(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 197:
Nửa tháng thật sự không phải quá dài, nhưng trong khoảng thời gian đó, liên tiếp xảy ra những sự việc khiến cả Nhà máy 195 đều phải xôn xao.
Khi vụ việc Phó giám đốc Nhà máy Chân Kính Tài bị bắt quả tang tại trận vì quan hệ nam nữ còn đang gây xôn xao, thì nhà họ Diêu từng một thời hiển hách tại Nhà máy 195 cũng đột nhiên gặp biến cố.
Diêu Chí Thiện, người kinh doanh kim loại phế thải, đã bị đội hình sự của Cục Công an thành phố Xương Châu bất ngờ khám xét, bắt giữ bảy nhân viên, sáu trong số đó bị đưa đi thẩm vấn. Hai ngày sau khi các nhân viên bị bắt, chính người đại diện pháp nhân là Diêu Chí Thiện cũng chủ động đến Cục Công an thành phố Xương Châu để giải thích tình hình và lập tức bị bắt giữ để điều tra với cùng tội danh.
Cùng lúc đó, một vụ án lớn đặc biệt liên quan đến việc mất trộm nguyên vật liệu tại Nhà máy 195 cũng dần được hé lộ. Có đến chín cán bộ công nhân viên của Nhà máy 195 đã cấu kết với đội ngũ bảo vệ giám sát, đánh cắp một lượng lớn nguyên vật liệu công nghiệp trong nhà máy, bao gồm sắt và đồng tấm, tuồn ra ngoài và bán cho Diêu Chí Thiện dưới danh nghĩa kinh doanh kim loại phế thải. Vụ việc này đã gây chấn động cực lớn trong toàn thể Nhà máy 195.
Đội hình sự của Cục Công an thành phố Xương Châu đã tự mình hành động mà không thông báo với phân cục thứ năm của Cục Công an thành phố Xương Châu, đơn vị phụ trách khu vực Nhà máy 195. Ngay trong đêm, họ đã bắt giữ bảy công nhân và bảo vệ giám sát liên quan đến vụ án; hai công nhân khác liên quan đến vụ án đã tự ra đầu thú vào ngày hôm sau.
Cục Công an thành phố Xương Châu sau đó đã gửi công văn chính thức đến Nhà máy 195, thông báo rằng công tác quản lý lực lượng bảo vệ nội bộ và đội ngũ bảo vệ giám sát của nhà máy còn tồn tại rất nhiều vấn đề và thiếu sót. Điều này đã khiến Nhà máy 195 trong suốt hai năm liên tiếp xảy ra một loạt vụ án cấu kết trong ngoài, đánh cắp nguyên vật liệu công nghiệp quan trọng của nhà xưởng. Cục Công an cũng yêu cầu Ban bảo vệ Nhà máy 195 phải nghiêm túc tiếp thu bài học, tiến hành chỉnh đốn và cải cách triệt để những vấn đề còn tồn đọng, nhằm ngăn chặn tình trạng tương tự tái diễn.
Tờ "Nhật báo Xương Châu" đã theo dõi sát sao và đưa tin về việc Đội hình sự Cục Công an thành phố Xương Châu phá án, khiến vụ việc càng nhận được sự chú ý đặc biệt từ đông đảo quần chúng.
Khi Lục Vi Dân và Chân Kính Tài trở về nhà họ Chân thì đã là tám giờ tối, nhưng khu sinh hoạt vẫn còn rất đông người qua lại đi dạo.
Chiếc Mercedes-Benz 560 chậm rãi dừng lại trước cửa nhà họ Chân. Vài người dân trong nhà máy khi đi ngang qua đã thấy một người đàn ông trẻ tuổi bước xuống từ ghế phụ, rồi Chân Kính Tài – người đã chính thức tuyên bố từ chức ở nhà máy – cùng một người đàn ông trung tuổi với phong thái phi phàm, bước ra từ ghế sau chiếc Mercedes-Benz.
“Phó tổng giám đốc Chân, chuyện này coi như chúng ta đã quyết định rồi. Ngày kia tôi sẽ cho xe tới đón ông. Sau này chắc hẳn ông sẽ phải vất vả nhiều.”
Người đàn ông trung tuổi nắm chặt tay Chân Kính Tài, vừa cười vừa nói:
“Những điều khác tôi cũng không nói nhiều nữa. Mọi việc cứ chờ sau khi ông đến rồi chúng ta sẽ bàn bạc tiếp, tôi tin rằng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.”
“Tổng giám đốc Lôi, ngài quá khách khí rồi. Lão Chân này tuy không có bản lĩnh gì khác, nhưng nguyện dốc hết tâm tư và sức lực vì ngài, cũng tin rằng sau này có thể xây dựng tốt xí nghiệp này.”
Chân Kính Tài cũng mỉm cười, gật đầu ra hiệu với đối phương.
“Tốt lắm, tôi đã mong chờ lời này của Phó tổng giám đốc Chân từ lâu.”
Người đàn ông trung tuổi kia hiển nhiên chính là Lôi Đạt.
“Chúng ta quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.”
Sau khi Lục Vi Dân giới thiệu tình hình của Chân Kính Tài cho Lôi Đạt, lập tức khiến Lôi Đạt cảm thấy vô cùng hứng thú.
Về vấn đề quan hệ nam nữ của Chân Kính Tài, Lôi Đạt căn bản không coi đó là chuyện lớn. Những năm gần đây, có bao nhiêu cán bộ lãnh đạo dám nói bản thân mình không dính líu đến chuyện nam nữ? Lôi Đạt vốn là người hiểu biết rộng, huống hồ loại chuyện này tất nhiên chẳng có liên hệ gì với việc quản lý xí nghiệp. Theo một góc độ nào đó mà nói, chính vì đối phương xảy ra chuyện này mà anh ta mới có thể tìm được một người trợ thủ đắc lực, giúp mình xây dựng thật tốt nhà máy xi măng ở Phong Châu.
Nhờ Lục Vi Dân giới thiệu, Lôi Đạt và Chân Kính Tài đã ba lần gặp mặt nói chuyện, mỗi lần lại càng thêm thấu đáo. Chân Kính Tài không hề suy sụp như trong tưởng tượng, cũng không có vẻ lo lắng ngại ngùng như những người gặp chuyện. Ngược lại, Chân Kính Tài đã hỏi rất nhiều vấn đề, mà không ít trong số đó khiến Lôi Đạt cũng gần như không thể trả lời. Điều này khiến Lôi Đạt cảm thấy mình thật sự đã tìm được một nhân tài.
“Có lẽ Tổng giám đốc Lôi còn sợ lão Chân này đổi ý chăng?”
Chân Kính Tài cũng mỉm cười.
“Ha ha, có lẽ tôi thật sự sợ ông Chân chê miếu nhỏ của tôi không giữ nổi vị Phật lớn là Phó tổng giám đốc Chân đấy chứ.”
Lôi Đạt cũng mỉm cười, đưa mắt chuyển hướng nhìn về phía Lục Vi Dân vẫn đang mỉm cười lắng nghe.
“Vi Dân, chuyện này tôi thật sự phải cảm ơn cậu nhiều. Tuy nhiên chuyện tốt không thể vội vàng. Dù sao cậu cũng còn phải về Nam Đàm. Nếu như ngày mai khu vực Phong Châu chính thức được công bố thành lập, đến lúc đó cậu tới Phong Châu thì tôi và Phó tổng giám đốc Chân coi như là chủ nhà, sẽ mời cậu, à, còn cả bạn gái cậu cùng tới dùng cơm, cậu thấy thế nào?”
Đang lúc ba người hàn huyên, Chân Tiệp vừa đạp xe về. Từ xa cô đã thấy không ít người đứng gần cửa nhà mình chỉ trỏ, trong lòng lập tức thấy căng thẳng, không biết có phải trong nhà lại xảy ra chuyện gì hay không, hay là lại có người đến gây sự.
Thời gian gần đây, cô cũng thường có cảm giác như chim sợ cành cong, thần hồn nát thần tính, ngay cả trong mơ cũng thường xuyên thấy có người tìm tới cửa. Bây giờ vừa thấy trước cửa nhà lại có người chỉ trỏ, liền ngay cả đạp xe cô cũng cảm thấy không đạp nổi, thiếu chút nữa thì ngã.
Cô vội vàng đạp nhanh tới, lại thấy một chiếc Mercedes Benz màu đen đang đỗ ở cửa nhà.
Ba người đứng ở cửa nhà nói chuyện rất vui vẻ, hai trong số đó không phải Lục Vi Dân và cha cô thì còn có thể là ai khác?
Trong lòng Chân Tiệp nhất thời cảm thấy nhẹ nhõm, lập tức an tâm hơn nhiều, cô dắt xe đạp tới và chào hỏi một tiếng:
“Cha, Đại Dân.”
“Chà, đây là con gái của Phó tổng giám đốc Chân, bạn gái của Đại Dân sao? Quả nhiên khiến người ta phải trầm trồ, Vi Dân thật tinh mắt nhỉ.”
Lôi Đạt vui vẻ hớn hở nhìn Chân Tiệp từ trên xuống dưới một lát, gật đầu, cảm thấy Lục Vi Dân quả thật có ánh mắt rất tinh tường. Cô gái này thanh lịch thoát tục, vừa nhìn đã biết là một cô gái đáng tin cậy.
“Ha ha, Tổng giám đốc Lôi, đây là con gái đầu của tôi, tên là Chân Tiệp. Chân Ny là con gái út của tôi, con bé hôm nay có lẽ không ở nhà.”
Chân Kính Tài cũng rất đắc ý, trong lòng cũng có chút xúc động.
“Chân Tiệp, đây là Tổng giám đốc Lôi, bạn của Đại Dân, sau này cũng là sếp của cha con.”
“Chào Tổng giám đốc Lôi.”
Chân Tiệp tự nhiên chào hỏi Lôi Đạt, tuy rằng không hiểu rõ ý nghĩa câu nói phía sau của cha, nhưng cô cũng không hỏi nhiều.
“Cha, con vào nhà trước.”
Chân Tiệp dắt xe mở cửa đi vào nhà, dựng gọn xe, vẫn thấy Lục Vi Dân và cha còn đang nói chuyện với người đàn ông kia. Xem ra quan hệ giữa người đàn ông kia và Đại Dân rất thân thiết, trong lòng cô cũng có chút bồn chồn. Là người quen của Đại Dân, sao cha lại còn nói là sếp của cha? Chuyện này là sao đây?
“Mẹ, người bên ngoài là ai vậy?”
Chân Tiệp đi vào nhà mới phát hiện mẹ và em gái đều đang đứng cạnh cửa sổ, vén tấm màn lụa mỏng nhìn ra ngoài.
“Nhìn ông ta cũng có dáng vẻ của một ông chủ lớn.”
“Mẹ cũng không biết. Hai ngày nay Đại Dân và cha con đều rất kín đáo, sớm đi tối muộn mới về. Mẹ hỏi Đại Dân, cậu ấy cũng không nói, chỉ bảo đến lúc đó sẽ biết. Cha con cũng vội vàng đi theo Đại Dân ra ngoài. Thật không biết bọn họ đang làm cái trò gì.”
Sau mấy ngày rối trí và đau khổ, Nhạc Thanh cũng đã dần dần bình tĩnh trở lại.
Thật ra bà cũng sớm biết chồng mình và người đàn bà kia có chút quan hệ không trong sáng. Chẳng qua thứ nhất, vẫn chưa có chứng cứ rõ ràng; thứ hai, chồng mình trong phương diện này cũng rất cẩn thận, không làm gì quá mức, nên bà cũng đành nhắm mắt bỏ qua. Chỉ là chuyện này xảy ra khiến bà không thể ngẩng đầu nhìn ai ở Nhà máy 195, nhất là nghĩ đến người nhà đều cảm thấy hổ thẹn, bị trở thành đối tượng khiến người ta chê cười, cho nên mới vừa tức giận vừa sốt ruột.
Không ngờ mấy ngày nay nhà họ Diêu cũng đột nhiên gặp tai họa. Mọi người trong nhà máy lại chuyển sự chú ý sang gia đình họ Diêu, cũng ít quan tâm đến bọn họ. Lúc đó bà mới dám thở phào nhẹ nhõm. Điều bà bận tâm là chồng mình không còn chỗ đứng ở nhà máy, sau này biết làm gì để mưu sinh. Đây cũng là một vấn đề phức tạp đeo bám cả gia đình.
Dù sao cũng không thể cả đời ở mãi trong nhà không dám ra ngoài gặp gỡ người khác. Bà biết chồng mình e rằng cũng không muốn chịu uất ức ở lại nhà máy hoặc bị điều đến một góc nào đó của thành phố, sống âm thầm cho đến già.
“Mẹ, con thấy cha hình như sắp rời khỏi nhà máy. Con nghe cha gọi người kia là Tổng giám đốc Lôi, mà người kia lại gọi cha là Phó tổng giám đốc Chân, chẳng lẽ cha chưa nói cho mẹ là ông ấy định đi đâu sao?”
Chân Tiệp có chút không vui liếc nhìn mẹ mình một cái, chuyện quan trọng liên quan tới toàn bộ gia đình, mà người làm vợ lại không biết chồng mình định đi về đâu là sao?
“Hừ, cha con giống như cái hũ nút, mẹ hỏi hơn hai câu là ông ấy liền mất kiên nhẫn, hình như để xảy ra chuyện đó mà ông ấy còn cho mình là có lý, cũng chẳng chịu suy nghĩ…”
Đôi mắt Nhạc Thanh lập tức đỏ lên. Thấy mẹ mình vừa muốn lấy cớ để nói về chuyện riêng của bà, Chân Tiệp khẩn trương ra hiệu cho em gái.
“Được rồi, mẹ, còn có người ở ngoài cửa đấy. Chốc nữa cha và Đại Dân trở về, chúng ta hỏi bọn họ chẳng phải cũng sẽ biết sao? Ngày mai Đại Dân sẽ trở về Nam Đàm rồi, hôm nay dù tình hình có thế nào bọn họ chắc chắn phải nói cho rõ ràng thôi.”
Chân Ny vội vàng lôi kéo, nắm lấy cánh tay mẹ mình mà lắc lắc.
Chân Kính Tài và Lục Vi Dân sau khi tiễn Lôi Đạt, vừa nói chuyện vừa đi thẳng vào thư phòng.
“Trần Phát Trung cũng không thoát khỏi liên lụy. Hai gã bảo vệ giám sát đều do ông ta đưa vào, vốn ở nhà máy là loại ham ăn lười làm. Từ lúc vào đội đó đến nay, tiền lương của cả hai còn không đủ tiêu sao? Không hiểu sao lại còn nghĩ cách trộm vật liệu ngay trong nhà máy?”
Chân Kính Tài có chút không cam lòng nói:
“Làm kiểm điểm trong cuộc họp Đảng ủy của nhà máy là có thể thoát được sao? Vài năm nay, nhà máy vì chuyện này mà tổn thất lớn đến mức nào, còn ai không biết? Vậy nguyên nhân cuối cùng là do chế độ, hay thật sự là do nhân tố con người gây ra? Chú thấy rằng nguyên nhân thứ hai có khả năng lớn hơn.”
Lục Vi Dân không kìm nổi bật cười, anh cứ tưởng ông ấy thật sự có thể xem nhẹ việc này rồi. Không ngờ đến lúc này vẫn còn để lộ những suy nghĩ thực sự trong lòng, chẳng qua tất cả dường như đã hơi quá muộn. Trong sự việc đó, Trần Phát Trung có bao nhiêu trách nhiệm cũng đã không còn liên quan đến Chân Kính Tài. Bất kể ông ta bị xử lý như thế nào, cũng không có bất cứ ảnh hưởng nào tới Chân Kính Tài nữa.
“Chú Chân, chúng ta vẫn nên suy nghĩ về chuyện ngày kia sau khi chú đến Phong Châu. Mọi việc của Nhà máy 195 đã là quá khứ, không còn liên quan gì đến chúng ta nữa cả. Nhà máy xi măng Phong Châu của anh Đạt hiện tại đang bắt đầu giai đoạn thi công sôi nổi, cho nên anh ấy đang cần gấp một người từng có kinh nghiệm trong việc xây dựng như chú tới phụ trách công việc, gánh vác một phần trọng trách cho anh ấy. Dự án này có lẽ không thể so sánh với Nhà máy 195, nhưng đối với một xí nghiệp dưới hình thức đầu tư cổ phần mà nói, đối với Phong Châu mà nói, đã là một xí nghiệp rất quan trọng. Cho nên dù là anh Đạt và các cổ đông của anh ấy hay là chính quyền địa phương Phong Châu đều rất coi trọng. Anh Đạt cũng rất nể trọng chú!”
Tác phẩm chuyển ngữ này được giữ bản quyền bởi trang truyen.free.