Phòng Thuật (Dịch) - Chương 132: Chứng minh
- Anh, sao lại về sớm như vậy, em còn tưởng anh đến xế chiều mới có thế trở về đó?
Trương Tùng thận trọng nhìn qua lỗ nhỏ trên cửa, thấy người đứng ngoài quả nhiên là Trương Vĩ, có chút ngượng ngùng nói.
- Được rồi, giờ mở cửa cho anh được rồi chứ!
Trương Vĩ thúc giục.
- Anh, chúng ta mấy tháng không gặp rồi! So với lúc trước hình như anh gầy đi nhiều.
Trương Tùng mở cửa sắt, đón Trương Vĩ vào nhà, nói.
- Có sao? Anh không có cảm giác như vậy.
Trương Vĩ đi vào nhà, sờ gò má của mình một cái nói.
- Anh mỗi ngày đều soi gương, nhất định là không nhìn ra rồi, nếu như bị mẹ thấy nhất định sẽ đau lòng chết mất, đến lúc đó em cũng có thế bị vạ lây, nên cải thiện việc ăn uống một chút.
Trương Tùng nói.
- Em gần đây ở trường học thế nào?
Trương Vĩ quan tâm nói.
- Còn có thế thế nào, cũng như bình thường thôi.
Trương Tùng nhún vai bả vai nói.
Trương Vĩ đi vào trong phòng khách, nhìn qua ba căn phòng một cái, cũng không phát hiện ra cha mẹ, hỏi:
- Ba mẹ không ở nhà à?
- Ba mẹ cùng một đám hàng xóm mua nhà, đều đi xem nền nhà mới, tìm người xây dựng nói chuyện rồi.
Trương Tùng thở dài một hơi, nói.
Nghe cha mẹ hiện tại không có nhà, còn Trương Tùng đoán chừng cũng không hiểu rõ chuyện mua nhà, Trương Vĩ quyết định xem qua giấy tờ mua nhà một chút, như vậy mới biết việc mua nhà có vi phạm quy định gì không, xoay người hỏi:
- Giấy tờ, hợp đồng cần ký kết, những văn kiện mua bán có ở nhà không? Cầm cho anh xem.
- Anh, em cũng không biết đó là cái gì, cho dù có ở nhà ba mẹ cũng cất rồi, em biết tìm ở đâu?
Trương Tùng gương mặt khó khăn nói.
- Ba mẹ mang điện thoại theo không?
Trương Vĩ vì điều kiện trong nhà như vậy, mà điện thoại di động cũng hơi đắt, nên cũng chỉ mua cho ba mẹ một cái.
- À, hình như ba có mang theo thì phải? Chỉ sợ anh về không tìm thấy họ.
Trương Vĩ từ trong túi quần lấy điện thoại cầm tay ra, bấm gọi cha mình, nghe được có người nhận điện thoại, nói:
- A lô, ba.
- Trương Vĩ à! Sao sớm thế này đã gọi điện rồi, ba nghe Trương Tùng nói con hôm nay về, mua xong vé xe lửa rồi sao?
Ba Trương Vĩ hỏi.
- Ba, con đến nhà rồi, thấy ba mẹ không có ở nhà, nên mới gọi hỏi một chút.
Trương Vĩ nói.
- Sớm như vậy đã đến rồi, trước kia không phải đến xế chiều con mới đến nhà sao?
Ba Trương Vĩ có chút bất ngờ nói.
- Hề hề, lúc mua may mắn mua được vé tàu sớm, nên mới đến sớm như vậy.
Trương Vĩ trả lời, cũng không nói vì chuyện hai người mua nhà nên mới về.
Trước kia, Trương Vĩ trong tay không có nhiều tiền, đương nhiên cũng tính toán tỉ mỉ, căn bản không nỡ bỏ tiền mua vé tàu đắt, nên mới mua tàu khởi hành muộn, vì vậy trước kia đều xế chiều mới có thế đến nhà.
- Được rồi, con ở nhà nghỉ ngơi đi, buổi trưa ba mẹ về, bảo mẹ nấu vài món con thích.
Ba Trương Vĩ nói.
- Ba với mẹ, bây giờ trở về một chút, con có chuyện phải nói với hai người.
Trương Vĩ mặc dù biết đại khái sự việc, nhưng một chút chi tiết cũng không biết, chỉ có nhìn hợp đồng mua bán, mới có thế hiểu bản chất sự việc, hơn nữa hắn cũng không muốn cha mẹ vì việc này mà nóng vội, muốn sớm nói với họ hắn hiện giờ đã đủ tiền mua nhà.
- Trương Vĩ, con gấp gáp trở về, có phải Tiểu Tùng đã nói gì với con không?
Ba Trương Vĩ dường như đã nhận ra gì đó, hỏi.
- Ba, con không thế một hai câu nói rõ ràng được, ba và mẹ nhanh chóng trở về đi!
Trương Vĩ tận tình khuyên nhủ.
Trương Vĩ thật ra rất muốn nói cho cha mẹ, hắn ở bên ngoài kiếm được một khoản tiền lớn, hiện tại giá trị cũng đã hơn trăm vạn, nhưng hắn không biết nói ra cha mẹ sẽ sốc thế nào, dù sao đối với cha mẹ Trương Vĩ mà nói, cả đời cũng không thế kiếm được một khoản tiền lớn như vậy.
- Được, ta với mẹ con đi mua một ít thức ăn, sau đó về nhà.
Ba Trương Vĩ trầm mặc một lát, đáp ứng nói.
- Vâng.
Trương Vĩ thấy bản thân cuối cùng đã thuyết phục được cha, trong lòng không khỏi buông lỏng, liền cúp điện thoại.
- Anh, cái này là điện thoại di động à, thật hay giả vậy! Không phải là phỏng chế chứ!
Trương Tùng nhìn điện thoại trong tay Trương Vĩ, gương mặt hâm mộ nói:
- Đừng có nói vậy, cái này chính là điện thoại di động được làm rất tinh xảo đấy.
- Nếu em thích, hai ngày nữa anh mua cho em một cái.
Trương Vĩ bây giờ cũng coi như là áo gấm về quê, mua cho đệ đệ cái điện thoại di động, coi như là hợp tình hợp lý.
- Đừng, điện thoại di động này tuy rằng đẹp, nhưng dù sao cũng là hàng giả, chi bằng anh mua cho em một cái điện thoại giá cả tương đối như Nhược Cơ Á? Ít nhất cái đó cũng là hàng thật, cầm ở trong tay cũng không sợ người khác vạch trần.
Trương Tùng suy nghĩ, gương mặt lộ vẻ khao khát trần tình.
- Vậy thì tùy em.
Thấy Trương Tùng bảo điện thoại trong tay mình là giả, Trương Vĩ cũng không cãi cọ gì, điện thoại Nhược Cơ Á dù gì so với cái này cũng rẻ hơn, bản thân hắn cũng có thế tiết kiệm được một khoản tiền.
Ngược lại Trương Vĩ là muốn nhìn một chút, nếu Trương Tùng biết điện thoại di động của mình là hàng thật, đồng thời bản thân mình cũng đáp ứng mua cho hắn một cái, hắn lại cự tuyệt, mà chọn giá tiền rẻ như nhược cơ á, sẽ có phản ứng như thế nào.
Hơn nữa, Trương Tùng bây giờ còn đi học, phần lớn học sinh ngay đến điện thoại còn không có, sử dụng điện thoại Nhược Cơ Á đã rất tốt, nếu để cho hắn đổi thành điện thoại như Trương Vĩ, trong trường học dễ làm người khác chú ý, với hắn mà nói cũng không phải chuyện tốt.
- Anh, chuyện nhà cửa có thế giải quyết ư, thấy ba mẹ cả ngày vì chuyện này mà bôn ba, trong lòng em cũng vô cùng sốt ruột.
Trương Tùng hỏi.
- Không cần lo lắng, hai tháng này anh ở Bắc Kinh buôn bán lời không ít tiền, vượt xa tiền mua một căn nhà nhỏ, ba mẹ căn bản cũng không cần lo lắng chuyện thiếu tiền, anh có thế lo được.
Trương Vĩ giải thích.
- Anh, thật hay giả vậy!
Trương Tùng lộ ra vẻ kinh ngạc, trong giọng nói lộ ra vẻ không tin tưởng.
- Tại thời điểm này, em còn nghĩ anh bịa đặt sao?
Trương Vĩ gương mặt thành thật nói.
- Em vẫn có chút không thế tin, anh mới đi mấy tháng sao có thế kiếm được mấy chục vạn?
Trương Tùng lắc lắc đầu, nói.
- Đừng nói là em, anh đoán ba mẹ cũng không tin.
Trương Vĩ trên mặt nở một nụ cười khổ, trầm mặc một lát, đứng dậy, vẫy vẫy tay, nói:
- Đi thôi, đi với anh đến ngân hàng một chuyến.
- Anh, bây giờ đến ngân hàng làm cái gì!
Trương Tùng gương mặt nghi ngờ hỏi.
- Lấy tiền!
Trương Vĩ vung tay lên, có chút hào khí nói.
Trương Vĩ biết nếu mình không lấy tiền mặt ra, đừng nói là đệ đệ không tin mình, cho dù là cha mẹ cũng sẽ không tin tưởng mình trong vòng mấy tháng ngắn ngủi lại có trên trăm vạn, so với những người cực khổ nửa đời mới tích lũy được chừng mười vạn tài sản, quả thực giống như đầm rồng hang hổ.
Nếu nói chuyện này với người khác có lẽ họ sẽ tin, nhưng đối với những người nhìn Trương Vĩ lớn lên hàng ngày, chắc chắn không tin Trương Vĩ có khả năng này, cũng không phải họ cảm thấy con mình vô dụng, chỉ là suy nghĩ theo quán tính mà thôi.
Trương Vĩ hiện tại cần phải đến ngân hàng, lấy ra mấy trăm ngàn NDT, đưa tiền ra trước mặt mới có thế khiến họ tin tưởng, mặc dù làm vậy giống khuynh hướng của những người giàu mới nổi, nhưng đó là cách trực tiếp nhất, phương pháp đó so với lời nói có tác dụng hơn trăm lần.