(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 641:
Đoàn xe tiến đến trước cửa thành. Dù cửa thành chưa mở, Sở Hoan đã trông thấy trên đó bố trí trọng binh, thậm chí có cả cung tiễn thủ giương cung sẵn trên tay, thái độ cho thấy họ sẵn sàng bắn tên bất cứ lúc nào.
Dưới cổng thành, vài chục binh lính đi đứng chỉnh tề. Nhìn cảnh tượng đó, Sở Hoan không khỏi cảm thán binh sĩ Tây Lương quả nhiên được huấn luyện vô cùng tốt. Họ khoác hộ giáp da trâu, đầu đội mũ lông, đỉnh mũ cài sợi lông dê. Khi đoàn xe Tần quốc tiến đến gần, toán binh sĩ Tây Lương lập tức dàn thành trận sẵn sàng nghênh địch, đao thương đã rút khỏi vỏ, dây cung kéo căng. Một gã Bách Phu trưởng nhảy lên lưng ngựa, dẫn một đội Tây Lương binh tiến lên, trầm giọng quát:
– Dừng xe!
Hiên Viên Thắng Tài ra hiệu mọi người dừng ngựa, chắp tay nói:
– Chúng ta là sứ đoàn Tần quốc, hôm nay cần rời khỏi thành để trở về nước, kính xin các hạ mở cửa cho chúng ta đi qua!
Bách Phu trưởng cao giọng nói:
– Nhiếp chính vương có lệnh, bất kể ai ra khỏi thành cũng đều phải bị điều tra nghiêm ngặt. Không được bỏ sót một ai.
Gã ra lệnh:
– Toàn bộ xe ngựa tập trung vào bên trái, mở rương hòm để kiểm tra!
Hiên Viên Thắng Tài tức giận nói:
– Thật lớn mật, đây là hàng hóa của Tần quốc, chẳng lẽ còn phải kiểm tra sao?
Bách Phu trưởng cười lạnh nói:
– Đừng nói là Tần quốc, mà ngay cả Tộc trưởng Hoàng Kim muốn ra vào cũng phải kiểm tra.
Gã lấy ra một tờ cáo thị đưa lên trước mắt Hiên Viên Thắng Tài:
– Ngươi có thể thấy rõ ràng, đây là kẻ phản nghịch Cổ Tát Đại phi đang bị truy nã toàn thành, bất cứ cỗ xe nào ra vào thành cũng đều phải dừng lại để kiểm tra.
Hiên Viên Thắng Tài cau mày nói:
– Chẳng lẽ ngươi cảm thấy trong đội ngũ của chúng ta sẽ có Cổ Tát Đại phi?
Bách Phu trưởng mặt không đổi sắc, lắc đầu nói:
– Ta không nói như vậy, chỉ tuân lệnh làm việc.
Tiết Hoài An lúc này đã giục ngựa tiến lên, ho khan hai tiếng, lớn tiếng nói:
– Chúng ta phải vội vã trở về Tần quốc, không thể trì hoãn thêm. Trong rương đựng đầy trang phục, ngoài một ít lễ vật sính lễ, còn có lễ vật quan viên quý quốc tặng cho Phò mã. Trong xe ngựa cũng đều là gia quyến của Phò mã, nếu các ngươi vẫn không mở cửa cho đi, thì thật không đúng đạo lý.
– Chúng ta biết Sở Phò mã ở trong đội xe.
Bách Phu trưởng nghiêm nghị đáp:
– Nhưng nếu không kiểm tra mà đã cho các ngươi ra khỏi thành, đó mới là điều không đúng đạo lý.
Sở Hoan lúc này đã nhíu mày tiến lên, thản nhiên nói:
– Ta là Sở Hoan, các ngươi thật sự muốn điều tra xe của ta sao?
Bách Phu trưởng nhìn thấy Sở Hoan, xoay người xuống ngựa, chắp tay thi lễ, cung kính nói:
– Bái kiến Phò mã!
Tiết Hoài An thấy thế, trong lòng rất mừng. Sở Hoan dù sao cũng là Phò mã Tây Lương, mặc dù là người Tần, nhưng lại có địa vị cao quý tại Tây Lương, nếu Sở Hoan ra mặt, sự tình s�� tốt đẹp hơn nhiều.
– Nếu biết ta là Phò mã, vì sao còn muốn cản lại?
Sở Hoan nhíu mày trầm giọng hỏi.
Bách Phu trưởng lắc đầu nói:
– Cũng không phải là cố ý mạo phạm Phò mã. Chỉ là phận sự đã được giao, không thể không tuân lệnh mà làm việc. Nếu Phò mã cho phép, chúng ta sẽ nhanh chóng kiểm tra, tuyệt đối sẽ không làm mất thời gian của Phò mã. Kính xin Phò mã thông cảm cho ta, xin Phò mã hãy ra lệnh cho tất cả xe ngựa đều dừng lại một bên, chờ kiểm tra.
Sở Hoan cười lạnh nói:
– Nếu như ta không dừng xe chịu kiểm tra?
Bách Phu trưởng lùi lại sau một bước, tay đè chặt chuôi đao, trầm giọng nói:
– Như vậy đoàn xe của Phò mã sẽ không được phép ra khỏi thành.
Khi Bách Phu trưởng này đặt tay lên đao, Tây Lương binh phía sau lập tức nắm chặt loan đao. Trên cửa thành, đám cung tiễn thủ Tây Lương cũng đã kéo căng dây cung, nhắm ngay vào đoàn xe.
Thế cục khẩn trương, cung giương nỏ sẵn.
Đúng vào lúc này, lại nghe từ phía sau truyền đến một trận tiếng vó ngựa. Mọi người quay đầu nhìn lại, thì thấy trên con đường dài, hơn mười kỵ sĩ đang phi như bay tới. Sứ đoàn Tần quốc lập tức nắm chặt chuôi đao, nghiêm chỉnh chờ đợi.
– Tiết đại nhân, Sở Phò mã, xin chờ một chút!
Từ phía sau truyền đến giọng nói của Cổ Tát Hắc Vân. Lại nhìn thấy Cổ Tát Hắc Vân dẫn mười mấy tên kỵ binh chạy như bay tới đây, khi tới gần, Cổ Tát Hắc Vân xoay người xuống ngựa, bước nhanh tới. Tiết Hoài An và Cổ Tát Hắc Vân thường xuyên tiếp xúc, nên hai người cũng có chút giao tình. Nhìn thấy Cổ Tát Hắc Vân đi tới, Tiết Hoài An xoay người xuống ngựa, chắp tay nghênh đón:
– Đại Lễ quan!
Cổ Tát Hắc Vân đặt tay ngang ngực, cười nói:
– Các ngài đi quá sớm, Nhiếp chính vương phái ta đến tiễn biệt, tới Bắc viện Vương phủ, thì đã phát hiện các ngài khởi hành rồi.
Tiết Hoài An thở dài:
– Rời nhà đã lâu, nỗi nhớ nhà như dao cắt, Đại Lễ quan thông cảm.
– Thông cảm, thông cảm.
Cổ Tát Hắc Vân hòa ái cười nói:
– Các ngài đi gấp, ta cũng chỉ có thể đuổi theo.
Y quay đầu lại vẫy tay, liền có hai tên binh sĩ tiến lên, mỗi người cầm một cái hộp.
– Phò mã, đây là vài món đồ Nhiếp chính vương sai ta giao cho ngươi.
Cổ Tát Hắc Vân thở dài:
– Nhiếp chính vương đêm qua không hề chợp mắt, biết Phò mã hôm nay phải rời đi, cho nên sai ta sáng sớm đưa tới hai lễ vật này.
Sở Hoan nhíu mày, đang muốn chối từ. Cổ Tát Hắc Vân không đợi Sở Hoan nói gì, đã nói:
– Phò mã, lần này ngàn vạn lần đừng nên cự tuyệt. Nếu như không có hai đồ vật này, Nhiếp chính vương lo lắng các ngươi sẽ không ra khỏi Tây Lương được.
Sở Hoan đã xuống ngựa. Cổ Tát Hắc Vân mở một cái hộp ra, từ bên trong lấy ra một cây bảo đao, nâng hai tay đưa cho Sở Hoan:
– Phò mã, cây đao này, chắc là ngươi đã thấy. Hôm qua ở trong triều đường, Nhiếp chính vương cầm chính là cây đao này.
Sở Hoan ngẩn ra, giơ tay tiếp nhận, vỏ đao hoa mỹ, tinh xảo. Hắn rút đao xem, đúng là thanh Kim Đao kia.
– Đây là vật tượng trưng cho Vương tử.
Cổ Tát Hắc Vân nói:
– Đao này, Đại Vương tử đã từng sử dụng. Các Tộc trưởng đều biết đao này, nếu như có ai cản lại, cây đao này sẽ thay thế cho Đại Vương tử, kh��ng ai dám không tuân lệnh đâu.
Y lại lấy ra một đồ vật khác, hai tay đưa cho Sở Hoan:
– Lá cờ này là Kim Sắc Đại Nhật Kỳ. Hiện giờ, dũng sĩ các bộ lạc Tây Lương đang từ sa mạc về nước. Sa mạc Kim Cổ Lan đang rất bất an. Nếu như không có lá cờ này, có lẽ bọn họ sẽ xảy ra va chạm với các ngươi. Khi tiến vào đại sa mạc, nếu Phò mã gặp nguy hiểm, có thể đưa lá cờ này ra, dũng sĩ Tây Lương sẽ không làm khó các ngươi.
Y dừng một chút, thở dài:
– Tuy nhiên Hắc Thủy Chu Lạp hiện giờ chỉ sợ đã không chịu sự thống lĩnh của Đại Nhật Kỳ nữa rồi. Tốt nhất các ngươi không nên đụng chạm đến bọn họ.
Sở Hoan thật không ngờ Ma Ha Tạng lại suy nghĩ chu đáo đến vậy, trong lòng hắn lúc này cảm xúc ngổn ngang trăm mối.
– Nhiếp chính vương sai ta nhắn với ngươi mấy câu.
Cổ Tát Hắc Vân chậm rãi nói:
– Nhiếp chính vương nói, bất kể xảy ra chuyện gì, nếu có một ngày binh đao gặp lại, ngài vẫn sẽ đối đãi với ngươi như tình huynh đệ kết nghĩa. Nhiếp chính vương nói, cả đời này, ngài nguyện nhận Sở Hoan làm huynh đ��, nếu có một ngày đao của ngươi đâm vào ngực ngài, ngài cũng sẽ không trách cứ ngươi. Ngài hy vọng ngươi bảo trọng.
Sở Hoan nhắm mắt lại, tuy rằng đều vì chủ nhân của mình, nhưng trong lòng Sở Hoan từ đầu đến cuối vẫn hết sức kính nể Ma Ha Tạng. Tuy rằng Ma Ha Tạng có đôi khi là một vị Vương tử thiết huyết, vô tình, nhưng sâu trong tâm khảm, gã vẫn là người trọng tình trọng nghĩa.
– Đại Lễ quan, tiện thể nhờ ngài giúp ta nhắn lời với Nhiếp chính vương. Người huynh đệ này, suốt đời Sở Hoan cũng không thể nào quên.
Sở Hoan nghiêm nghị nói:
– Ngài nói với huynh ấy, suốt đời ta sẽ nhớ đến huynh ấy.
Cổ Tát Hắc Vân gật đầu nói:
– Phò mã yên tâm, lời của ngươi, ta nhất định sẽ truyền lại.
Đúng vào lúc này, Bách Phu trưởng thủ vệ kia tiến lên, hướng Cổ Tát Hắc Vân chắp tay thi lễ, cung kính nói:
– Tham kiến Đại Lễ quan!
– Ồ?
– Đại Lễ quan, chúng ta nhận nhiệm vụ kiểm tra đoàn xe.
Bách Phu trưởng nghiêm mặt nói:
– Chỉ có điều Phò mã dường như không cho phép chúng ta kiểm tra.
Cổ Tát Hắc Vân cười ha hả nói:
– Nói hươu nói vượn, Phò mã là người hiểu lẽ phải, làm sao lại ngăn cản các ngươi chấp hành công vụ được? Chỉ có điều khi kiểm tra phải xuống xe ngựa, Phò mã sẽ không để cho các ngươi khó xử.
Y hướng Sở Hoan nói:
– Phò mã, ngươi cứ nói đi.
Sở Hoan mặt không đổi sắc. Tiết Hoài An cũng đã nói:
– Đại Lễ quan, chẳng lẽ ngài cũng hoài nghi vị Đại phi nào đó sẽ trốn trong xe của chúng ta?
– Đương nhiên sẽ không.
Cổ Tát Hắc Vân lắc đầu nói:
– Tiết đại nhân ngàn vạn lần đừng nên hiểu lầm. Cái gọi là quốc có quốc pháp, mệnh lệnh của Nhiếp chính vương, bọn họ không thể không tuân. Hơn nữa, muốn ra khỏi cửa thành, bất kể là ai, cũng phải trải qua kiểm tra. Thật không dám giấu giếm, chính là Đại Lễ quan này, lúc ra khỏi thành, cũng phải bị điều tra nghiêm ngặt đấy.
Sở Hoan rốt cục nói:
– Một khi đã như vậy, Hiên Viên tướng quân, ngươi sai người chuyển xe sang một bên đường, để cho bọn họ kiểm tra.
Cổ Tát Đại phi toàn bộ bè phái bị bắt gọn, mà Cổ Tát Hắc Vân như cũ vẫn an vị trên ghế Đại Lễ quan, không hề bị liên lụy, Sở Hoan mơ hồ biết trong đó ắt có vấn đề.
Tuy rằng không rõ Cổ Tát Hắc Vân và Cổ Tát Đại phi rốt cuộc có ân oán gì, nhưng hắn đoán giữa hai người ắt hẳn là nước với lửa không đội trời chung, đồng tộc tranh chấp. Chuyện như thế Sở Hoan không phải là chưa từng thấy, nên trong lòng đoán Cổ Tát Hắc Vân quả nhiên có oán hận với Cổ Tát Đại phi. Hôm nay sứ đoàn ra khỏi thành, Cổ Tát Hắc Vân tuy rằng đối với sứ đoàn biểu hiện vô cùng thân mật, nhưng sự tình liên quan đến Cổ Tát Đại phi, y lại không thể không chú ý cẩn trọng.
Hiên Viên Thắng Tài thấy Sở Hoan phân phó như vậy, cũng không kiên trì thêm nữa, chỉ bảo mọi người đem rương hàng hóa từ trên xe ngựa xuống, đặt hết xuống bên lề đường. Bách Phu trưởng chắp tay thi lễ với Sở Hoan:
– Phò mã, đắc tội!
Rồi gã vung tay lên, chỉ bảo các binh sĩ tiến lên kiểm tra.
Dù sao đây cũng là hàng hóa của Phò mã nên đám Tây Lương binh cũng không dám thất lễ, lần lượt kiểm tra từng chiếc thùng, từng chiếc xe một. Những thùng nhỏ đương nhiên được bỏ qua, nhưng có bảy tám cái rương lớn thì đều phải mở ra, tuy rằng bên trong ánh vàng chói mắt, chất đầy vàng bạc tài bảo, nhưng các binh sĩ cũng không dám lơ là, kiểm tra thật cẩn thận bên trong, rồi nhanh chóng đóng lại.
Tây Lương binh hành động cũng khẩn trương, nhanh chóng, rất nhanh liền kiểm tra hết tất cả các thùng hàng. Hiên Viên Thắng Tài hừ lạnh một tiếng, nói:
– Có thấy Cổ Tát Đại phi của các ngươi không?
Bách Phu trưởng kia không vì mấy lời châm chọc của Hiên Viên Thắng mà thay đổi sắc mặt, chỉ vào hai chiếc xe ngựa lớn trong đội xe:
– Còn có hai cỗ xe này nữa.
– Lớn mật!
Hiên Viên Thắng Tài lớn tiếng quát:
– Ngươi cũng biết trên xe là ai?
Cổ Tát Hắc Vân cười ha hả mà nói:
– Tháp Lan Cách Ỷ La có phải đang ở trên đó không?
Y tự mình đi tới, đầu tiên là tới sau một chiếc xe ngựa, cười nói:
– Tháp Lan Cách sứ giả Tần quốc, Cổ Tát Hắc Vân đến tiễn chân.
Y đưa mắt ra hiệu. Bách Phu trưởng tự mình đến đầu xe, vén rèm xe lên. Lại phát hiện có hai người ngồi trong xe, còn có một người nữa nằm ở bên cạnh, trên người còn đắp chăn.
Trong mắt Cổ Tát Hắc Vân xẹt qua một tia tinh quang, nhìn thấy Sở Hoan đã đứng bên cạnh, cười hỏi:
– Phò mã, vị này đang bệnh? Thoạt nhìn bệnh tình thật sự rất nặng, vì sao không mời vu y?
Y chui vào xe, nhìn người nọ phủ trong tấm chăn lông, đưa tay lôi cái chăn ra, thì phát hiện bên trong là một vị hòa thượng, hai mắt nhắm nghiền, giống như đang ngủ say.
– Đây là đại phu chúng ta mang theo.
Sở Hoan nói:
– Cuối cùng chính hắn lại ngã bệnh.
– Ồ?
Cổ Tát Hắc Vân xấu hổ cười nói:
– Là ta thất lễ.
Kỳ thật y cũng không rõ sứ đoàn bao gồm những ai. Dù sao toàn sứ đoàn có vài trăm người, y cũng không thể nào gặp hết tất cả. Lúc này thấy Sở Hoan bình tĩnh tự nhiên nói hòa thượng này là đại phu cũng không nghi ngờ gì, lập tức xuống xe ngựa, đi đến phía trước cỗ xe còn lại, chắp tay ngang ngực thi lễ:
– Tháp Lan Cách Ỷ La, Cổ Tát Hắc Vân đến tiễn chân.
Trong xe truyền đến giọng nói của Ỷ La:
– Đại Lễ quan khách khí.
Cổ Tát Hắc Vân cười cười, Sở Hoan ở bên đã nói:
– Ỷ La, vén rèm, để bọn họ xem có Cổ Tát Đại phi nấp bên trong không?
Cổ Tát Hắc Vân vội vàng nói:
– Phò mã nói đùa, ta nào có ý này.
Nhưng ánh mắt thì lại nhìn rèm xe, xem ra thật sự muốn nhìn một cái.
Một bàn tay trắng nõn vén rèm lên. Cổ Tát Hắc Vân lập tức nhìn sang, thấy Ỷ La đang ngồi trong thùng xe. Ngoài Ỷ La còn có hai cô nương xinh đẹp động lòng người.
Tỷ muội Trân Ni Ti da trắng mắt xanh, tướng mạo xinh đẹp. Cổ Tát Hắc Vân nhìn thấy thật sự có chút kinh ngạc, nhưng ánh mắt vẫn nhanh chóng đảo qua khắp thùng xe, rồi mới cười nói:
– Hai vị cô nương kia là ai?
– Ỷ La theo ta về Tần, bên người không có ai hầu hạ, đúng chứ?
Sở Hoan đáp:
– Đây là hai nha hoàn ta phải bỏ ra số tiền lớn mới mua được, dùng để hầu hạ Ỷ La. Đại Lễ quan nhìn xem có gì không ổn chăng?
– Không có, không có.
Cổ Tát Hắc Vân cười ha hả nói:
– Chỉ có điều Phò mã quả nhiên rất có phúc. Hai vị cô nương kia, nhất định đã tốn của Phò mã không ít tiền bạc.
Thanh La thành có nhiều chỗ buôn bán nô lệ. Cho dù trên các thảo nguyên cũng có hoạt động mua bán nô lệ. Mua bán nô lệ, cũng chẳng có gì là hiếm lạ. Chỉ có điều Sở Hoan mua được một đôi giai nhân tuyệt sắc như vậy, vẫn khiến Cổ Tát Hắc Vân có chút kinh ngạc.
Tuy rằng hai nữ tử này có nhiều điểm giống Cổ Tát Đại phi, làn da đều rất trắng, hơn nữa ánh mắt cũng có màu xanh. Nhưng Cổ Tát Hắc Vân đương nhiên biết hai vị cô nương này và Cổ Tát Đại phi không có quan hệ gì. Chỉ cần Cổ Tát Đại phi không ở trên xe, những chuyện còn lại y tất nhiên cũng không quá mức để tâm.
Tiết Hoài An lúc này cũng đã đi tới, chắp tay nói:
– Đại Lễ quan, thời gian ở Tây Lương, làm phiền Đại Lễ quan đã chiếu cố, ân tình này, chúng ta suốt đời khó quên.
Cổ Tát Hắc Vân không thấy Cổ Tát Đại phi, vẻ mặt lập tức ôn hòa hẳn lên, cười nói:
– Tiết đại nhân, Phò mã, Cổ Tát Hắc Vân chúc các ngài thuận buồm xuôi gió!
Y chắp tay thi lễ thật sâu.
Sở Hoan và Tiết Hoài An cũng chắp tay đáp lễ, rồi không trì hoãn thêm nữa, đều lên ngựa rồi đi. Cổ Tát Hắc Vân khoát tay nói:
– Mở cửa, cung kính tiễn đưa Tiết đại nhân cùng Sở Phò mã!
Cửa thành mở ra, đội ngũ chậm rãi đi xuyên qua cổng thành. Ánh nắng ban mai dịu dàng chiếu rọi. Sở Hoan cưỡi ngựa đi ở cuối hàng, được một đoạn, hắn bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn về phía cửa thành.
Cổ Tát Hắc Vân lúc này đứng ở cửa thành, ở bên cạnh y, đã có một kỵ sĩ cưỡi ngựa đi tới. Người này dáng người khôi ngô, chòm râu dưới cằm cực kỳ thô ráp. Gã nhìn theo bóng dáng đoàn xe đang càng lúc càng xa, thì thào tự nói: "Sở huynh đệ, đi đường cẩn thận. Mặc dù không thể cùng ngươi làm nên nghiệp lớn, nhưng nếu có thể cùng ngươi phân cao thấp trên chiến trường, cũng là việc khiến ta hứng thú nhất."
Mỗi con chữ nơi đây đều là tâm huyết được truyen.free dày công chuyển ngữ.