(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 11: Vị khách lúc nửa đêm
Cha! Cha!
Tiếng gọi dồn dập vang lên.
Lương Nhất Công choàng mở mắt, thoát khỏi cơn mê man. Gần một ngày trôi qua, giờ đây trời đã về chiều muộn, mặt trời xế bóng. Thấy con trai tỉnh lại, Lương Thành Nghiệp mừng rỡ gọi:
– Công, con tỉnh rồi! Tốt quá, tốt quá!
Lương Nhất Công ngơ ngác nhìn quanh:
– Cha, đây là đâu ạ?
– Đây là nhà của Dược Tiên lão sư.
Lương Th��nh Nghiệp chỉ tay về phía Dược Tiên lão sư rồi nói. Vị lão dược sư nhìn chàng, mỉm cười hiền hậu.
– Con bị trúng Sinh Tử dược. Cha phải mang con đến đây nhờ Dược Tiên lão sư cứu giúp. Nếu không nhờ y thuật cao minh của lão, e là con đã không qua khỏi rồi. Con mau cảm ơn lão đi.
– Cháu cảm ơn Dược Tiên lão sư đã cứu mạng.
Lương Nhất Công thều thào. Chàng cố rướn người cúi đầu cảm tạ, nhưng toàn thân kiệt quệ, không sao nhấc nổi đầu. Cơn đau hành hạ chàng dữ dội. Chàng quay sang Lương Thành Nghiệp hỏi:
– Cha, còn các huynh đệ Thanh Sơn môn thì sao ạ? Họ đâu rồi?
Lương Thành Nghiệp bối rối, bởi thực tình y cũng không rõ các môn hạ đi cùng Lương Nhất Công hiện giờ ra sao, đã về đến Thanh Sơn môn hay chưa. Vị trưởng môn ngập ngừng đáp:
– Con bị thương nặng nhất, nguy đến tính mạng, nên được Lai Đông cấp tốc đưa về đây. Các huynh đệ còn lại sẽ về sau. Ta đã căn dặn Lai Đông mời những thầy thuốc giỏi nhất đến, sẽ chăm sóc, chữa trị chu đáo cho mọi người.
Y không muốn cho Lương Nhất Công biết rằng, ngoài Dược Tiên lão sư ra, không ai có thể giải được Sinh Tử dược. Lương Nhất Công nghe vậy thì tạm an lòng. Chàng hít một hơi thật sâu, trấn tĩnh sau cơn mộng mị, rồi trầm giọng nói:
– Cha. Là người đàn bà đó… người có chồng bị thủ lĩnh Hà Khẩu bang giết hại. Chính mụ ta là kẻ đã hạ độc.
Lương Thành Nghiệp từ từ lục tìm trong trí nhớ.
– Là kẻ sau đó đã tìm cách đâm lén con tại quán rượu phải không?
– Đúng vậy.
– Năm ấy, khi con thả cho ả ta đi, cha đã dự cảm rằng mối thù này sẽ không dừng lại, quả nhiên là vậy. Chỉ không ngờ ả ta lại có thể có được thứ độc âm hiểm đến mức đó.
Lương Thành Nghiệp nói, nét mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Thấy hai cha con đang quá chú tâm đến kẻ hạ độc mà không để ý tới tình hình sức khỏe hiện tại, Dược Tiên lão sư nhẹ nhàng chen lời:
– Lương công tử, người thấy trong người thế nào rồi?
Lương Nhất Công lúc này mới để ý đến bản thân mình.
– Dược Tiên lão sư, cháu thấy toàn thân đau nhức như có ngàn mũi kim châm, đan điền nóng rực như lửa cháy dữ dội, thiêu đốt ruột gan, còn hơn cả lúc bị trúng Sinh Tử dược.
Chàng nói, giọng càng về sau càng thều thào, như bị hụt hơi. Lão dược sư đáp:
– Đúng vậy, là bởi trong cơ thể công tử vẫn còn Đoạt Mệnh dược. Lão đã dùng nó để trục xuất Sinh Tử dược ra. Giờ là lúc Đoạt Mệnh dược phát tác. Sẽ cần vài hôm để giải hết độc tố trong người. Công tử mới hồi tỉnh nên còn rất yếu, chưa thể vận động ngay được.
Rồi quay sang nói với Lương Thành Nghiệp:
– Lương trưởng môn, hãy để công tử nghỉ ngơi. Chúng ta ra bàn uống nước đi.
Uống cạn chén trà đầu, Lương Thành Nghiệp nói:
– Dược Tiên lão sư, kẻ hạ độc mang lòng thù hận sâu sắc với Thanh Sơn môn, e rằng sẽ tiếp tục ra tay. Ta cần phải trở về Thanh Sơn môn để lo liệu một số việc. Công tử nay cũng đã tỉnh lại, mọi sự tiếp theo vẫn xin nhờ lão giúp đỡ.
Sau đó, y rời đi khi trời đã tắt nắng. Trước khi đi, y không quên sắp đặt một số đệ tử ở lại canh phòng bảo vệ.
Đêm đến, trời lặng gió và tối đen như mực. Một ngọn đuốc len lỏi, lẩn khuất giữa những đám lau sậy, lần theo con đường dẫn đến bìa rừng.
— Đứng lại!
Hai đệ tử Thanh Sơn môn từ trong bóng tối vọt ra chặn lại. Trước mặt chúng là một người vận bộ đồ đen, đầu đội nón, ngọn đuốc giơ cao phủ bóng xuống khuôn mặt, khiến trong đêm tối không rõ là nam hay nữ. Dựa vào dáng đi, có thể đoán người này không biết võ công, hoặc chí ít cũng không phải hạng cao thủ. Hai tên đệ tử lại hỏi:
– Ngươi là ai? Đêm hôm vào rừng làm gì vậy?
Kẻ bí ẩn kia vẫn không đáp. Các đệ tử Thanh Sơn môn vốn đã cảnh giác lại càng thêm phòng bị. Một tên hơi khom người, cố gắng quan sát khuôn mặt ẩn dưới vành nón. Dường như là đàn ông, hắn đoán vậy, rồi gắt lên:
– Ngươi còn không nói, đừng trách bọn ta ra tay cưỡng ép!
Quá tam ba bận, hai đệ tử Thanh Sơn môn vung đao, định ra tay, cũng là để thử phản ứng của đối phương. Đúng lúc này:
– Xoạt! Rầm! Rầm!
Những tiếng động của vật thể rơi rụng vang lên liên tiếp. Cả thảy tám tiếng. Chúng khiến hai đệ tử kia sợ hãi. Một tên run rẩy ngoái đầu ra sau. Những nơi phát ra tiếng động đều là chỗ các đệ tử Thanh Sơn môn đang ẩn nấp. Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng hắn. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Liệu có phải tất cả đã bị ám sát? Xung quanh im lìm, không một tiếng động. Chẳng lẽ kẻ ra tay ám sát lại có thể hành động gọn lẹ, im ắng đến vậy? Hắn từ từ quay lại, nhìn kẻ đang đứng trước mặt. Đúng lúc này, đồng môn bên cạnh cũng cứ thế đổ gục xuống, lặng lẽ. Rốt cuộc là ma bắt hay quỷ ám? Tiếng chim lợn kêu "quéc quéc" từng chập. Tên đệ tử Thanh Sơn môn sợ hãi đến phát hoảng, toan hô lên thì bất chợt cảm thấy đầu óc mơ hồ, mộng mị. Hắn nhanh chóng đổ xuống, chìm vào mê man. Kẻ bí ẩn kia nhẹ nhàng nhấc chân bước qua, tiến sâu vào khu rừng.
Tiếng chó sủa đánh động, lúc đầu hung tợn, sau thì lịm dần rồi im bặt. Dừng lại tại cổng, kẻ bí ẩn hướng mắt trông vào ngôi nhà tranh. Từ trong, Dược Tiên lão sư bước ra. Lão lúi húi châm ngọn đèn trong cái vạc dầu treo trước cửa, rồi cất giọng hỏi:
– Người đến đây là muốn tìm lão phải không?
Đến lúc này, kẻ bí ẩn kia mới chịu lên tiếng, một giọng nữ vang lên:
– Ta đến để tìm người của Thanh Sơn môn.
– Tìm người của Thanh Sơn môn? Nói như vậy, người chính là kẻ đã ra tay hạ Sinh Tử dược sao?
Dược Tiên lão sư nhanh chóng phán đoán.
– Đúng, là ta.
Lúc này, ngọn đuốc đã cháy xuống thấp hơn, ánh sáng soi rọi làm lộ ra khuôn mặt người đàn bà với những nét xấu xí đến cùng cực.
– Ta muốn đến để kiểm chứng tác dụng của Sinh Tử dược. Lão là một thầy thuốc à?
Dược Tiên lão sư khẽ cười, đáp:
– Lão chỉ là một ông lang quê mà thôi.
– Lão đã cứu chữa cho Lương Nhất Công!
– Kết quả thế nào?
Đến đây, Dược Tiên lão sư chưa vội trả lời mà hỏi ngược lại:
– Cô gái. Trước khi nói về kết quả, lão muốn biết một số chuyện, được không?
Người đàn bà dù nóng lòng nhưng vẫn kiên nhẫn.
– Chuyện gì?
– Về Sinh Tử dược, vì đâu cô có được nó? Và cô có quan hệ như thế nào với Vạn Độc Vương?
– Lão cũng biết Vạn Độc Vương sao?
– Lão có biết. Dù rằng lão và hắn như hai ngả chính tà, nhưng lão vẫn luôn xem hắn như kẻ song hành. Vạn Độc Vương tính tình cổ quái, độc ngã độc hành, chắc chắn không có chuyện hắn thu nhận học trò, với đàn bà thì lại càng không. Vả lại, hắn cũng đột nhiên biến mất khỏi giang hồ đã bốn, năm năm nay. Sinh Tử dược lại là món độc dược bản môn, không hề lưu truyền ra ngoài. Vậy, từ đâu cô có được nó?
– Ta có được nó như thế nào không quan trọng. Vì sao ta phải kể cho lão biết?
Người đàn bà khước từ. Dược Tiên lão sư đáp lại:
– Nếu như cô muốn biết tình hình hiện tại của Lương công tử... Lão đoán rằng cô đã phải đánh đổi rất nhiều để có được Sinh Tử dược.
Toàn bộ nội dung bản văn này được bảo vệ bởi bản quyền của truyen.free.