Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 116: Cưỡng bức sau quán rượu

Từ khoảng cách hơn một trượng, thiếu chủ thành Hoan Châu tung ra một đạo kiếm kình hùng hậu, ngay sau đó cả người lẫn kiếm như hợp làm một, lao thẳng tới, tạo thành một thế liên hoàn, tầng tầng lớp lớp. Đó là Trường Thương kiếm, chiêu thức mạnh nhất trong Ngô gia kiếm. Trong đám đông vây quanh, không ít kẻ từng có mặt ở kiếm hội, từng chứng kiến uy lực của chiêu kiếm này, không khỏi kinh hãi thốt lên. Ngô Cương không muốn cuộc đấu dây dưa kéo dài, nên đã đánh ra chiêu thức mạnh nhất, quyết một chiêu định đoạt thắng bại.

Đáp lại, Khúc Vĩnh Nhạc vận khí, dồn hết mười thành công lực. Kiếm trong tay chém ngược từ dưới lên, mang theo kình lực uy mãnh. Đó là Tản Viên Tuế Nguyệt, chiêu thức mạnh nhất trong Tản Viên Thượng Sơn kiếm. Vị công tử họ Khúc cũng muốn nhân cơ hội này phân định cao thấp, gột rửa những lời sỉ nhục trước đó.

Hai đạo kiếm kình dữ dội va chạm vào nhau. Tất cả đều nín thở, chau mày dõi theo. Đúng lúc này, một bóng người thoắt cái vọt đến, rồi hai tiếng kim khí chói tai vang lên:

– Keng… keng.

Ngay sau đó, cả Ngô Cương và Khúc Vĩnh Nhạc cùng bật lùi ra sau, trường kiếm trong tay rung lên bần bật. Hai gã công tử cùng kinh ngạc, đổ dồn ánh mắt về phía trước. Tất cả sự chú ý đổ dồn vào người mới xuất hiện. Người vừa xuất hiện dung mạo anh tuấn, phong thái uy vũ bất phàm, không ai khác chính là Lương Nhất Công. Thanh kiếm trầm mặc trong tay chàng chính là Anh Hùng Kiếm. Vào khoảnh khắc thắng bại sắp định, thiếu chủ của Thanh Sơn môn đã quyết định tuốt kiếm can dự. Lương Nhất Công cho rằng cả Tản Viên và Hoan Châu đều là khách của Thanh Sơn môn. Nếu để bất kỳ ai trong số họ gặp chuyện chẳng lành, sẽ là điều không hay cho bổn môn cũng như Tế Hội sắp tới. Chàng đứng giữa hai người, nói:

– Hai vị công tử, có việc gì từ từ giải quyết. Sao phải động đến đao kiếm.

Sự xuất hiện của Lương Nhất Công khiến những cái đầu nóng bình tĩnh lại. Ngô Cương thu lại vẻ hung hăng, trở về phong thái nho nhã thường ngày, cười nói:

– Không có gì. Chỉ là ta và Khúc công tử muốn giao lưu chút kiếm nghệ thôi mà.

Khúc Vĩnh Nhạc vẫn chưa nguôi cơn giận, chỉ hậm hực không đáp. Lương Nhất Công nhẹ giọng:

– Nếu đã là tỷ thí giao lưu, không cần thiết phải quyết liệt như vậy.

Đáp lại, Ngô Cương liếc mắt sang Khúc Vĩnh Nhạc, nhếch mép cười khinh miệt, rồi nói:

– Ta cũng chỉ là muốn được thử sức với Sơn Thần Diệt Yêu kiếm. Tiếc rằng, thứ kiếm pháp tuyệt diệu đó, Khúc công tử đây lại không được truyền thụ.

Đây rõ ràng là lời châm chọc. Khúc Vĩnh Nhạc bị khích bác, lòng căm hận trong y lại trỗi dậy:

– Ngô Cương, ngươi…

Y còn chưa kịp có động thái gì, thì từ phía sau, một giọng nói vang động như sấm rền vang lên:

– Kẻ nào muốn đấu với Sơn Thần Diệt Yêu kiếm.

Lời nói khiến tất cả đều bất giác ngoái đầu lại, tâm thần chấn động. Là Đoàn Xuân Huy, trưởng hộ núi Tản, cùng với ba vị Thủ Bát đi theo. Cả bốn người cùng đạp không mà bước, rồi nhẹ nhàng đáp xuống ngay trước mặt Khúc Vĩnh Nhạc. Lương Nhất Công, Ngô Cương cùng kính cẩn thi lễ:

– Tiền bối.

Đoàn Xuân Huy trừng mắt nhìn chằm chằm Ngô Cương, cất lời hỏi lại:

– Ngô công tử, có phải cậu vừa nói muốn được đấu với Sơn Thần Diệt Yêu kiếm.

Giọng nói thâm trầm, ẩn chứa nội lực khủng khiếp. Đối với một kẻ bề dưới, giọng điệu của Đoàn Xuân Huy không khỏi mang vẻ uy hiếp, thể hiện rõ vị thế của mình. Ngô Cương thoáng nghe liền cảm thấy trống ngực đập thình thình, tay chân run lẩy bẩy. Rõ ràng y đã bị phong thái của trưởng hộ núi Tản trấn áp, vội vàng cung kính đáp lời:

– Tiền bối. Ta chỉ là muốn trao đổi võ học với Khúc công tử, không hề có ý gì với kiếm pháp của phái Tản Viên cả.

Ngô Cương lựa lời xoa dịu, nhưng trong lòng thừa biết họ Đoàn sẽ chẳng làm khó mình. Đoàn Xuân Huy thấy đối phương đã tỏ ý như vậy, thì cũng không truy cứu nữa. Từ sau, một vị Thủ Bát khác mặt mày nghiêm nghị, ánh mắt sắc sảo liền tiến lên, cất lời:

– Ngô công tử, Sơn Thần Diệt Yêu kiếm trước nay chỉ dùng để đối phó với địch nhân. Nếu công tử muốn thử sức, có thể làm kẻ địch của Tản Viên.

Một lời đe dọa thật đáng sợ, khiến ngay cả Lương Nhất Công cũng không khỏi kinh hãi. Ngô Cương không dám đáp lại, chỉ biết nhất mực cúi đầu khiêm cung. Đoàn Xuân Huy liền quay qua Khúc Vĩnh Nhạc, hạ giọng nói với y:

– Tản Viên Thượng Sơn kiếm uy lực tuyệt đỉnh, thừa sức đối phó với những thứ yêu ma tà dị. Chỉ là cháu chưa phát huy được hết mà thôi. Về đến Tản Viên, ta sẽ chỉ điểm thêm cho.

Rồi ra dấu. Toàn bộ người của Tản Viên liền sau đó rời đi. Đợi đến khi bóng người đã khuất hẳn, Lương Nhất Công mới quay sang Ngô Cương, mở lời mời mọc:

– Ngô công tử, đã gặp ở đây rồi, ta mời Công tử vào quán. Chúng ta cùng uống với nhau vài chén.

Ngô Cương vừa bị người của phái Tản Viên răn dạy một trận, còn chưa hoàn toàn trấn tĩnh, còn tâm trạng nào mà uống rượu. Trước lời mời của Lương Nhất Công, y bèn kiếm cớ từ chối:

– Cám ơn công tử. Ngô Cương ta giờ có chút việc cần giải quyết, không tiện ngồi lại. Xin hẹn với công tử dịp khác, sẽ cùng đối tửu.

Lương Nhất Công thừa biết gã thiếu chủ chỉ vì tranh giành chỗ ngồi mà gây ra xích mích, thì lúc này làm gì có việc bận chứ. Y đã không muốn ở lại thì chàng cũng chẳng nài ép làm gì. Cả hai liền cáo biệt. Lương Nhất Công bèn trở ra chỗ Phúc, rồi cùng nhau bước vào quán.

Rượu thịt nhanh chóng được bày ra. Sau khi uống hết bát rượu đầu, Lương Nhất Công mới gượng gạo mở lời:

– Phúc, xin lỗi chú nhé!

Phúc ngơ ngác hỏi:

– Gì vậy anh.

Lương Nhất Công đáp:

– Vì chuyện sáng nay. Tại ta đã vội vàng, nên chú mới bị vạ lây như vậy.

Thì ra Nhất Công muốn nhắc đến chuyện xảy ra tại đại điện sáng nay. Phúc thì đã quên bẵng từ lúc trên đường đến quán rượu, vô tư nói:

– Bỏ đi anh. Em cũng chẳng ��ể tâm tới. Chỉ là việc nhỏ thôi mà, mọi người muốn nghĩ sao thì kệ.

Lương Nhất Công vẫn cảm thấy áy náy, bèn nói tiếp:

– Ta thực không nghĩ rằng cha ta và mấy vị tiền bối lại phản ứng gay gắt như vậy.

Phúc không muốn nhắc lại chuyện không vui, bèn nâng bát rượu lên:

– Thôi nào, uống đi anh.

Rồi cụng bát, uống cạn. Uống xong, y vẫn còn chút ấm ức, nói thêm:

– Dù sao, em vẫn cho rằng kẻ cướp Bất Diệt không phải mấy tên người Tống đó.

Chàng đã chạm mặt chúng tại Hoàng gia trang và quán trọ ở Tản Lĩnh, vì vậy cảm nhận rất rõ rệt. Đến lúc này, Lương Nhất Công lại là người không muốn nhắc đến chuyện này nữa. Chàng lo quán rượu đông đúc, nếu câu chuyện được lan truyền, có thể gây ra những nghi hoặc trong đám quần hùng. Hai người lại uống thêm bát nữa. Rượu ngon, món thỏ nướng thơm lừng cũng đã được dọn ra, cả Lương Nhất Công và Phúc đều nhanh chóng quên đi mọi vướng bận. Uống cạn chén, Phúc bèn lật khật đứng dậy:

– Anh, đợi em đi giải quyết nỗi buồn một chút. Từ sáng tới giờ, chưa được giải quyết lần nào.

Nửa bụng dưới của chàng lúc này căng cứng, cảm giác tưng tức khó chịu, ngay đến bước chân cũng không dám bước mạnh bạo. Phúc mò ra bụi tre sau quán, cố đi xa một chút. Ông chủ quán rượu có cô con gái xinh xắn đáo để, không lẽ để nàng trông thấy cảnh này. Phúc vạch quần, xả một mạch. Cảm giác trút bỏ được gánh nặng trong lòng thật sung sướng làm sao. Ngay lúc chàng xử lý xong đại sự, lúi húi thắt lại đai quần thì bất ngờ phát hiện ra một chuyện lạ.

Cách đó không xa, ngay dưới gò đất, lẩn khuất giữa những rặng tre vắng vẻ, đang có hai gã trai và một cô gái. Hai gã trai tay cầm đao kiếm, tướng mạo và ăn vận hệt những kẻ hành tẩu giang hồ. Bọn chúng chia hai ngả trước sau, liên tục đeo bám theo, trêu ghẹo cô gái. Cô gái ăn vận kín đáo, áo quần từ trên xuống dưới đều một màu tím, lại đội nón và đeo khăn che mặt, không rõ dung nhan, tướng mạo. Dựa vào sắc vóc, chỉ có thể đoán là một thiếu nữ còn khá trẻ. Cô gái dù đã cố gắng, vẫn chẳng thể thoát khỏi sự đeo bám. Mỗi lúc, những hành động quấy nhiễu lại càng tăng lên. Phúc ngờ vực, thầm nghĩ trong đầu:

“Hai gã kia, giữa ban ngày ban mặt mà muốn ức hiếp đàn bà con gái sao?”

Chàng bèn vọt đến gần hơn để quan sát, sẵn sàng can thiệp nếu chuyện cưỡng bức xảy ra. Lúc này, giữa khoảng đất vắng vẻ, xung quanh là những rặng tre bao phủ.

– Cô em, đi đâu mà vất vả một mình thế này? Có cần các anh đây giúp gì không?

Hai gã trai tiến đến, dồn cô gái vào một góc, buông lời trêu ghẹo. Cô gái co rúm người lại trong sợ hãi, nói:

– Các ngươi muốn gì? Đừng lại gần ta.

Hai gã trai hí hửng nhìn nhau cười, rồi nói:

– Các anh chẳng muốn gì cả, chỉ muốn cô em thôi, có được không?

Ngay sau đó, những cánh tay thô bỉ vươn ra, cố gắng động chạm vào nàng. Cô gái lùi lại mấy bước, hốt hoảng nói:

– Các ngươi dám giở trò xằng bậy, không sợ ta hô lên sao?

Hai gã chẳng lấy làm sợ, trái lại càng tỏ ra khoái chí, bước xấn tới gần hơn:

– Hô ư, ở đây vắng vẻ, cô em cứ việc hô thoải mái. Các anh đây cũng rất thích những cô gái biết kêu la trong lúc hành sự đó.

Những lời lẽ thật bẩn thỉu. Phúc đứng cách đó năm bảy trượng, phải nghe những lời này thì không khỏi sôi máu, thầm nghĩ:

“Hai tên đốn mạt. Ta phải cho chúng một trận mới được”

Chàng chưa kịp làm gì thì hai gã trai đã nhào đến, như muốn đè ngửa cô gái ra. Phúc giật mình, vội vàng quát lớn:

– Khốn nạn. Dừng lại.

Chàng liền vọt ra khỏi chỗ núp. Tiếng quát đầy giận dữ khiến hai gã trai lập tức khựng lại. Phúc không ngờ lời nói của mình lại có tác dụng tức thì như vậy. Hai gã kia dừng khựng lại, toàn thân cứng đờ, qua một hồi vẫn không dám nhúc nhích. Xem ra, chúng đã bị chàng dọa cho khiếp vía rồi.

Phúc chắc mẩm, toan bước đến. Nhưng ngay lúc này, một cảnh tượng kinh hãi đột ngột xảy ra. Một trong hai gã kia toàn thân rung lên, giật giật vài cái rồi thình lình đổ gục xuống. Chỗ gã đứng, máu đã chảy thành vũng từ lúc nào không hay biết. Gã còn lại toàn thân run rẩy, hai mắt trợn tròn, sắc mặt trắng bệch không còn sinh khí. Ở chiều ngược lại, cô gái bí ẩn kia đang cầm chắc trong tay một thanh trủy thủ, chẳng biết là lấy từ đâu ra. Từ thanh trủy thủ, máu chảy xuôi xuống cổ tay, nhỏ từng giọt đỏ tươi trên nền đất. Cô gái liếc mắt, từ từ nhìn sang gã còn lại. Một ánh mắt sắc lạnh, không có vẻ gì hoang mang, sợ hãi. Sự tình quá bất ngờ, khiến Phúc cũng cảm thấy rúng động. Chàng đứng ngây ra như trời trồng, nhất thời không biết phải làm gì.

Gã còn lại sau một hồi kinh sợ thì hốt hoảng bỏ chạy thục mạng. Dù có kiếm trên tay, gã cũng không dám động thủ, chỉ biết ba chân bốn cẳng chạy trối chết. Thoáng chốc, hắn đã khuất bóng sau những bụi tre. Trước mặt đã không còn ai, cô gái liền liếc mắt nhìn về phía Phúc. Vẫn là ánh mắt sắc lạnh đó, nhưng đã dịu bớt đi nhiều. Cô gái như thoáng giật mình, rồi đạp cước, nhanh chóng vọt người lao đi.

Lúc này, chỉ còn lại mình Phúc cùng cái xác nằm trên vũng máu. Chàng bần thần. Đúng là hai gã khốn nạn đáng bị trừng trị. Nhưng dù sao mọi việc vẫn chưa đến nỗi nào, bọn chúng cũng chưa đến độ phải chết. Phúc ban nãy chỉ định dạy cho chúng một bài học, rồi sẽ đuổi đi mà thôi. Còn với cô gái kia, Phúc cũng chẳng thể trách tội nàng được. Chỉ là tự vệ, nhưng cái cách cô ta ra tay, cùng với ánh mắt sắc lạnh đó khiến chàng không khỏi rùng mình. Phúc liền rời đi ngay sau đó, trở về quán rượu đã hẹn. Trong quán, Lương Nhất Công vẫn đang chờ đợi. Phúc cũng đã quen với việc giết chóc trên chốn giang hồ, nên cũng không còn bị ám ảnh quá nhiều. Thứ đọng lại trong tâm trí chàng lúc này, chính là hình ảnh cô gái áo tím bí ẩn ban nãy.

Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, mọi hành vi sao chép không được phép đều bị nghiêm cấm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free