(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 395:
Ba đao bốn thương phá thiên cung!
Trong số bát đại cao thủ triều đình, "Phá Thiên" đứng đầu.
Vị tướng quân khoác bạch y, đeo cung, bắn tên bay lả tả như mưa, Sở Hoan liền nghĩ ngay đến danh tướng lừng lẫy thiên hạ Hiên Viên Thiệu. Vị ấy mới mười mấy tuổi đã bắt đầu chinh chiến sa trường, trở thành danh tướng đệ nhất của kinh thành Lạc An.
Hiên Viên Thiệu lừng danh từ thuở trẻ, tài bắn cung xuất thần nhập hóa của y ai ai cũng biết, nhưng người thực sự được chứng kiến lại cực kỳ hiếm hoi.
Theo lẽ thường, một nhân vật như vậy hẳn phải có quyền thế ngút trời, là tâm điểm chú ý của mọi người.
Nhưng sự thật lại không phải vậy.
Sau khi lập quốc, Hiên Viên Thiệu chỉ đảm nhiệm trọng trách trấn thủ hoàng cung. Chức vụ này cố nhiên vô cùng trọng yếu, nhưng đôi khi lại bị thế nhân lãng quên. Hơn nữa, Hiên Viên Thiệu tuy thống lĩnh tam quân, nhưng tính tình lại cực kỳ khiêm tốn, dù ở kinh thành nhiều năm nhưng y hiếm khi qua lại với các quan viên trọng thần, luôn độc lập hành sự, ít khi xuất hiện trước mắt mọi người, sống một đời lặng lẽ.
Người tóc bạc chắp hai tay sau lưng, bước vài bước về phía này, lại gần hơn, Sở Hoan cuối cùng cũng nhìn rõ. Hiên Viên Thiệu trông như một l��o ông tóc bạc, nhưng thật ra chỉ khoảng ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi, đúng độ tuổi tráng niên. Nét mặt y góc cạnh rõ ràng, thân thể cường tráng khiến diện mạo toát lên mười phần cương nghị. Dưới cằm có một chòm râu bạc trắng, tóc trên đầu cũng trắng như tuyết. Một trận gió thổi qua, mái tóc bạc phơ bay theo gió, ẩn chứa sức mạnh bên trong, lại mang theo vài phần phóng khoáng.
Lúc này, Sở Hoan đã biết, người tóc bạc này tuổi đời còn rất trẻ, rất có thể chính là hạng người thường được nhắc đến: bạc đầu khi còn trẻ.
- Võ công rất tốt!
Người tóc bạc liếc qua mấy thi thể vừa bị Sở Hoan chém chết, vẻ mặt bình thản nói:
- Nếu đến muộn vài bước, ta đã không được chứng kiến võ công lợi hại như vậy của các hạ.
Sở Hoan cũng chắp tay đáp:
- Nếu không phải gặp đám thích khách này, tối nay tại hạ e rằng cũng khó mà được chứng kiến tiễn pháp tuyệt diệu của Hiên Viên tướng quân.
Người tóc bạc mỉm cười nói:
- Hóa ra ngươi biết ta là ai.
- Dù không biết tướng quân, nhưng tiễn pháp của tướng quân quả là độc nhất vô nhị. Tướng quân một khi ra tay bắn tên, e rằng bất kỳ ai cũng sẽ nhận ra thân phận của Hiên Viên tướng quân.
Người tóc bạc cười nói:
- Ta là Hiên Viên Thiệu, ngươi đã biết. Võ công của ngươi nếu kém một chút, rất có thể đã thành người thế mạng cho ta rồi.
Sở Hoan nói:
- Hóa ra đám thích khách đó là muốn đến ám sát Hiên Viên tướng quân sao?
- Đúng vậy.
Người tóc bạc vuốt cằm nói:
- Kẻ muốn ta chết rất nhiều.
Sở Hoan thở dài:
- Có người muốn Hiên Viên tướng quân chết, nhưng tướng quân vẫn bình an vô sự. Trái lại tại hạ đây, người muốn tại hạ chết chỉ cần dốc hết sức lực, e rằng tại hạ đã sớm phơi thây nơi này rồi.
- Ngươi là người của nha môn nào?
Hiên Viên Thiệu đánh giá Sở Hoan một lượt từ trên xuống dưới.
Sở Hoan chắp tay nói:
- Hạ quan là Hộ bộ chủ sự, Sở Hoan!
- Sở Hoan?
Hiên Viên Thiệu trầm tư một lát, rồi đột nhiên cười nói:
- Dương oai ở Thiết Huyết Viên, ẩu đả Đậu Dịch, chính là Sở Hoan ngươi sao?
Sở Hoan lúng túng nói:
- Hạ quan thực sự rất lấy làm lạ, ch���ng lẽ toàn bộ kinh thành đều biết chuyện hạ quan đã đánh Đậu Dịch sao?
Hiên Viên Thiệu cười ha hả nói:
- Có thể nổi danh, cũng chưa hẳn là chuyện xấu.
Y quay đầu dặn dò mã phu của mình:
- Đi đón người Hình bộ đến đây, thu dọn nơi này. Bảo bọn họ đừng làm lớn chuyện gây xôn xao dư luận.
Phu xe tuân lệnh.
Sở Hoan ngạc nhiên nói:
- Tướng quân biết lai lịch những kẻ này sao?
- Bọn chúng đến từ đâu, bổn tướng không cần bận tâm, nhưng vì sao mà đến, bổn tướng cũng biết đôi chút.
Hiên Viên Thiệu thản nhiên nói.
Sở Hoan khẽ gật đầu, cũng không hỏi thêm.
Hiên Viên Thiệu cười nói:
- Ngươi suýt nữa đã thành người thế mạng, chẳng lẽ không muốn biết những kẻ này vì sao mà đến sao?
Sở Hoan nói:
- Nếu là việc cơ mật, hạ quan không dám thỉnh giáo. Hơn nữa, dù hạ quan có biết cũng e rằng chẳng có tác dụng gì.
Hiên Viên Thiệu bình tĩnh nói:
- Nếu đổi lại là ta, suýt chút nữa vì thế mà bỏ mạng, mặc kệ kết quả ra sao, ta vẫn hy vọng biết được chút nguyên nhân.
Sở Hoan cười cười, không nói thêm gì.
Hiên Viên Thiệu bỗng nhiên vươn tay, mở rộng lòng bàn tay, bên trong không ngờ lại nắm một vật. Sở Hoan nhìn thấy vật kia, trong lòng lập tức giật mình khôn xiết, nhưng trên mặt lại cố hết sức giữ vững sự điềm tĩnh.
Trong lòng bàn tay Hiên Viên Thiệu là một khối đá.
Khối đá này bóng loáng tột bậc, nhỏ hơn trứng gà một chút, hình bầu dục, trắng thuần một màu, thậm chí còn trắng hơn cả mái tóc bạc của Hiên Viên Thiệu.
Dưới ánh trăng, có thể mơ hồ nhìn thấy trên bề mặt tảng đá có những đường vân nhỏ xám xịt, chằng chịt khắp nơi, tựa như kinh mạch trong cơ thể người.
Đây không phải lần đầu tiên Sở Hoan nhìn thấy một khối đá như vậy.
Khối đá này giống hệt khối đá hắn cất giấu ở ngoại ô thôn Lưu Gia, không hề khác biệt về hình dạng hay kích thước. Ngay cả hoa văn bên ngoài tảng đá cũng tương tự. Nếu không phải vì khối đá kia thuần một màu trắng, Sở Hoan thậm chí đã nghĩ khối đá trong tay Hiên Viên Thiệu chính là khối đá mình đã giấu.
Hắn từng lấy được một tảng đá màu đỏ từ trên người Lâm Đại Nhi, trông nh�� dính đầy máu tươi, lại tựa hồ do bị nung quá nóng. Còn tảng đá trong tay Hiên Viên Thiệu, màu sắc lại hoàn toàn khác, trắng như tuyết.
Nhưng Sở Hoan trong lòng vẫn đinh ninh rằng, nếu không có gì bất ngờ, hai khối quái thạch một đỏ một trắng này nhất định có mối liên hệ nào đó.
- Đây là…?
Sở Hoan nhíu mày:
- Hiên Viên tướng quân, đây là một khối đá sao?
- Nói là khối đá thì nó chính là khối đá, bởi vì bất kể là nhìn hay sờ, nó cũng chỉ là một khối đá, đơn giản là chất liệu tốt hơn đá một chút mà thôi.
Hiên Viên Thiệu chậm rãi nói:
- Nói nó không phải đá, cũng có thể không phải là đá. Bởi vì từ khi ta có được nó, đã có vài nhóm thích khách tìm đến ám sát. Mục đích của bọn chúng, chính là vì khối đá này. Bổn tướng rất khó tin, nếu đây chỉ là một khối đá bình thường, sẽ không có nhiều thích khách như vậy bất chấp tính mạng mà đến cướp đoạt.
Sở Hoan ngạc nhiên nói:
- Hiên Viên tướng quân, ý của ngài là đám thích khách mai phục ở đây tối nay, ý đồ ám sát, mục đích chỉ vì một khối đá ư?
Hiên Viên Thiệu khẽ vuốt cằm, đưa tảng đá màu trắng qua, nói:
- Ngươi xem thử đi, nhìn một chút xem có phát hiện ra điều gì cổ quái không?
Sở Hoan do dự một chút, nhìn thấy Hiên Viên Thiệu đưa tảng đá màu trắng đến trước mặt mình, hắn chắp tay, thật cẩn thận tiếp nhận, đặt trong lòng bàn tay. Cái vẻ ngoài bóng loáng này mang lại cảm giác vô cùng quen thuộc.
Trừ phi là ngọc thạch thượng đẳng, còn khối đá bình thường, cho dù có bóng loáng đến đâu cũng sẽ có vết trầy xước. Ngay cả sư phụ có tay nghề vô cùng tốt cũng sẽ để lại trên tảng đá dấu vết của sự cắt gọt mài giũa.
Nhưng tảng đá này hiển nhiên không phải ngọc thạch. Nếu thật sự phải so sánh, e rằng ngọc thạch thượng đẳng cũng không thể sánh bằng độ bóng loáng của nó. Tảng đá này tựa hồ hoàn toàn do thiên nhiên tạo thành, không hề có chút dấu vết chạm khắc nào, cứ như thể từ xưa tới nay nó đã tồn tại trên thế gian này.
Sở Hoan nhớ rõ, khi mình lấy được khối đá màu đỏ, nắm trong lòng bàn tay, cũng có một cảm giác vô cùng ấm áp, cầm lâu thậm chí sẽ nóng lên. Nhưng cảm giác từ khối đá này lại hoàn toàn tương phản. Khối đá này khi mới chạm vào tay đã có một cảm giác lành lạnh, hơn nữa cái lạnh như băng này càng ngày càng rõ rệt.
Sở Hoan thoạt nhìn dường như đang vô cùng cẩn thận quan sát, nhưng trong lòng lại suy nghĩ mãi không ra lời giải đáp, tràn đầy nghi vấn.
Lúc trước khi cầm khối đá màu đỏ, Sở Hoan tuy không nhìn thấu được huyền diệu bên trong, nhưng vẫn biết nó tuyệt không đơn giản, e rằng ẩn chứa bí mật gì đó. Nay, trong tay Hiên Viên Thiệu đột nhiên lại có khối đá kỳ quái thứ hai, trong lúc nhất thời hắn căn bản không nghĩ ra rốt cuộc ẩn giấu điều gì bên trong.
Sở Hoan còn nhớ rõ, lúc trước hộ tống Lâm Lang đến am Tĩnh Từ bái Phật, phát hiện trong am có điện Thiên Vương. Trên vương miện của Thiên Vương cũng có một viên đá màu đỏ tựa như con mắt của Thiên Vương.
Hắn không biết phải giải thích chuyện này ra sao nữa.
- Sở đại nhân có phát hiện ra điều gì cổ quái không?
Hiên Viên Thiệu chắp hai tay sau lưng, điềm tĩnh như mây trôi nước chảy mà đứng, nhìn Sở Hoan. Trên m��t y còn mang theo nét mong chờ, dường như thực sự hy vọng Sở Hoan có thể nhìn ra điều kỳ dị của khối đá đó.
Sở Hoan lại nhìn kỹ thêm lần nữa, cuối cùng hai tay dâng trả, vẻ mặt ngạc nhiên nói:
- Hiên Viên tướng quân, khối đá này thoạt nhìn dường như là một bảo vật!
- Ồ?
Hiên Viên Thiệu mắt sáng lên, hỏi:
- Làm sao để nhận ra điều đó?
Sở Hoan đáp:
- Khi hạ quan nắm trong tay, cảm giác khối đá này cực lạnh. Hạ quan trong lòng liền nghĩ, nếu như là mùa hạ oi bức, có khối đá này ngậm trong miệng thì thân thể ch���ng phải mát mẻ hơn nhiều sao? Nếu thật là như vậy, khối đá này đúng là một bảo vật giải nhiệt.
Hiên Viên Thiệu thở dài, mang theo vài phần thất vọng, chăm chú nhìn Sở Hoan hỏi:
- Sở đại nhân chỉ phát hiện được đến thế thôi sao?
Sở Hoan tỏ vẻ hổ thẹn, lắc đầu cười khổ:
- Hạ quan ngu dốt, tuy cũng hiểu khối đá này hiếm có, nhưng thực sự không nhìn ra ngoài tác dụng giải nhiệt, còn có thể có tác dụng gì khác. À, có lẽ dùng để trang trí thì được, dù sao vật hiếm thì quý, đồ quý hiếm như thế này luôn có giá trị riêng.
Hiên Viên Thiệu thu hồi khối quái thạch màu trắng, lắc đầu nói:
- Kỳ thực, lúc trước vừa mới có được nó, bổn tướng cũng chỉ nghĩ đơn giản là một vật bình thường mà thôi. Nhưng một số kẻ lai lịch không rõ ràng đã ba lần bảy lượt ám sát bổn tướng. Hơn nữa, lần trước từ trong miệng một thích khách ta biết được bọn chúng muốn cướp khối quái thạch này. Bổn tướng lúc này mới cảm thấy khối đá không hề tầm thường. Bọn chúng kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên, đã bỏ lại hơn mười sinh mạng, chẳng lẽ chỉ vì một khối đá có tác dụng giải nhiệt thôi sao?
Sở Hoan cau mày nói:
- Chuyện này quả thật khó hiểu. Hiên Viên tướng quân, hạ quan cả gan hỏi một câu, vì sao tướng quân không bắt những kẻ đó lại, sau đó dùng hình phạt nghiêm khắc ép cung, ít nhất cũng biết được lai lịch của bọn chúng?
Hiên Viên Thiệu lắc đầu, trông có vẻ hơi mệt mỏi:
- Những kẻ này làm việc theo lệnh, bọn chúng nhận tiền làm việc cho người khác, mà ngay cả ai thuê bọn chúng, bọn chúng cũng không rõ ràng lắm. Vài lần thẩm vấn, cũng không thu được manh mối nào.
Y chắp hai tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng trên trời, vẻ mặt mơ màng nói:
- Kẻ đó làm việc cẩn thận như vậy, tất nhiên không phải hạng người qua loa đại khái. Bổn tướng rất muốn biết rốt cuộc là ai muốn cướp khối quái thạch này từ trên người bổn tướng. Bọn chúng muốn đoạt lấy khối quái thạch này để làm gì?
Tác phẩm này được dịch và đăng tải độc quyền tại truyen.free.