(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 115: Đánh lộn ở quán rượu
Thu Lệ và Phùng Trí rời đại điện, bước ra cửa lớn. Bên ngoài, Lương Nhất Công huých tay, khẽ kéo vai áo Phúc, hất hàm ra hiệu. Phúc nhìn thấy Thu Lệ tiến đến gần, không những chẳng vui mừng ra đón mà ngược lại, vội vàng quay đi, tránh mặt nàng. Hai người chỉ cách nhau chừng bốn, năm thước, lẳng lặng lướt qua nhau. Lương Nhất Công lấy làm lạ, đợi khi người của Hoàng gia trang khuất dạng sau cánh cổng, mới kéo Phúc lại hỏi:
– Này chú, sao lại tránh mặt thế?
Phúc thoáng trầm tư, buồn rầu đáp: – Thôi, dù sao cũng đã từ biệt rồi, không gặp lại sẽ tốt hơn.
Không phải chàng không nhớ Thu Lệ, chỉ là bản thân đang ở trong Thanh Sơn môn, nếu để nàng bắt gặp thì thật khó giải thích rõ ràng. Lương Nhất Công không hiểu hết ngọn ngành, vỗ vai chàng nói: – Thôi được, giờ vào trong gặp các vị thủ lĩnh cùng ta.
Trong đại điện, vừa nghe Lương Nhất Công thuật lại lời của Phúc, mấy người trong Ngũ hổ cùng kinh ngạc thốt lên: – Cái gì, hung thủ không phải đám người Tống đó?
Lương Thành Nghiệp liền nhắc: – Công, việc này hệ trọng, con và cậu Phúc phải cân nhắc thật kỹ.
Lương Nhất Công gật đầu. Chàng chỉ là người truyền lời, việc trình bày cụ thể thế nào phải do Phúc. Về phần Phúc, chàng chỉ có chút nghi vấn, bèn chia sẻ với Lương Nhất Công, chứ không hề định kể ra với bất kỳ ai khác. Chàng càng không muốn bị đặt vào tình thế chất vấn trước mặt những người đứng đầu võ lâm Lĩnh Nam. Dù sao thì sự đã rồi, Phúc đành kể ra những gì mình biết. Chàng vừa kể đến việc hung thủ cướp Bất Diệt thì liền vấp phải phản ứng gay gắt:
– Anh bạn trẻ, cậu có nhầm lẫn gì không? Khi lũ người Tống bị bắt, Bất Diệt rõ ràng đang nằm trong tay chúng. Làm sao hung thủ lại là người Việt ta được?
– Cậu nói vậy khác nào bảo người Việt ta có kẻ làm tay sai cho chúng? Nếu quả thật vậy thì hãy chỉ đích danh ra, không thể nói mơ hồ như thế được.
Lưu Nhất có lẽ là người gay gắt hơn cả, nói: – Rõ ràng là muốn tung tin thất thiệt! Ngay vừa lúc nãy, chính người của Hoàng gia trang đã ở đây, khẳng định Bất Diệt bị lũ người Tống lấy đi, còn muốn xin chuộc lại. Anh bạn trẻ, hãy nói xem, cậu nói ra những điều như vậy là nhằm mục đích gì?
Trước những lời của họ Lưu, Phúc thật khó mà giải thích thỏa đáng. Chàng không thể gọi Thu Lệ tới để đối chất. Hơn nữa, bản thân chàng cũng không muốn giải thích làm gì, nên đành chọn cách im lặng. Lương Nhất Công cũng không ngờ phản ứng lại dữ dội đến vậy, vội vàng đứng ra nói đỡ:
– Thưa cha, thưa các vị tiền bối. Chú Phúc chỉ là biết sao nói vậy, không có ý đồ gì mờ ám cả. Xin mọi người chớ nặng lời.
Lương Thành Nghiệp thấy con trai vội vàng hấp tấp, để mọi chuyện ra nông nỗi này thì tỏ rõ sự không hài lòng, nghiêm nghị nói: – Những chuyện như thế này, lần sau con hãy cẩn thận khi phát ngôn.
Lương Nhất Công khẽ cúi đầu nhận lỗi. Lương Thành Nghiệp lại quay sang mấy vị thủ lĩnh, nói:
– Sự tình có lẽ có chút nhầm lẫn, chúng ta không cần để tâm đến. Nói rồi, ông vẫy tay. Lương Nhất Công hiểu ý, liền kéo Phúc rời khỏi đại điện. Phúc theo bước chân Lương Nhất Công đi ra, lòng không khỏi ấm ức.
Để bù đắp, Lương Nhất Công rủ Phúc ra ngoài uống rượu. Lúc này đã gần đến trưa. Địa điểm là một quán nhậu cách hơn một dặm về phía tây, nằm ngay lối lên của bến nước. Nơi đây vốn đã thường xuyên tấp nập khách qua lại, những ngày này lại càng thêm đông đúc. Nhân sĩ khắp các lộ kéo về, ngay cả môn hạ của Ngũ hổ phái ở Thanh Sơn môn lúc rảnh rỗi cũng tìm đến. Quán dù đã bày ra đến hai chục bàn, vẫn chật kín chỗ. Trên đường đi, Lương Nhất Công hào hứng giới thiệu:
– Quán này có món thỏ nướng rất tuyệt, chỉ tội phải đợi hơi lâu một chút. Dù sao hôm nay cũng không bận gì, hai ta cứ thong thả.
Phúc nghĩ tới chuyện sắp được uống rượu thì sắc mặt tươi tỉnh hẳn lên. Chàng đã không ít lần săn thỏ, nên cũng biết rõ mùi vị của nó. Vừa nghĩ tới thôi là nước miếng đã ứa ra, đầu óc liền quên hết những chuyện không vui ban nãy. Cả hai rảo bước nhanh hơn. Gần đến nơi thì nghe tiếng mấy người gọi nhau:
– Mau lên! Thiếu chủ thành Hoan Châu đang đấu với Lưu công tử của phái Tản Viên!
Liền sau đó, từ phía trước vọng về tiếng kiếm va chạm loảng xoảng. Rõ ràng ở đó đang có một cuộc tỉ thí. Lương Nhất Công và Phúc liền phi nhanh tới. Ngay bên ngoài quán rượu, trên bãi đất trống cách đó không xa, hai gã thanh niên đang lao vào nhau, kiếm trong tay liên tiếp vung ra. Xung quanh, đám quần hùng, nhân sĩ quây lại thành vòng lớn, ồn ã náo nhiệt. Không khó để nhận ra hai gã thanh niên kia chính là Ngô Cương, thiếu chủ thành Hoan Châu, và Khúc Vĩnh Nhạc, con trai cả của Khúc Vĩnh Lâm. Trên đầu vị công tử họ Khúc vẫn còn mang dải khăn trắng. Kiếm pháp Ngô Cương sử dụng là Ngô gia kiếm, một lộ kiếm được biến tấu từ thương pháp gia truyền của họ Ngô. Phía bên kia, Khúc Vĩnh Nhạc cũng đánh ra Tản Viên Thượng Sơn kiếm, một trong những lộ kiếm pháp cao siêu nhất của phái Tản Viên, chỉ có Thủ Hộ từ hàng thứ bảy trở lên mới được truyền thụ. Cả hai lộ kiếm pháp đều chú trọng sự cương mãnh, hai người dùng kiếm xuất chiêu mạnh bạo, không chút kiêng nể. Trận đấu trở nên quyết liệt và căng thẳng, khác hẳn các cuộc tỉ thí thông thường.
Bên ngoài, người của Tản Viên và Hoan Châu đứng tụ lại thành hai nhóm riêng biệt, tập trung quan chiến. Sắc mặt ai nấy đều hằm hằm, xem chừng có sự thù địch không hề nhẹ.
Lương Nhất Công và Phúc vừa đến, không rõ vì sao lại có cuộc tỷ đấu này. Lương Nhất Công bèn hỏi chuyện, liền được một lão đao khách thuật lại. Nguyên cớ bắt nguồn từ việc người của thành Hoan Châu kéo đến quán, thì gặp người của phái Tản Viên cũng đang ở đó. Hai bên tranh giành nhau mấy bàn trong quán, là những chỗ ngồi tiện nghi nhất. Người của phái Tản Viên đến trước nên được ưu tiên. Ngô Cương không chịu, bèn bắt chủ quán phải đuổi hết những khách đang ngồi mấy bàn đó ra ngoài, nhường chỗ cho người của mình. Hai bên cùng ngồi trong quán, lời qua tiếng lại. Ngô Cương sau khi uống mấy chén rượu, liền đem chuyện của Khúc Vĩnh Nhạc ra làm trò giễu cợt. Thiếu chủ thành Hoan Châu cho rằng công tử họ Khúc là kẻ hèn nhát, không dám tự mình đi trả thù cho cha. Khúc Vĩnh Nhạc không chịu nổi sự sỉ nhục, bèn thách đối phương tỷ kiếm với mình. Vậy là cuộc tỉ đấu xảy ra.
Trong màn giao chiến, Ngô Cương liên tiếp phát chiêu, kiếm phong ào ạt, tự tin áp đảo khí thế. Hắn vừa đánh vừa đắc chí nói lớn:
– Khúc công tử, kiếm pháp của phái Tản Viên chỉ có bấy nhiêu đây thôi sao?
Khúc Vĩnh Nhạc bị đối phương khích bác thì càng thêm căm giận, vung kiếm càng thêm gấp gáp.
– Ngô Cương, chớ có ngạo mạn!
Ngô Cương lại hỏi: – Khúc công tử, Tản Viên có Sơn Thần Diệt Yêu kiếm, tự xưng là đỉnh cao của thiên hạ, sao không đem ra dùng?
Khúc Vĩnh Nhạc nghiến răng đáp: – Đấu với một kẻ kiếm đạo không thuần như ngươi, chỉ cần Thượng Sơn kiếm là đủ.
Trước lời lẽ của họ Khúc, Ngô Cương bật cười ha hả, rồi ngạo mạn nói: – Không lẽ do tư chất công tử kém cỏi, nên mới không được Khúc trưởng hộ truyền dạy? Nếu vậy, hãy để kẻ kiếm đạo không thuần này chỉ điểm thêm cho.
Ngô Cương không biết rằng, trong phái Tản Viên, Sơn Thần Diệt Yêu kiếm chỉ truyền thụ cho trưởng hộ và phó hộ. Điều này đã được ghi rõ trong hương ước, không ai được làm trái. Chính vì vậy, Khúc Vĩnh Nhạc dù là con trưởng của Khúc Vĩnh Lâm, cũng chưa từng được cha chỉ dạy.
Xét về dung mạo, thiên tư hay danh tiếng, Ngô Cương đều hơn hẳn. Hắn được giới giang hồ ca tụng là “Văn võ song toàn”, cùng Lương Nhất Công tề danh “Lĩnh Nam song hùng”, mới mười tuổi đã nổi danh khắp vùng Hoan Ái. Ngược lại, Khúc Vĩnh Nhạc dù là con trưởng của Khúc Vĩnh Lâm, mang thân phận người thừa kế, tư chất cũng không đến nỗi nào, nhưng từ nhỏ chỉ ẩn mình nơi núi Tản, tu vi và thành tựu đều không có gì nổi bật.
Cuộc đấu kiếm càng lúc càng dữ dội, kiếm phong tán phát, cát bụi bốc lên mịt mù. Trong khi Khúc Vĩnh Nhạc một lòng đánh bại đối phương để hả nỗi sỉ nhục, thì Ngô Cương lại mưu toan nhiều hơn thế. Hắn thầm suy tính:
“Hôm nay, ta sẽ sỉ nhục phái Tản Viên ở đây, để cho thiên hạ không còn ca tụng một đám chỉ biết khư khư giữ mình.”
Bản dịch này là tài sản trí tuệ độc quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.