Rực rỡ thanh xuân - Chương 347: Giọt Nước Tràn Ly: Sự Cố Ở Thư Viện
Đêm trôi qua trong sự trống rỗng và những câu hỏi không lời đáp, còn "Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long" của họ đang phải đối mặt với một mùa đông giá lạnh. Ánh sáng đầu tiên của ngày mới luồn qua khe cửa sổ, nhưng không đủ để xua tan đi màn sương mù nặng trĩu trong lòng Long. Cậu trở mình, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, cảm giác mệt mỏi thể xác lẫn tinh thần đè nặng. Những lời nói gay gắt của Linh, ánh mắt tổn thương của cô bé, cùng với sự bực bội và bất lực của chính cậu cứ quay cuồng trong tâm trí. Cậu đã cố gắng gạt bỏ tất cả sang một bên để tập trung vào việc học, nhưng mỗi con chữ, mỗi công thức đều trở nên vô nghĩa khi tâm trí cậu bị chiếm giữ bởi hình bóng của Linh và những rạn nứt đang dần xé toạc mối quan hệ của họ. Cậu biết, hôm nay là buổi học nhóm cuối tuần đã hẹn trước ở thư viện thành phố, và cậu không thể trốn tránh việc đối mặt. Một cảm giác nặng nề, khó chịu len lỏi. Cậu chỉ mong buổi học này sẽ trôi qua thật nhanh, thật yên ổn, nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu lại cảm thấy một điềm báo chẳng lành.
Chiều thứ Bảy, Thư viện Thành phố yên tĩnh lạ thường. Tòa nhà lớn với kiến trúc cổ kính, những bức tường đá ong nhuốm màu thời gian, và những ô cửa sổ vòm cao vút đón ánh nắng dịu nhẹ của một ngày cuối tuần. Bước chân Long nặng nề trên những bậc tam cấp dẫn vào sảnh chính. Mùi giấy cũ, gỗ sồi đánh vecni, và chút bụi sách thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, thanh tịnh hiếm có giữa lòng Hạ Long nhộn nhịp. Bên trong, những kệ sách cao vút, xếp đầy tri thức từ hàng trăm năm qua, dường như đang thì thầm những câu chuyện cổ xưa. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng từ khu vực học tập chung, và tiếng chân đi lại khẽ khàng của nhân viên thư viện là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Ánh sáng vàng nhạt từ những ngọn đèn treo trần kết hợp với ánh nắng chiều hắt qua cửa sổ lớn, tạo nên những vệt sáng huyền ảo trên sàn gỗ bóng loáng.
Bốn người bạn – Long, Linh, Hùng và Mai – ngồi vào một chiếc bàn lớn ở khu vực học nhóm cuối phòng. Long đã trải đầy sách vở, tài liệu ôn thi và những tập giấy ghi chú dày cộp ra mặt bàn, cố gắng tạo ra một bức tường vô hình giữa cậu và những cảm xúc hỗn độn. Khuôn mặt cậu góc cạnh hơn, đôi mắt sâu màu hổ phách thường ngày ánh lên vẻ lạnh lùng nay lại ẩn chứa sự mệt mỏi và căng thẳng đến tột độ. Cậu cắm cúi vào một tập đề thi thử phức tạp, cây bút chì trên tay gạch gạch xoẹt xoẹt trên giấy, như thể muốn trút bỏ hết mọi bực bội vào từng nét bút. Long cố gắng ép mình tập trung hoàn toàn vào những con số và công thức, nhưng mỗi khi ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu lại vô thức tìm kiếm hình bóng của Linh.
Ngọc Linh ngồi đối diện, sát bên Long, dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát. Cô bé cũng mở sách ra, nhưng ánh mắt to tròn long lanh của cô lại thường xuyên liếc về phía Long, chứa đựng một nỗi buồn khó tả và sự dè dặt. Mái tóc dài đen óng ả thường ngày được buộc cao gọn gàng nay lại buông xõa, che đi một phần khuôn mặt xinh đẹp, khiến cô trông càng thêm mong manh. Cậu ấy có vẻ mệt mỏi và lạnh lùng hơn hẳn. Linh tự hỏi, liệu đêm qua Long có ngủ được không? Những lời nói của cô hôm trước đã khiến cậu ấy khó chịu đến thế sao? Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng Linh, trộn lẫn với sự tủi thân và tổn thương. Cô bé cũng đang phải chịu áp lực thi cử không kém gì Long, và những lời nói vô tình của cậu hôm trước đã khiến cô cảm thấy như mình đang đơn độc chiến đấu với ước mơ của mình.
Hùng và Mai ngồi đối diện, cảm nhận rõ rệt không khí căng thẳng bao trùm giữa hai người bạn thân nhất của họ. Phan Việt Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp, cố gắng phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Cậu nhấp một ngụm trà sữa mang theo, rồi khẽ khàng đặt xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh mịch.
“Này Long,” Hùng lên tiếng, giọng nói lanh lảnh thường ngày nay cũng dịu đi vài phần, cố gắng pha chút hóm hỉnh. “Bài Toán thầy Hải cho khó ghê, tớ giải mãi không ra cái đoạn này. Cậu xem giúp tớ với. Đầu tớ muốn nổ tung rồi đây.”
Long ngẩng đầu lên, đôi mắt hổ phách lướt qua Hùng rồi lại quay về tập tài liệu. Cậu thở dài một tiếng thật khẽ, rồi đáp lại bằng giọng khô khan, pha chút gằn nhẹ, khiến Hùng cảm thấy hơi chột dạ. “Ừ, chờ chút. Tớ đang xem lại phần kiến thức trọng tâm này. Cậu cứ làm tiếp đi, lát tớ qua xem.”
Câu trả lời của Long như một gáo nước lạnh dội vào nỗ lực của Hùng. Cậu biết Long đang căng thẳng, nhưng chưa bao giờ thấy cậu ấy khó chịu đến mức này. Mai, với đôi mắt sáng thông minh ẩn sau cặp kính cận, khẽ thở dài. Cô bé nhẹ nhàng gấp cuốn sách đang đọc dở lại, ánh mắt nhìn Long đầy quan ngại. Mai hiểu Long đang gặp áp lực rất lớn, không chỉ về thi cử mà còn về định hướng tương lai, và cả những mâu thuẫn với Linh. Cô bé cũng nhìn sang Linh, thấy đôi môi cô bé mím chặt, ánh mắt vẫn không rời khỏi Long.
Linh cảm nhận được sự căng thẳng của Long, và cảm giác tội lỗi trong lòng cô lại dâng lên. Cô bé muốn nói điều gì đó, muốn làm dịu đi không khí ngột ngạt này, nhưng lại sợ rằng bất cứ lời nào cô nói ra lúc này cũng sẽ chỉ đổ thêm dầu vào lửa. Tuy nhiên, nhìn Long cắm cúi vào tài liệu, đôi vai rộng gồng lên dưới áp lực, cô bé không khỏi xót xa.
“Cậu có vẻ mệt mỏi lắm, Long,” Linh khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo lắng, cố gắng giữ cho nó không bị run rẩy. “Cậu có muốn nghỉ một chút không? Hay ra ngoài hít thở không khí một lát?”
Long không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ lắc đầu. “Không sao. Tớ ổn. Chỉ là hơi nhiều thứ cần làm thôi.” Giọng cậu vẫn khô khan, lạnh lùng, khiến Linh cảm thấy như có một bức tường vô hình đang dựng lên giữa hai người. Cậu ấy thậm chí còn không nhìn cô. Linh cảm thấy tim mình như bị siết chặt. Những con sóng lo lắng và tủi thân bắt đầu vỗ vào bờ cát trong lòng cô bé, ngày càng dữ dội hơn. Cô cố gắng kìm nén cảm xúc, quay lại với cuốn sách của mình, nhưng những con chữ cứ nhảy múa trước mắt, không thể nào đi vào tâm trí. Cảm giác bị bỏ rơi, bị gạt sang một bên khiến cô bé thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng. Dù họ đang ngồi rất gần nhau, nhưng khoảng cách giữa họ lúc này dường như còn xa hơn cả đường chân trời Hạ Long.
Ánh nắng chiều vẫn dịu nhẹ hắt qua khung cửa kính, vẽ lên sàn những vệt sáng lấp lánh. Không khí trong thư viện vẫn trầm mặc, yên tĩnh, nhưng sự căng thẳng giữa Long và Linh cứ thế lớn dần, nặng nề như một đám mây đen sắp đổ mưa. Linh cố gắng tập trung vào bài đọc, nhưng tâm trí cô cứ lơ lửng, không thể nào yên định. Cô bé cảm thấy một cơn khát khô cháy trong cổ họng, một cảm giác căng thẳng đến tột độ. Vô thức, Linh với tay sang bên cạnh để lấy chai nước lọc mà cô đã mang theo.
Nhưng vì quá mất tập trung, đôi tay cô bé bỗng trở nên lóng ngóng, run rẩy hơn bình thường. Chai nước trượt khỏi tay Linh, rơi xuống bàn với một tiếng "cạch" khô khốc và không quá lớn, nhưng đủ để phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Nước trong chai đổ ụp xuống, lan nhanh như một dòng sông nhỏ trên mặt bàn. Ánh mắt Linh kinh hoàng nhìn dòng nước chảy xiết, thấm đẫm một chồng tài liệu dày Long vừa sắp xếp cẩn thận. Đó không phải là những cuốn sách giáo khoa thông thường, mà là một tập giấy ghi chú công thức phức tạp, những sơ đồ tư duy chi chít chữ, và đặc biệt là bộ đề thi thử quan trọng mà Long đã thức khuya chuẩn bị suốt mấy ngày qua, từng nét chữ gạch xóa, từng dòng công thức được cậu ghi chú cẩn thận bằng mực nhiều màu. Giờ đây, tất cả đều ướt sũng, mực nhòe nhoẹt, những con chữ dường như tan biến vào hư vô.
Long giật mình ngẩng phắt dậy, đôi mắt hổ phách rực lên một ngọn lửa giận dữ. Cậu nhìn chằm chằm vào đống tài liệu ướt sũng, rồi quay sang nhìn Linh, khuôn mặt cậu tối sầm lại. "Linh! Cậu đang làm cái quái gì vậy?!" Giọng Long gằn lên, khô khốc và đầy phẫn nộ, phá tan sự yên tĩnh của thư viện, khiến vài người xung quanh phải ngước nhìn.
Linh giật nảy mình, mặt tái mét không còn một giọt máu. Đôi mắt to tròn của cô bé ngấn nước, môi run rẩy. "Tớ... tớ xin lỗi... Tớ không cố ý..." Cô bé lắp bắp, giọng nghẹn lại trong cổ họng, cảm giác tội lỗi và hoảng sợ dâng trào. Cô vội vàng rút khăn giấy từ trong túi xách ra, cúi gập người xuống cố gắng lau khô những trang giấy đang nhòe đi từng chút một, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Dòng nước đã thấm quá sâu, phá hủy từng nét chữ, từng con số mà Long đã dày công viết ra. Mùi giấy ẩm mốc, mùi mực hòa tan bốc lên, như một lời nhắc nhở đau đớn về sai lầm của cô.
Hùng, chứng kiến cảnh tượng đó, nhanh chóng đứng dậy, cố gắng xoa dịu tình hình. "Ôi trời, Linh ơi! Long, cậu bình tĩnh đi... Linh không cố ý đâu mà..." Cậu đặt tay lên vai Long, cố gắng trấn an bạn, nhưng Long dường như không cảm nhận được. Ánh mắt cậu vẫn dán chặt vào Linh, đầy thất vọng và tức giận.
Mai cũng gấp cuốn sách lại, đôi mắt thông minh lướt qua tình hình, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh. "Để Mai giúp Linh lau khô... Có thể còn cứu vãn được chút nào không?" Giọng cô bé nhỏ nhẹ, điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Tuy nhiên, nhìn đống tài liệu đã biến dạng, Mai biết rằng mọi thứ đã quá muộn.
Trong khoảnh khắc ấy, tất cả những áp lực, sự lo lắng về tương lai, và cả những hiểu lầm đã tích tụ giữa Long và Linh bỗng chốc bùng phát như một ngọn núi lửa. Long không thể kìm nén được nữa. Cậu nhìn thẳng vào Linh, đôi mắt cậu rực lửa giận dữ và thất vọng. Khuôn mặt Long góc cạnh giờ đây trông càng thêm sắc lạnh, từng đường nét như được khắc sâu bằng sự tức giận. Cậu cảm thấy như có một sợi dây nào đó trong lòng vừa đứt phựt. Bao nhiêu đêm thức trắng, bao nhiêu công sức cậu bỏ ra để chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới, tất cả đều tan biến chỉ vì một phút lơ đễnh. Và người gây ra điều đó lại chính là Linh, người cậu luôn muốn bảo vệ, người cậu luôn cho rằng mình hiểu rõ nhất.
“Cậu lúc nào cũng vậy, Linh!” Long gằn từng chữ, giọng cậu lạnh lùng và sắc như dao, xuyên thẳng vào tim Linh. “Luôn lơ đễnh, luôn mơ mộng! Cậu có biết những tài liệu này quan trọng thế nào với tớ không? Cậu có bao giờ nghiêm túc nhìn vào thực tế chưa? Hay cậu chỉ toàn sống trong cái thế giới màu hồng của riêng mình thôi?” Lời nói của Long như một mũi tên tẩm độc, không chỉ trách cứ về hành động vô ý của Linh, mà còn công kích trực tiếp vào bản chất, vào ước mơ mà cô bé đang ấp ủ. Tất cả những cảm xúc bị dồn nén suốt mấy ngày qua, từ sự bất đồng về định hướng tương lai, đến những lời nói lạc nhịp, những khoảng cách vô hình, giờ đây vỡ òa thành một cơn thịnh nộ dữ dội. Cậu cảm thấy một sự bất lực khủng khiếp khi chứng kiến công sức của mình tan thành mây khói, và sự bất lực đó chuyển hóa thành tức giận, hướng thẳng vào Linh.
Linh ngẩng đầu lên, nước mắt đã lăn dài trên gò má trắng hồng. Cô bé cảm thấy như bị tát vào mặt, từng lời Long nói như cứa vào tim cô bé. Đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đỏ hoe, tràn ngập sự tủi thân và tổn thương. Linh đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ bị đẩy ra sau tạo nên một tiếng "két" chói tai trong thư viện, thu hút thêm nhiều ánh mắt tò mò. “Cậu nói cái gì?!” Linh nghẹn ngào, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đây run rẩy và lạc đi. “Cậu nghĩ tớ không nghiêm túc sao? Tớ đã cố gắng rất nhiều! Tớ không cố ý! Sao cậu lúc nào cũng nghĩ tớ chỉ biết mơ mộng? Ước mơ của tớ có gì sai sao? Tớ cũng có ước mơ của riêng mình, và nó cũng quan trọng với tớ không kém gì những cái ‘thực tế’ của cậu!” Linh đưa tay quệt nước mắt, cảm giác bị Long hiểu lầm và không được tin tưởng khiến cô bé thấy mình thật cô đơn. Cô bé cảm thấy ước mơ của mình bị Long coi thường, bị cậu giẫm đạp không thương tiếc.
Hùng vội vàng đứng dậy, đặt tay lên vai Long, cố gắng kéo cậu lại. “Thôi Long, đừng nói nữa. Linh không có ý đó đâu mà. Mày bình tĩnh lại đi.” Giọng Hùng pha chút lo lắng và bất lực. Cậu biết cả hai đang bị áp lực đè nặng, nhưng không ngờ mọi chuyện lại bùng nổ dữ dội đến thế.
Mai, bằng sự tinh tế của mình, đã nhận ra nguyên nhân sâu xa của mâu thuẫn này. Cô bé nhẹ nhàng kéo tay Linh, cố gắng trấn an. “Linh, cậu bình tĩnh lại đã... Đừng nói gì nữa…” Mai nhìn Long với ánh mắt trách móc, rồi lại nhìn Linh đầy xót xa. Cô biết Linh đang bị tổn thương sâu sắc, và Long cũng đang mất kiểm soát.
Nhưng lúc này, những lời khuyên can của Hùng và Mai dường như không còn tác dụng. Long và Linh đối mặt nhau, những lời nói như mũi tên tẩm độc đã xuyên thẳng vào trái tim mỗi người, tạo nên những vết thương khó lành. Cả hai đều cảm thấy mình bị hiểu lầm, bị đối phương không tôn trọng và không ủng hộ. Khoảng cách vô hình giữa họ giờ đây đã trở thành một vực sâu thăm thẳm, không gì có thể lấp đầy. Linh không thể chịu đựng thêm nữa. Cô bé quay người lại, vội vã thu dọn đồ đạc một cách gấp gáp, nước mắt vẫn tuôn rơi không ngừng. Từng hành động của cô bé đều thể hiện sự đau đớn và tuyệt vọng.
Linh chạy ra khỏi thư viện, không quay đầu lại. Bóng lưng nhỏ nhắn của cô bé khuất dần sau cánh cửa lớn, mang theo những giọt nước mắt nóng hổi và trái tim tan nát. Tiếng bước chân vội vã của cô bé dần tan vào tiếng ồn ào của phố xá bên ngoài. Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng một góc trời Hạ Long, nhưng không thể xoa dịu đi sự lạnh lẽo trong lòng những người ở lại.
Long đứng sững lại, ánh mắt thất thần nhìn theo bóng lưng Linh khuất dần, rồi chậm rãi quay lại nhìn đống tài liệu ướt sũng nhòe nhoẹt trên bàn. Mùi giấy ẩm mốc, mùi mực lẫn lộn giờ đây trở nên thật ghê tởm. Cơn giận dữ bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác trống rỗng và hối hận đến tột cùng. Cậu đã nói gì vậy? Tại sao cậu lại không thể kìm chế được bản thân? Tại sao lại phải nói những lời tổn thương đến như thế? Cậu cảm thấy kiệt sức, như thể toàn bộ năng lượng trong cơ thể đã bị rút cạn.
Hùng lại gần, đặt tay lên vai Long, giọng nói đầy lo lắng. “Long, cậu… cậu có sao không? Cậu không nên nói những lời đó với Linh đâu.” Hùng nhìn đống tài liệu, rồi lại nhìn khuôn mặt thất thần của Long, cảm thấy bất lực. “Linh đâu có cố ý, mày biết mà. Cô ấy cũng đang chịu áp lực…”
Mai, với vẻ mặt buồn bã, cũng lên tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sự quả quyết. “Linh đang rất buồn, Long ạ. Cậu ấy cảm thấy bị cậu không tin tưởng. Cậu ấy nghĩ cậu coi thường ước mơ của cậu ấy.” Mai hiểu rõ sự mong manh của Linh, và những lời nói của Long hôm nay đã thực sự chạm đến điểm yếu của cô bé.
Long khẽ lắc đầu, đôi môi mím chặt. “Tớ… tớ không biết nữa…” Giọng cậu khàn đặc, đầy sự mệt mỏi và hối hận. Cậu cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, nặng hơn gấp bội đống tài liệu ướt sũng kia. Những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau, về những con đường riêng biệt, có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách. Áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go, nhưng giờ đây, Long cảm thấy mình không còn tự tin như trước nữa. Sự cố này chính là "giọt nước tràn ly", báo hiệu một cuộc đối đầu trực diện và nghiêm trọng hơn giữa Long và Linh trong tương lai, nơi họ sẽ phải đối mặt với những khác biệt sâu sắc nhất.
Cuối cùng, Long cũng rời khỏi thư viện, bước đi nặng nề trên con đường đã bắt đầu lên đèn. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tiếng gió biển thổi qua những hàng cây phượng ven đường. Mùi khói bụi đường phố xen lẫn mùi cây xanh không thể nào xoa dịu được trái tim đang quặn thắt của cậu. Cậu biết, sự bộc phát của cậu và sự tổn thương của Linh cho thấy mối quan hệ của họ đang thực sự mong manh dưới áp lực, và cần một sự 'chữa lành' sâu sắc hơn là những lời xin lỗi đơn thuần. Cậu không biết liệu họ có thể vượt qua được thử thách này hay không, hay đây sẽ là khởi đầu cho khả năng Long và Linh sẽ phải đưa ra những quyết định khó khăn về tương lai của mối quan hệ. "Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời" của họ, giờ đây lại chứng kiến một cơn bão tố đang gầm thét dữ dội nhất. Cậu chỉ ước gì có thể quay ngược thời gian, sửa chữa những lời đã nói, hay ít nhất là kìm nén được sự tức giận đang thiêu đốt bản thân. Nhưng tất cả đã quá muộn. Đêm xuống, kéo theo một màn đêm đặc quánh, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của hy vọng.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.