(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 962:
Sóc Tuyền thành được chia làm bốn khu vực. Ánh nắng chói chang, thời tiết hôm nay thật đẹp.
Pháp trường ở phía đông thành đã được dựng sẵn. Mấy ngày trước, quan phủ đã ban bố cáo lệnh, muốn công khai xử trảm tên phản quốc Công Tôn Sở và đồng bọn của hắn ngay hôm nay. Bởi vậy, dân chúng trong thành đã đổ về pháp trường phía đông từ sớm để xem hành hình.
Khi Sở Hoan tới pháp trường, còn một thời gian nữa mới đến buổi trưa, nhưng tất cả quan viên lớn nhỏ dường như đã có mặt từ sớm, ngồi vào bàn xem hành hình đặt cách đó không xa. Đông Phương Tín và Đổng Thế Trân cũng đã ngồi vào chỗ. Chủ sự Hình bộ Ngả Tông đích thân giám sát cuộc xử trảm, kiêm nhiệm chức hình quan chính trong lần này.
Sở Hoan đến xem hành hình, Hiên Viên Thắng Tài và Kỳ Hoành cũng đều mặc giáp trụ, theo sát hai bên tả hữu. Các quan viên liền đứng dậy nghênh đón. Sở Hoan hiểu rõ đây chỉ là nghi thức xã giao, bèn mỉm cười hoàn lễ. Vừa an tọa, Đổng Thế Trân ở bên trái đã cất tiếng cười nói:
- Đêm qua Tổng đốc đại nhân có ngủ ngon giấc không?
Sở Hoan mỉm cười đáp: - Nhờ có Đổng đại nhân đã cho người thu dọn sạch sẽ từ trước, hạ quan mới có thể an tâm ngủ ngon.
Đổng Thế Trân cười nói: - Chỉ là sai người tới dọn dẹp qua loa một chút thôi. Đại nhân có điều không biết, khi quân Tây Lương rút lui, chúng đã đốt phá, cướp bóc và tàn phá khắp nơi trong thành. Phủ Tổng đốc cũng suýt bị thiêu rụi rồi!
- May mắn thay là vẫn chưa bị thiêu hủy hoàn toàn. Nếu Phủ Tổng đốc mà bị đốt sạch thì e rằng tội chứng của rất nhiều người đã bị hủy diệt rồi.
Sở Hoan lại cười nói: - Bản đốc nghe nói, Chu Tổng đốc suất binh khôi phục Sóc Tuyền, từng tìm được rất nhiều chứng cứ phạm tội ngay tại phủ Tổng đốc này. Nếu phủ Tổng đốc mà bị thiêu hủy thì những chứng cứ phạm tội kia có lẽ đã không còn tìm được nữa. Khi đó, sẽ có một số kẻ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật rồi.
Đông Phương Tín ngồi bên phải Sở Hoan liền quay đầu lườm Sở Hoan, thản nhiên nói: - Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát. Nếu muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm. Tội lớn như thông đồng với địch phản quốc, muốn chạy trốn cũng chẳng thoát được đâu.
Sở Hoan cười ha hả nói: - Đông Phương tướng quân nói chí lý. Đúng rồi, hôm qua tướng quân có quân vụ gì khẩn cấp thế? Đã xử lý ổn thỏa chưa?
Đông Phương Tín khẽ gật đầu, nhưng lại thuận miệng đáp rất nhanh: - Đã xử lý ổn thỏa rồi. Nếu không thì làm sao hôm nay ta có thời gian tới xem hành hình được chứ?
Đổng Thế Trân lại cười nói: - Thưa Tổng đốc đại nhân, vốn dĩ trước đó hạ quan đã muốn chuẩn bị đầy đủ vật dụng cần thiết cho phủ Tổng đốc. Chẳng qua hạ quan không rõ ý định của đại nhân thế nào, nên chưa dám tùy tiện chọn mua. Chỉ đợi đại nhân đến, trích một ít ngân lượng từ Hộ Bộ Ti để tùy ý đại nhân lựa chọn những món mình thích.
Sở Hoan chưa kịp nói, Đông Phương Tín ở bên cạnh đã xen lời: - Đổng đại nhân hiện giờ không cần bận tâm chuyện này nữa rồi. Tổng đốc đại nhân đến Tây Quan nhậm chức, không ít thân sĩ Tây Quan vui mừng khôn xiết, nghe nói đêm qua đã có vài xe đồ đạc được đưa tới phủ Tổng đốc rồi...
Hắn lại liếc nhìn Sở Hoan, như có thâm ý khác, nói: - Đám đồ vật kia chắc cũng không ít ngân lượng đâu nhỉ?
Sở Hoan quay đầu nhìn Đông Phương Tín, mỉm cười nói: - Đông Phương tướng quân xử lý quân vụ mà còn quan tâm đến phủ Tổng đốc tỉ mỉ như vậy sao? Chắc hẳn hôm qua Đông Phương tướng quân đã ghé qua phủ Tổng đốc rồi?
Đông Phương Tín cau mày đáp: - Không hề ghé qua.
- Đã không ghé qua, vậy sao lại biết những đồ vật kia được chuyển tới, làm sao biết chúng giá trị không ít ngân lượng? Sở Hoan sờ cằm, lạnh nhạt hỏi.
Đông Phương Tín hơi xấu hổ đáp: - Là nghe người khác kể lại!
Sở Hoan thở dài: - Xem ra Đông Phương tướng quân thật sự rất quan tâm đến phủ Tổng đốc, đến cả chuyện trong phủ Tổng đốc làm gì người cũng phái người chú ý...
Đôi mắt hắn lóe lên tia sáng, nhưng thần sắc vẫn bình tĩnh như thường: - Đông Phương tướng quân nếu cảm thấy hứng thú, bản đốc rất muốn mời tướng quân tới phủ Tổng đốc để thẩm định... Chúng ta có thể ngồi lại trò chuyện thật kỹ một số chuyện...
Thấy sắc mặt Đông Phương Tín có phần không ổn, hắn vẫn mỉm cười nói: - À, suýt nữa quên nói cho Đông Phương tướng quân biết, bản đốc có quan hệ thân thuộc với Tô lão thái gia. Ông ấy tặng đồ dùng hàng ngày cũng chỉ là để chăm lo cho người nhà mà thôi. Đông Phương tướng quân tuyệt đối đừng cho rằng bản đốc nhận hối lộ đấy nhé. Ngay ngày đầu tiên ta tới đây, nếu bị người ta hiểu lầm là bản đốc nhận hối lộ thì e rằng khó mà ở lại Tây Bắc được rồi...
Đông Phương Tín nghe Sở Hoan cười ha hả nói vậy, sắc mặt hơi âm trầm, thản nhiên đáp: - Không dám, không dám, Tổng đốc nói đùa rồi.
- Đổng đại nhân, nghe nói hôm nay người bị xử trảm là Công Tôn Sở, tri châu tiền nhiệm của Việt Châu sao?
- Đại nhân có điều không biết. Công Tôn Sở này bề ngoài ra vẻ đạo mạo, miệng lưỡi lúc nào cũng thốt ra lời trung quân báo nước, nhưng sau lưng lại làm những chuyện vô sỉ, ruồng bỏ tổ tông. Đổng Thế Trân nghiêm nghị nói:
- Khi quân Tây Lương đánh tới, hắn rõ ràng có cơ hội bỏ chạy nhưng lại cố ý giả bộ muốn chiến đấu đến cùng với quân Tây Lương, lưu lại tại Sóc Tuyền thành... Về sau chúng ta mới hay, Công Tôn Sở này có âm mưu khác. Mục đích hắn lưu lại Sóc Tuyền thành là để hiến thành cho người Tây Lương, cầu mong vinh hoa phú quý...
- Thì ra là vậy. Sở Hoan thở dài, nắm chặt tay nói:
- Kẻ phản quốc như thế, người người đều phải diệt trừ... Đúng rồi. Bản đốc nghe nói Công Tôn Sở trấn thủ Sóc Tuyền thành lại ngăn cản được quân Tây Lương hơn mười ngày... Đổng đại nhân, phải chăng là sau khi thành bị phá, Công Tôn Sở vì nhu nhược mới đầu hàng người Tây Lương sao? Nếu như theo phe người Tây Lương từ trước, hắn cũng đâu cần thiết phải cố thủ thành trì hơn mười ngày như vậy, sớm đầu hàng chẳng phải t���t hơn sao!
Đổng Thế Trân lập tức lắc đầu nói: - Thưa đại nhân, trước khi thành bị phá, Công Tôn Sở đã bí mật qua lại với Nam Viện Đại Vương của Tây Lương rồi. Về sau hắn còn cố thủ thành trì hơn mười ngày, tất cả thật ra đều là quỷ kế của Công Tôn Sở mà thôi.
- Hả? Sở Hoan tỏ vẻ hứng thú, liền hỏi thêm:
- Xin được chỉ giáo.
- Trước kia hạ quan cũng từng được Công Tôn Sở cất nhắc, giữa hạ quan và hắn cũng có một đoạn giao tình. Đổng Thế Trân cười khổ, cảm thán nói:
- Công Tôn Sở vốn thông hiểu kinh sử, miệng luôn nói lời đạo đức nhân nghĩa, lại ưa thích mua danh chuộc tiếng, tự xưng là người thanh cao... Nếu đại quân Tây Lương vừa tới hắn đã lập tức hiến thành thì người trong thiên hạ sẽ biết hắn là kẻ tiểu nhân hèn hạ, nhu nhược vô năng. Hắn cố ý thủ vững thành trì hơn mười ngày, để khi thành bị phá, hắn có thể nói rằng mình đã chiến đấu đến thời khắc cuối cùng, bị người Tây Lương chiếm thành cũng là do bất đắc dĩ!
- Hả? Sở Hoan như có điều suy nghĩ, khẽ vuốt cằm nói:
- Nói cách kh��c, hắn đã muốn hiến thành lại còn muốn giả vờ cố thủ chỉ là để mua danh chuộc tiếng sao?
- Đó là điều đương nhiên. Đông Phương Tín rốt cục chen lời nói:
- Sóc Tuyền thành phòng thủ vốn rất kiên cố, nếu muốn thủ thành thật sự thì hơn nửa năm người Tây Lương cũng không công phá nổi. Chỉ hơn mười ngày mà Tây Bắc đệ nhất thành đã bị công phá, Công Tôn Sở tất nhiên là kẻ phản quốc, không còn nghi ngờ gì nữa.
Sở Hoan cười ha hả nói: - Chỉ tiếc lúc ấy Đông Phương tướng quân không ở Sóc Tuyền. Nếu quân quyền khi đó mà nằm trong tay Đông Phương tướng quân, e rằng người Tây Lương một năm cũng chẳng hạ nổi thành.
Không đợi Đông Phương Tín lên tiếng, Sở Hoan lại thở dài: - Tiếu Thiên Vấn là một đại danh tướng, quả nhiên danh phù kỳ thực. Cái gọi là 'nhất tướng công thành vạn cốt khô' lại chỉ để phối hợp với Công Tôn Sở diễn một vở tuồng, thỏa mãn cho Công Tôn Sở mua danh chuộc tiếng, vậy mà tướng sĩ bộ hạ lại đều phải chịu chết cả... Nghe nói quân Tây Lương sau khi công phá Nhạn Môn Quan, một đường đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, đánh tới Sóc Tuyền thành mới bị chặn lại, hóa ra là để phối hợp diễn kịch với Công Tôn Sở. Để đánh Sóc Tuyền thành, người Tây Lương lại vứt bỏ mấy ngàn thi thể...
Đổng Thế Trân và Đông Phương Tín liếc nhìn nhau, cảm thấy trong lời Sở Hoan nói có điều ám chỉ. Lông mày Đông Phương Tín nhíu chặt. Đổng Thế Trân lại thở dài một tiếng nói:
- Thật ra, nếu không phải về sau phát hiện ra chân tướng thì tất cả chúng ta đều cho rằng Công Tôn Sở là một hảo hán tử... Chu Tổng đốc suất quân khôi phục Sóc Tuyền, đúng như Tổng đốc đại nhân vừa nói, đã lục soát được không ít thư từ. Trong đó có một bộ phận là mật hàm của Công Tôn Sở gửi cho Tiếu Thiên Vấn. Hắn đã cẩn thận ước định với Tiếu Thiên Vấn về việc đầu hàng Tây Lương, đổi lại Tây Lương sẽ ban cho hắn vinh hoa phú quý... Nếu như không có bằng chứng như núi thì chúng ta... Ôi, chúng ta thật khó tin nổi hắn lại phản quốc theo địch!
- Những phong thư đó còn không? Sở Hoan hỏi.
Đổng Thế Trân gật đầu đáp: - Đó là chứng cứ phạm tội, đương nhiên là vẫn còn. Một phần đang ở ngay trong nha môn Hình bộ!
- Công Tôn Sở theo địch bán nước, thật khiến người ta tức giận sôi ruột. Trong mật hàm kia nhất định là cực kỳ vô sỉ. Sở Hoan nắm chặt tay nói:
- Đổng đại nhân, bản đốc muốn xem rốt cuộc những mật hàm kia viết những gì, xem cái tên Công Tôn Sở này rốt cuộc có bộ mặt thật ra sao. Nhưng không biết có thể cho xem không?
Đổng Thế Trân và Đông Phương Tín lại đưa mắt nhìn nhau một lần nữa. Đông Phương Tín lại nói: - Hình bộ đã phê chuẩn xử tử rồi, cũng không cần nhắc lại chuyện cũ nữa. Xử trảm xong hôm nay, mọi chuyện đã kết thúc.
Sở Hoan lại cười nói: - Như thế tức là bản đốc không thể xem được phải không?
Đổng Thế Trân lại cười đáp: - Tổng đốc đại nhân nói đùa rồi. Đại nhân đã muốn xem thì hạ quan sẽ lập tức phái người đi lấy về để người xem.
Hắn liền gọi chủ sự Hình bộ Ngả Tông mang mật hàm tới. Ngả Tông cũng không dám cãi lời Đổng Thế Trân. Mật hàm kia chính là do hắn thu thập. Lúc này còn một thời gian n��a mới đến giờ Ngọ. Mười bốn quan viên và Công Tôn Sở đều đã được giải ra khỏi nhà tù, bị trọng binh dẫn đi diễu phố thị chúng, sau đó mới đưa tới pháp trường để chấp hành án tử.
Ngả Tông dùng khoái mã nhanh chóng trở lại nha môn Hình bộ, khi đám người Công Tôn Sở còn chưa tới pháp trường thì hắn đã quay về rồi.
Ngả Tông mang một chồng thư từ đến cho Đổng Thế Trân. Đổng Thế Trân lại giao cho Sở Hoan, nói: - Đại nhân, đây là bằng chứng thu được khi lục soát phủ Tổng đốc. Bằng chứng như núi. Việc đám người Công Tôn Sở phản quốc, thông đồng với địch đã là sự thật không thể chối cãi rồi.
Sở Hoan khẽ gật đầu, nhận lấy phong thư. Đang định mở ra xem thì bỗng trong đám người truyền tới tiếng ầm ĩ, lập tức nghe thấy có người hô lớn: - Giết chết bọn chúng, giết chết bọn kẻ phản quốc...
Tiếng hô liên tiếp vang lên. Sở Hoan không vội đọc thư, đứng dậy từ đài cao phóng mắt nhìn xuống. Chỉ thấy hơn mười chiếc xe tù đang được đại quân áp giải về pháp trường. Dân chúng hai bên đường mắng chửi như thủy triều, cũng có người cầm đồ vật ném về phía xe chở tù. Mười bốn phạm nhân đều bị giam trong xe tù, chỉ thò đầu ra, tóc đã hoa râm, một nửa tóc đã bạc trắng.
Sở Hoan cầm phong thư đứng dậy, đi tới bàn xem hành hình. Các quan viên khác cũng đi theo lên đó, nhìn thẳng về phía các xe tù. Đông Phương Tín thấy thần sắc Sở Hoan hơi nghiêm túc, lại cười đắc ý nói: - Trước kia Công Tôn Sở cũng được coi là một nhân vật nổi danh ở Tây Bắc, nhưng đã làm ra sai lầm tày trời như thế thì cái đầu hắn cũng không thể giữ lại được.
Đây là bản dịch chuyên biệt, được tạo ra dành riêng cho trang truyen.free.