(Đã dịch) Quỷ Môn Quan - Chương 5: Người đưa thư, âm sai
Biến cố tới quá nhanh.
Quý Vân vẫn chưa kịp tiêu hóa hết những biến cố bất ngờ vừa diễn ra thì đã thấy Lão Thái Mặt Mèo và cương thi mặc quan phục đồng loạt nhìn lại, ánh mắt không hề có ý tốt.
Sau thoáng kinh hoảng, anh lập tức lấy lại bình tĩnh.
Hai người này là Thuật Đạo cao thủ.
Với thủ đoạn của họ, rõ ràng họ có thể xông thẳng vào,
Thế nhưng họ lại không làm vậy.
Điều đó có nghĩa là đối phương đang kiêng kỵ điều gì đó.
Không thể nào xông vào được.
Khi những suy nghĩ ấy thoáng qua, cảm giác rợn tóc gáy trong lòng Quý Vân cũng dần tan biến như thủy triều rút.
Tựa như người đang nhìn hổ trong lồng sắt ở sở thú,
Anh cứ như vậy nhìn hai người.
Thay vì sợ hãi, trong lòng Quý Vân lại dâng lên một tia tò mò khó hiểu.
Cương thi, Lão Thái Mặt Mèo, xác ướp.
Những quỷ vật trong truyền thuyết dân gian ấy lại sống sờ sờ xuất hiện trước mắt, sao có thể không khiến người ta tò mò?
...
Không đợi hai kẻ trước mặt mở lời, Quý Vân đã hỏi trước: "Các ngươi là ai?"
Cương thi hay quỷ vật thông thường không có trí tuệ.
Nhưng hai kẻ trước mắt thì lại có.
Đây mới là điều khiến Quý Vân hiếu kỳ.
Bọn hắn tựa như là người.
Một dạng "siêu phàm giả" có khả năng biến thân thành quỷ vật.
Nghe vậy, Lão Thái Mặt Mèo im lặng, còn cương thi nam kia thì cười khặc khặc một cách quái dị: "Ngươi không cần biết chúng ta là ai."
Sau khi giải quyết xong kẻ đang lén lút dòm ngó, hai người cũng không vội vàng.
Nói rồi, hắn lấy ra một bản khế ước màu đen, không chút che giấu sự uy h·iếp trong lời nói: "Mở cửa ra và ký tên đi. Ngươi sẽ được sống."
Quý Vân liếc qua bản khế ước màu đen kia, chính là tờ giấy anh đã thấy trước đó.
Mặc dù không biết đó là cái gì.
Nhưng khẳng định là không thể ký.
Quý Vân hiểu rõ, nếu đối phương có thể ra tay giải quyết thì tuyệt đối sẽ không lắm lời.
Hiện tại vẫn còn nói dài dòng như vậy, chỉ có thể chứng tỏ hai kẻ trước mắt cần anh hợp tác mới có thể đạt được mục đích nào đó.
Nếu không thì trước đó đã chẳng dùng cái trò che mắt để lừa anh ký tên làm gì.
Quý Vân nghĩ đến đây, càng không có ý định mở cửa ký tên.
Lão Thái Mặt Mèo nheo mắt, dùng con ngươi hổ phách nhìn chằm chằm Quý Vân đang giữ im lặng, dường như đã phát hiện tâm tư của anh ta, khinh miệt nói: "Ngươi thật sự nghĩ rằng ngươi không ký thì chúng ta sẽ hết cách với ngươi sao?"
...
Quý Vân vẫn như cũ không nói chuyện,
Anh chỉ im lặng quan sát.
Có thủ đoạn thì sao còn n��i lắm lời?
Bây giờ anh xem như đã nhìn rõ, Lão Thái Mặt Mèo và cương thi mặc quan phục là một phe.
Thương Tiểu Vũ lại là một phe khác.
Vừa rồi, hai kẻ đó giả dạng cảnh sát đến đây, ngoài việc muốn dụ dỗ anh ký tên, còn có một ý đồ khác chính là muốn dẫn dụ Thương Tiểu Vũ xuất hiện.
Lúc này mới một kẻ làm mồi nhử, một kẻ đánh lén.
Cho nên,
Mục đích bọn hắn tới lại là cái gì?
Nghe vừa rồi đối thoại, đối phương tựa hồ không phải vì mình mà đến.
Vậy chính là nhắm vào thứ gì tới?
Quý Vân nghĩ mãi không ra, một sinh viên nghèo như anh thì có gì đáng để bọn chúng phải nhắm tới.
Ba người cứ thế mắt lớn trừng mắt nhỏ, giằng co vài khoảnh khắc.
Lão Thái Mặt Mèo nhìn Quý Vân hoàn toàn không hề sợ hãi, cũng mất kiên nhẫn, ánh mắt âm u nói: "Tiểu tử, ngươi tự tìm!"
Quý Vân đoán đối phương có thể sẽ lại dùng "chướng nhãn pháp", liền định đóng sầm cửa lại.
Nhưng ngay lúc bầu không khí đang căng thẳng như dây đàn, chuyện kỳ lạ lại lần nữa diễn ra.
Không đợi Lão Thái Mặt Mèo kịp sử dụng thủ đoạn gì, một bàn tay trắng bệch đột nhiên từ sau lưng bà ta vươn tới, như quỷ mị kẹp chặt lấy cổ lão thái bà.
Không có bất kỳ khoảng trống nào để né tránh.
Chỉ nghe tiếng xương nứt "răng rắc" giòn tan vang lên,
Cổ Lão Thái Mặt Mèo liền rũ xuống, bà ta ngã nghiêng sang một bên.
Vẻ mặt không thể tin được trên gương mặt bà ta lúc hấp hối dường như muốn nói: Làm sao có thể?!
Kẻ ra tay không phải người khác,
Chính là Thương Tiểu Vũ, kẻ vừa rồi bị « Trấn Thi Phù » định trụ.
...
Biến cố đột ngột này không chỉ khiến hai kẻ kia kinh ngạc.
Quý Vân cũng ngỡ ngàng: Giết chết rồi ư?
Mặc dù anh biết chuyện này có lẽ không dễ dàng kết thúc như vậy.
Thế nhưng không ngờ cương thi bị dán « Trấn Thi Phù » lên người lại còn có thể cử động?
Thì ra "Thương Tiểu Vũ" căn bản không trúng chiêu, ngược lại nàng cố ý dẫn dụ đối phương xuất hiện, thừa cơ phản sát.
"Giỏi tính toán!"
Quý Vân thầm khen một câu, trong nháy mắt cảm thấy áp lực nhẹ nhõm hơn hẳn.
Còn về phía bên kia, chứng kiến đồng bạn bị giết, cương thi mặc quan phục kinh hãi nhưng phản ứng cũng cực kỳ nhanh chóng.
Hắn đưa đôi vuốt sắc bén mang theo tiếng xé gió "hồng hộc" mà vồ tới.
"Két ~"
Bên tai Quý Vân vang lên tiếng kim loại va chạm chói tai, như muốn xuyên thủng màng nhĩ.
Một vuốt của cương thi mặc quan phục xé rách chiếc áo da của Thương Tiểu Vũ, để lộ vài đường khe hở, bên dưới là lớp da rắn chắc tựa bạch ngọc.
Chỉ chớp mắt, hai cương thi đã quấn lấy nhau giao đấu.
Cương thi đánh nhau không có chiêu thức, chỉ là đối chọi trực diện.
Dưới tay bọn chúng, căn lầu cũ này tựa như gỗ mục, cát đá bay loạn, gạch vữa ào ào rơi xuống.
Quý Vân nhìn cảnh tượng đó, mắt sáng rỡ.
Đến cả một kẻ ngoại đạo như anh cũng có thể nhận ra, sức mạnh và độ bền của cơ thể Thương Tiểu Vũ vượt trội hơn đối thủ rất nhiều!
Cương thi mặc quan bào bị đánh liên tục lùi bước, khắp người đều xuất hiện những vết cào làm lật cả mảng thịt thối.
Nếu cứ tiếp tục đánh, hắn ta chắc chắn phải c·hết không nghi ngờ.
Trong lúc lo lắng, kẻ đó lớn tiếng quát: "Gặp phải cường địch rồi! Lão thái bà, mau giúp ta! Nếu không ta sẽ mất kiểm soát!"
Quý Vân nghe vậy, khóe mặt giật giật, không hiểu nghĩ đến điều gì, anh đưa mắt nhìn về phía xác lão thái bà trên đất, thầm nghĩ: Chẳng lẽ còn chưa c·hết?
Quả nhiên!
Lời vừa dứt, dường như nghe thấy một tiếng thầm mắng, cổ Lão Thái Mặt Mèo trên mặt đất bị gãy đột nhiên vặn vẹo một cách quỷ dị, chỉ trong khoảnh khắc đã phục hồi như cũ.
"Sưu" một tiếng, bà ta liền xông lên, gia nhập chiến đoàn.
Ánh mắt Quý Vân đờ đẫn: "Đây là..."
Bởi vì anh nhận ra lão thái bà với mấy cái đuôi xương trắng vừa xuất hiện đã biến thành "Miêu Tiêu".
Trong truyền thuyết dân gian, Lão Thái Mặt Mèo hút hơn trăm hồn người thì có thể hóa thành tiêu.
Cũng chính là Thi Yêu cùng cấp với lệ quỷ.
Nghe nói Miêu Tiêu c·hết có thể phục sinh, ít nhất cũng có thể có tới chín mạng.
Lão thái bà này đã thành Miêu Tiêu, vậy thì trong tay bà ta chắc chắn có không ít nhân mạng.
Quý Vân giờ phút này đã hoàn toàn xác định, hai kẻ trước mắt này tuyệt đối không phải người lương thiện.
...
Sau khi Lão Thái Mặt Mèo biến thân thành Miêu Tiêu, thực lực tăng vọt, đôi vuốt mèo của bà ta như đúc bằng nhôm rèn, ngay cả song sắt cũng có thể một vuốt chặt đứt.
Hai đánh một, tình hình chiến đấu trong nháy mắt trở nên gay cấn.
Tuy nhiên, đối với Quý Vân mà nói, đây không tính là chuyện xấu.
Bởi vì Thương Tiểu Vũ vẫn như cũ chiếm thượng phong.
Mặc dù anh cảm thấy mình nên làm chút gì,
Nhưng giống như cái gì đều không làm được.
Chạy?
Cho dù lầu ba không cao, anh cũng bỏ đi ý nghĩ này.
Xét tình hình hiện tại, trong phòng mới là nơi an toàn nhất.
Đột nhiên, Quý Vân nhận ra có điều không ổn.
Bởi vì ánh trăng ngoài cửa sổ, không biết từ lúc nào đã bị phủ lên một màu xanh lục âm u.
Đúng lúc này, kim đồng hồ treo tường trong phòng lặng lẽ chỉ đúng 12 giờ đêm.
Tựa như cánh cổng Âm giới mở ra, một sự tồn tại kinh khủng nào đó sắp xuất hiện,
Trong không khí lập tức tràn ngập một luồng khí tức âm hàn khiến người ta nổi da gà.
Quý Vân cảm thấy linh hồn đều lạnh buốt.
Ngay cả anh cũng cảm nhận được sự bất thường,
Những kẻ đang giao đấu bên ngoài càng mẫn cảm hơn, lập tức cảm nhận được điều gì đó.
Hết sức ăn ý, cả hai bên nhanh chóng lùi lại, lập tức ngừng giao chiến.
Ba bóng người thoắt cái giãn cách ra, mỗi kẻ ẩn mình vào một góc âm u.
Giống như là tránh né cái gì đó.
Lúc này, trên bậc thang hỗn độn vang lên tiếng bước chân rất nhỏ.
Có một sự tồn tại kinh khủng nào đó... đang đi lên lầu.
Từng bước một.
Tiếng bước chân càng ngày càng rõ ràng.
Một bóng người chậm rãi hiện ra từ hành lang đen kịt.
....
"Còn đến?"
Quý Vân nhìn bóng người đó, trong lòng còn tưởng rằng lại sắp xuất hiện thêm một quỷ vật khủng khiếp nào đó.
Nhưng đợi chừng hai hơi, anh tập trung nhìn kỹ, bất ngờ nhìn thấy một người phát thư đang cõng theo túi thư màu xanh lá, không vội không chậm bước lên từ cầu thang tối đen.
"Người đưa thư?"
Quý Vân nhìn cảnh tượng đó cũng ngây người một lúc.
Nửa đêm nửa hôm, sao lại có người đưa thư tới đây?
Thế nhưng anh không biết, người phát thư bình thường trong mắt anh, giờ phút này lại khiến ba vị cao thủ Thuật Đạo đang giao chiến bên ngoài cảm thấy như giẫm trên băng mỏng.
Trong mắt các siêu phàm giả, trên người quỷ sai này tràn ngập một luồng linh áp kinh khủng khó mà miêu tả được.
Đó là một loại uy áp cấp bậc có thể khơi dậy nỗi sợ hãi sâu th��m trong linh hồn con người.
Người đưa thư cứ thế bước lên.
Hắn không thèm để ý hành lang đã một mảnh hỗn độn hay ba người đang ẩn nấp trong góc tối, đi thẳng tới cửa phòng 304, rồi trực tiếp gọi tên: "Quý Vân, có thư đăng ký của ngươi."
Quý Vân nghe đối phương gọi tên mình, trong lòng vẫn còn chưa kịp phản ứng: Thật sự là thư từ sao?
Còn tưởng rằng là cái gì khủng bố quỷ quái.
Nói đoạn, người đưa thư kia liền từ trong túi vải buồm màu xanh lá lấy ra một phong thư.
Trên phong thư viết: Cư xá Hạnh Phúc 304, Quý Vân (thu).
Nét bút lông mạnh mẽ, dứt khoát, rất dễ nhận ra.
Quý Vân xem xét nét chữ trên đó, lập tức nhận ra đây là chữ viết của phụ thân.
Bố gửi tới sao?
Nhưng mà, nhà ai có người đưa thư bình thường lại đến đưa tin lúc nửa đêm?
Quý Vân trong lòng bản năng sinh nghi.
Trong lúc anh còn đang hoài nghi liệu mình có phải lại trúng phải huyễn thuật che mắt của quỷ hay không, thì thấy người đưa thư, sau khi xác nhận thân phận, liền trực tiếp cắm thư tín vào hàng rào sắt.
Sau đó quay người liền rời ��i.
Không nhiều lời một câu.
Chỉ là lúc sắp rời đi, hắn liếc nhìn mặt tiền căn phòng 304, đáy mắt dường như hiện lên một ánh sáng mang ý vị sâu xa.
Những kẻ khác không thể thấy được sâu thẳm trong đáy mắt ấy, nhưng quỷ sai đã nhìn thấy trên cửa phòng bừng bừng toát ra tử khí, ẩn hiện bày ra một chữ "Môn".
Thoáng chốc, quỷ sai biến mất vào hành lang đen kịt.
....
Quỷ sai đi rồi.
Sự tĩnh mịch quỷ dị vừa rồi như thể tạm dừng trận chiến đột nhiên bùng nổ trở lại.
Ba bóng đen đồng thời lao tới.
Linh quang trong đầu Quý Vân chợt lóe, anh mới vỡ lẽ: Đêm nay, những kẻ này chính là nhắm vào phong thư này mà đến!
Mặc dù anh không biết bên trong phong thư này có gì.
Nhưng bức thư đăng ký thì đang ở ngay trong tầm tay, Quý Vân tay mắt lanh lẹ, phản xạ như bản năng, lập tức tóm lấy bức thư.
Đúng lúc này, ba bàn tay khác gần như đồng thời vồ tới.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc chúng chạm vào hàng rào sắt, trên hàng rào sắt vốn đã rỉ sét loang lổ đột nhiên bắn ra kim quang.
Nhìn kỹ, đó là những phù lục kim quang dày đ��c.
Ba bóng đen cùng nhau nhanh chóng lùi lại như thể bị bỏng.
"Thì ra là những phù lục này khiến bọn chúng không dám vào..."
Quý Vân thấy vậy, giờ mới hiểu vì sao những quỷ vật này không thể vào phòng.
Thì ra trên cửa phòng có phù văn đuổi quỷ.
Căn phòng là do ba mẹ anh mua, vậy hẳn là do họ để lại.
Thế nhưng, không đợi Quý Vân thở phào nhẹ nhõm, anh đột nhiên như bị giẫm đuôi mèo, toàn thân lông tơ dựng đứng.
Bởi vì chính trong khoảnh khắc đó, anh rõ ràng cảm nhận được phía sau...
Có người đang áp sát vào người mình.
Phía sau xúc cảm mềm mại, đầy đặn lại hết sức lạnh buốt, giống như là một bộ nữ thi.
Quý Vân lập tức phản ứng lại, thầm nghĩ: Sát vách Cấm Bà!
Sao lại quên mất nó!
Hơn nữa, nó vào nhà bằng cách nào?
Quý Vân nghĩ mãi không ra, ba kẻ ở cửa đều bị phù lục cản không thể vào được, vậy Cấm Bà vào bằng cách nào?
Hiện tại cái thân thể lạnh buốt ấy đang kề sát phía sau, tựa như giá đao trên cổ, khiến người ta căn bản không dám cử động.
Quý Vân không dám quay đầu.
Bên tai anh phảng phất nghe được tiếng cười quỷ quyệt "ha ha ha" đầy đắc ý.
Thoáng chốc, Quý Vân liền nhìn thấy một bàn tay trắng bệch từ phía sau mình vươn ra.
Nó quấn quanh cánh tay anh như một con bạch xà, vươn tới phong thư đăng ký kia.
....
Cũng là nhắm vào phong thư này mà đến ư?
Quý Vân trong lòng không hiểu, rốt cuộc bố gửi về trong thư có cái gì mà lại khiến bọn chúng tranh đoạt đến mức này.
Nhìn bàn tay quỷ trắng bệch đang quấn quanh cánh tay mình, cơ thể anh giống như bị thi triển Định Thân Chú, hoàn toàn không thể động đậy.
Mà ngoài cửa, "Thương Tiểu Vũ" cùng hai kẻ kia nhìn thấy vật phẩm đã bị kẻ khác nhanh chân lấy trước, cũng lộ rõ vẻ lo lắng.
Cương thi mặc quan bào nhìn Cấm Bà phía sau Quý Vân, ánh mắt ngưng trọng, lẩm bẩm: "Thì ra còn giấu một cao thủ đấy à!"
Gương mặt cứng đờ của "Thương Tiểu Vũ" mặc dù không có biểu cảm gì thay đổi.
Nhưng nhìn thi khí trên người nàng đột nhiên tăng vọt, đại khái là chuẩn bị cố xông vào.
Quý Vân nhìn thần sắc ba người này, cũng hoàn toàn hiểu rõ.
Cấm Bà này không cùng phe với bọn chúng.
Mà là "nhân mã" của phe thứ ba.
Tất cả đều nhắm vào phong thư này mà đến.
Thấy hỗn chiến lại sắp nổi lên.
Lại chưa kịp động thủ.
Đúng lúc này, dị biến lại tái sinh.
Ánh trăng chiếu vào giữa phòng lại không biết vì sao trở nên âm trầm xanh lét.
Quý Vân không nhìn thấy mặt trăng ngoài cửa sổ phía sau anh đã biến thành màu xanh lá.
Cũng không hiểu xảy ra chuyện gì.
Lão Thái Mặt Mèo phía ngoài lại dường như nhìn thấy điều gì cực kỳ khủng khiếp, sắc mặt đại biến: "Đáng c·hết! Nơi này... Nơi này sao lại có Khư giới giáng lâm?"
Lời vừa dứt, không đợi bất kỳ ai kịp phản ứng.
Quang cảnh bốn phía thay đổi, đã trở thành một mảnh hồng quang.
...
Bức thư trong tay Quý Vân đã biến mất, đồng thời cảm giác lạnh buốt mềm mại phía sau lưng cũng đã không còn.
Khi nhìn lại,
Anh còn ở đâu trong căn nhà tại cư xá Hạnh Phúc nữa chứ?
Trước mắt anh, anh phát hiện mình đột ngột xuất hiện bên trong một căn nhà cao cửa rộng với tường trắng ngói xanh.
Bản chuyển ngữ này là thành quả lao động của truyen.free.