Quỷ Linh - Chương 1: Chapter 1: Quỷ muốn về nhà
Ầm! Ầm! Ầm!
Giông như vũ bão, tiếng sấm vang trời.
Đêm nay là một đêm bão tố, gió hú như tiếng thét xé lòng, sấm rền vang như trống, mưa nặng hạt trút xuống.
Bịch… bịch…
Mưa làm mặt đất nhão ra thành bùn, thanh âm nhớp nhác vang vọng bên tai. Một bóng người đi trong bóng tối, chao đảo như say rượu. Trên người khoát một bộ hồng y đỏ chót, thêu những hoa văn vàng kim, có long phụng, cũng có sơn hà, sặc sỡ đến mức khoa trương.
Tay áo dài rộng rũ xuống, tà áo xộc sệt kéo trên đất lầy.
“A… a… Haha… hehe… hí hí…”
Người đó lúc cười ngây ngô, lúc ngây dại, lúc điên cuồng, còn có chút hân hoang.
Đoạn, người đó sững lại, thất thần.
“A…”
Rắc!
“AAAAAAA!”
Tiếng thét vang trời như xé hết cả tâm gang, cả cơ thể người đó cứ như con rồi đứt dây mà ngã nhào trên đất, miệng phát ra những tiếng lải nhải quái dị.
“Cút đi! Cút đi! Cút hết đi!!”
Nhưng dù có hét thế nào, thanh âm đó cũng bị tiếng gió rít nuốt trọn, chỉ để lại tiếng gào rú của gió.
“A… không, không, không. Ta là… a… ta là…”
Bóng người đó như hóa rồ, chạy như điên trên đường đá, vút qua những ngôi nhà sang sát nhau.
“Ta, ta chính là…”
Rầm!
Sấm sét đánh xuống, làm thế giới sáng lên một giây, hiện lộ dung mạo của bóng người. Đó là một thiếu niên có làn da trắng bệnh tật, mái tóc đen dài chạm gáy, đôi mắt đen lấy ánh lên một tia xích quang.
Rầm!
Sấm lên đánh xuống lần nữa, lần này như ánh đèn soi rọi, như thể muốn cho thiếu niên thấy sự thật.
“Ha— ha—”
Bước chân người đó lảo đảo, vướng vào nhau, ngã mạnh về phía trước. Mặt hắn đập xuống đất nhớt nhát, nhưng cũng có chút cứng rắn.
“Hu— oẹ!”
Hắn phun bùn khỏi miệng, sấm lại đánh thêm một lần nữa. Gương mặt thiếu niên xuất hiện trong một vũng nước, đầu chảy ra máu đỏ.
“Đây là ai? Đây là— AAAAAAA!!!”
Hắn ôm đầu đau đớn, hàng ngàn sa số hình ảnh như cuốn phim, hai đoạn khác nhau bị chống chất, nối lại với nhau.
Rầm! Rầm! Rầm!
“Ha… ha… ta vậy mà…”
Xuyên không.
“Ta là… Tịch Dương. Ta chính là Trần Tịch Dương.”
Người mà hắn xuyên vào cũng là Trần Tịch Dương. Cả hai đều là Trần Tịch Dương, nhưng là ở hai thế giới khác nhau.
“A… ha… ọe!”
Ngay khi nhớ lại, cảm giác buồn nôn do cái chết liền trào lên đại não, Tịch Dương liền nôn mửa, nhưng hắn cũng chẳng nôn được gì ra trừ dịch dạ dày và mật xanh.
“Ha… nhà, mình cần về nhà.”
Tịch Dương có nhà ở đây, hắn có ký ức về điều đó.
“Đúng đúng, về nhà, về nhà a…”
“Về nhà… Về nhà…”
Hắn cứ thế lảm nhảm, bước đi giữa cơn mưa bão.
Bước, bước…
Bàn chân trần của hắn lê lết trên đất bùn, cảm giác đau nhói do đá găm vào chân, nhưng hắn vậy mà không chút mảy may quan tâm, chỉ bước về phía trước như có ai đó đang kéo hắn.
Một căn nhà tranh từ từ xuất hiện trong mắt Tịch Dương.
Hắn đứng trước cánh cửa gỗ, gió thổi làm nó run lên cằm cặp, rất giống với thiếu niên đang run rẩy vì lạnh. Hắn sờ sờ khắp người, tìm kiếm chìa khóa, nhưng rồi cũng không chẳng kiếm được gì.
“À…”
Hắn bỗng nhớ ra, cúi người xuống, nhặt cục đá kế bên chân phải lên. Ở dưới cục đá là một chiếc chìa khóa đồng.
Tịch Dương cắm chìa khóa vào ổ khóa, vặn.
Cạch—
Ổ khóa bật ra, hắn cũng ngay lập tức đẩy cánh cửa gỗ. Gió ngay lập tức thổi vào trong căn nhà tranh, tiếng sấm ‘ầm ầm’ thắp sáng cả căn nhà.
Tịch Dương đóng cửa lại, mệt mỏi ngồi bệt xuống, lưng dựa vào cửa.
Tách, tách, tách…
Những giọt nước nặng trĩu trên người nhỏ xuống, tạo ra một nhịp điệu ghê rợn cho căn nhà trống.
Ọc~ ọc~
Đoạn, bụng Tịch Dương réo lên một tiếng.
“Đói rồi.”
Hắn cười khổ, đứng bật dậy. Thiếu niên cứ thế đi xuống phòng bếp, điên cuồng tìm kiếm thứ gì đó để bỏ bụng. Hắn cứ thể liếm đôi môi khô khốc, cổ họng nóng rát; hai tay ôm phần bụng đau, như thể nó đang tiêu hóa chính mình.
Tịch Dương ngay lập tức bị thu hút bởi bình nước và lạp xưởng ở trên bàn. Hắn liền vồ tới cắn nuốt lạp xưởng như dã thú, nhai nuốt một cách điên cuồng. Sau đó hắn mở nắp bình nước, trúc ngược lên mà uống ‘ừng ực’.
Xoẹt!
Đoạn, một tiếng âm thanh như lật sách vang lên, cả thế giới liền thay đổi.
“Hử?!”
Tịch Dương khựng lại, đồng tử run rẩy không ngừng. Bình nước hắn cầm đã thay đổi, thứ nước lộc hắn uống cũng đã không còn là nước.
“M-M-Máu?!”
Tịch Dương sợ hãi thả sọ người xuống đất — thứ từng bình nước nhựa, thứ còn mà hắn uống không phải nước, nó là… nó là… Nó là máu!
“A… A… AAAAAA!”
Tịch Dương liền sợ hãi mà lùi lại, chân vướng vào gì đó mà ngã xuống.
“Ha— Ha— A…”
Hắn nhìn xung quanh, sắc mặt tái đi như xác chết.
“N-Nơi này, nơi này, a—”
Mọi thứ đều là máu đỏ, đều là xương trắng, trong tầm mắt chỉ toàn là địa ngục.
“Ọe!”
Tịch Dương liền nôn mửa một lần nữa, nhưng chẳng còn thứ gì trong bao tử hắn tràn ra, chỉ có những âm thanh rên rỉ, mồ hôi lạnh túa ra khắp người. Nước mắt sinh lý cứ thế chảy ra từ khóe mắt, cơ thể run rẩy như mất hết sức lực.
Hắn nhận ra rồi! Hắn nhận ra rồi!
Mưa làm ước người là mồ hôi của hắn, tiếng sấm là lương tâm của hắn, bùn đất là máu thịt. Mọi thứ… mọi thứ… mọi thứ đều là…
“AAAAAA!”
Tịch Dương lại ôm đầu, cơn đau không thể làm miêu tả làm hắn như muốn phát điên.
“Tại sao? Tại sao?”
Hắn không hiểu tại sao. Rõ ràng mới đây hắn chỉ là một chàng trai 20 tuổi còn đang làm diễn viên đóng thế, đang còn tính đón sinh nhật 15 tuổi của em gái, thì… thì… bị một chiếc xe tải, và…
Chát!
Tịch Dương tát mạnh vào má phải của mình, đánh cho chính hắn tỉnh lại.
“Đúng rồi. Quang Âm, Quang Âm, em gái ta. Mình cần phải tìm cách trở về, đúng đúng, con bé còn cần mình.”
Hắn không biết mình đang ở đâu, nhưng từ ký ức của Tịch Dương nơi đây, hắn liền biết thế giới này là gì.
“Quỷ Linh.” Tịch Dương thì thầm, môi run rẩy.
Đây là tên cuốn tiểu thuyết của em gái hắn viết.
Em gái hắn, Trần Quang Âm, bẩm sinh bị bệnh tim, sức khỏe không ổn định, đặt biệt mỗi lần kích động lại càng nguy hiểm. Nhưng trên đời này, thứ càng cấm thì càng tò mò, càng muốn làm, nói chi là một đứa trẻ. Quang Âm rất thích những trò mạo hiểm, con bé yêu thích nhất là thể loại linh dị, nhưng vì sức khỏe luôn bị mẹ cắm cảng. Vì thế mà hắn với tư cách là người anh, liền tìm cách đáp ứng mà không làm con bé phát bệnh. Hắn mua cho con bé những cuốn tiểu thuyết cùng thể loại, vừa thỏa mãn sở thích, vừa không ảnh hưởng đến tim mạch.
Con bé cứ thế càng thích tiểu thuyết, đến mức tự mình viết một bộ, một cuốn tiểu thuyết với độc giả duy nhất là hắn.
“Quỷ nhỏ, hại tao rồi đấy.” Tịch Dương cười khổ, nhưng ánh mắt đã kiên định hơn.
Hắn phải quay lại, dù bằng cách nào đó, hắn cũng phải quay lại thế giới cũ.
‘Đợi anh.’
Tịch Dương liền bậc người dậy, chẳng còn chút sợ hãi mà liền chạy khỏi bãi huyết cốt này.
Hắn cứ thế chạy, không biết chạy đâu, hắn cứ chạy, hắn như phát điên mà liền tục chạy cho tới khi thấy được ánh sáng phía trước.
“Ha— sống rồi!”
Ánh sáng từ một điểm nhỏ càng ngày càng lớn, dần dần càng sáng hơn, cho tới khi ánh sáng hoàn toàn chiếm giữ cả không gian.
“Ha… ha…”
Trong tầm mắt Tịch Dương bây giờ là một màn đêm tĩnh mịch, không chút thanh âm ở nơi này. Hắn quay người lại, nhưng sau lưng chẳng còn gì.
“Đây là— a!”
Trần Tịch Dương dùng một tay ôm đầu, cơn đau như thể đầu bị bổ đôi âm ỷ khi hắn cố nhớ lại nơi huyết cốt đó, như thể nơi đó là điều cấm kỵ nhất thế gian. Sau một lúc, hắn như sống lại, mồ hôi ướt nhẹp cả bộ y phục.
Tịch Dương cảm thấy có chút không thật, như thể tất cả những gì hắn thấy chỉ là ảo giác.
“Cái thế giới linh dị chết tiệt.”
Thật chẳng hiểu nỗi, hắn cảm thấy như mình đang phát điên vậy.
【Mức độ kịch tính: 27%】
Tịch Dương sững lại 5 giây, đầu liền có ngay một ý nghĩ.
Hệ thống?
“Đừng nói mình là nhân vật chính của một bộ tiểu thuyết nào đấy chứ?”
【Đừng để mức độ kịch tính xuống 20%】
【Đừng nghe theo chúng】
【Đừng đánh mất bản thân】
【Nó là ?!?!??!!!!!!???!!??!?!?】
Những dòng chữ máu xuất hiện, tới cái thứ bốn gì liền co giật và glitch như màn hình TV.
“Gặp quỷ rồi.”
Phập!
Thình thịch, thình thịch, thình thịch.
Một cơn đau từ hư vô ập tới, như cả trái tim Tịch Dương đã vỡ nát. Máu chảy ra từ khóe miệng hắn, tầm nhìn liền tối sầm.
“Ha— ha— ha—”
Cả cơ thể Tịch Dương ròng ròng chảy mồ hôi, cơ thể run rẩy, mặt cắt không còn một giọt máu.
【Mức độ kịch tính: 21%】
【Bạn nhận được một thẻ nhân vật】
【Mức độ kịch tính +1%】
‘Thẻ hiện thân?’ Tịch Dương nghi hoặc, cố hiểu chuyện gì đang xảy.
【Ngươi muốn gì?】
Muốn gì?
Trần Tịch Dương tự hỏi, rồi ngay tức khắc trả lời.
“Ta… muốn sống.”