(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 10: Hận thù
Sáu năm trước, tại cửa biển Diêm Điền, thuộc lộ Long Hưng (nay là tỉnh Thái Bình), một cuộc chiến đã nổ ra giữa Thanh Sơn môn và Hà Khẩu bang – một băng cướp chuyên cướp bóc tàu thuyền qua lại trong vùng.
– Công, đây là nhiệm vụ của con. Hãy chứng minh cho ta thấy, con đã sẵn sàng trở thành người kế thừa Thanh Sơn môn.
Lương Thành Nghiệp hối thúc. Lương Nhất Công, chàng trai mười bốn tuổi lần đầu theo cha đi dẹp giặc cỏ, ngập ngừng một chút rồi dương kiếm lên. Giữa mênh mông sông nước, thuyền bè, cuộc chiến hỗn loạn đang diễn ra. Chàng cảm nhận một luồng khí sục sôi cuộn trào trong tay. Thanh Anh Hùng kiếm này đã được tôi luyện quá lâu rồi, giờ là lúc nó rút vỏ, vút lên giữa chiến trận, tỏa thứ hào quang rực rỡ, thuần khiết.
– Vâng, thưa cha.
Một câu đáp ngắn gọn, tà lam bào của chàng bay phấp phới giữa không trung. Lương Nhất Công tung mình vào giữa đám Hà Khẩu bang, lập tức thu hút mọi sự chú ý của chúng. Lần đầu tiên, Lạc Nhạn Thập Thức kiếm được thi triển, tinh diệu tuyệt luân. Đám người Hà Khẩu bang chẳng khác nào trang giấy trắng trải trên mặt nước Diêm Điền, để Lương Nhất Công mặc sức vung kiếm, vẽ nên những đường nét khoáng đạt, điểm xuyết những chấm phá mê hoặc lòng người. Mỗi bước chân chàng đi qua, kẻ địch xung quanh đều phải buông bỏ khí giới, cúi đầu quy phục. Giữa những tiếng la hét, kêu la thảm thiết lại là sự tĩnh lặng đến lạ lùng của kiếm.
Đứng ngoài quan sát, Lương Thành Nghiệp cũng cảm thấy ngỡ ngàng. Một người cha luyện Khoái Lộ Hùng Đao, cường liệt vô song, lại có thể có một người con thi triển kiếm pháp thanh tao, sắc bén đến vậy. Chỉ với nền tảng võ học căn bản từ cha, lấy đao pháp làm trung tâm, Lương Nhất Công đã tự mình sáng tạo ra một bộ kiếm pháp. Nó khiến Lương Thành Nghiệp nhớ đến thứ kiếm pháp tinh diệu đã từng gặp bốn năm về trước trên đỉnh Bạch Vân. Thế nhưng, trước khung cảnh tưởng chừng hoàn mỹ đang bày ra trước mắt, Lương Thành Nghiệp chợt nhận thấy một điều gì đó dấy lên trong lòng. Hơn năm mươi tên Hà Khẩu bang bị hạ gục, nằm lăn lộn trên sàn. Dù kêu la thảm thiết, nhưng tất cả đều còn sống. Các đường kiếm Lương Nhất Công tung ra luôn dừng lại ở mức làm tổn thương đối thủ, không phải những sát chiêu đoạt mạng. Lương Thành Nghiệp tự hỏi, là do chàng đã đạt cảnh giới thượng thừa, hay do kiếm chưa đủ sắc bén, là chấp niệm cầu toàn hay lòng nhân từ đã cản lối?
– Ngươi thua rồi.
Lương Nhất Công chĩa mũi kiếm đến tên thủ lĩnh Hà Khẩu bang vừa bị đánh ngã trên sàn, cất tiếng:
– Ta không muốn nơi này phải đổ thêm máu. Hãy bảo tất cả người của ngươi đầu hàng, nếu không ta sẽ giết ngươi.
Tên thủ lĩnh kia sợ hãi, cấp tốc hô lên. Lập tức, tất cả tạm thời dừng giao chiến.
– Người anh hùng, ta… ta đã làm đúng như yêu cầu. Ngươi… người hãy tha cho ta.
– Bảo người của ngươi hạ vũ khí xuống! – Lương Nhất Công nói.
– Hạ vũ khí xuống! Nhanh lên, các ngươi mau hạ vũ khí xuống!
Đám người Hà Khẩu bang chưa chịu tuân theo, vẫn nắm chặt vũ khí trong tay.
– Các ngươi! Lũ khốn này! Các ngươi dám chống lệnh ta sao? Mau bỏ vũ khí xuống! Các ngươi muốn chết ư?
Rồi hắn vội quay qua Lương Nhất Công phân trần:
– Người anh hùng. Ta… ta đã yêu cầu chúng bỏ vũ khí đúng như lời người anh hùng bảo, chỉ là… chỉ là… bọn chúng giờ không chịu nghe ta nữa. Người anh hùng, ngươi… người hãy tha cho ta.
Đúng lúc này, Lương Thành Nghiệp từ phía sau lên tiếng:
– Công, con làm gì vậy? Hãy mau giết hắn đi!
Lương Nhất Công do dự, chưa biết phải xử trí thế nào. Chàng muốn uy hiếp tên cầm đầu này để ép người của Hà Khẩu bang phải đầu hàng, giơ tay chịu trói, mục đích là để hoàn thành nhiệm vụ mà tránh phải ra tay sát hại quá nhiều. Lương Thành Nghiệp lại lên tiếng đốc thúc:
– Công, chúng ta đến đây để tiễu trừ, không phải để chiêu hàng. Hà Khẩu bang chỉ là lũ giặc cỏ, không cần phải tha chết cho chúng. Hãy giết hết chúng đi!
Mệnh lệnh tựa như bản án tử phát ra, khiến cả Hà Khẩu bang trên dưới đều kinh động. Đối với Lương Nhất Công, trước nay chàng vẫn luôn nghe theo mọi sự chỉ bảo, sắp đặt của cha, tuyệt đối không dám trái lời. Thanh Anh Hùng kiếm giương cao, ánh mắt chàng trở nên sắc lạnh. Một cảm giác chết chóc lạnh lẽo lan tỏa. Người của Hà Khẩu bang thấy như có lưỡi dao vừa kề vào cổ, chực chờ cứa một đường. Chúng muốn buông đao kiếm để bỏ chạy mà toàn thân như bị hóa đá, không thể cử động được.
– Người của Hà Khẩu bang nghe đây!
Lương Nhất Công nói lớn:
– Kẻ nào hạ vũ khí đầu hàng, ta sẽ tha chết cho kẻ đó!
Lời nói ấy khiến tất cả phải bất ngờ. Ai nấy đều nghĩ Anh Hùng kiếm đã giương lên thì khi hạ xuống sẽ là đầu rơi máu chảy, người chết mạng vong. Nào ngờ đâu Lương Nhất Công vẫn kiên quyết với ý định chiêu hàng. Người của Hà Khẩu bang tuy còn cẩn trọng đề phòng nhưng trong lòng cũng được trấn an hơn trước. Lác đác đã có những tên chịu hàng, vứt bỏ đao kiếm, ban đầu chỉ một vài tên, sau đông dần đến hơn ba mươi người. Tên thủ lĩnh Hà Khẩu bang thấy vậy thì mừng lắm, gượng cười nói:
– Đúng rồi, hàng đi, hàng đi! Các ngươi hãy mau bỏ vũ khí xuống. Rồi người anh hùng đây sẽ tha chết cho tất cả chúng ta!
Người của Thanh Sơn môn thì lại chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra, ai nấy đều tỏ ý nghi ngại. Mệnh lệnh đã được Lương Thành Nghiệp phát ra, vậy mà Lương Nhất Công dám làm trái. Chàng dám trước mặt cha tuyên bố tha chết cho những kẻ đầu hàng. Việc này thực sự đã tổn hại đến tôn nghiêm của môn chủ Thanh Sơn môn. Lai Đông ngoái đầu ra sau, thấy cơn giận dữ của chủ nhân đang bốc lên ngùn ngụt. Y lập tức lên tiếng khuyên nhủ Lương Nhất Công:
– Công tử. Hà Khẩu bang tội ác chất chồng, không thể tha thứ được. Công tử quên mất nhiệm vụ của mình rồi sao?
Lương Nhất Công đáp:
– Ta không quên. Nhiệm vụ diệt trừ Hà Khẩu bang, ta nhất định sẽ hoàn thành. Tội ác của bọn chúng nhất định phải bị trừng trị.
– Công tử? Tôi vẫn chưa hiểu ý người. Diệt trừ bọn chúng, nhưng lại tha mạng cho chúng ư?
– Đúng vậy. Diệt trừ Hà Khẩu bang không nhất thiết phải giết chết tất cả. Tha chết cho chúng cũng không có nghĩa là bỏ qua tội ác mà bọn chúng đã gây ra.
Cả Thanh Sơn môn và Hà Khẩu bang đều im lặng chờ đợi.
– Ta sẽ bắt hết bọn chúng, giao cho quan phủ. Tội ác của chúng sẽ do quan phủ định đoạt.
Lúc này, trên dưới Hà Khẩu bang mới thực sự hiểu bản chất của việc “tha chết”, ai nấy đều run rẩy sợ hãi. Trong đám đông, những tiếng xì xào vang lên:
– Sao lại như vậy, đã hứa tha chết rồi mà? Thế này là lừa chúng ta rồi!
– Để quan phủ định đoạt thì chỉ có tội chết thôi. Làm vậy có khác gì giết chúng ta đâu?
Hà Khẩu bang nguyên là một nhóm tù nhân trốn ngục thoát ra, dạt về vùng cửa sông này nương náu. Chúng lấy việc chặn thuyền buôn, giết người cướp của làm kế sinh nhai. Lâu dần, các thành phần bất hảo, du thủ du thực kéo đến xin gia nhập, quân số lên đến hơn trăm người thì chúng tự dựng cờ lập bang. Với phần đông bọn chúng, đặc biệt là những kẻ đứng đầu, luôn xác định: một khi để quan quân bắt được thì chỉ có con đường chết.
Tên thủ lĩnh Hà Khẩu bang vốn đang quỳ gối phủ phục, có ý định đầu hàng để giữ mạng. Nay nghe Lương Nhất Công nói vậy thì hắn thành ra hoảng loạn. Lợi dụng lúc chàng đang chú ý đến đám đông, hắn đánh liều vùng dậy bỏ chạy, la lên:
– Không, không! Ta không muốn bị quan phủ bắt!
Chỉ trong ba bước chân, hắn đã lẩn vào giữa đám người Hà Khẩu bang. Lương Nhất Công vội vàng hô lên:
– Đứng lại!
Rồi đuổi theo, nhưng lập tức bị chặn lại. Đám người Hà Khẩu bang trước đó đang nhen nhóm hy vọng sống, nay nghe rõ ngọn ngành thì thành ra tuyệt vọng, cùng quẫn. Thấy Lương Nhất Công lao đến, bọn chúng cũng liều lĩnh vung đao tuốt kiếm chống trả. Chớp mắt, chàng lại lọt vào giữa vòng vây của Hà Khẩu bang. Bị chặn lại, Lương Nhất Công giận dữ quát lên:
– Dám cản ta! Là các ngươi tự chọn cái chết, đừng trách ta vô tình!
Lạc Nhạn Thập Thức kiếm lại được thi triển, lần này hoành hành dữ dội, tràn ngập sát khí. Mỗi kiếm vung ra là máu đổ mạng vong. Nhưng đám Hà Khẩu bang lúc này cũng không biết sợ là gì, cứ như thiêu thân ào ạt xông lên. Lai Đông cùng các môn hạ Thanh Sơn môn cũng lao vào tiếp ứng, hai bên hỗn chiến.
Dù đang trong vòng vây của Hà Khẩu bang, Lương Nhất Công vẫn không quên tên thủ lĩnh vừa trốn chạy. Chàng phóng người lên đỉnh cột buồm, từ trên cao quét mắt trông bốn phía. Trên bờ, tên thủ lĩnh Hà Khẩu bang đang gấp gáp leo lên lưng ngựa.
– Muốn chạy ư? Không dễ đâu!
Lương Nhất Công tung mình lướt đi trên mặt nước. Chỉ sau hai cái đạp chân, chàng đã vào đến bờ. Lương Thành Nghiệp cũng lập tức theo sau. Lúc này, tên thủ lĩnh đã kịp thúc ngựa lao đi, bỏ xa cả nửa dặm. Hắn chắc mẩm rằng với khoảng cách như vậy, lại có lợi thế dùng ngựa, sẽ chẳng có ai đuổi theo được nữa. Nào ngờ đâu khi ngoái đầu nhìn lại, liền thấy hai cha con Lương Nhất Công đang thi triển cước lực, bám sát ngay phía sau. Quá hoảng hốt, hắn vội vàng thúc ngựa phi cấp tốc hơn, trong đầu thầm chửi rủa:
– Mẹ kiếp, hai tên khốn này còn chạy nhanh hơn cả súc vật?
Cuộc truy đuổi kéo dài hơn năm dặm, lúc này đã đ���n m���t ngôi làng nhỏ. Đang vào mùa thu hoạch, dân làng từ già đến trẻ tất bật gánh những gánh lúa vàng vừa mới gặt từ đồng về, đi lại tấp nập. Tên thủ lĩnh Hà Khẩu bang hét lên:
– Tránh ra! Mẹ kiếp! Tránh ra!
Rồi thúc ngựa phi thẳng vào dòng người đang tất tả gồng gánh, vung đao chém loạn xạ những ai không kịp tránh đường. Tiếng la hét, tiếng kêu gào thảm thiết vang lên. Quang cảnh vui tươi, hân hoan của thôn làng bỗng chốc biến thành sự hỗn loạn, tang thương. Ba người, bao gồm một cụ già và hai người phụ nữ, đã bị hắn chém chết, nằm gục trên những gánh lúa. Chưa kịp thoát ra thì con ngựa cưỡi bất ngờ ngã quỵ xuống, có lẽ đã kiệt sức sau quãng đường dài phi nước đại. Tên thủ lĩnh Hà Khẩu bang bị hất văng về phía trước, ngã lộn nhào mấy vòng. Hắn vội vàng bò dậy, lao tới một đôi trai gái đang sợ hãi đứng nép sau lũy tre bên đường, rồi dùng đao uy hiếp, bắt lấy chàng trai. Đúng lúc này, Lương Nhất Công cùng cha đuổi tới. Chứng kiến những nạn nhân nằm gục trên đường, Lương Nhất Công căm phẫn hét lên:
– Những người dân này không có tội. Vậy mà ngươi dám giết hại họ!
Tên thủ lĩnh vốn đã vô cùng sợ hãi, đối diện với ánh nhìn đó thì càng thêm phần kích động. Hắn túm chặt lấy chàng trai kia, kề đao vào cổ và uy hiếp:
– Các người, đừng qua đây, nếu không ta sẽ giết hắn!
– Ngươi là tên nghiệt súc trời đất không dung! Lẽ ra, nếu khi nãy ta một kiếm giết chết ngươi thì những người vô tội nơi đây đã không phải chết một cách oan uổng!
Lương Nhất Công sầm sầm tiến đến. Tên thủ lĩnh cuồng loạn hét lên:
– Tất cả là do ngươi! Ta đã làm theo những gì ngươi yêu cầu. Nhưng chính ngươi đã lừa ta. Ngươi muốn dồn ta vào chỗ chết. Chính ngươi đã khiến những người ở đây phải chết, không phải do ta!
Hắn tỏ ý thanh minh cho những tội lỗi của mình. Đáp lại, Lương Nhất Công giương kiếm lên, lời nói như một mệnh lệnh:
– Thả anh ta ra! Nếu không ta sẽ giết ngươi!
Tất nhiên tên thủ lĩnh Hà Khẩu bang nào chịu nghe theo. Hắn khua đao, trợn mắt ra vẻ thách thức:
– Thả hắn ra rồi sau đó các ngươi sẽ giết ta, hay là bắt ta nộp cho quan phủ? Nếu hôm nay ta phải chết ở đây, thì các ngươi cũng đừng mong thằng này được sống!
Đồng thời hắn giơ con tin ra như tấm bùa hộ mệnh. Chàng trai khốn khổ kia lúc này đã sợ hãi đến tột độ, toàn thân mềm nhũn, mếu máo khóc:
– Không, đừng giết tôi! Tôi xin các người, đừng giết tôi!
Bên vệ đường, cô gái trẻ cũng sụp xuống, quỳ lạy van xin:
– Con van các ông, con lạy các ông, các ông đừng giết chồng con! Van lạy các ông, hãy tha cho chồng của con!
Tên thủ lĩnh Hà Khẩu bang lại hằm hè đe dọa:
– Hãy để ta rời khỏi đây, ta sẽ tha chết cho hắn. Một mạng đổi một mạng, mạng sống của hắn do các ngươi quyết định!
Lương Nhất Công lặng thinh không đáp. Tận mắt chứng kiến những tội ác mà tên thủ lĩnh Hà Khẩu bang gây ra, chàng chỉ muốn ngay lúc này một kiếm lấy mạng hắn. Nhưng hắn lại đang nắm giữ con tin trong tay. Chỉ cần chàng vọng động, con tin tội nghiệp kia sẽ bị hắn giết chết. Ba mạng người đã nằm xuống, chàng không muốn có thêm một người dân vô tội nào phải chết oan uổng. Những cái quỳ lạy, những tiếng van xin càng kích động sự xót xa trong lòng chàng. Kiếm trong tay rung lên, lòng người cũng dao động.
– Ngươi đi đi.
Chàng buông thõng thanh Anh Hùng kiếm.
– Không được!
Đúng lúc này, từ phía sau, Lương Thành Nghiệp lên tiếng, chặn ngang lời nói của chàng:
– Không được! Giặc cỏ Hà Khẩu bang hôm nay nhất định phải chết!
Giọng nói vang lên như sấm, khiến cả Lương Nhất Công và tên thủ lĩnh đều kinh động. Lương Nhất Công ngoảnh đầu nhìn lại, thấy cha thần sắc nghiêm nghị, thái độ cương quyết. Thông qua ánh mắt, chàng cảm nhận được sự tức giận và nỗi thất vọng tột cùng. Trên thuyền, chàng đã không tuân theo mệnh lệnh của cha, khăng khăng với ý định chiêu hàng. Giờ đây, nếu chàng lại tha cho tên thủ lĩnh kia, không những việc tiêu diệt Hà Khẩu bang thất bại, mà còn gây hại đến những dân làng vô tội.
– Cha, xin hãy tha cho hắn lúc này. Con không muốn có thêm người vô tội bị hắn giết hại.
Lương Thành Nghiệp nghiêm giọng đáp:
– Hà Khẩu bang đã giết hại quá nhiều người rồi. Nếu hôm nay chúng ta tha cho hắn, sau này sẽ còn nhiều người vô tội tiếp tục bị hắn giết hại.
Đối diện với ánh nhìn sắc lạnh như đao, tên thủ lĩnh Hà Khẩu bang chỉ còn biết run rẩy cầu xin:
– Các người, hãy tha cho ta lần này. Ta hứa sẽ không giết người nữa. Nhất định ta sẽ không giết người nữa!
Rồi hắn lại lôi con tin ra khẩn thiết van nài:
– Ta chỉ muốn sống! Đừng bắt ép ta, ta không muốn giết thêm người nữa!
Trong lời van nài là sự đe dọa ngấm ngầm. Lương Thành Nghiệp tỏ ra không bị tác động, lạnh lùng tiến gần và nói:
– Chỉ khi chết, ngươi mới không thể giết thêm người nào nữa. Hãy thả anh chàng này ra, ta sẽ cho ngươi được chết nhẹ nhàng.
Tên thủ lĩnh Hà Khẩu bang vốn hy vọng có thể đem con tin ra để trao đổi. Giờ nghe những lời sắt đá, chứng kiến thái độ kiên quyết như vậy, hắn hiểu rằng việc bắt giữ con tin không còn tác dụng, cũng có nghĩa là mạng sống của hắn đã được định đoạt. Đao trong tay từ từ trĩu xuống, rồi rầu rĩ nói:
– Đúng là hôm nay ta phải bỏ mạng tại đây. Nếu vậy thì…
Bất ngờ, hắn vung đao chém chết con tin trong sự bàng hoàng của Lương Nhất Công cùng tiếng la thất thanh của cô gái trẻ.
– Đằng nào cũng chết, ta liều mạng với các ngươi!
Tên thủ lĩnh Hà Khẩu bang gào rú trong điên loạn, liều lĩnh vung đao lao đến.
– Bụp.
Lương Thành Nghiệp chớp mắt đã vọt đến trước mặt, một quyền đấm thẳng vào ngực hắn. Tên thủ lĩnh Hà Khẩu bang không kịp phản ứng, bị đấm văng ra sau, dính chặt vào bụi tre. Toàn thân hắn bị cành tre xiên tua tủa, treo trên không, tim vỡ, miệng ộc ra máu, chết ngay lập tức.
Sự việc diễn ra quá nhanh, tên thủ lĩnh Hà Khẩu bang đã bị tiêu diệt. Cảnh vật lúc này chỉ còn lại sự tang thương và tiếng khóc than ai oán. Lương Thành Nghiệp đến nói với Lương Nhất Công:
– Con có mang theo tiền, hãy đưa cho người trong thôn lo hậu sự. Xong việc, chúng ta sẽ đi.
Lương Nhất Công y theo lời cha, rồi hai người rời đi sau đó.
Tối đến, trên thuyền.
– Cha. Lỗi là ở con.
Lương Nhất Công nói, đưa mắt trông xuống khoang thuyền, nơi các huynh đệ Thanh Sơn môn đang băng bó vết thương sau một ngày giao chiến khốc liệt. Một số bị thương nặng, đang rên la trong đau đớn.
– Nếu con nghe lời cha, có lẽ đám người Hà Khẩu bang đã tự nguyện đầu hàng, không liều chết đến cùng như vậy, và các huynh đệ đã không phải chịu liên lụy, nguy hiểm.
Trong lòng chàng dâng lên một cảm giác tội lỗi. Chàng đang chờ đợi sự giận dữ đến từ người cha của mình. Lương Thành Nghiệp nhẹ nhàng nắm lấy vai chàng, nói:
– Công. Cha đặt tên con là gì?
– Dạ, thưa cha, Nhất Công.
– Con có hiểu ý nghĩa của cái tên đó không?
– Con hiểu. Con là con của cha, người của Thanh Sơn môn, luôn phải ghi nhớ trong đầu công việc và nhiệm vụ của mình: đưa Thanh Sơn môn trở thành đệ nhất môn phái, thế lực đứng đầu thiên hạ, đúng như ước nguyện của cha.
– Đúng vậy. Thanh Sơn môn là tâm huyết của ta. Con có tư chất hơn người. Ta đã không tiếc công sức tìm kiếm thầy giỏi khắp thiên hạ để truyền dạy cho con, chính là để sau này con sẽ là người kế nghiệp hoàn hảo của Thanh Sơn môn.
– Dạ, con hiểu thưa cha. Con sẽ không phụ sự kỳ vọng của cha.
– Công, ta biết con là người có tấm lòng nhân hậu. Nhưng con cần hiểu rằng võ lâm thiên hạ phân tranh bằng đao kiếm và máu. Là người đứng đầu Thanh Sơn môn, con cần phải quyết đoán, đôi khi là tàn nhẫn. Sự nhân từ, do dự hay thỏa hiệp sẽ chỉ khiến người ta suy yếu, và có thể… nó sẽ khiến con phải trả giá bằng máu của Thanh Sơn môn. Con hiểu chứ?
Lương Nhất Công trầm tư suy ngẫm.
Ba tháng sau, tại một quán rượu cách Thanh Sơn môn mười dặm về phía nam.
– Xoảng. Rầm.
Lương Nhất Công vừa vung chưởng đánh ngã người đàn bà với vóc dáng gầy gò, tiều tụy, đang nắm chặt con dao trong tay. Người này vừa nãy đã lén lút đâm Lương Nhất Công từ phía sau, nhưng bị chàng phát giác. Dù cố thu tay lại khi nhận ra kẻ hành thích là nữ giới, nhưng một chưởng của chàng vẫn đánh văng đối phương ra sau. Bà ta ngã nhào vào tủ chạn, khiến đống chén bát rơi vỡ loảng xoảng. Tiếng náo động lập tức thu hút sự chú ý của những người trong quán. Tất cả cùng kéo tới xem. Rồi những tiếng xì xào vang lên, rằng công tử của Thanh Sơn môn ra tay đánh phụ nữ. Những giả thuyết, nghi vấn lập tức được đặt ra: người đàn bà kia là ai, vì sao lại phải đâm lén, hay liệu có phải chuyện phụ tình, bội bạc mà nên nỗi?
– Ngươi đi đi.
Lương Nhất Công nói, ánh mắt ẩn chứa sự xót xa. Trước đó chàng đã hỏi mấy câu, nhưng đối phương vẫn một mực im lặng, không chịu trả lời. Người đàn bà gắng gượng đứng dậy, đánh mắt nhìn chàng đầy căm hận rồi loạng choạng rời khỏi quán.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, mong rằng mỗi câu chữ đều đem lại trải nghiệm đọc tốt nhất cho bạn.