(Đã dịch) Phú Bà Thuê Tôi Chơi Game - Chương 9: - Phúc lợi bất ngờ
Hiếu sững sờ đứng trước bóng dáng to lớn gấp ba lần mình của con Mộc Vương – mục tiêu trong nhiệm vụ đột xuất của cậu.
Nhận ra sự nguy hiểm không nhỏ từ con quái này, Hiếu lập tức lùi về một góc khuất, tránh khỏi tầm nhìn của nó. Cậu vốn định bỏ chạy vì cách biệt cấp độ và nguy cơ mất điểm Sinh mệnh, thế nhưng dựa vào kinh nghiệm chơi Vạn giới Kỵ sĩ, Hiếu tin chắc mình có thể vượt cấp mà đánh bại con Mộc Vương này.
Phải, trong quá khứ Hiếu từng mất gần hai giờ đồng hồ chỉ để đánh bại một con Boss với cơ chế "điên rồ" mà không hề biết trước. Đến giờ nhớ lại, Hiếu vẫn không tin nổi người đánh bại con Boss khó nhằn đó lại chính là mình.
Hiếu nấp trong một góc có thể quan sát được Mộc Vương đang chậm rãi di chuyển, tìm kiếm kẻ địch đã tàn sát những bề tôi thân cận của nó. Từng bước chân nặng nề tựa như mang theo nỗi cuồng nộ, làm mặt đất rung chuyển như những trận động đất thường thấy hằng ngày. Tuy nhiên, nó không đến mức quá khủng khiếp, chỉ như đang đứng trên một mặt bàn bị ai đó đung đưa nhẹ.
Nhanh như cắt, Hiếu di chuyển sang một vị trí khác, tránh khỏi tầm nhìn của Mộc Vương khi nó đã tiến gần tới. Cậu nắm chặt chuôi kiếm, chuẩn bị cho đòn đánh đầu tiên.
Với những con quái có kích thước gấp vài lần người chơi, lại là loài quái ở khu vực cấp thấp, thì chắc chắn chúng không có cơ chế nào quá phức tạp hay gây khó dễ. Chúng chỉ sở hữu vài kỹ năng đơn giản để người chơi làm quen mà thôi.
Qua quan sát ban đầu, Hiếu nhận ra Mộc Vương không hề nhanh nhẹn. Nó mất gần một phút để di chuyển hết quãng đường chỉ vỏn vẹn 50 mét đến vị trí cậu.
Hiếu nắm rõ hướng di chuyển của nó nên đã lợi dụng địa hình rừng cây xung quanh để tránh khỏi tầm nhìn. Lợi dụng lúc nó chỉ có thể tập trung vào một hướng, Hiếu phóng ra ngoài và vung một nhát kiếm thật chắc vào phía sau lưng nó.
Sát thương gây ra từ phía sau gần như luôn luôn gây bạo kích, và đòn đánh của Hiếu gây ra sát thương gấp đôi với chỉ số bạo kích cơ bản 10%. Thanh kiếm mang chỉ số tấn công 「28-30」, đòn đánh của Hiếu lại rất chuẩn xác, gây ra sát thương tối đa mà vũ khí có thể tạo ra. Cộng thêm bạo kích, sát thương cuối cùng là 「33」.
Hiếu đã dự liệu từ trước khi quan sát Mộc Vương: nó sở hữu lượng máu xứng đáng với chức danh “Boss” của mình là 「5.000」. Rõ ràng, con trùm này cùng những con trùm khác được thiết kế để tiêu tốn nhiều thời gian của người chơi nhất có thể. Nghĩ mà xem, Hiếu hiện tại chỉ có thể gây sát thương cao nhất là 「33」 so với 5.000 điểm sinh lực mà Mộc Vương sở hữu, thậm chí nếu gây sát thương mỗi mười giây, cũng phải mất gần nửa tiếng mới có thể tiêu diệt nó.
Nhưng phóng lao thì phải theo lao. Dù sao nó cũng là mục tiêu của nhiệm vụ, lượng danh vọng nhận được từ nó ắt hẳn không hề ít nên Hiếu không ngại xông pha.
Cứ thế, Hiếu lặp đi lặp lại hành động đánh du kích của mình như một con bot được lập trình sẵn. Tuy nhiên, nhờ kinh nghiệm dùng kiếm điêu luyện và kỹ năng cá nhân lão luyện trong việc đối phó quái vật khổng lồ, Hiếu chỉ mất gần bảy phút để hạ được nó. Cái giá phải trả không hề rẻ: độ bền thanh kiếm cậu dùng đã xuống mức báo động. May mắn là thanh kiếm không biến mất giữa trận chiến, nếu không thì Hiếu có lẽ phải tốn một khoản kha khá để mua kiếm mới, thật không đáng chút nào.
Sau khi bị đánh bại, con Mộc Vương này rơi ra những vật phẩm cũng khá giá trị. Hiếu kiểm tra túi đồ một lần nữa.
Có bốn vật phẩm sáng lên, cho thấy đó là những món đồ vừa thu được, nằm gọn trong túi đồ.
Đầu tiên là 〖Vỏ cây Mộc Vương〗, chỉ có tác dụng đẩy nhanh quá trình tăng trưởng của các loài thực vật khi bào chế thành dạng bột, có thể xem là một dạng phân bón hữu cơ. Hiếu đã đọc hết dòng chú thích của vật phẩm này nhưng ngoài ra không có thêm thông tin gì, không nói rõ sẽ tăng trưởng bao nhiêu. Nhưng Hiếu biết được một điều rằng nó sẽ đem lại cho mình một khoản thu không tồi ở giai đoạn này, vì cộng đồng người chơi theo phong cách “Về quê trồng rau nuôi cá” ở Fantasia là rất lớn. Xem ra đây là một món hời.
Món thứ hai là 〖Lõi Mộc Vương〗. Vật phẩm này chủ yếu dùng để chế tạo trang bị. Cụ thể, nó là nguyên liệu thiết yếu để chế tạo các loại kiếm chuyên dùng diệt quái vật hệ thực vật, chẳng hạn như thanh kiếm yểm phép diệt Mộc tinh mà Hiếu đã mua trước đó. Với Hiếu thì nó không có giá trị lắm. Theo Hiếu biết, hiện tại chưa có người chơi nào thực sự xây dựng nền móng cho nghề thợ rèn, chủ yếu vẫn dựa vào các NPC Thợ rèn. Vậy nên, thứ này chắc chỉ có thể bán cho lão Oliver mà thôi, chẳng có tác dụng gì với Hiếu cả.
Món thứ ba là 〖Tinh chất Mộc Vương (Dạng rắn)〗. Thứ này không có công dụng nào khác ngoài việc điều chế ra tinh dầu bạc hà. Nhưng với lượng người chơi nữ không hề nhỏ trong Fantasia, chắc chắn nếu chế biến thành sản phẩm như dầu thơm và bán cho các chị em thì món này sẽ đắt như tôm tươi cho mà xem. Mà theo chú thích, vật phẩm này có khối lượng 1 gram và hiện cậu đang có tới mười đơn vị, tổng cộng 10 gram. Xem ra đây là món mang lại nhiều tiền nhất cho Hiếu, dù phải qua nhiều công đoạn chế biến.
Cuối cùng là 〖Lệnh Bài (Mộc Vương)〗. Món này tuy không mang lại giá trị tiền bạc trực tiếp cho Hiếu, nhưng lại có giá trị thực tế đáng kể trong game, đặc biệt trong giai đoạn Hiếu đang "cày cấp" để đạt cấp 20 trước hạn chót cận kề.
〖Lệnh Bài (Mộc Vương)〗 sẽ giúp người chơi dễ dàng tiếp cận vị trí của Mộc tinh, có thể xem là một vật phẩm định vị quái vật đặc thù. Thế nhưng, chức năng thứ hai của nó mới thật sự "bá đạo", đến mức khiến Hiếu nhận định đây là vật phẩm quý giá nhất Mộc Vương đánh rơi. Đó là khi kích hoạt chức năng, những Mộc tinh trong phạm vi một cây số sẽ tập trung về vị trí phát tín hiệu. Có thể nói rằng món này giúp Hiếu không tốn công đi tìm chúng mà còn gom chúng lại một chỗ để dễ bề "đồ sát", và thời gian hồi chức năng chỉ hai phút, hoàn toàn trùng khớp với thời gian hồi sinh quái vật trong Fantasia.
Hiếu không chần chừ, lập tức sử dụng vật phẩm. Chỉ trong vài phút sau đó, lũ Mộc tinh từ xung quanh bắt đầu đổ về đây như đàn chim di trú. Hiếu chỉ nghĩ rằng số lượng quái vật chỉ khoảng vài con mà thôi, nhưng ai ngờ số lượng vây quanh cậu giờ đây đã vượt quá con số 20.
Thanh kiếm của Hiếu hiện tại độ bền đã chạm ngưỡng báo động, nhưng ít nhất nó vẫn có thể dùng thêm một chút nữa, chắc chắn sẽ đủ để giết hết đợt quái vừa kéo về. Vì vậy, Hiếu đã vung kiếm không ngừng, từng nhát kiếm xuyên qua chúng ngọt lịm, khiến thông báo nhận thưởng từ hệ thống hiện lên liên tục.
Sau một lúc vật lộn đến mỏi tay mỏi chân với đám Mộc tinh, Hiếu biết chắc Mộc Vương sẽ sớm xuất hiện. Với cây kiếm đã ở mức chỉ cần thêm một đòn đánh là sẽ hỏng hoàn toàn, cậu không nên ở lại đối đầu với một sinh vật có khả năng khiến độ bền vũ khí từ tối đa tụt xuống mức báo động chỉ sau một trận.
Thế nên Hiếu dừng việc chiến đấu và tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ chính. Cậu đã định trở về thành, nhưng nếu chưa xong việc mà về gặp lão Oliver thì kiểu gì cũng sẽ bị giảm một chút độ hào cảm.
Hiếu tiếp tục đi loanh quanh và cuối cùng gặp được một ngôi nhà nhỏ đơn sơ làm từ gỗ, xung quanh có vài chuồng gà, chuồng heo.
Hiếu bước tới và bắt gặp một người phụ nữ cùng một cô bé. Họ ắt hẳn là NPC vì không có biểu tượng người chơi nào hiện trên đầu họ.
“Cho hỏi đây có phải nhà của Sara Kafka không?” Hiếu lên tiếng hỏi vọng từ bên ngoài.
Người phụ nữ lẫn đứa bé nghe tiếng, liền cùng nhau ra ngoài xem xét. Khi thấy một cậu thanh niên đứng ngó nghiêng vào trong, họ cũng có chút cảnh giác. Đứa bé nép vào sau lưng người phụ nữ, người có lẽ là mẹ của mình.
“Cậu là ai và tìm người tên Sara làm gì?”
Thấy dáng vẻ cẩn trọng của người phụ nữ không chịu xác nhận danh tính, Hiếu biết đó là điều hiển nhiên nên cũng không dám tiến lại gần để giải thích.
“Tôi được ông Oliver nhờ giao món đồ này cho con gái ông ấy. Tôi là một mạo hiểm giả, không phải thổ phỉ.”
Nghe vậy, người phụ nữ có chút thả lỏng nhưng vẫn không quên cảnh giác. Bà dặn con gái đứng yên và một mình bước ra gặp chàng thanh niên.
“Cậu là người quen của ông ấy sao? Chưa từng nghe nói ông ấy thân với ai đến mức nhờ giao đồ như vậy...”
Hiếu cười trừ, cậu cười thầm, ai ngờ mình lại là người đầu tiên nhận được nhiệm vụ này. “Có chút giao tình giữa hai chúng tôi, phải rồi, mà nói là quan hệ làm ăn cũng đúng. Nhân tiện đường đi săn, tôi ghé qua đây giao đồ.”
“Thì ra là vậy sao...” Người phụ nữ thả lỏng hẳn. “Có vẻ cậu rất mạnh khi đã có thể vượt qua địa phận của Mộc Vương đấy.”
Hiếu gật đầu. “Cũng vừa đủ để không phải bỏ mạng.”
“Tôi là Sandra Kafka, vợ ông Oliver, và con bé là người cậu cần tìm, Sara Kafka.” Sandra nói, chỉ tay về phía Sara.
Sara liền vẫy tay chào Hiếu, cậu cũng lịch sự vẫy chào lại.
“Vậy đây là món quà mà ông Oliver chuẩn bị.” Hiếu đưa món quà được gói cẩn thận trong một chiếc hộp đan bằng tre trông khá quý giá cho Sandra.
Cô ấy nhận lấy món quà bằng cả hai tay. “Phiền cậu quá rồi, cậu có muốn dùng bữa hay uống chút nước không? Từ thành đến đây chắc hẳn không dễ dàng gì, phải không?”
Hiếu chợt nhớ ra, dù sao những NPC này cũng giống người thật, với các hoạt động sinh hoạt sinh lý bình thường, và nghĩ rằng người chơi như cậu hẳn cũng phải cảm thấy đói khát theo một cách nào đó.
Nhưng họ đã mời thì Hiếu nào nỡ từ chối, dẫu sao hệ thống tái tạo ngũ giác của Fantasia được đánh giá là giống thực tế đến 99%. Hơn nữa, được thưởng thức một món ăn từ một NPC trông đảm đang như vậy thì đúng là may mắn.
Hiếu nhận lời và được dẫn vào bên trong. May mắn là đúng lúc họ đang chuẩn bị bữa ăn.
Sau bữa ăn, Hiếu nhận được một hiệu ứng (buff) vô cùng hữu ích vào lúc này: tăng 50% kinh nghiệm nhận được trong vòng ba tiếng.
Hiếu biết đây là cơ hội không thể bỏ lỡ nên nhanh chóng xin phép cáo từ, chạy thật nhanh về thành để báo cáo hoàn thành nhiệm vụ cũng như sửa vũ khí, không thể để thời gian tăng kinh nghiệm này bị lãng phí quá nhiều.
Đoạn văn này được biên tập lại bởi truyen.free, giữ nguyên chất liệu gốc và nâng tầm trải nghiệm đọc.