vừa đặt chân đến cửa cốc, Phúc cùng mọi người đã bị thu hút bởi sự náo nhiệt. Đám đông đang tụ tập, vây quanh một võ đài được dựng lên giữa các lán trại. Trên võ đài, người đàn ông to lớn, tay cầm cây búa sắt khổng lồ, liên tục hô lên:
- Nào, lên đây, đánh với ta.
Gã chính là Hồ Tứ. Sau lưng gã, các loại binh khí đủ loại được trưng bày. Để tô điểm cho sự kiện trọng đại của Hồ thị, Hồ Tứ đã cho mở võ đài này, tự mình làm chủ sàn đấu. Bất cứ ai cũng có thể lên đài, được tùy ý chọn lựa binh khí sẵn có. Nếu đấu thắng, binh khí sẽ thuộc về kẻ đó. Tuy không phải hàng tuyệt phẩm, nhưng những binh khí này đều được đúc rèn từ nguồn sắt quý trong cốc, chế tác công phu. Ngày thường không dễ tìm mua được, nay lấy làm treo thưởng, vì vậy nhân sĩ trong thiên hạ, đặc biệt là tầng lớp dưới đều nhiệt liệt thượng đài. Còn về phần Hồ Tứ, trải qua mười năm nhốt mình rèn Bất Diệt kiếm, Hồ Tứ thực sự cũng bí bách, nên đối với chuyện đấu võ vô cùng thích thú. Chỉ một cây búa trong tay, gã thợ cả của Mai Hoa cốc đã đánh bại hàng loạt đối thủ, tỏ ra võ nghệ phi phàm. Mỗi trận đấu, mỗi loại binh khí, gã đều có những kiến giải:
- Đao này nặng, sức không đủ không dùng được..... Tiếp theo nào.... Thương này nhẹ, lấy nhanh hiểm làm chủ pháp, không được cậy sức... Kiếm này cốt ở sắc bén, người quá cứng nhắc, không hợp.
Những lời kiến giải thể hiện sự am hiểu sâu sắc, nói lên được hồn cốt của binh khí. Đám đông nghe thấy đều gật gù tán đồng, lại liên tục khen ngợi tài nghệ của Mai Hoa cốc.
Phùng Trí nói với Thu Lệ:
- Mai Hoa cốc quả nhiên là chốn rèn khí đứng đầu đất Việt ta, có thể hi vọng vào việc đúc lại kiếm gãy của họ Hoàng. Đợi sau đợt Kiếm hội này, ta sẽ đến đặt vấn đề với họ.
Thấy nàng đang chú tâm theo dõi đấu võ, y gợi ý:
- Tiểu thư, hay là cũng lên đài đi? Dù sao tiểu thư cũng chưa có một cây kiếm tốt cho riêng mình.
Thu Lệ vẫn hướng mắt lên võ đài, đáp:
- Chẳng phải ta đến đây để đoạt Bất Diệt kiếm sao, còn chưa đến lúc mà.
Lúc này, một thanh niên với tướng mạo tuấn tú xuất hiện trên võ đài:
- Lão thợ rèn, để công tử ta chơi với ngươi.
Hồ Tứ hào hứng:
- Hay lắm. Mấy trận vừa rồi lão đây đánh chưa có đã. Nào, hãy mau khai báo danh tính, để lão đây được biết!
Vị công tử trẻ phe phẩy cây quạt trong tay, dõng dạc tự giới thiệu:
- Ngô Cương, thiếu chủ của Hoan Châu thành.
Dưới võ đài, một số đã nhận ra, số khác thì chưa, nhưng sau khi nghe danh tính thì đều nhất loạt ồ lên xôn xao:
- Là thiên hạ đệ nhất mỹ nam!
- Nghe nói văn võ song toàn, không biết thực hư ra sao?
Phùng Trí cũng lên tiếng:
- Là người của Hoan Châu thành. Họ đã đến rồi.
Đối diện với Ngô Cương, Hồ Tứ không giấu nổi sự bất ngờ. Võ đài này chỉ là sân khấu nhỏ, dành cho đám nhân sĩ ít tên tuổi. Hoan Châu thành là khách quý của cốc, có địa vị và danh vọng. Vậy mà thiếu chủ của họ lại xuất hiện tại đây, quả thực khiến cho bầu không khí vốn sôi nổi lại càng náo nhiệt. Hồ Tứ suy đoán:
- Hoan Châu thành, vậy là chọn thương rồi!
Nhưng lập tức bị phủ định:
- Không phải. Ta muốn chọn kiếm!
- Kiếm ư? Họ Ngô ở Hoan Châu thành, chẳng phải nổi tiếng với Ngô gia thương. Vì sao lại chọn kiếm?
Ngô Cương cười đáp:
- Thương tốt đã có, không cần phải lấy thêm. Ta chọn kiếm là vì muốn tặng một người.
Trong lúc đám đông còn chưa kịp đoán định, vị công tử họ Ngô đã hướng về phía Thu Lệ, nói tiếp:
- Ta muốn tặng kiếm cho vị tiểu thư xinh đẹp đây.
Cả võ đài lập tức bị đổ dồn sự chú ý về phía Thu Lệ, xôn xao:
- Là ai vậy?
- Xinh đẹp quá, không khác gì tiên nữ cả.
- Thế gian lại có người xinh đẹp đến vậy sao? Không phải vợ tương lai của ta đấy chứ?
Phúc quay sang Phùng Trí, khẽ hỏi:
- Người quen à chú?
Phùng Trí lắc đầu, đáp:
- Không có. Thu Lệ từ nhỏ không rời khỏi gia trang, trừ cậu ra, chưa từng tiếp xúc với người ngoài.
Quả thực, Hoàng gia trang với Hoan Châu thành trước nay không có qua lại, giữa Ngô Cương và Thu Lệ lại càng không quen biết. Chỉ là thiếu chủ Hoan Châu thành vốn tính phong lưu, thấy Thu Lệ nhan sắc xinh đẹp nên nghĩ ra chuyện thượng đài tặng kiếm để làm quen. Ngay cách xưng hô "tiểu thư" cũng là một cách nói văn vẻ, vô tình lại đúng hoàn cảnh. Còn việc tặng kiếm đơn giản là phỏng đoán dựa trên cây kiếm trên tay nàng.
Trên võ đài, Hồ Tứ cười sảng khoái, nói:
- Thương cũng được, kiếm cũng được. Miễn sao ta có thêm người để đấu là được. Nào, Công tử chọn kiếm đi.
Ngô Cương chọn lấy một thanh kiếm với đường nét thanh nhã, rất thích hợp dùng cho con gái, nói:
- Lão thợ rèn, xem thử Ngô gia kiếm pháp của ta đây.
Rồi đâm kiếm tới. Đường kiếm mạnh bạo, những quãng đâm dài, đi cùng đó là một khí thế áp bức, khiến cho Hồ Tứ với cây búa nặng trăm cân trong tay phải vất vả chống đỡ. Chứng kiến thiếu chủ thành Hoan Châu trổ tài, đám đông nhân sĩ lại được dịp tấm tắc khen ngợi. Phúc dù không ưa cái chủ đích thượng đài của y, nhưng đối với đấu võ vẫn cảm thấy thích thú:
- Võ nghệ của gã công tử này xem ra không phải dạng vừa.
Phùng Trí chú ý hơn vào kiếm pháp, nói:
- Hoan Châu thành nổi tiếng với Ngô gia thương. Lộ kiếm này lấy đâm và quét làm chính, rất có dáng dấp của thương pháp. Thương dài, kiếm ngắn, liệu có thể kết hợp được không?
Phúc thì không quan tâm đến thương hay kiếm, đáp:
- Là thương hay kiếm cũng không quan trọng, nhưng cứ tiếp tục như thế này thì lão thợ rèn không chống nổi mười chiêu nữa đâu.
Quả nhiên, ngay sau mười kiếm, Hồ Tứ đã phải chịu thua. Ngô Cương với cây kiếm trên tay, tiến tới Thu Lệ:
- Tiểu thư xinh đẹp, sẽ thật là vinh dự cho ta nếu được gửi tặng tiểu thư cây kiếm này.
Vị thiếu chủ thành Hoan Châu cất lời văn hoa, có lẽ rất trông đợi vào cái gật đầu của Thu Lệ. Đương nhiên, Ngô Cương có sự tự tin của mình. Y là thiên hạ đệ nhất mỹ nam, một trang tuấn kiệt văn võ song toàn mà bất kỳ cô gái nào cũng đều phải rung động. Đã có không ít tiểu thư lá ngọc cành vàng, con nhà quyền quý đã từng ôm ấp giấc mộng được kết duyên, trở thành người của Hoan Châu thành. Nhưng với Thu Lệ thì lại khác. Nàng không đáp lời, ngược lại còn tỏ rõ sự thờ ơ, lãnh đạm. Ngô Cương dù có chút hụt hẫng, nhưng với bản chất phong lưu đa tình vốn có, vẫn mỉm cười, nói:
- Kiếm tốt phải tìm được đúng chủ. Cây kiếm này ôn nhu mỹ miều tựa như thiếu nữ, nếu không phải là nhan sắc hoa nhường nguyệt thẹn như tiểu thư đây, Ngô Cương ta thật nghĩ không ra còn có ai xứng đáng hơn nữa.
Lại tiếp tục là những lời bay bướm. Đám đông nhân sĩ phàm tục được dịp kiểm chứng danh xưng văn võ song toàn. Còn với Thu Lệ, nàng không hề đoái hoài tới những lời mật ngọt đó, cứ thế quay mặt bỏ đi không một lời đáp. Ngô Cương thực sự hụt hẫng. Lần đầu tiên vị thiếu chủ bị từ chối một cách phũ phàng như vậy. Hành động có phần thất lễ của Thu Lệ khiến Phùng Trí cũng cảm thấy ái ngại, vội tiến lên, nói đỡ:
- Ngô công tử, cảm phiền cậu thứ lỗi cho. Tiểu thư nhà ta, chỉ là... tiểu thư nhà ta không có thói quen nhận quà của người lạ mà thôi.
Ngô Cương không để ý đến những lời của Phùng Trí, bởi y còn đang mải miết trông theo bóng hình Thu Lệ. Rõ ràng y đã bị hút hồn bởi vẻ đẹp thanh cao thoát tục của nàng. Sự lạnh lùng, thờ ơ đúng là có khiến vị thiếu chủ danh tiếng bị bẽ mặt trước đám đông nhân sĩ thiên hạ, nhưng nó cũng vừa hay là sự kiêu kỳ, thanh cao cần có ở một mỹ nhân trong mắt kẻ si tình, lại càng kích thích ý chí theo đuổi. Riêng với Phúc, nhìn cái cách Ngô Cương bị phớt lờ, chàng nhoẻn miệng cười đầy khoái chí.
Lúc này, từ phía xa, có tiếng người gọi tới:
- Cương, đi thôi, chúng ta cần phải vào cốc cho sớm.
Ngô thành chủ cùng vợ và các đệ tử đang đợi trên lưng ngựa. Ngô Cương liền trả lại kiếm cho Hồ Tứ, rồi cùng cha mẹ tiến vào trong cốc.
Truyen.free xin gửi lời cảm ơn sâu sắc đến quý độc giả đã dành thời gian thưởng thức đoạn văn này.