(Đã dịch) Phục Sinh Đế Quốc - Chương 4: Giết ngược
Nhậm Trọng một lần nữa xuất hiện tại bìa thảo nguyên màu chàm.
Tiến tới!
Ngã một lần lại khôn thêm một chút, lần này hắn duy trì khoảng cách với cái gò đất nơi con gấu đen khổng lồ ẩn nấp xa hơn 20 mét.
Nhưng hắn không hề bỏ chạy, mà đi vòng một đường cung, lao tới gò đất phía trước cách đó khoảng 20 mét.
Nhậm Trọng, gò đất của Hắc Hùng và vị trí con chuồn chuồn sắp xuất hiện từ khe đất, ba điểm này vừa vặn nằm trên một đường thẳng.
Đúng lúc con chuồn chuồn đang có vẻ chật vật vừa ló đầu lên, Nhậm Trọng xoay người lại, giơ tay, ném.
Một cục đá to bằng nắm tay trẻ con vạch một đường cong, rơi trúng bụi cỏ trên gò đất của Hắc Hùng.
Rống!
Tức giận Hắc Hùng nhào ra lùm cây.
Lúc này, con chuồn chuồn bay sát mặt đất, vừa vặn lướt qua đỉnh đầu con gấu.
Hắc Hùng nhấc vuốt vồ lên, móng sắt lóe sáng, vỗ thẳng vào mặt con chuồn chuồn.
Con chuồn chuồn bị đánh bất ngờ, bay văng ngược ra sau mấy thước.
Thừa lúc nó bị thương, Hắc Hùng điên cuồng lao tới muốn lấy mạng.
Hai con hung thú cứ thế giao chiến.
Con chuồn chuồn bay lượn trên dưới tại chỗ, liên tục phản công.
Còn Hắc Hùng thì một bên gầm thét, một bên vung hai chiêu loạn xạ.
Nhậm Trọng, kẻ chủ mưu gây ra cuộc xung đột này, đã sớm nhân cơ hội tiếp tục tháo chạy về phía xa.
Lần này hắn chạy thêm được năm phút, nhưng càng về sau, thể lực hắn càng kiệt quệ, bước chân cũng ngày càng chậm.
Cuối cùng, hắn dừng lại trước một khe rãnh rộng ba mét, không thể tiến lên được nữa.
Hắn không nhảy qua, mà quay đầu nhìn lại.
Con chuồn chuồn không ngờ đuổi tới rồi.
Trên người nó, lớp vỏ xanh đen rỉ máu không ít. Nửa sau chiếc bụng dài chín đốt đã đứt gãy, chỉ còn dính chút da thịt, lủng lẳng phía sau.
Nó bay lên không còn vững vàng như trước, lắc lư bên trái, chao đảo bên phải.
Tám cái càng của nó vẫn đang nắm chặt một vật tròn vo đã bị gặm nát bét, chắc hẳn là đầu Hắc Hùng.
Theo Nhậm Trọng hiểu biết về động vật hoang dã, khi đã chịu trọng thương như vậy, đáng lẽ nó không nên đuổi bắt con mồi, mà phải tìm một nơi an toàn để dưỡng thương.
Nhưng con chuồn chuồn này lại có sự cố chấp không thể tin nổi đối với hắn, hệt như yêu quái trong Tây Du Ký nghe được mùi thịt Đường Tăng.
Dù con chuồn chuồn đã bị thương, nhưng lạc đà gầy vẫn hơn ngựa béo.
Nhậm Trọng vung cây côn hợp kim gõ hai đòn vào cánh và ót con chuồn chuồn, nhưng vẫn phải chết một cách thê thảm.
Lần nữa đến trước khe rãnh, nhưng lần này Nhậm Trọng đã mang theo một sợi dây leo.
Hắn buộc dây leo vào một tảng đá nhô ra ở mép khe rãnh, rồi nới lỏng dây, cố gắng trượt xuống.
Khi trượt đến nửa đường, hắn vô tình đụng eo vào một mỏm đá nhô ra, mất thăng bằng, lăn lộn xuống tận đáy khe, ngã lộn nhào.
Nhưng ngay lập tức, hắn nén đau đứng dậy, nắm chặt phần dưới dây leo, đột ngột ngửa người ra sau, nâng hai chân lên, dồn lực đạp vào vách đá một bên khe rãnh, cả người hắn song song với mặt đất.
Cũng chính vào khoảnh khắc này, con chuồn chuồn từ phía trên khe rãnh ló đầu ra, lao xuống như máy bay ném bom.
Mặc kệ con chuồn chuồn đang lao tới, Nhậm Trọng gân xanh nổi đầy trên trán, cắn răng nghiến lợi, lại ngang nhiên dồn lực vào eo và hai chân.
Phía trên, tảng đá buộc dây leo bị rung chuyển.
Một tảng đá phiến hình bản dài hai mét, rộng một mét, cao nửa thước theo vách đá khe rãnh rơi xuống, thẳng tắp bổ nhào.
Khối nham thạch này chính là chi tiết có thể lợi dụng mà Nhậm Trọng đã quan sát được khi chết ở kiếp trước, bằng góc nhìn toàn cảnh của Thượng đế.
Phần chân đế của tảng đá đã bị nứt gãy, chực đổ xuống, chỉ cần lệch trọng tâm là sẽ tự động sập.
Hắn hoàn toàn có cơ hội đem vật này kéo xuống tới.
Trong lúc tảng đá sập xuống, vì mất đi điểm tựa, Nhậm Trọng ngã phịch lưng xuống đất.
Lúc này, ý thức hắn tuy mơ hồ, nhưng vẫn nhớ rõ kế hoạch. Tay phải hắn tóm lấy cây côn hợp kim đã được chuẩn bị sẵn ở bên cạnh, hai tay cầm lấy, đâm thẳng từ dưới lên.
Cây côn hợp kim dài hơn thân con chuồn chuồn một đoạn, vừa vặn chọc trúng giữa phần đầu và ngực của nó.
Tám cái càng của con chuồn chuồn loạn xạ vung vẩy, liên tục chém xuống cây côn hợp kim, tiếng răng rắc vang lên liên hồi.
Bề mặt cây gậy bị chém đầy những vết thủng.
Hai tay Nhậm Trọng nắm chặt cây côn hợp kim run lẩy bẩy không ngừng, như muốn tuột khỏi tay.
Nhưng ý chí cầu sinh mạnh mẽ đã chống đỡ hắn, kiên quyết không buông tay.
Cánh con chuồn chuồn đã ngừng đập, như thể muốn dùng trọng lượng cơ thể để đè nghiến hắn xuống.
May mắn thay, thân thể loại côn trùng có mật độ không quá cao, dù bên ngoài con chuồn chuồn trông như có rất nhiều kết cấu kim loại, nhưng sức nặng chỉ vài chục cân, Nhậm Trọng vẫn có thể chịu đựng được.
Cuối cùng, bóng đen phía sau con chuồn chuồn dần tiến tới, tảng đá phiến kia lăn lộn rơi xuống.
Hai cánh tay Nhậm Trọng lại dồn lực, đẩy nhẹ cây gậy kim loại lên một chút, rồi lăn mạnh sang bên trái.
Con chuồn chuồn lại đi xuống đè xuống.
Phần dưới cây côn hợp kim cạ vào xương sườn Nhậm Trọng.
Nhậm Trọng dồn lực vào tay phải, một tay nắm lấy phần dưới cây kim loại.
Hắn không hề cố gắng chống đỡ, ngược lại thuận theo đà con chuồn chuồn đè xuống, tay phải hắn buông lỏng.
Loảng xoảng!
Phần đáy cây côn hợp kim chạm đất, cùng lúc đó, tảng đá phiến sập xuống, đùng một tiếng, đập trúng chính giữa lưng con chuồn chuồn!
Một tiếng ken két rợn người vang lên.
Nhậm Trọng buông tay phải, tiếp tục lăn mấy vòng sang bên trái.
Hắn lại nhìn.
Tảng đá phiến nghiêng nghiêng nằm trên mặt đất.
Chống đỡ phiến đá chính là phần đầu trên của cây côn hợp kim.
Hợp kim côn phần dưới thì thật sâu rơi vào trong đất.
Còn con chuồn chuồn hung tợn kia thì đã bị găm chặt vào cây gậy.
Cây gậy xuyên qua phần mềm mại nối liền đầu và ngực của nó, dịch thể xanh ngắt đang chậm rãi chảy xuống dọc theo cây gậy.
Con chuồn chuồn vẫn còn giãy giụa, cố thoát khỏi hiểm cảnh.
Nhưng cổ họng nó đã bị đâm thủng, một bên cánh lại bị tảng đá chặn cứng, không thể thoát ra.
Con chuồn chuồn vẫn không cam lòng, uốn éo những cái càng còn lại, tiếp tục chém vào cây côn.
Lực của nó yếu đi rất nhiều so với trước, mỗi nhát chém chỉ để lại những vết cạn, không đủ sức chặt đứt cây côn hợp kim trong thời gian ngắn.
"Giết ta nhiều lần như vậy, mi cũng có ngày hôm nay!"
Nhậm Trọng thấy vậy, lại lần nữa bò dậy, nhặt hòn đá bên cạnh, dùng hết sức bình sinh nhắm vào ót nó mà đập tới tấp.
Đập vỡ một hòn, lại nhặt hòn khác.
Từng nhát, từng nhát, rồi lại một nhát…
Ba! Ba! Ba! Ba…
Trong hoang dã, tiếng đập trầm đục lặp đi lặp lại vang vọng.
Chẳng biết bao lâu sau, Nhậm Trọng đặt mông ngồi phịch xuống đất, ngửa mặt lên trời nằm vật xuống, há hốc mồm thở dốc, mặt trắng bệch, không còn chút huyết sắc.
Lúc này bầu trời vẫn còn vệt ráng chiều, chưa tối hẳn.
Quần áo Nhậm Trọng rách nát, để lộ làn da xanh tím bầm dập, còn có những vết thương rỉ máu không biết bị rạch ra từ lúc nào.
Con chuồn chuồn dai dẳng như đỉa, cuối cùng cũng đã c·hết hẳn.
Cái đầu biến dạng của nó nghiêng nghiêng gục xuống, đôi mắt kép to lớn loang lổ, trông như cái đèn pha xe bị chó gặm hay bị điện giật.
Nhậm Trọng muốn ngồi dậy, cố gắng vài lần nhưng không gượng dậy được.
Hắn vốn là kẻ bệnh tật, có được kết quả này đã là dốc toàn lực để đánh đổi.
Con chuồn chuồn chết, tinh thần hắn chợt buông lỏng, rồi sụp đổ hoàn toàn.
Lúc này, khắp người hắn đều đau nhức, không còn một chút khí lực nào, đến mức nhúc nhích đầu ngón tay cũng khó.
Cảm thụ khí lực trên người đang dần biến mất, Nhậm Trọng mơ màng nghĩ thầm.
Ta dầu cạn đèn tắt rồi.
Cố gắng lâu như vậy, thật vất vả mới giết được con chuồn chuồn, nhưng hắn vẫn phải chết thê lương nơi hoang dã như một cô hồn dã quỷ.
Ủ rũ.
Nhưng hắn lại biết mình vẫn còn cơ hội làm lại.
Lần sau, khi trượt xuống khe rãnh, ta sẽ cẩn thận hơn một chút, đừng để lại ngã nhào như thế kia, hẳn sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Tuy nhiên, lại có vấn đề mới.
Lần này có thể dùng cây côn hợp kim cắm xuyên chính xác vào khớp nối giữa đầu và ngực của con chuồn chuồn, thật ra có yếu tố may mắn rất lớn.
Tư thế lăn lộn của tảng đá phiến khi sập xuống, cùng với phương hướng chịu lực vi diệu lúc cuối cùng nó đập vào lưng con chuồn chuồn, nếu chỉ lệch một chút thôi, cây gậy chưa chắc đã đâm thủng được con chuồn chuồn.
Lần này thành công, một phần dựa vào bản lĩnh, chín phần dựa vào vận may.
Nói đi cũng phải nói lại, tám chín phần mười lần sau vẫn sẽ thất bại.
Nhưng hắn không có vấn đề, có thể giết nó lần này, là có thể giết nó mười lần trăm lần.
Hắn cũng không hề ủ rũ, thậm chí còn có chút kiêu hãnh.
Một mãnh thú như con chuồn chuồn này, nếu mang đến Trái Đất thế kỷ XXI, có thể dễ dàng đánh bại Hổ Đông Bắc.
Một kẻ tay không tấc sắt, thân mang bệnh u·ng t·hư suy yếu từ "cổ đại" như hắn có thể đánh liều c·hết nó, dù là đồng quy vu tận, cũng không mất mặt.
C·hết cũng không tiếc.
Mệt mỏi và thương tích đầy mình, Nhậm Trọng ch�� cảm thấy ý thức càng lúc càng chìm, mí mắt càng lúc càng nặng, càng lúc càng muốn ngủ thiếp đi.
Trong mơ hồ, hắn lại thấy vài bóng dáng từ trên trời hạ xuống.
Hắn lười giãy giụa, trong lòng chỉ thầm mắng.
"Ta thật quá xui xẻo, chọn một cái đột phá khẩu gì đó, giết được một con lại xuất hiện thêm nhiều con khác."
"Có phải là không muốn chơi nữa không?"
Lần sau không tìm chuồn chuồn rồi, không chịu nổi.
"Ồ, trong khe có người nằm ở đó à? Nha, không phải đâu, bên dưới tảng đá này còn đè chết một con khư thú cấp một! Mới chết! Hắc! Kiếm được món hời rồi!"
Trong tai Nhậm Trọng, bỗng vang lên giọng nói trong trẻo, dễ nghe của một cô gái, tựa như tiếng trời.
Hắn đột nhiên mở mắt.
Trong phút chốc, hắn phân tích được hai thông tin mấu chốt.
Số một, trên tinh cầu này thực sự có người loại!
Cuối cùng thấy người sống!
Thứ hai, đối phương nói tiếng phổ thông.
A, ta đến nhà.
Truyen.free hân hạnh mang đến bạn độc quyền bản chuyển ngữ này.