Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 684:

Đỗ Phụ Công trầm ngâm đôi chút, cuối cùng hỏi:

- Ngài có phải Sở Hoan Sở đại nhân, người mới nhậm chức tại Hộ bộ chưa lâu?

Sở Hoan cười đáp:

- Hóa ra ngài đã biết danh tính của ta.

Đỗ Phụ Công bình thản đáp:

- Sở đại nhân tiếng tăm lẫy lừng, người trong kinh thành không biết đến ngài quả thực chỉ đếm trên đầu ngón tay. Sở đại nhân nhập kinh chưa đầy một năm, thăng tiến như diều gặp gió, quan lộ hanh thông, ha ha, một tài tuấn trẻ tuổi như vậy, muốn người ta không biết đến cũng thật khó.

- Ồ?

Sở Hoan nghe ra giọng điệu châm biếm trong lời Đỗ Phụ Công, song vẫn thờ ơ.

Kỳ thực, trong lòng Sở Hoan hiểu rõ, một người không hề có bối cảnh lại có thể thăng quan tiến chức thuận lợi trong thời gian ngắn ngủi như vậy, đừng nói tại Đại Tần đế quốc, ngay cả ở các vương triều khác, tuy không phải không có nhưng cũng cực kỳ hiếm thấy.

Chưa đầy hai tháng đã trực tiếp vào Hộ bộ nhậm chức Hộ bộ Chủ sự, sau khi đi sứ Tây Lương trở về lại được đề bạt làm Hộ bộ Thị lang. Đối với Sở Hoan, một người không có bất kỳ bối cảnh quan trường nào, đây không nghi ngờ gì là sự thăng cấp thần tốc như trong mộng.

Sở Hoan cũng biết, không ít quan viên trên dưới triều đình đều có thành kiến trong lòng đối với mình.

Biết bao quan viên cẩn trọng khổ sở nhiều năm, đối với địa vị hiện giờ của Sở Hoan cũng chỉ có thể mong ước mà không đạt được. Trong mắt nhiều người, Sở Hoan có thể thăng tiến như diều gặp gió, đơn giản là vì được một cây đại thụ chống lưng.

Tuy rằng Tề Vương là người yếu thế nhất trong ba vị hoàng tử, nhưng rốt cuộc cũng là hoàng tử của đế quốc, nếu người đã muốn dốc sức đề bạt một ai đó, thì điều ấy cũng không phải chuyện gì quá khó khăn.

Sở Hoan nhớ rõ mình vừa nhậm chức tại Hộ bộ, trên dưới Hộ bộ vẫn còn lòng xa lánh, ánh mắt mọi người đều rất đặc biệt. Nếu không phải mình ở Hộ bộ có thái độ cứng rắn, lại lập được công lớn trong lần đi sứ Tây Lương này, Sở Hoan tin rằng sẽ có rất nhiều quan viên triều đình miệt thị mình trong lòng.

Đỗ Phụ Công thấy Sở Hoan mặt không đổi sắc, cũng bội phục sự trầm tĩnh của vị quan viên trẻ tuổi này, bèn hỏi:

- Có lẽ Sở đại nhân đã từng nghe đến cái tên Âu Dương Chí?

- Âu Dương Chí?

Sở Hoan lập tức nhớ ra, Âu Dương Chí chính là Thương bộ Chủ sự, ban đầu cũng từng gặp mặt vài lần tại Nha môn Hộ bộ. Khi thương nghị kế sách mua lương thực ở Đông Nam, Sở Hoan còn từng có ý kiến gần giống với Âu Dương Chí, đều phản đối việc mua lương thực tại Đông Nam.

Chẳng qua về sau vụ án ngân sách hồng của Hồ Bất Phàm bùng nổ, phần lớn quan viên Hộ bộ đều bị liên lụy. Kẻ bị giết, người bị giáng chức, Âu Dương Chí cũng không thoát khỏi liên can.

Sở Hoan nhớ rõ, bản thân Âu Dương Chí cũng là một phần trong phe phái An Quốc Công. Y cũng là người được An Quốc Công một tay đề bạt, cũng có vài phần tài cán.

Mã Hồng nhậm chức, trắng trợn tiêu diệt toàn bộ phe phái Hồ Bất Phàm, Âu Dương Chí cũng bị cuốn vào vòng xoáy đó. Bởi lẽ quan viên liên can từ trên xuống dưới Hộ bộ quá nhiều, ngay cả nha môn Hộ bộ địa phương cũng trải qua một cuộc thanh trừng, số quan viên bị cuốn vào đó đâu chỉ trăm vị. Sở Hoan đương nhiên không muốn dính líu đến cuộc tranh giành đảng phái này, nên trước khi phe Mã Hồng tạo ra sóng gió lớn tại Hộ b��, Sở Hoan chỉ là một người đứng ngoài quan sát, cũng không quá mức chú ý đến Âu Dương Chí. Nếu không phải lúc này Đỗ Phụ Công nhắc đến người này, có lẽ Sở Hoan đã quên mất sự tồn tại của Âu Dương Chí.

- Sở đại nhân không nhớ rõ sao?

Đỗ Phụ Công thấy Sở Hoan trầm ngâm, cười lạnh nói:

- Âu Dương đại nhân lại nhớ mãi không quên Sở đại nhân, nhiều lần đề cập đến ngài trước mặt ta, còn rất có ý khen ngợi.

Sở Hoan ngạc nhiên hỏi:

- Ngài có quan hệ thế nào với Âu Dương đại nhân?

Đỗ Phụ Công đáp:

- Hắn cùng ta học chung mười một năm, xuất sư đồng môn, ngài nói xem chúng ta có quan hệ thế nào?

Sở Hoan giờ mới vỡ lẽ, nói:

- Hóa ra tiên sinh bị bán làm nô, là do Âu Dương đại nhân mà bị liên lụy sao?

Chàng thở dài, nói:

- Âu Dương đại nhân là một quan viên có tài cán, chỉ tiếc rằng... !

Nghĩ đến những quan viên Hộ bộ tranh chấp đảng phái, Âu Dương Chí quả thực là một trong số ít người có năng lực làm việc trong đó. Một nhân vật như vậy cũng bị cuốn vào vòng tranh giành đảng phái, quả thực hơi đáng tiếc.

Đỗ Phụ Công cau mày hỏi:

- Sở đại nhân thật sự cho rằng Âu Dương Chí là một quan viên có năng lực?

Sở Hoan bình tĩnh đáp:

- Đây đương nhiên là lời thật lòng của ta. Thời gian ta và Âu Dương đại nhân gặp mặt không nhiều, ta cũng mặc kệ sau lưng hắn bị liên lụy vào loại tranh đấu gì, chẳng qua hắn đã cố gắng nhiều năm tại Hộ bộ, chỉ cần người có mắt cũng có thể chứng kiến điều đó.

Đỗ Phụ Công thở dài một tiếng, nói:

- Hắn dưới cửu tuyền nếu biết được Sở đại nhân đánh giá hắn như vậy, chỉ sợ cũng có thể mỉm cười nơi suối vàng rồi.

Sở Hoan giật mình hỏi:

- Chẳng lẽ Âu Dương đại nhân...!

- Tuy rằng ai cũng không nói ra, nhưng ai ai cũng biết, chính Lang Vô Hư đã bán đứng Hồ Bất Phàm.

Đỗ Phụ Công cười lạnh nói:

- Âu Dương Chí đã sớm nói với ta, Hồ Bất Phàm tính tình quá mức cuồng ngạo, mà Lang Vô Hư lại là kẻ hai mặt. Hắn lo lắng có một ngày Lang Vô Hư sẽ đâm một nhát dao sau lưng Hồ Bất Phàm. Chỉ là khi đó Hồ Bất Phàm cực kỳ tín nhiệm Lang Vô Hư, trái lại vì Âu Dương Chí mấy lần phản bác hành động của Hồ Bất Phàm tại Hộ bộ, nên Hồ Bất Phàm không hề có thiện cảm với Âu Dương Chí.

Sở Hoan khẽ nhíu mày.

- Hồ Bất Phàm và Âu Dương đều là người An Ấp, đồng hương với Hoàng Củ.

Đỗ Phụ Công thở dài:

- Năm đó Âu Dương đồng môn với ta tại An Ấp, khi ấy hắn đã bộc lộ tài năng. Lúc đó Hoàng Củ được Hoàng đế tín nhiệm, đề bạt rất nhiều người An Ấp vào triều làm quan. Tên tuổi của Âu Dương tại An Ấp không hề nhỏ, Hoàng Củ đã phái người mời hắn vào triều làm quan, kỳ thực là muốn Âu Dương bái nhập môn hạ của lão, trở thành một quân cờ của lão trong triều.

Sở Hoan khẽ gật đầu, chàng biết rõ Âu Dương Chí dường như là người của An Quốc Công, nhưng lại không biết Âu Dương Chí cũng là người An Ấp, càng không thể ngờ Đỗ Phụ Công và Âu Dương Chí đều là người An Ấp.

Như vậy xem ra, An Quốc Công tại Đại Tần đế quốc năm đó quả thực là hô phong hoán vũ, môn hạ đông như mây.

- Đại Tần vừa mới thành lập, bách phế đãi hưng (muôn việc bỏ bê, chờ chấn hưng), kẻ tài đức vốn nên cống hiến một phần sức lực vì nước.

Đỗ Phụ Công chậm rãi nói:

- Âu Dương được An Quốc Công mời, đương nhiên vô cùng hưng phấn, chẳng qua hắn lại không thấy rõ rằng, những người khai quốc có công lớn trong triều khi đó đều đứng trên những đỉnh núi khác nhau. Tiền đồ đế quốc nhìn như rực rỡ, trên thực tế mạch nước ngầm đã bắt đầu cuộn chảy, ngay từ ngày đế quốc thành lập, những người có công lớn của đế quốc đã bắt đầu tranh giành quyền lực. Hắn nhận lời mời của Hoàng Củ, cũng bởi vậy mà trở thành vây cánh của Hoàng Củ, chắc chắn không thể tránh khỏi việc bị cuốn vào vòng tranh giành đảng phái của đế quốc.

Sở Hoan chau mày nói:

- Tiên sinh lại nhìn thấy rõ ràng mọi việc.

- Chỉ cần không phải kẻ mù lòa, ai cũng có thể thấy rõ điều đó.

Đỗ Phụ Công cười khổ đáp:

- Ta nhiều lần khuyên bảo hắn, nếu hắn muốn làm quan, có thể tham gia thi cử, dùng năng lực của bản thân. Dù cho không được Hoàng Củ tiến cử, cũng có thể ra sức vì nước, rời xa kinh thành, làm việc tại địa phương. Chỉ cần dụng tâm, chưa chắc không thể làm được chút chuyện vì dân chúng. Tuy rằng tại địa phương cũng không thiếu chuyện tranh quyền đoạt lợi, nhưng so sánh với kinh thành đầy sóng to gió lớn, sóng gió tại địa phương vẫn nhỏ hơn nhiều phần.

- Xem ra Âu Dương đại nhân cũng không nghe lời khuyên bảo của tiên sinh.

- Người có chí riêng, hắn đã muốn nhập kinh, ta cũng không thể ngăn cản tiền đồ của hắn.

Đỗ Phụ Công nói:

- Hơn nữa, khi đó địa vị của Hoàng Củ trong triều cực kỳ vững chắc, trong triều quả thật không có mấy ai là đối thủ của lão.

- Âu Dương đại nhân nhập kinh, tiên sinh cũng đi theo sao?

Sở Hoan hỏi.

Đỗ Phụ Công lắc đầu đáp:

- Ta nhập kinh, đó là chuyện mấy năm sau khi hắn nhập kinh. Hắn được Hoàng Củ tiến cử, dựa lưng vào cây đại thụ Hoàng Củ này, trên con đường quan lộ thuận lợi, từng bước tiến vào Hộ bộ, còn nhậm chức vị quan trọng là Thương bộ Chủ sự. Hắn từng nhiều lần viết thư mời ta vào kinh thành, nhưng đều bị ta từ chối... Mãi về sau, ta gây ra một vụ án tại An Ấp, tình thế nguy cấp như sắp cửa nát nhà tan. Chính hắn đã ra sức chu toàn, vận dụng các mối quan hệ, hao tốn không ít bạc, điều này mới khiến gia đình ta chuyển nguy thành an. Ta thiếu hắn một ân tình rất sâu sắc, nếu không phải hắn, tính mạng này đã không còn từ nhiều năm trước.

Sở Hoan dường như đã hiểu điều gì đó, hỏi:

- Tiên sinh nợ Âu Dương đại nhân một ân tình, nên muốn báo đáp sao?

- Đúng vậy, sống trên thế gian này, thứ nợ không thể thiếu nhất chính là nợ ân tình.

Đỗ Phụ Công thở dài:

- Ta đã thiếu hắn, cũng muốn báo đáp hắn. Về sau, hắn lại mời ta nhập kinh, ta không cự tuyệt, rời khỏi người nhà, một mình đi đến kinh thành.

Sở Hoan hỏi:

- Âu Dương đại nhân đã tiến cử tiên sinh sao?

Đỗ Phụ Công lắc đầu:

- Sau khi gặp hắn, điều kiện đầu tiên ta đưa ra chính là tuyệt đối không làm quan. Ta chỉ đồng ý ở bên cạnh hắn, với tư cách phụ tá, xử lý một số tạp vụ cho hắn.

Sở Hoan nói:

- Âu Dương đại nhân tài cán xuất chúng, tiên sinh đã là đồng môn với hắn, đương nhiên cũng đầy bụng tài học. Không làm quan trong triều, thật đáng tiếc.

Đỗ Phụ Công cười lạnh đáp:

- Âu Dương làm quan trong triều, đem tài hoa của mình cống hiến cho đế quốc, kết quả lại thế nào đây?

Sở Hoan nhíu mày, nét mặt hơi ảm đạm.

- Lang Vô Hư bán đứng Hồ Bất Phàm, liên lụy đến Âu Dương. Kẻ thù chính trị của Hoàng Củ nắm được cơ hội này, sao lại bỏ qua?

Trong đôi mắt Đỗ Phụ Công hiện lên vẻ lạnh lẽo:

- Chỉ tiếc rằng, tuy Âu Dương là môn hạ của Hoàng Củ, nhưng bình thường lại một lòng làm việc vì nước, cẩn thận chặt chẽ, cũng không muốn liên lụy quá nhiều vào các ch��nh đảng trong triều. Kết quả vẫn không thoát khỏi số phận... Một nhà lớn nhỏ hai mươi mốt người, ngoại trừ vài nữ quyến bị đày đi Quan Đông làm nô, số còn lại đều bị kéo ra phố chém đầu thị chúng.

Mắt gã đỏ lên, trong đó tràn đầy bi thống:

- Lang Vô Hư là kẻ hai mặt, Hoàng Củ lại bo bo giữ mình. Năm đó lão kéo đám người Âu Dương đến kinh thành, nhưng đến thời điểm nguy nan nhất, lão lại trơ mắt nhìn họ rơi xuống vực sâu. Lang Vô Hư đáng chết, Hoàng Củ càng đáng chết!

Lúc này Sở Hoan cuối cùng cũng hiểu rõ mối quan hệ trong đó.

Đỗ Phụ Công muốn Sở Hoan giúp mình giết chết Lang Vô Hư và Hoàng Củ, thực sự không phải vì ân oán cá nhân của gã, mà là muốn báo thù cho cả nhà Âu Dương Chí.

Trước đó Sở Hoan muốn biết bối cảnh của Đỗ Phụ Công, mục đích chẳng qua là muốn xem liệu có thể tìm được thứ gì liên quan tới Khổng Tước đồ hoặc Đại Đức Tự hay không. Nhưng nếu theo lời trần thuật của Đỗ Phụ Công, dường như gã không thể nào liên quan tới Đại Đức Tự.

- Nếu tiên sinh chỉ là phụ tá, chắc hẳn sẽ không bị liên lụy trong vụ án đó.

Sở Hoan chau mày nói:

- Theo ta được biết, cho dù Âu Dương đại nhân có tội, kẻ chịu liên lụy cũng chỉ có thể là người nhà của hắn. Gia phó của hắn cũng chỉ bị quan phủ bán đi, tiên sinh là phụ tá của Âu Dương đại nhân, lại không có văn tự bán mình trong tay Âu Dương đại nhân, chắc hẳn quan phủ sẽ không truy cứu tội của tiên sinh.

Đỗ Phụ Công cười ha hả, nói:

- Tính mạng của ta là Âu Dương cứu, đã là môn hạ của hắn, đương nhiên phải họa phúc cùng chịu. Âu Dương chết trên phố, cuối cùng ta muốn thu nhặt di hài cho gia quyến hắn... !

Thân thể Sở Hoan khẽ chấn động:

- Tiên sinh vì muốn giúp thu nhặt di hài, cho nên mới bị...!

- Không sai.

Đỗ Phụ Công nói:

- Chỉ cần có thể chôn cất họ an ổn, cho dù thật sự chém đầu ta, thì có gì đáng sợ?

Khuôn mặt gã bình thản, Sở Hoan nhìn thấy, trong lòng dâng lên sự kính trọng. Đỗ Phụ Công này nhìn qua có vẻ lôi thôi lếch thếch, nhưng quả thực là một người đọc sách mang trái tim hiệp nghĩa.

Bản chuyển ngữ này, từ ngữ chắt lọc, nội dung vẹn toàn, duy nhất phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free