Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Quỷ Linh - Chương 2: Chapter 2: Thẻ tạo nhân vật

“Ta… muốn sống.”

Trần Tịch Dương thều thào nói ra, lời nói như thể đã rút hết sức lực của hắn.

【Dai dẳng hay cứng rắn?】

Đây là câu hỏi tâm lý quái gì vậy?

Tịch Dương hoàn toàn kiệt quệ, chỉ có thể vô vọng nghĩ.

‘Dai dẳng đi.’

【Bình lặng hay cuồng loạn?】

‘Cái này… cuồng loạn cái con mẹ nhà máy luôn.’

Tịch Dương không chịu nổi nữa mà mắn một câu.

【...Đã xác nhận nhân vật phù hợp】

***

Ở một bãi rác nào đó…

Đêm khuya tĩnh mịch, không trăng không sao, cũng chẳng có gió lạnh hay gì khác, tất cả trùng trùng chỉ là một đêm bình thường.

“Xì, xui xẻo.”

Tận Minh, tướng tá phúng phính, tóc vàng hoe, người đeo đồ hiệu khó chịu đá một thiếu niên tóc đen đang nằm trên đất. Thiếu niên đó có nhan sắc phổ thông cực kỳ bình thường, nằm đó không động đậy, đôi mắt chẳng còn tiêu cự, mắt nhìn chằm chằm người vừa đá mình.

“Thiếu gia bình tĩnh. Nó đã chết rồi, đánh nữa cũng chỉ tổn hại thân ngàn vàng của ngài.” Vệ sĩ nhanh chóng cung kính đưa chai nước, giọng điệu nịnh nọt hết mức.

“Đúng đúng, thiếu gia không nên giận quá sinh bệnh. Cái thằng Lang Quân này chỉ là nô bộc, không đáng để thiếu gia sinh khí.”

“Hừ, bản thiếu gia làm gì cần các ngươi quản?!” Tận Minh quát lớn, giật lấy chai nước được dân lên. “Chỉ lỡ chơi chết em gái của nó, bổn gia cũng đã đền tiền, mà tên chó này cứ không biết phận mà cắn tới.”

“Vâng vâng, tên này đúng là có mắt như mù. Dám động đến người thừa kế của Thương Hội Kim Ngân, có chín cái mạng cũng không đủ giết.”

“Hừ, được rồi. Chúng ta đi.”

Tận Minh cứ thế cùng đám vệ sĩ đi khỏi bãi rác, bỏ lại xác của thiếu niên tên Lang Quân ở đó trơ trọi.

Đoạn…

Rùng mình.

Thân thể thiếu niên Lang Quân bỗng rung lên một cái, ánh mắt dường như đã có lại ánh sáng.

【Nhập vai nhân vật Lang Quân】

Một mảnh ký ức ngay lập tức ùa vào não hải, thiếu niên tóc đen ngay lập ôm đầu, mồ hôi hột chảy ròng ròng khắp người.

“Đây là… tác dụng của thẻ nhân vật?”

Trần Tịch Dương lẩm bẩm, hay đúng hơn là hắn đang lẩm trong cơ thể thiếu niên Lang Quân.

“Vậy còn cơ thể cũ của mình thì sao?!”

Tịch Dương có chút hỗn loạn, liền bật dậy như thể khi nãy chưa từng ăn trận đòn nào.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung ý thức theo bản năng quái dị nào đó mách bảo.

【Nhân vật ‘Trần Tịch Dương’ hiện tại đang mất kết nối tạm thời】

“Phù— ổn rồi, vậy là còn sống. À không, không ổn!”

Tịch Dương bắt đầu hoảng loạn, ôm đầu chạy qua chạy lại. Khi dùng thẻ tạo nhân vật, hắn đã được truyền tải kiến thức về cách sử dụng và quy luật nhân vật.

Nói đơn giản là thế này:

Mọi người trời sinh đều có ba thứ: sinh mệnh lực, tinh thần lực, linh hồn lực ở thế giới Quỷ Linh. Sinh mệnh lực là sức mạnh cơ thể, Tinh thần lực lực là sức mạnh tâm trí, linh hồn lực là sức mạnh nguyên khí.

Bây giờ bỏ qua sinh mệnh lực và linh hồn lực, bởi điều có liên quan đến Tịch Dương là tinh thần lực.

Tinh thần lực có của mỗi người mạnh yếu khác nhau. Người có tinh thần lực yếu thường nhu nhược hoặc đần độn, ngược lại người có tinh thần lực mạnh lại có ý chí kiên định và khả năng kiểm soát mạnh. Nói đơn giản tinh thần lực giống một bộ máy để xử lý.

Tịch Dương cao lắm cũng chỉ là người có tinh thần lực thuộc dạng trung bình, vì thế chỉ có thể điều khiển một cơ thể. Nhưng giờ đây lại có hai cơ thể, nghĩa là hắn chỉ có thể điều khiển một cái trong khi để cái còn lại như người thực vật.

Nhưng điều đó cũng không quá nguy nan, ít nhất là lúc này, vì đã có điều nguy nan hơn!

Tịch Dương không thể kết nối với cơ thể kia được nữa.

【Mức độ kịch tính +5%】

【Mức độ kịch tính: 27%】

Dòng chữ máu và tiếng thì thầm lại xuất hiện từ hư vô.

‘Và cái này là gì nữa? Không, không quan trọng. Quan trọng là giờ làm sao để đánh thức cơ thể kia.’

Có hai cách:

Một là dùng ngoại lực đánh thức bản thể bên kia. Hai là cần dùng nội lực, mà nội lực lại cần tinh thần lực để đánh thức, thứ mà hắn hiện không có.

“Bức quá… thì bỏ luôn.”

Tịch Dương không mấy gắn bó với cơ thể đó, chỉ cảm thấy hơi tiếc khi mất một thân xác. Nhưng nếu không thể quay lại, hắn cũng chẳng tiết, miễn là hắn còn sống và quay lại thế giới cũ thì có trong hình hài nào cũng như nhau.

Đột nhiên, một cơn gió rít qua làm Tịch Dương không khỏi rùng mình.

“Nên ra khỏi đây trước đã.”

Hắn nhìn xuống người mình, chỉ mặc mỗi cái quần thể thao đen và áo thun trắng, trên người không có chút đồng bạc nào.

“Mà… mình nên đi đâu đây?”

Tịch Dương có thừa hưởng ký ức của Lang Quân, nhưng chỉ một phần nhỏ, đủ để biết mình đang ở đâu, ai đã giết thân xác này… và chỉ vậy thôi.

“Chậc, chẳng giúp được gì.”

Hắn tặc lưỡi, gãi sau đầu.

……

Sau một lúc, Tịch Dương cuối cùng cũng mò được ra khỏi bãi rác.

‘Không biết bây giờ là mấy giờ?’

Hắn nhìn lên trời, nhận thấy đã khuya khoắt, trên đường cũng không có một móng người nào.

‘Xui thúi mạng.’

Như đã nói đây là tiểu thuyết Quỷ Linh; thể loại kinh dị, huyền huyễn, linh dị; mà ban đêm khỏi nói là khoảng thời gian quá thích hợp để hiện tượng siêu linh đầy ma quỷ xảy ra.

“Phải cẩn thận một chút…”

Tịch Dương tự nhắc nhở bản thân, sau đó lê bước qua con đường vắng vẻ.

Trong lúc đi bộ qua những con đường tối, hắn cũng bắt đầu ôn lại kiến thức về tiểu thuyết Quỷ Linh.

Kể từ khi mẹ qua đời, Tịch Dương cũng đã ít có thể đọc tiểu thuyết của em gái nên giờ khá mơ hồ về cốt truyện, nhưng vẫn nắm được những ý chính.

Đầu tiên là về thế giới này.

Nơi đây vốn cũng là Địa Cầu giống thế giới cũ, chỉ là có một sự kiện vĩ mô cỡ vũ trụ đã nổ ra, làm cấu trúc thực tại bị rối loạn, nhiều thực tại thế giới chồng chất lên nhau.

Địa Cầu bị một giới được gọi là Linh Dị Giới chồng lên, bắt đầu xâm lấn. Vì sự kiện này mà nền văn minh bắt đầu thụt lùi, nhân loại cũng gần như suy vong. Mà những thứ đến từ Linh Dị Giới, được gọi là Sinh Vật Tai Ương hoặc đơn giản gọi tắt là Tai Ương chính là lý do lớn nhất khiến văn minh nhân loại gần như tuyệt diệt.

Tai Ương mang trong mình sức mạnh siêu nhiên, đạn bắn không chết, bom nổ không xi nhê, các quốc gia không còn cách nào khác trừ việc sử dụng hàng loạt bom hạt nhân. Dù điều đó làm giảm môi trường sống của Địa Cầu, nhưng cũng chỉ có thể làm thế để câu kéo thời gian trước khi nhân loại hoàn toàn tuyệt chủng.

Từ ngày đó, mọi người gọi sự kiện này là Sóng Triều. Cứ mỗi khi Sóng Triều xảy ra, Linh Dị Giới và Địa Cầu ngày càng tiến gần hơn đến hợp nhất.

May mắn thay, nó không phải tuyệt lộ của nhân loại. Mười lăm năm kể từ Sóng Triều đầu tiên, những người được gọi là Phi Phàm Giả bắt đầu xuất hiện.

Họ là những người có sức mạnh phi phàm, bước lên Thần Đạo — con thành đường thành Thần. Nghe oai nhưng cũng chẳng rõ có ai thành Thần chưa.

Lần cuối hắn đọc thì vẫn chưa thấy Thần nào xuất hiện.

‘Thần đằng thì có nhiều.’

Mà cũng lạ, đi lâu vậy mà không thấy một móng người. Người thường chắc chắn là không có, nhưng người vô gia cư chắc chắn có rất nhiều.

Dù chỉ là một phần nhỏ ơi là nhỏ, những ký ức của Lang Quân vẫn cho thấy nơi này tối đi mười bước sẽ thấy mười một tên vô gia cư.

【Mức độ kịch tính +10%】

!

Tịch Dương bỗng sững lại, cảm thấy có nguy cơ. Hắn không biết hệ thống này có ý nghĩa gì, nhưng hắn rõ nghĩa của từ ‘kịch tính’. Tự nhiên mà độ kịch tính tăng lên, thẩm chí đến 10%, ách hẳn có quỷ làm trò.

Tịch Dương nuốt nước bọt, nhưng vẻ mặt vẫn không đổi, bước đều như chưa có chuyện gì xảy ra. Khộng thể đánh rắn động cỏ, chỉ có thể đi bước nào hay biết đấy.

‘Chết tiệt, sao mình chẳng có hào quang nhân vật chính gì hết.’

Người xuyên không chẳng phải là có vận khí trùng trùng gia thân sao? Tại sao đến hắn lại thấy hung chứ chẳng có cát.

Bước chân Tịch Dương ban đầu chậm rãi, dần già nhanh hơn, cứ thế tốc độ tăng tiến mỗi phút, cho tới khi hoàn toàn chạy hết tốc lực.

‘Nam mô a di đà phật, amen, thần hay chúa gì cũng được, cứu tôi!’

【Mức độ kịch tính +5%】

Tịch Dương chạy như điên dù chẳng biết vì sao, chỉ biết cắm đầu chạy trên đường lớn, không dám dừng lại.

“Cứu! Ai đó cứu với!”

Hắn vừa chạy vừa hét, hy vọng sẽ thu hút chú ý của những người say ngủ trong các khu nhà.

“Sắp chết người rồi, có ai không!”

Nhưng có hét đến mức khàn cả cổ, cũng chẳng ai mảy may ra ngoài xem xét.

【Mức độ kịch tính +1%】

Tịch Dương cứ thế chạy, hắn chẳng biết mình đang chạy về đâu, chỉ biết chạy qua những con hẻm ngoằn ngoèo với ý định cắt đuôi thứ gì đó đang theo sau. Lúc nãy không để ý, nhưng giờ bản năng hắn mách bảo có thứ gì đó nguy hiểm đang bám theo mình.

“Phù phù phù.”

Đoạn, Tịch Dương hoàn toàn dừng chân, thở hòng học, mồ hôi ướt đẫm cả người. Hắn nhận ra bản thân có chạy cũng chỉ kiệt sức.

“Sao đời mình lúc nào cũng ở chế độ hardcore thế này.”

Tịch Dương nhìn xung quanh, chỉ thấy con hẻm đầy rác và các vật dụng bỏ đi. Nhìn cảnh này thì hắn chỉ có tạch lưỡi chán nản.

“Bãi rác có xa lắm đâu chứ.”

Cát : mang nghĩa tốt lành, may mắn, lợi. Hung : mang nghĩa xấu, tai họa, bất lợi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free