(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 391:
Lương Quốc Uy dường như cũng nhận thấy sự điều chỉnh trong lời Lục Vi Dân, hơi gật đầu: – Vi Dân, tôi hiểu tâm trạng của cậu. Song Phong ta quả thật cần có chút thay đổi, nhưng làm thế nào để thay đổi, điều này đòi hỏi một kế hoạch toàn diện. Cậu đang lấy Oa Cố làm thí điểm, là một khởi đầu rất tốt, không cần bận tâm những lời đàm tiếu vô căn cứ kia, một khi đã xác định việc mình làm là đúng, cứ hết sức mà làm. Dù có lỡ làm sai, ta có thể sửa chữa, điều đó vẫn tốt hơn nhiều so với việc không làm gì, thậm chí không làm mà còn giễu cợt người khác.
Lục Vi Dân kinh ngạc, lời này thốt ra từ miệng Lương Quốc Uy thật không dễ dàng. Hắn lặng lẽ quan sát kỹ vẻ mặt Lương Quốc Uy, thấy Lương Quốc Uy không hề để ý, mà là thuận theo suy nghĩ của chính mình mà nói.
– Mấy tháng nay, trong huyện tuy có xảy ra vài sự việc, nhưng tôi đều cảm thấy ảnh hưởng không đáng kể. Tôi đồng ý với quan điểm của cậu, vấn đề cốt lõi của Song Phong nằm ở kinh tế, chỉ có phát triển kinh tế, nhiều vấn đề mới có thể được giải quyết dễ dàng. Phải học cách giải quyết những vấn đề không ngừng nảy sinh trong quá trình phát triển, chứ không phải bị động chờ đợi để những vấn đề cũ lên men r��i mới ứng phó.
Lúc Quan Hằng vào, vừa vặn nghe được lời Lương Quốc Uy nói, trong lòng cũng khẽ động. Hèn chi mấy ngày nay Lương Quốc Uy dường như có vẻ bồn chồn, y còn tưởng Lương Quốc Uy đang có chuyện không vui. Không ngờ Lương Quốc Uy cũng đang suy nghĩ vấn đề này, mình còn định tìm cơ hội để gợi ý, xem ra tối nay Lương Quốc Uy mời Lục Vi Dân đến đây là đã có tính toán từ trước rồi.
Gừng càng già càng cay, Lục Vi Dân vốn nghĩ Lương Quốc Uy này cũng là một nhân vật bảo thủ, chỉ biết ăn trên ngồi trốc, cùng lắm thì cũng chỉ là người có quyền hành, giỏi giang trong việc điều động và cân bằng nhân sự. Không ngờ Lương Quốc Uy nhìn nhận vấn đề cũng chuẩn xác như thế, dường như không thua kém những nhân vật tự xưng là rất am hiểu thời cuộc. Xem ra, mình cũng có chút xem thường Song Phong này, cho rằng không có cao thủ nào.
– Bí thư Lương nói rất chí lý, trúng vào trọng điểm, ngồi tại vị trí này mà không làm gì, rồi cũng sẽ phát sinh vấn đề, mà vấn đề sẽ ngày càng nghiêm trọng hơn. Dân chúng ngày càng mong mỏi cuộc sống tốt đẹp hơn, kỳ vọng vào tương lai cũng ngày càng cao. Với tư cách là cấp ủy chính quyền, dẫn dắt dân chúng đi lên con đường tăng thu nhập, làm giàu là trách nhiệm không thể chối từ của chúng ta. Nếu chúng ta không làm được, vậy thì chúng ta đã không đạt tiêu chuẩn rồi.
Lục Vi Dân tiếp lời khen ngợi.
– Ngồi trên cương vị này mà sợ xảy ra vấn đề, sợ gánh chịu rủi ro, thì những vấn đề cũ vẫn sẽ tồn tại, hơn nữa còn là những vấn đề không thể lảng tránh. Kiên quyết tiến lên, dám đột phá, chắc chắn sẽ có những vấn đề mới phát sinh. Nhưng chỉ cần chúng ta dám đối mặt với những vấn đề cần giải quyết, dám nhìn thẳng vào sự thật, tìm cách tháo gỡ vấn đề, thì chắc chắn sẽ nhận được sự công nhận của dân chúng và cấp trên. Tôi cảm thấy, cách làm thứ hai mới là của một bậc lãnh đạo có trách nhiệm.
Đây mới là thấu đáo chu toàn! Đây mới là cao thủ nơi văn phòng Địa ủy!
Quan Hằng thầm khen trong lòng, Lục Vi Dân này quá khéo léo nắm bắt tâm trạng Lương Quốc Uy lúc này, thuận thế mà tiến lên. Lời này e rằng đã gãi đúng chỗ ngứa trong lòng Lương Quốc Uy, nhìn vẻ mặt Lương Quốc Uy dường như không có biểu hiện gì nhiều. Chỉ có người thân cận như Quan Hằng mới có thể từ khóe miệng hơi nhếch lên của Lương Quốc Uy mà đoán biết tâm trạng ông ấy lúc này đang có thay đổi.
– Được rồi, Vi Dân, cậu cũng đừng ở đó mà tâng bốc tôi nữa. Quan Hằng, Nguyên Cao có tới không?
Lương Quốc Uy khoát tay tỏ vẻ không để tâm lắm, chuyển hướng hỏi Quan Hằng.
– Lập tức sẽ tới ngay, y cũng vừa về nhà, còn chưa kịp ngồi xuống.
Quan Hằng cười.
– Vừa rồi nghe lời của Bí thư Lương nói, tôi cũng rất xúc động. Trong huyện chúng ta cần phải có thay đổi, không thể cứ bảo thủ, làm theo từng bước cứng nhắc được, không thể để những vấn đề cũ lên men thành vấn đề lớn rồi mới giải quyết. Mà nên dùng cách nhìn biện chứng duy vật để nhìn nhận vấn đề mới nảy sinh, cần phải thông qua phát triển để giải quyết vấn đề. Quan điểm này thật sự chuẩn xác.
Cả Lục Vi Dân và Quan Hằng đều đang khen ngợi những lời nói của Lương Quốc Uy, những lời mà ông đã ngẫu hứng thốt ra do được Lục Vi Dân khơi gợi cảm xúc. Điều này khiến Lương Quốc Uy rất đắc ý. Nghĩ kỹ lại, quan điểm này của bản thân thật sự có chút độc đáo. Sau này có thể nghiền ngẫm, phát huy kỹ lưỡng quan điểm này, xem liệu có thể tìm một ấn phẩm nào đó để phát biểu đôi chút, cũng coi như xua tan vận đen cho khoảng thời gian không may này của mình.
– Được rồi, không nói chuyện này nữa. Quan Hằng, cậu đi bảo Đỗ Tiếu Mi nhắc ông Ngưu có thể dọn thức ăn lên bàn rồi.
Gà đồi hấp, bồ câu hấp củ từ, hai món đặc sản này, làm cho thật ngon một chút.
Lương Quốc Uy ngừng lại một chút, trầm ngâm giây lát, mới nói tiếp.
– Nguyên Cao sắp qua đây, y không có rượu thì không vui vẻ gì, chúng ta cũng làm vài chén đi, mang bình rượu ngũ lương lại đây.
Xem ra Bí thư Lương này thật sự rất cao hứng rồi. Tuy Lương Quốc Uy có thể uống, nhưng lại hiếm khi chủ động nói muốn uống rượu, cho dù là có trường hợp cần phải uống rượu, cũng là nếu từ chối được thì sẽ từ chối. Như hôm nay chủ động lấy một bình rượu ngũ lương như vậy, lấy cớ Khúc Nguyên Cao không rượu thì không vui, nghe vậy, Quan Hằng cũng có chút buồn cười. Khúc Nguyên Cao nghe được e rằng cũng phải lẩm bẩm vài câu, này Bí thư Lương, ngài muốn uống rượu, vậy cũng không thể nói tôi là không có rượu không vui, lấy cớ khó nghe như vậy ra làm bia đỡ đạn chứ.
Bữa cơm này ăn rất vui vẻ, khi Khúc Nguyên Cao tới, chén rượu đã sớm được rót đầy, lại còn bị phạt thêm ba ly nữa.
Nhìn Lương Quốc Uy cao hứng như vậy, cả ba người tự nhiên muốn liều mình nâng ly, đều dốc sức uống cạn. Khúc Nguyên Cao và L��ơng Quốc Uy tửu lượng đều tốt, Quan Hằng này lại không rõ tửu lượng thế nào, dù Lục Vi Dân tự thấy tửu lượng mình không kém nhưng cũng có chút e ngại.
Trong bữa tiệc, Quan Hằng đã rất thoải mái hỏi Lục Vi Dân về tình hình sinh hoạt ở Oa Cố, như ăn uống, ngủ nghỉ, cuộc sống hằng ngày, lại hỏi Lục Vi Dân về những vấn đề riêng tư, chẳng hạn như chuyện bạn gái. Lục Vi Dân lúc đầu vẫn chưa nhận ra, sau thấy Khúc Nguyên Cao nháy mắt ám chỉ, liền hiểu được. Hắn liền thoải mái giải thích rằng Chương Minh Tuyền đã gợi ý nên ăn cơm ở quán của quả phụ Tùy, cùng với mối quan hệ giữa Tùy Lập Bình và Tùy Lập An – hai thương nhân dược liệu giàu có nhất Oa Cố – với Tùy Lập Viện. Cũng nhắc đến ý tưởng của mình là thông qua Tùy Lập Viện để liên hệ với hai anh em Tùy Lập Bình và Tùy Lập An, hy vọng anh em nhà họ Tùy có thể tạo hiệu ứng làm mẫu.
Sau những lời này, Quan Hằng cũng mơ hồ gật đầu. Lúc này Lục Vi Dân mới chú ý tới Lương Quốc Uy, khi bắt đầu nghe hắn dùng cơm ở tiệm của quả phụ Tùy thì đôi lông mày đang nhíu c���a Lương Quốc Uy mới giãn ra, đại khái là miễn cưỡng tiếp nhận cách giải thích này.
Sau khi ăn cơm xong, Lương Quốc Uy rời bàn trước, ba người tiễn Lương Quốc Uy ra cửa nhà khách. Nhà Lương Quốc Uy nằm ngay sát ký túc xá Huyện ủy, ông ấy tự mình đi rồi, chỉ còn lại ba người.
– Chánh văn phòng Quan, Chủ nhiệm Khúc, hay là chúng ta đến chỗ Lục Vi Dân ngồi chơi một lát?
Lục Vi Dân thở ra hơi rượu nồng nặc, cười ha hả nói.
– Ngày hôm nay may mà có Chánh văn phòng Quan, nếu không tôi sẽ ngây ngô, hồ đồ, lại để lại ấn tượng không tốt trong lòng Bí thư Lương. Tôi thật không hiểu tại sao những người trong huyện chúng ta cả ngày chỉ biết một lòng một dạ chăm chú vào những chuyện này là thế nào nữa?
– Cũng được, Chủ nhiệm Nguyên Cao, hay là chúng ta đi đến chỗ của Lục Vi Dân ngồi chơi? Xem chỗ mà Đỗ Tiếu Mi đã chuẩn bị tỉ mỉ cho Vi Dân của chúng ta.
Quan Hằng liếc nhìn Lục Vi Dân với nụ cười như có như không.
– Vài ngày trước Đỗ Tiếu Mi còn đặc biệt đến báo cáo, nói rằng nhà khách đã cung cấp môi trường sống đặc biệt tốt cùng sự phục vụ nhiệt tình, ấm áp cho lãnh đạo huyện, đủ mọi thứ hay ho ấy chứ. Tôi sau một lúc lâu ngớ người, không kịp phản ứng, sau đó mới lấy lại bình tĩnh. Hóa ra Chủ nhiệm Đỗ của chúng ta đã chuẩn bị chỗ cho Ủy viên Thường vụ Lục ngay trong nhà khách. Chậc chậc, môi trường sống tốt thì dễ hiểu rồi, còn phục vụ ấm áp, nhiệt tình thì tôi mới suy nghĩ. Nhà khách này có chất lượng phục vụ gì tốt chứ, tôi công tác ở huyện đã hai năm rồi, số lần đến nhà khách này không ít, thật sự chưa cảm nhận được điều đó. Chẳng phải là Vi Dân của chúng ta được hoan nghênh, được chiếu cố đặc biệt hơn sao?
Lục Vi Dân trợn mắt há hốc mồm. Khúc Nguyên Cao vừa nghe xong cũng không nhịn được cười phá lên ha ha, Quan Hằng sau khi nói xong cũng cười đến nghiêng ngả. Lục Vi Dân không biết phản kích thế nào, chỉ đành dở khóc dở cười mà chỉ vào Quan Hằng nói đầy vẻ oán hận:
– Chánh văn phòng Quan, tôi còn nghĩ ngài là người đứng đắn, làm gương để tôi học hỏi. Những lời này sao có thể thốt ra từ miệng ngài chứ? Ngài qu�� thực khiến tôi không dám tin. Nếu là Thái Vân Đào nói những lời như thế này thì cũng đành thôi, nhưng ngài là Chánh văn phòng Huyện ủy, nói năng phải có trách nhiệm chứ.
– Ơ, Vân Đào giờ là Trưởng ban tuyên giáo, vậy là tiếng nói của Đảng rồi, y nói như vậy mới thật sự cần phải chú ý. Những lời này y nói thì có thể bỏ qua, tôi nói thì lại phạm vào giới luật của trời sao?
Quan Hằng bật cười.
Để không bỏ lỡ những chương mới nhất, kính mời quý độc giả theo dõi bản dịch độc quyền tại truyen.free.