Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phú Bà Thuê Tôi Chơi Game - Chương 8: - Nhiệm vụ Đột xuất

Trịnh Hiếu không còn là Trịnh Hiếu của ngày hôm qua. Chỉ vì lỡ mất cơ hội đặt chân vào một khu vực lỗi, cậu mất hết hứng thú cày game. Nhưng, quan trọng hơn cả là những gì ẩn chứa phía sau chữ "nhưng". Hiếu chỉ có một tuần để đạt cấp 20 theo yêu cầu của cô chủ. Với tiến độ hiện tại, cậu gần như không thể hoàn thành mục tiêu đó trong thời gian gấp rút như vậy, trừ phi trò chơi này cho phép nạp tiền để đẩy nhanh tốc độ thăng cấp.

Tuy nhiên, điều này lại giống như một giấc mơ giữa ban ngày ở Fantasia, bởi Ufotable đã tuyên bố rõ ràng rằng họ không chỉ không thiếu tiền để vận hành trò chơi mà còn chi tiền ngược lại. Có lẽ phần lớn là do họ đã thu về lợi nhuận khổng lồ từ việc bán Stress-Link và Fantasia, nên chẳng cần đến tiền của người chơi; hoặc có thể, đằng sau đó là cả một thuyết âm mưu nào đó. Nhưng ai mà bận tâm chứ? Chúng ta chẳng thể dạy người giàu cách tiêu tiền được.

Sau khi hoàn tất mọi việc cần thiết trong đời thực, Hiếu nằm ngay ngắn trên giường và kết nối vào Fantasia.

Cũng chính vì vậy mà Hiếu hiện đang trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc. Cậu đang bị một nhóm ba con Slime săn lùng. Ban đầu, Hiếu chỉ định đùa giỡn với lũ Slime một chút rồi săn quái vượt cấp ở khu vực của lũ Mộc tinh. Nhưng chính lũ Slime sống tại khu rừng có bức tượng đá bỗng dưng nổi điên. Hiếu đã giết được gần như toàn bộ bọn chúng cho đến khi một đội quân ba con Slime tím xuất hiện với hào quang cùng màu. Chỉ một cú va chạm nhẹ từ chúng cũng khiến giáp cậu mất đi một phần ba. Hiếu đã cố gắng tấn công lại nhưng vô ích, bọn chúng thông minh đến đáng sợ bởi mọi cú vung kiếm của Hiếu đều chẳng thấm vào đâu so với khả năng né tránh của chúng.

May mắn rằng tốc độ của Hiếu nhanh hơn nên cậu đã bỏ chạy xa chúng một đoạn.

Nhưng sao lại có chuyện nhục nhã thế này? Một người chơi với trang bị yểm phép chuyên giết Slime lại bị chính chúng đuổi đánh như thể kẻ trộm gà bị cả làng truy đuổi.

'Chết tiệt, dù máu của chúng chỉ là hai trăm, thế mà sát thương mình gây ra còn chưa được 10%.'

Hiếu tặc lưỡi. Cậu ngoi lên khỏi hòn đá nhằm xem chúng đã đuổi kịp chưa. Có vẻ lũ Slime này không có khứu giác nên không thể đánh hơi cậu được.

Hiếu kiểm tra lại trạng thái cá nhân: máu còn nguyên và giáp đã mất một phần ba. Độ bền vũ khí hiện vẫn còn mức 40%, chỉ tiêu hao không đáng kể so với số lượng Slime mà cậu đã tiêu diệt. Mặc dù lượng kinh nghiệm nhận được ít đáng kể, nhưng vẫn không phải gọi là thất thu vì vật phẩm rơi ra từ chúng bán đi có thể thu về kha khá tiền, đủ để cậu nâng cấp trang bị mà không quá chật vật.

Kiên nhẫn chờ đợi một lúc thì Hiếu cũng rời khỏi vị trí. Con Slime đuổi theo cậu có lẽ vì mất dấu kẻ địch nên đã quay về vị trí xuất hiện của nó.

Suy đi tính lại thì Hiếu thật sự không muốn mãi như thế này. Số tiền hiện có đã hơn 2000, vũ khí cậu đang sử dụng cũng đã gần hết độ bền. Nếu dùng tiếp thì có khi đang chiến đấu lại mất đi vũ khí nữa thì chẳng biết phải giải quyết thế nào. Vì vậy mà cậu quyết định quay trở lại thành tân thủ, cụ thể là sẽ đến thẳng cửa hàng vũ khí.

Chủ cửa tiệm thấy cậu thì mừng ra mặt. Hiếu thầm nghĩ có vẻ ông ta đã xem cậu là một khách hàng tiềm năng nên mới chào đón với vẻ mặt hào hứng như thế, mà thật ra thì cũng có thể là vì ế khách quá chăng?

'Đúng là ế thật.'

"Chẳng phải là cậu Bình Phàm đó hay sao? Sao nào? Hôm nay có phải muốn tậu một món vũ khí mới đúng không?" Ông chủ cửa tiệm xoa xoa tay chào đón với vẻ mặt thèm thuồng tiền bạc của một tay buôn.

Hiếu gật đầu. "Tôi cần một cây kiếm có thể giết lũ Mộc tinh, ông có cây nào không? Giới hạn ở hai nghìn thôi, tôi không có hơn đâu nên đừng đưa ra những thứ quá mắc tiền."

"Hai nghìn sao? Thật ra với cái giá này cậu dư sức mua được một thanh 『Trảm Mộc Yêu Kiếm』, đúng là nó được chế tạo chuyên để tiêu diệt lũ quỷ cây đó. Nhưng mà cái giá thì một nghìn tám, hiệu quả chỉ trong khoảng mười cấp độ, không thể dùng lâu dài hay hữu ích đối với những loài quái khác. Cậu có thực sự muốn mua không?"

Một nghìn tám cho một thanh kiếm dùng được trong một khoảng thời gian ngắn như thế quả thực là Hiếu cũng không muốn tậu về cho lắm. Cậu đã tìm hiểu kỹ càng về phần thưởng nhận được khi giết lũ Mộc tinh: chỉ nhận được tối đa 5 đồng cho mỗi con, vật phẩm rơi ra từ nó bán rẻ như cho vì hiện tại chẳng ai có nhu cầu sử dụng chúng cả. Quả nhiên là không kinh tế cho lắm nếu đầu tư một loại vũ khí chỉ hiệu quả nhất cho một loài quái vật.

"Làm một giao kèo không ông chủ?" Hiếu nở nụ cười ma mãnh.

Ông chủ như đã đợi chờ từ trước nên liền chộp lấy thời cơ. "Cậu Bình Phàm đây đúng là suy tính kỹ lưỡng. Tôi có một thanh kiếm đặc biệt đây, nó mới được gửi từ hiệp hội thợ rèn, từ sáng đến giờ bán cũng đã hơn nghìn thanh, còn duy nhất cây này là tôi giữ lại cho cậu."

'Nghe cứ như một gã đa cấp, nhưng cũng đúng, dù sao buôn bán thì cũng phải biết cách tôn khách hàng lên.'

Hiếu thầm cười rồi tiếp tục xem xét.

Thanh kiếm này theo như ông chủ giới thiệu thì nó là lựa chọn tốt nhất cho người mới bắt đầu, một thanh kiếm có thể nâng cấp với chi phí hợp lý. Không giống như thanh kiếm diệt Slime mà cậu đang dùng hay diệt Mộc tinh mà ông ta giới thiệu ban đầu. Thanh kiếm này có thể nâng cấp lên đến mức cộng hai mươi. Chưa kể còn có thể thêm thắt tận ba hiệu ứng vào bên trong để củng cố sức mạnh.

"Tôi sẽ lấy món này."

Hiếu không chần chừ, bởi một thanh kiếm như thế này quá tốt dành cho cậu. Trong trò chơi này chỉ cần có trang bị mạnh là làm bố, nói thế cho vuông cho tròn. Một thằng gà mờ như cậu nếu nâng cấp cây kiếm này lên vài cấp thì có khi săn quái vượt cấp ở một hay hai khu vực còn được chứ nói gì là đi săn lũ Mộc tinh quèn.

Cơ mà có một chuyện...

"Thanh này trị giá 5.000."

"Không phải chứ? Như vậy thì lại quá mắc với một đứa như tôi rồi ông chủ?"

"Thật ra tôi biết cậu chỉ có hai nghìn như đã nói ban đầu, nhưng đâu phải không có lý do mà tôi muốn đưa thanh này ra bán cho cậu đâu. Đổi lại cậu phải giúp tôi một việc. Đồng ý chứ?"

"Thì ra ông đã toan tính ngay từ ban đầu. Thôi được rồi, nói đi tôi sẽ giúp."

Ông chủ cười nham hiểm, thì thầm với vẻ thâm độc. "Tôi sẽ tặng không cậu cây này. Đổi lại thì cậu giúp tôi đưa món quà này cho Tiểu Mỹ Nữ của tôi sống trong rừng Mộc Tinh."

Khi đó một bảng thông báo nhiệm vụ hiện lên, Hiếu chuyển sự chú ý sang để xác nhận.

__________♝__________

Nhiệm vụ ngẫu nhiên

Tiến trình: 0/1

Mục tiêu: Vận chuyển món quà từ Oliver Kafka đến Sara Kafka.

__________♦__________

Phần thưởng

Kinh nghiệm: Không có

Tiền: 100 Đồng

Vật phẩm: Không có

__________♝__________

Xem ra nhiệm vụ lần này không có thử thách, chỉ là đóng vai một người chuyển đồ mà thôi. Hiếu đồng ý với ông chủ tiệm có cái tên hay hay Oliver này và nhận lấy cây kiếm như đã được hứa từ trước.

Hiếu rời khỏi cửa tiệm và đánh dấu vị trí Rừng Mộc Tinh trên bản đồ rồi đi đến đó.

Hệ thống bản đồ của Fantasia có chút đặc biệt. Nếu một kẻ mù phương hướng thì có thể phải liên tục mở bản đồ ra để xem mình có đi đúng đường không. Bởi không như trò Vạn Giới Kỵ Sĩ mà Hiếu từng chơi, mỗi khi đánh dấu hướng đi thì trước mặt sẽ hiện ra một dấu hiệu chỉ phương hướng di chuyển. Fantasia thì không, người chơi phải tự mình nhớ phương hướng mà di chuyển hoặc phải vừa đi vừa nhìn bản đồ. Nó khá là bất tiện nhưng với cậu thì không cản trở nhiều lắm, dẫu sao cậu cũng không phải một kẻ mù đường.

Đối với người mới như Hiếu thì chắc chắn sẽ không thể tìm đâu ra những thứ gọi là Tọa Kỵ, hay gọi phổ thông hơn là phương tiện di chuyển. Cậu đã tìm hiểu trên diễn đàn, hiện toàn bộ trò chơi chỉ có những công hội lớn mới sở hữu Tọa Kỵ, hơn nữa nó còn là đồ dùng chung của công hội bởi cái giá sở hữu nó không hề rẻ và cách có được cũng không hề dễ.

Vì thế mà nói, Hiếu chỉ có thể dùng đôi chân của mình mà đi khám phá cái thế giới rộng lớn này ở giai đoạn đầu game này mà thôi.

Hiếu băng qua khu rừng của Slime thì đến được khu rừng của Mộc tinh.

Quái vật trong Fantasia vốn không xuất hiện ở một chỗ cố định mà chúng sẽ đi lang thang đây đó trong khu vực được nhà phát triển chỉ định trước đó. Ví dụ, ở khu vực Đồng bằng đầu trò chơi có thể thấy được hàng đống Slime nhảy nhót xung quanh. Chúng không cố định một vị trí nào cả mà sẽ lang thang ở cả một đồng bằng rộng lớn đó.

Và lũ Mộc tinh này cũng vậy, khu vực sinh sống của chúng cũng không hề nhỏ. Theo nghiên cứu về tập tính sinh vật được chia sẻ trên diễn đàn từ những người chơi giai đoạn thử nghiệm (Beta-Test) – và vẫn đúng đến thời điểm hiện tại – Mộc tinh thường xuất hiện ở những vị trí có nhiều ánh nắng nhất.

Dẫu sao đó cũng là cách mà bọn chúng cần để phát triển như ngoài đời, cây thì cũng cần phải có nắng để phát triển.

Theo trí nhớ, Hiếu lần theo cho đến khi phát hiện một con Mộc tinh đang tắm mình dưới ánh nắng mặt trời. Cậu nhanh chóng dùng kỹ năng của mình kết liễu con quái trước khi nó kịp tỉnh giấc và nhận được phần thưởng tương ứng.

Hiếu cứ thế mà vừa đi dạo quanh săn Mộc tinh, vừa tìm vị trí của Tiểu Mỹ Nữ yêu quý của lão Oliver trong khu vực này.

Cho đến khi số lượng cậu giết được đã vượt qua 40 con Mộc tinh, một bảng thông báo khác hiện ra.

__________♝__________

Nhiệm vụ Đột xuất

Miêu tả: Bởi vì sự tàn sát không điểm dừng của bạn đã sinh ra sát khí quá nặng, Mộc Vương đau xót vì cái chết của những bề tôi nó bảo vệ nên đã tỉnh giấc sau giấc ngủ sâu và quyết tiêu diệt kẻ mang sát ý xâm phạm đến lãnh địa của mình.

Mục tiêu: Tiêu diệt Mộc Vương.

__________♦__________

Phần thưởng

Kinh nghiệm: Không có

Tiền: 100 Đồng

Vật phẩm: Mảnh vỡ Mộc Vương (x1)

__________♝__________

Nội dung này được bảo hộ bản quyền và chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free