Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 425:

Thẩm Khách Thu nghe An Quốc Công nói vậy, lập tức bật cười:

- Lão quốc công chí công vô tư, hạ quan vô cùng khâm phục!

An Quốc Công nét mặt không chút thay đổi, hỏi:

- Thẩm Ngự sử, lời ấy của ngươi là có ý gì?

- Năm đó Hộ bộ là do lão quốc công quản lý.

Thẩm Khách Thu chậm rãi nói:

- Hiện giờ Hộ bộ vẫn còn rất nhiều môn sinh, bằng hữu cũ của lão quốc công. Lần này tra rõ, ắt phải bắt đầu từ Hộ bộ, tất không tránh khỏi đụng chạm đến môn sinh, bằng hữu cũ của lão quốc công. Lão quốc công không màng thân thích, vợ con, vẫn ủng hộ điều tra, khiến hạ quan vô cùng khâm phục!

An Quốc Công thản nhiên đáp:

- Bách tính thiên hạ, đều là con dân của Thánh Thượng. Quan lại khắp thiên hạ, cũng đều là thần tử của Thánh Thượng. Thẩm Ngự sử nói vậy là sai rồi!

Thẩm Khách Thu là nhân vật chủ chốt của Thái Tử đảng, còn An Quốc Công là nhân vật chủ chốt của Hán Vương đảng. Điều này ai cũng rõ. Đôi bên bất kể ở triều đường hay âm thầm phía sau đều không ngừng đối chọi gay gắt, chuyện này diễn ra như cơm bữa.

Thẩm Khách Thu cười nhạt một tiếng, quay sang Hoàng đế nói:

- Thánh Thượng, lão quốc công cũng cho rằng phải tra rõ việc này. Tuy thủ phạm chính Hồ Bất Phàm đã sợ tội tự sát, nhưng án này liên lụy đến số lượng quan viên không hề nhỏ. Bọn bại hoại này đều là quan lại sâu mọt của Đại Tần ta. Nếu không thể tra rõ và trừng phạt, tất sẽ làm hại Đại Tần!

Y dừng lại một chút, liếc nhìn An Quốc Công, cười lạnh:

- Quan viên có tên trong quyển sổ này, có quan ở kinh thành, có ngoại thần, có văn quan, có võ tướng. Thuế má của các địa phương lại có đến một nửa bị giấu giếm không nộp lên. Chi tiêu của Hộ bộ, cũng có một nửa bị tham ô. Trên này ghi rõ số ngân lượng khổng lồ đã bị những người này bòn rút. Thánh Thượng, tham ô thuế má quốc gia là chuyện đại sự, nhưng dã tâm ẩn chứa đằng sau đó mới thật đáng sợ. Vi thần vừa mới cầm quyển sổ này, chỉ nhìn vài tờ, trong lòng đã run sợ. Đây không phải là một quyển sổ sách, mà là một phần dã tâm vậy!

Hoàng đế có lẽ nhờ tu đạo nên lúc nào cũng khí định thần nhàn, vô cùng bình tĩnh hỏi:

- Thẩm ái khanh, Đô Sát viện chịu trách nhiệm giám sát các loại quan lại, lúc này nếu phải tra rõ, khanh định làm thế nào?

- Lấy Đại Lý Tự làm chủ, Đô Sát viện và Hình Bộ phối hợp phụ trợ. Bất kỳ ai có tên trong quyển sổ này đều phải đào sâu ba thước, điều tra tường tận rõ ràng.

Thẩm Khách Thu nghiêm nghị nói:

- Một khi thẩm tra, tuyệt đối không dung tình, sẽ theo quốc pháp trừng phạt!

Hoàng đế nhìn về phía Nạp Ngôn Chu Đình của Môn Hạ Tỉnh, hỏi:

- Chu ái khanh, khanh thấy thế nào?

Chu Đình đứng dậy chắp tay nói:

- Thần nghĩ, chuyện này thực sự rất trọng đại, liên lụy rất rộng. Tra rõ là tất nhiên phải tra rõ, nhưng Hồ Bất Phàm ngay lập tức tự sát, những ghi chép bên trong quyển Hồng Ngân Sách này tất cả có chân thật hay không thì không còn đối chứng được. Tội tham ô thuế má của dân, tất chiếu theo quốc pháp nghiêm trị. Nhưng nếu dính đến quá nhiều quan viên thì phải điều tra cẩn thận, tuyệt đối không thể vì một quyển sổ sách mà khiến lòng người bàng hoàng, oan uổng người tốt.

Thẩm Khách Thu cười lạnh:

- Chu Nạp Ngôn, Đô Sát viện làm việc xưa nay đều cẩn trọng, người tốt sẽ không oan uổng, kẻ xấu cũng không thoát lưới.

Chu Đình thoạt nhìn tâm trạng rất tốt, cười nói:

- Thẩm Ngự sử nói rất đúng.

Hoàng đế ra hiệu cho thái giám mang Hồng Ngân Sách tới. Thái giám liền thu hồi Hồng Ngân Sách. Hoàng đế cầm Hồng Ngân Sách trên tay, xé ra chừng năm sáu trang, sau đó đưa cho thái giám bên cạnh, thản nhiên nói:

- Đốt!

Thái giám kia sửng sốt, chúng thần phía dưới ngọc đài cũng ngẩn ngơ. Ánh mắt Hoàng đế phát lạnh, thái giám kia vội vàng tiếp nhận Hồng Ngân Sách, đi đến một cây đèn bên cạnh, ngay trước mặt tất cả mọi người, quả nhiên đem Hồng Ngân Sách châm trên ngọn lửa. Hồng Ngân Sách liền bốc cháy, ngoại trừ Hoàng đế, tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm.

Quyển Hồng Ngân Sách này ít nhất cũng có bốn mươi năm mươi trang, Hoàng đế lại chỉ xem một phần nhỏ, chúng thần thật sự không rõ Hoàng đế rốt cuộc muốn làm gì.

Hoàng đế ra lệnh thái giám đem vài tờ giấy còn lại giao cho Thẩm Khách Thu, rồi chậm rãi nói:

- Trẫm không tin tất cả những gì viết trong quyển sổ đó là sự thật. Trẫm không tin thần tử Đại Tần đều bại hoại như thế. Nhưng ngân khố quốc gia trống rỗng, thuế má liên tục tăng, Hộ bộ khó thoát khỏi trách nhiệm. Hồ Bất Phàm đã chết, tất cả nam đinh trong tộc đều bị chém đầu, nữ quyến sung vào nhà người khác. Toàn bộ gia sản sung công, nộp vào ngân khố quốc gia.

Ngài chỉ vào tờ giấy trên tay Thẩm Khách Thu, nói tiếp:

- Các quan viên có tên trên tờ giấy này, Đại Lý Tự và Đô Sát viện hiệp đồng điều tra. Một khi thẩm tra rõ, nếu đúng như thế, sẽ xử lý như trường hợp Hồ Bất Phàm.

Trong lúc nhất thời, chúng thần không ai dám lên tiếng, cũng không biết nên nói gì, lại nghe Hoàng đế tiếp tục:

- Trẫm không thể giết chết tất cả những thần tử đã vì trẫm cống hiến, nhưng trẫm cũng muốn một số người hiểu rằng, đây là giang sơn của trẫm, kẻ nào dám dùng thủ đoạn bịp bợm dưới chân trẫm, trẫm tuyệt sẽ không khoan thứ!

Chúng thần tất cả đều bái phục trên mặt đất, miệng hô lớn:

- Vạn tuế!

Hoàng đế nhìn về phía An Quốc Công, lại cười nói:

- Lão quốc công, Hồ Bất Phàm nếu sợ tội tự sát, Hộ bộ không thể trì hoãn hoạt động. Chi bằng khanh một lần nữa gánh vác Hộ bộ, khiến trẫm an tâm?

An Quốc Công lập tức đáp:

- Hồi bẩm Thánh Thượng, lão thần tuổi tác đã cao, có tâm mà vô lực, thật sự không cáng đáng nổi việc này, kính xin Thánh Thượng sáng suốt lựa chọn người tài đức khác.

- Đúng vậy a!

Hoàng đế vuốt cằm, khẽ thở dài:

- Chúng ta đều đã già rồi, rất nhiều chuyện, đã không còn khả năng làm.

Ngài lắc đầu, nói:

- Đáng tiếc trẫm là vua của một nước, gánh nặng giang sơn không thể dễ dàng trốn tránh. Thật muốn tìm một nơi, ẩn cư tu tâm, không màng chuyện thiên hạ, mới là an nhàn tấm thân.

Chúng thần cảm thấy lời này của Hoàng đế không tầm thường, nên không ai dám lên tiếng phụ họa.

- An Quốc Công, Hồ Bất Phàm là do khanh tiến cử. Hiện giờ vị trí Hộ bộ Thượng thư đang trống, khanh lại không muốn gánh vác trọng trách, chi bằng khanh tiến cử một người, thế nào?

Hoàng đế nhẹ nhàng nói tiếp.

An Quốc Công đáp:

- Thánh Thượng ưu ái, chỉ có điều lão thần đầu óc càng ngày càng hồ đồ, thật sự không nghĩ ra ai phù hợp. Thánh Thượng cơ trí phi phàm, kính xin Thánh Thượng chỉ bảo.

Hoàng đế hơi trầm ngâm, rốt cuộc nói:

- Mã Hồng!

Lễ bộ Thượng thư Mã Hồng tiến lên bái phục trên mặt đất. Hoàng đế nói:

- Hộ bộ nhiều việc cần làm, khanh hãy tạm gánh vác đi.

Dừng một chút, ngài lại nói:

- Vị trí Lễ bộ Thượng thư do Lễ bộ Tả Thị lang thăng nhiệm. Hộ bộ chính là huyết mạch quốc gia, bộ phận quan trọng bậc nhất. Mã Hồng, trẫm giao cho khanh, nếu khanh có sơ sẩy, trẫm sẽ không dễ dãi như thế đâu!

Mã Hồng bái phục trên mặt đất, vui vẻ nói:

- Thần nguyện dốc toàn lực, đền đáp long ân Thánh Thượng!

So sánh với Lễ bộ, vị trí Hộ bộ Thượng thư dĩ nhiên có chênh lệch lớn.

Chúng thần đều có chút kinh ngạc.

Xem tình thế này, Hoàng đế dường như đã sớm nghĩ tới ai sẽ ngồi vào chiếc ghế Hộ bộ Thượng thư rồi. Lúc nãy bảo An Quốc Công một lần nữa gánh vác Hộ bộ, hiển nhiên chỉ là hư chiêu mà thôi.

An Quốc Công nét mặt không đổi sắc, vô cùng thản nhiên.

- Đồng Nhân Quán đã sửa chữa xong chưa?

Hoàng đế dường như không có ý định tiếp tục vụ Hồng Ngân Sách, liền chuyển đề tài:

- Trẫm nghe nói sứ đoàn Tây Lương tốc độ rất nhanh, so với kế hoạch có lẽ sẽ đến kinh thành sớm hơn nửa tháng.

Mã Hồng vội đáp:

- Hồi bẩm Thánh Thượng, cấp dưới bẩm báo lên, sứ đoàn Tây Lương dọc đường ngựa không dừng vó, thậm chí thần tốc cả ngày lẫn đêm. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, trong vòng năm ngày sẽ đến kinh thành!

- Thánh Thượng, người Tây Lương nóng lòng như thế, có thể thấy được họ thật tâm muốn cầu hòa.

Lại bộ Thượng thư Lâm Nguyên Phương thật vất vả mới tìm được cơ hội nói chuyện, vội vàng nói tiếp:

- Đại Tần ta dân giàu nước mạnh, người Tây Lương ở Tây Bắc gây chiến, đích thị là cảm thấy Đại Tần ta quân mạnh thế uy, cho nên lúc này mới vội vàng muốn cùng Đại Tần nghị hòa. Thánh Thượng thiên uy, tứ hải thần phục.

Hoàng đế lại cười nói:

- Trẫm dùng võ lập quốc, lại lấy hòa trị thiên hạ.

- Thánh Thượng anh minh!

Chúng thần đồng thanh nói.

An Quốc Công vừa về tới phủ Quốc Công, Hoàng Thiên Đô đã chờ trong phủ. Hai cha con đi vào thư phòng, Hoàng Thiên Đô lập tức khẩn cấp hỏi:

- Cha, Thánh Thượng là có ý gì?

An Quốc Công ngồi trên ghế, cười lạnh nói:

- Ồn ào lâu như vậy, đến hôm nay lão phu mới hiểu được, mục tiêu của Doanh Nguyên chưa chắc là Hán Vương, mà là Hoàng gia ta.

Hoàng Thiên Đô giật mình kinh hãi, vội hỏi:

- Cha nói vậy là sao?

- Doanh Nguyên đốt Hồng Ngân Sách, chỉ để lại mấy tờ giấy.

An Quốc Công vẻ mặt âm trầm, mắt hàn quang chớp động:

- Trên quyển sổ đó, tất cả đều là người của Hán Vương đảng. Nếu hắn có tâm chèn ép Hán Vương, chắc chắn sẽ mượn cơ hội này gây chiến. Nhưng sự tình không phải là như thế. Phía đầu danh sách trên Hồng Ngân Sách đều là quan viên Hộ bộ ở kinh thành và địa phương, tất cả đều là môn sinh của Hoàng gia chúng ta. Danh sách quan viên đã bị thiêu hủy mới chính là môn sinh tìm nơi nương tựa ở Hán Vương. Bởi vậy có thể thấy được, mũi nhọn của Doanh Nguyên này không phải nhằm vào Hán Vương, mà là lão phu.

Hoàng Thiên Đô sắc mặt trầm xuống, nắm tay nói:

- Nói như thế, Doanh Nguyên là muốn mượn cơ hội này chèn ép người của Hoàng gia, chứ không phải là chèn ép toàn bộ Hán Vương đảng?

- Đích thị là như thế.

An Quốc Công cười lạnh nói:

- Hắn hôm nay thậm chí nói bóng nói gió, muốn lão phu rời khỏi triều đình, quy ẩn núi rừng...!

Lão nắm chặt bàn tay già nua khô héo lại, giọng căm hận nói:

- Doanh Nguyên a Doanh Nguyên, ngươi quả nhiên vẫn còn nghĩ sẽ động thủ với lão phu. Năm đó nếu không có Hoàng thị ta, Doanh Nguyên ngươi có thể làm nên chuyện gì? Hiện giờ nhìn thấy Hoàng thị bộ tộc phồn vinh hưng thịnh, liền bắt đầu coi đó là cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt. Muốn lão phu thoái ẩn núi rừng, ha hả, thật sự là si tâm vọng tưởng!

Hoàng Thiên Đô ghé sát vào, cả giận nói:

- Phụ thân, Doanh Nguyên thật sự muốn đuổi người ra khỏi triều chính sao?

- Hắn bây giờ còn chưa dám làm như vậy.

An Quốc Công cười lạnh nói:

- Đại Tần là của Doanh thị bộ tộc đấy, nhưng Đại Tần cũng có dấu ấn của Hoàng thị bộ tộc chúng ta. Muốn dễ dàng hủy diệt dấu ấn của chúng ta cũng không phải chuyện dễ dàng.

Hoàng Thiên Đô mắt hiện lên vẻ sầu, nói:

- Phụ thân, Doanh Nguyên nếu triển khai mưu đồ này, Hoàng gia chúng ta sẽ bị đẩy vào hiểm cảnh. Chẳng lẽ thật sự ngồi đợi hắn xuống tay?

- Không vội!

An Quốc Công lắc đầu nói:

- Hiện giờ loạn trong giặc ngoài, trước khi mọi việc chưa ổn định, Doanh Nguyên cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Nếu hắn thật sự động thủ, cũng sẽ không nói bóng nói gió khiến lão phu quy ẩn rồi. Hơn nữa, hắn luôn tự xưng là Thánh quân. Cả nước trên dưới đều biết công lao của Hoàng gia chúng ta đối với Đại Tần, năm đó hắn đã tuyên bố phải đối xử tử tế với Hoàng gia ta. Lúc này nếu không phân biệt phải trái liền động thủ với chúng ta, thì phải tự hủy lời hứa, với tính tình của hắn, tất sẽ không dễ dàng động thủ.

Lão dừng một chút, âm hàn nói:

- Tuy nhiên chúng ta cũng không thể ngồi chờ chết. Hoàng thị bộ tộc năm đó trợ giúp hắn chiếm lấy giang sơn, chính là một cuộc đánh cược. Hiện giờ hết thảy tất cả, thực sự không phải là hắn ban cho, mà là tiền cược chúng ta đã thắng được. Đây hết thảy đều là tài sản của chúng ta, hắn muốn đoạt lại từ trong tay chúng ta, điều đó tuyệt đối không được.

- Mượn gió bẻ măng!

Hoàng Thiên Đô cũng cười lạnh nói:

- Hắn muốn Hoàng gia chúng ta trở thành con lừa, điều đó cũng không phải là hắn muốn là được.

An Quốc Công dựa lưng vào ghế, hơi trầm ngâm, rốt cuộc nói:

- Hôn quân vô đức, nếu là do hắn gây sức ép, giang sơn Đại Tần hai mươi năm sẽ phải một lần nữa lâm vào cảnh chia năm xẻ bảy. Hắn muốn lão phu ẩn lui, lão phu còn muốn khiến hắn ẩn lui.

Hoàng Thiên Đô cắn răng nói:

- Cha, người nếu làm tổn thương ta, ta tất phải đả thương người. Hôn quân dụng tâm hiểm ác, chúng ta nhất định phải sớm trù tính!

An Quốc Công cũng không nói gì, đứng dậy, cầm lấy bút lông sói, lấy ra một trang giấy, vung bút lên, trên giấy viết xuống một chữ "Vong" thật to, rồi mới hạ giọng nói:

- An tâm một chút chớ vội, kiên trì chịu đựng, chúng ta sẽ không phải chờ lâu nữa.

Toàn bộ bản dịch này được truyen.free giữ bản quyền duy nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free