Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Rực rỡ thanh xuân - Chương 348: Vết Rạn Trong Mơ: Đối Mặt Giữa Bão Tố

Long đứng sững lại, ánh mắt thất thần nhìn theo bóng lưng Linh khuất dần, rồi chậm rãi quay lại nhìn đống tài liệu ướt sũng nhòe nhoẹt trên bàn. Mùi giấy ẩm mốc, mùi mực lẫn lộn giờ đây trở nên thật ghê tởm, cứa vào khứu giác cậu như một lời nhắc nhở đau đớn về những gì vừa xảy ra. Cơn giận dữ bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác trống rỗng và hối hận đến tột cùng. Cậu đã nói gì vậy? Tại sao cậu lại không thể kìm chế được bản thân? Tại sao lại phải nói những lời tổn thương đến như thế? Cậu cảm thấy kiệt sức, như thể toàn bộ năng lượng trong cơ thể đã bị rút cạn, chỉ còn lại sự nặng nề của một tảng đá đè nén trái tim.

Hùng lại gần, đặt tay lên vai Long, giọng nói đầy lo lắng, cố gắng xoa dịu bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng. “Long, cậu… cậu có sao không? Đừng nóng giận quá mà…” Cậu nhìn đống tài liệu tan nát, rồi lại nhìn khuôn mặt thất thần của Long, cảm thấy bất lực. Trong khoảnh khắc đó, Hùng ước mình có thể trở nên vô hình, hoặc ít nhất là có một phép màu nào đó để xóa đi những vết rạn vừa hình thành giữa hai người bạn thân của mình. Cậu biết rõ Long không phải là người cố ý làm tổn thương Linh, nhưng những lời nói thốt ra khi nóng giận lại có sức sát thương khủng khiếp. “Linh đâu có cố ý, mày biết mà. Cô ấy cũng đang chịu áp lực…” Hùng cố gắng phân tích, giọng nhỏ dần khi thấy Long không có phản ứng gì, chỉ đứng đó như một bức tượng đá.

Mai, với vẻ mặt buồn bã, cũng lên tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sự quả quyết, như muốn Long phải tỉnh táo lại. “Linh đang rất buồn, Long ạ. Cậu ấy cảm thấy bị cậu không tin tưởng. Cậu ấy nghĩ cậu coi thường ước mơ của cậu ấy.” Đôi mắt sáng thông minh của Mai nhìn thẳng vào Long, chất chứa sự thất vọng và cả một chút trách móc. Cô hiểu Linh hơn bất kỳ ai trong nhóm, và cô biết những lời nói của Long hôm nay đã thực sự chạm đến điểm yếu, đến tận sâu thẳm nỗi sợ hãi lớn nhất của Linh. Giữa những kệ sách cao vút, không gian thư viện vốn dĩ trầm mặc, yên tĩnh, tri thức và tập trung, giờ đây lại mang một cảm giác ngột ngạt đến lạ lùng, như thể ngay cả những cuốn sách cũng đang nín thở trước bi kịch vừa diễn ra. Mùi giấy cũ, gỗ, bụi sách quen thuộc giờ đây lại nhuốm một màu u ám.

Long khẽ lắc đầu, đôi môi mím chặt, cố gắng tìm kiếm một lời bào chữa, một lý do để xoa dịu cơn bão tố đang gầm thét trong lòng. “Tớ… tớ không biết nữa…” Giọng cậu khàn đặc, đầy sự mệt mỏi và hối hận, nhưng ẩn sâu trong đó vẫn là một chút bực bội, một chút cố chấp. Cậu cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, nặng hơn gấp bội đống tài liệu ướt sũng kia. Những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau, về những con đường riêng biệt, có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách. Áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go, nhưng giờ đây, Long cảm thấy mình không còn tự tin như trước nữa. Sự cố này chính là "giọt nước tràn ly", báo hiệu một cuộc đối đầu trực diện và nghiêm trọng hơn giữa Long và Linh trong tương lai, nơi họ sẽ phải đối mặt với những khác biệt sâu sắc nhất.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Long, một lời biện hộ yếu ớt nhưng đầy bản năng. Cậu quay sang Hùng và Mai, ánh mắt hổ phách sâu hun hút, giọng nói gằn hơn một chút, như muốn thuyết phục chính mình hơn là thuyết phục hai đứa bạn. “Cậu ấy luôn như vậy... luôn bay bổng, không thực tế! Cậu ấy có biết áp lực của tớ không? Cậu ấy có hiểu tớ đã cố gắng thế nào để có thể vừa giữ vững thành tích, vừa tìm cách sắp xếp mọi thứ để hai đứa có thể cùng nhau đến đích không?” Cậu nhìn xuống bàn, nơi những trang giấy nhòe nhoẹt phản chiếu sự hỗn loạn trong tâm trí cậu. Tiếng lật sách, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ xa vọng lại, càng làm nổi bật sự ồn ào trong lòng Long. Cậu cảm thấy bị hiểu lầm, bị dồn ép, và rồi lại bùng lên một cơn giận dữ không tên, nhưng lần này là giận chính bản thân mình.

Hùng và Mai nhìn nhau, không biết phải nói gì. Họ hiểu áp lực của Long, nhưng họ cũng hiểu sự nhạy cảm và những ước mơ lớn lao của Linh. Khoảng cách giữa Long và Linh không chỉ là những lời nói, mà là cả một vực sâu của những nỗi sợ hãi và kỳ vọng khác nhau. Long vò nát tập tài liệu ướt sũng, từng ngón tay siết chặt đến trắng bệch, rồi quăng mạnh nó vào thùng rác gần đó. Âm thanh khô khốc của giấy bị vò nát vang lên trong không gian tĩnh lặng của thư viện, như một tiếng thét câm nín. Cậu rời thư viện trong sự bất lực của Hùng và Mai. Từng bước chân của cậu nặng nề, dồn dập, ánh mắt cậu đảo quanh, như đang tìm kiếm một hình bóng quen thuộc đã biến mất. Cậu không thể đứng yên ở đó thêm một giây phút nào nữa, không thể chịu đựng được sự dằn vặt của chính mình.

Cậu bước đi vội vã, như muốn chạy trốn khỏi chính những suy nghĩ đang bủa vây. Long không biết Linh đã đi đâu, nhưng một linh cảm mách bảo cậu phải tìm thấy cô. Cậu cần phải giải thích, cần phải làm rõ, cần phải xoa dịu vết thương mà chính cậu đã gây ra. Mặc dù trong lòng vẫn còn những bực bội và sự cố chấp, nhưng nỗi sợ hãi mất Linh, nỗi sợ hãi thấy cô tổn thương còn lớn hơn gấp bội. Cậu lao ra khỏi cánh cửa thư viện, bỏ lại sau lưng ánh sáng dịu nhẹ và mùi sách cũ, bước vào màn hoàng hôn đang dần buông xuống thành phố.

Hạ Long chìm dần vào sắc vàng cam rực rỡ của buổi hoàng hôn, nhưng không thể xoa dịu đi sự lạnh lẽo trong lòng những người ở lại. Long bước đi nặng nề trên con đường đã bắt đầu lên đèn. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tiếng gió biển thổi qua những hàng cây phượng ven đường. Mùi khói bụi đường phố xen lẫn mùi cây xanh không thể nào xoa dịu được trái tim đang quặn thắt của cậu. Cậu biết, sự bộc phát của cậu và sự tổn thương của Linh cho thấy mối quan hệ của họ đang thực sự mong manh dưới áp lực, và cần một sự 'chữa lành' sâu sắc hơn là những lời xin lỗi đơn thuần. Cậu không biết liệu họ có thể vượt qua được thử thách này hay không, hay đây sẽ là khởi đầu cho khả năng Long và Linh sẽ phải đưa ra những quyết định khó khăn về tương lai của mối quan hệ. "Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời" của họ, giờ đây lại chứng kiến một cơn bão tố đang gầm thét dữ dội nhất. Cậu chỉ ước gì có thể quay ngược thời gian, sửa chữa những lời đã nói, hay ít nhất là kìm nén được sự tức giận đang thiêu đốt bản thân. Nhưng tất cả đã quá muộn. Đêm xuống, kéo theo một màn đêm đặc quánh, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của hy vọng.

Cậu đi bộ dọc theo con đường ven biển, ánh mắt dáo dác tìm kiếm, hy vọng có thể bắt gặp bóng dáng quen thuộc của Linh. Những cơn gió từ biển thổi vào mang theo hơi muối mặn mà, lùa qua mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng của cậu, làm tâm trí cậu càng thêm hỗn loạn. Cậu tự hỏi Linh sẽ đi đâu khi buồn? Nhà cô bé? Hay một nơi nào đó quen thuộc mà hai đứa thường hẹn hò? Rồi một hình ảnh chợt hiện lên trong đầu cậu: Công viên Bình Minh, nơi có chiếc ghế đá dưới tán cây bàng cổ thụ, nơi họ đã từng ngồi tâm sự hàng giờ liền, chia sẻ những ước mơ ngây thơ nhất của tuổi học trò. Nơi đó từng là chốn bình yên của họ, liệu giờ đây có còn giữ được sự bình yên ấy không?

Long tăng tốc bước đi, gần như chạy, bỏ lại sau lưng những con phố ồn ào và ánh đèn lấp lánh. Khi đến cổng Công viên Bình Minh, kiến trúc cổng đá cổ kính hiện ra, nhuốm màu thời gian dưới ánh hoàng hôn cuối cùng. Cậu bước vào, tiếng chân giẫm trên nền gạch lát sạch sẽ nghe rõ mồn một trong không gian đã bớt đi phần nào sự náo nhiệt của buổi chiều. Tiếng chim hót líu lo đã thay thế bằng tiếng lá xào xạc khi có gió, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước vẫn đều đặn, nhưng giờ đây lại mang một âm điệu buồn bã. Mùi cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm và hương hoa thoang thoảng từ các khóm cây không còn gợi lên cảm giác sảng khoái, trong lành mà chỉ càng làm nặng trĩu thêm trái tim cậu.

Và rồi, cậu thấy cô.

Linh đang ngồi trên chiếc ghế đá quen thuộc, dưới tán cây bàng, thân hình nhỏ nhắn như lọt thỏm giữa không gian rộng lớn của công viên. Cô bé co ro, ôm chặt cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" vào lòng, như thể nó là vật báu duy nhất còn sót lại để níu giữ. Đôi vai cô run lên từng đợt, những tiếng nấc nhỏ xé lòng cứ thoát ra, hòa lẫn vào tiếng gió chiều. Mái tóc dài đen óng ả, thường được buộc cao hoặc thả tự nhiên, giờ đây rũ xuống che đi một phần khuôn mặt, nhưng Long vẫn có thể nhìn thấy rõ đôi mắt to tròn long lanh của cô bé đã sưng húp và đỏ hoe vì khóc. Khuôn mặt xinh đẹp nổi bật với làn da trắng hồng của cô giờ đây nhợt nhạt, tái mét, mất đi vẻ rạng rỡ thường ngày.

Long đứng cách cô bé một khoảng, trái tim cậu quặn thắt lại. Nhìn thấy Linh đau khổ đến vậy, mọi sự bực bội, mọi lý lẽ bào chữa trong đầu cậu đều tan biến. Chỉ còn lại cảm giác tội lỗi và hối hận ngập tràn. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, từng bước tiến lại gần.

“Linh... tớ xin lỗi. Tớ không cố ý...” Giọng Long khàn đặc, đầy sự mệt mỏi và hối hận, gần như thì thầm trong không gian tĩnh mịch. Cậu đứng đối diện với Linh, bóng mình đổ dài dưới ánh hoàng hôn đang lụi tàn.

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước nhìn thẳng vào Long, ánh mắt chất chứa đầy sự tổn thương và thất vọng. Giọng cô bé run rẩy, vỡ vụn như những mảnh thủy tinh sắc nhọn. “Cậu xin lỗi vì điều gì? Vì làm hỏng tài liệu của cậu, hay vì cậu nghĩ ước mơ của tớ là vô nghĩa?” Lời nói của Linh như một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào tim Long, khiến cậu không kịp trở tay. Nó không chỉ là một câu hỏi, mà là một lời buộc tội, phơi bày nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của cô bé: nỗi sợ bị chối bỏ ước mơ, bị phủ nhận giá trị.

Long giật mình, cố gắng tìm kiếm từ ngữ để biện minh, để xoa dịu. “Không phải... tớ không nghĩ ước mơ của cậu là vô nghĩa. Tớ chỉ là... tớ lo cho cậu. Tớ muốn cậu có một tương lai ổn định, không phải chạy theo những điều viển vông.” Cậu nói ra từ "viển vông" một cách vô thức, như một thói quen đã ăn sâu vào suy nghĩ của mình, không hề nhận ra rằng chính từ đó đã châm ngòi cho ngọn lửa giận dữ và tổn thương đang bùng cháy trong Linh. Cậu thực sự nghĩ mình đang bảo vệ cô bé, đang giúp cô bé nhìn nhận thực tế một cách khách quan.

Linh bật cười chua chát, một nụ cười méo mó, không chút vui vẻ nào. Cô bé đứng dậy, đối mặt với Long, khoảng cách giữa họ giờ đây dường như không còn là vài bước chân mà là cả một vực sâu không thể nào chạm tới. Khuôn mặt cô bé giờ đây không còn vẻ nhợt nhạt, mà đỏ bừng lên vì uất ức. “Viển vông? Vậy tất cả những gì tớ mơ ước, những gì tớ cố gắng, trong mắt cậu đều là viển vông sao? Cậu có biết tớ đã áp lực thế nào không? Tớ cũng phải đối mặt với kỳ vọng của gia đình, với sự cạnh tranh khốc liệt! Tớ cũng phải thức khuya dậy sớm, cũng phải vật lộn với những bài toán khó, những công thức hóa học phức tạp! Cậu có bao giờ thực sự lắng nghe tớ không, hay cậu chỉ muốn tớ đi theo con đường cậu vẽ ra?” Giọng Linh ngày càng lớn, vang vọng trong không gian vắng lặng của công viên, đầy sự giận dữ và tuyệt vọng. Từng lời nói là từng nhát dao cứa vào Long, phơi bày những vết thương mà cậu vô tình tạo ra. Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" cô bé vẫn ôm chặt vào lòng, như giữ lấy mảnh vỡ cuối cùng của niềm tin.

Long cảm thấy như bị dồn vào chân tường. Nỗi sợ hãi đã âm ỉ bấy lâu trong cậu bỗng nhiên bùng lên dữ dội. Nỗi sợ không đủ tốt, không thể bảo vệ Linh khỏi những cạm bẫy của cuộc sống. Nỗi sợ rằng cậu sẽ thất bại, rằng cậu sẽ không thể mang lại cho cô bé một tương lai như cô bé xứng đáng. Chính áp lực thi cử, áp lực từ những kỳ vọng của gia đình và xã hội đã biến thành một con quái vật gặm nhấm tâm hồn cậu. Cậu gằn giọng, ánh mắt hổ phách đầy sự bối rối và đau khổ. “Tớ làm vậy cũng vì muốn tốt cho cậu! Vì tớ sợ! Sợ tớ không đủ giỏi để lo cho cậu một tương lai tốt đẹp nếu cậu cứ mãi 'bay bổng'! Sợ cậu sẽ hối hận! Tớ sợ cậu sẽ thất bại, sẽ vấp ngã, và tớ... tớ không muốn thấy điều đó!” Long nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, đau rát. Cậu chưa bao giờ bộc lộ sự yếu đuối này ra ngoài, chưa bao giờ thừa nhận nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của mình.

Linh sững sờ trước những lời nói của Long, nhưng rồi nỗi đau và sự thất vọng lại bùng lên mạnh mẽ hơn. Cô bé cảm thấy như bị Long không tin tưởng vào năng lực của mình, vào những lựa chọn của mình. Nỗi sợ bị mất đi sự độc lập, mất đi tiếng nói của bản thân trong mối quan hệ này bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Đôi mắt Linh long lanh nước, nhưng lần này không phải là những giọt nước mắt yếu đuối, mà là những giọt nước mắt của sự tức giận và kiên cường. “Và tớ sợ cậu không tin tưởng tớ! Sợ cậu không muốn đồng hành cùng tớ trên con đường tớ chọn! Tớ sợ chúng ta sẽ xa nhau vì những lựa chọn khác biệt đó! Tớ sợ tớ sẽ trở thành gánh nặng của cậu, sợ cậu sẽ coi thường những gì tớ yêu thích! Tớ sợ... tớ sợ mất cậu nếu tớ không còn là 'Linh' mà cậu muốn nữa!”

Những lời nói của Linh như một cú đấm thẳng vào Long, khiến cậu như chết lặng. Cô bé đã nói ra điều mà cả hai đều thầm sợ hãi bấy lâu nay. Nỗi sợ hãi về việc những con đường đại học khác nhau sẽ kéo họ ra xa, về việc những ước mơ riêng biệt sẽ trở thành bức tường ngăn cách. Cả hai đối mặt nhau, ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Chỉ còn lại ánh đèn đường yếu ớt hắt xuống, chiếu sáng hai bóng người đang đứng giữa cơn bão tố cảm xúc.

Không gian chìm vào một khoảng lặng nặng nề, chỉ còn tiếng gió xào xạc thổi qua những tán lá cây, tiếng nước chảy từ đài phun nước nghe như một khúc bi ca buồn bã, và tiếng trái tim tan vỡ của cả hai đang đập thình thịch trong lồng ngực. Linh ôm chặt cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" vào lòng, như thể nó là chiếc phao cứu sinh cuối cùng. Long nắm chặt tay, ánh mắt đầy đau đớn và bất lực. Cuộc cãi vã này là đỉnh điểm, một vết rạn sâu sắc đã được tạo ra trong bức tranh rực rỡ của thanh xuân. Nhưng liệu nó có phải là dấu chấm hết, hay là khởi đầu cho một quá trình hàn gắn và thấu hiểu sâu sắc hơn, chỉ thời gian mới có thể trả lời. Sự phơi bày những nỗi sợ hãi và khác biệt về định hướng tương lai cho thấy Long và Linh sẽ phải đưa ra những quyết định khó khăn, có thể liên quan đến việc tạm thời xa cách sau này. Mặc dù có cãi vã, nhưng khoảnh khắc yếu lòng và nhận ra nỗi sợ mất nhau sẽ là nền tảng để họ tìm cách vượt qua, nếu họ đủ dũng cảm.

Long nhìn Linh, nhìn thấy sự tổn thương sâu sắc trong đôi mắt cô bé, và cậu nhận ra rằng mình đã đi quá xa. Những lời nói như lưỡi dao của cậu đã cắt sâu vào trái tim Linh, tạo nên một vết thương khó lành. Cậu cảm thấy một sự trống rỗng đến tột cùng, một sự mất mát không thể gọi tên. Cậu muốn ôm lấy cô bé, muốn xoa dịu nỗi đau mà cậu đã gây ra, nhưng đôi chân cậu như bị đóng đinh tại chỗ. Khoảng cách giữa họ, dù chỉ là vài bước chân, giờ đây lại giống như một vực thẳm sâu không đáy.

Màn đêm buông xuống hoàn toàn, nuốt chửng mọi thứ. Chỉ còn lại hai người, hai trái tim tan vỡ, giữa Công viên Bình Minh vắng lặng. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây lại là những con sóng dữ dội đang cuốn phăng mọi thứ, để lại những mảnh vỡ đau thương. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây lại chứng kiến một đêm tối đầy giông bão trong mối tình của Long và Linh. Họ đứng đó, chìm trong im lặng, mỗi người tự đấu tranh với nỗi đau và nỗi sợ hãi riêng mình, không biết liệu có còn lối thoát nào cho mối quan hệ mong manh này nữa hay không.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free